Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

101 1117

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

142 2928

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

372 1727

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

730 8175

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

563 4816

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

30 71

Quyển 1 - 37. Anh Mặc, xin được chiếu cố nhiều hơn

37. Anh Mặc, xin được chiếu cố nhiều hơn

Cô gái nhỏ tất bật thu dọn đồ dùng hằng ngày trong căn phòng thuê.

Bạch Hạ nhét hết quần áo, giày dép thường mặc vào chiếc vali vốn chẳng mấy rộng rãi.

Mặc Bạch ngồi trên chiếc giường nhỏ cô từng nằm, đầy hứng thú nhìn cô bạn lục tung mọi ngóc ngách tìm đồ.

Chẳng hiểu sao, khi ngồi đây, anh cứ thấy trong không khí vương vấn một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng.

Mùi hương ấy rất dễ chịu, nhưng anh lại chẳng thể gọi tên chính xác được.

Dĩ nhiên còn một điểm nữa khiến anh khá thắc mắc... chẳng lẽ cô bạn cùng bàn này khi ngủ không mặc đồ bên trong sao?

Mặc Bạch thầm nghĩ, nếu lúc nãy không kịp dừng tay, e là giờ anh đã chạm vào "thật" rồi.

Nếu để Bạch Hạ phát hiện ra, chuyện đó thực sự chẳng biết phải giải thích thế nào cho nổi.

Nhân lúc Bạch Hạ dọn xong đồ ở phòng khách và đi vào nhà vệ sinh, Mặc Bạch tò mò kéo chiếc chăn cô từng đắp lên mũi ngửi thử.

Quả nhiên, mùi hương ngọt ngào ấy càng lúc càng rõ rệt.

Mùi cơ thể thiếu nữ hòa quyện cùng bầu không khí ám muội còn vương lại trên giường khiến tim anh bất giác đập nhanh hơn.

Con gái ai cũng thơm như vậy sao?

Dù biết trên người Bạch Hạ luôn có một mùi hương nhàn nhạt, nhưng mùi hương vương trên giường lúc này lại nồng hơn hẳn.

Không tìm được nguyên nhân, Mặc Bạch đành đổ lỗi cho thể chất đặc biệt của Huyết tộc, hoặc đơn giản là vì cô ngủ ở đây hằng ngày nên mùi hương đã thấm đẫm vào vải vóc.

Lúc này Mặc Bạch hoàn toàn không biết, mùi hương nồng đậm kia thực chất là kết quả của việc Bạch Hạ đã tự an ủi trên giường vào sáng sớm nay.

Tất nhiên cô chẳng đời nào hé răng nửa lời.

Nếu để Mặc Bạch biết cô lấy anh làm đối tượng tưởng tượng để làm chuyện đó, cô sợ mình sẽ bị anh "hành hình" ngay tại chỗ mất.

“Anh Mặc… đồ dùng vệ sinh cá nhân có cần mang theo không?”

Bạch Hạ bỗng ló cái đầu nhỏ ra từ nhà vệ sinh, chẳng khéo thế nào lại bắt quả tang Mặc Bạch đang lén ngửi chăn của mình.

Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, không khí dường như đông cứng lại.

Bạch Hạ kinh ngạc nhìn Mặc Bạch đang cầm chiếc chăn, nhưng ngoài dự đoán của cô, anh lại tỏ ra bình thản đến lạ lùng.

Anh thản nhiên đặt chăn xuống rồi trò chuyện như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Chỉ cần mang quần áo đi là được, những thứ khác bên chỗ tôi đều có.” Thiếu niên nói với vẻ mặt tự nhiên, nhưng ngón tay lại chậm rãi vê lấy góc chăn bên cạnh: “Có điều... chăn của cậu thơm thật đấy. Con gái ai cũng vậy sao?”

“Làm… làm gì có ai tự tiện đi ngửi chăn của người khác chứ anh Mặc!”

Cô gái nhỏ đâu có da mặt dày như anh, tai cô đỏ ửng vì xấu hổ, huống chi đây còn là chiếc chăn cô vừa "dùng" xong.

Bạch Hạ vội vàng đặt đồ dùng vệ sinh xuống, đôi chân nhỏ xỏ dép lê hồng cuống cuồng chạy đến bên cạnh Mặc Bạch.

Cô dọn chiếc chăn sang một bên rồi trừng mắt nhìn cậu bạn cùng bàn đầy bất mãn, trông chẳng khác nào một chú mèo nhỏ đang giữ đồ ăn.

“Thật là… dù sao bây giờ tôi cũng đang đối diện với anh Mặc bằng thân phận con gái, anh cũng phải tôn trọng tôi một chút chứ. Sao có thể tùy tiện động vào đồ dùng cá nhân của người ta như thế.”

Bạch Hạ bĩu môi lầm bầm, khuôn mặt đáng yêu đỏ bừng vì thẹn thùng.

Dáng vẻ bất mãn pha chút tủi thân này khiến Mặc Bạch chỉ muốn ôm ngay cô vào lòng mà cưng chiều một trận.

Thật đáng yêu, đây đâu phải là những sinh vật ngoài vòng ghê tởm kia, rõ ràng là một thiếu nữ đang chờ được yêu thương mà.

Nhìn tiểu Bạch Hạ với vẻ mặt u oán, Mặc Bạch nhịn không được khẽ cười thành tiếng, đưa tay xoa xoa mái tóc mềm mại của cô: “Được rồi, lỗi của tôi, chỉ là tôi thấy hơi tò mò thôi.”

“Tò mò cũng không được.” Bạch Hạ hầm hừ gạt tay anh ra, dường như sợ anh lại ngửi tiếp nên cô đẩy chiếc chăn vào góc sâu hơn.

Bình thường nếu Mặc Bạch làm vậy, cô có lẽ chỉ thấy xấu hổ chứ không phản ứng mạnh đến thế.

Nhưng hiện tại thì khác, lúc nãy cô vừa kẹp chiếc chăn đó vào giữa hai chân, khó tránh khỏi còn vương lại chút dấu vết đáng hổ thẹn của buổi sáng.

Nếu để cậu bạn cùng bàn phát hiện ra điều gì bất thường, thà cô chết quách đi cho xong.

Thật là… biết thế lúc ngủ dậy đã không làm chuyện đó rồi.

“Anh Mặc rảnh thì xem điện thoại đi, tôi thu dọn xong ngay đây.”

Nói xong, Bạch Hạ tiếp tục thu xếp chiếc vali nhỏ, vừa làm vừa thi thoảng lén liếc nhìn vì sợ anh lại đến gần giường.

Dù không rõ tại sao cô bỗng dưng trở nên nhạy cảm, nhưng Mặc Bạch vẫn phối hợp quay đi giả vờ lướt điện thoại.

Chỉ có nụ cười thấp thoáng nơi khóe miệng đã tố cáo tâm tư muốn trêu chọc cô của anh.

So với chàng trai mờ nhạt ở trường trước kia, thiếu nữ thẹn thùng trước mắt thực sự khiến anh vô cùng thích thú.

Anh cố tình vặn to âm lượng điện thoại, giả vờ tập trung xem video, nhưng dư quang vẫn luôn để ý dáng vẻ luống cuống của cô.

Bạch Hạ thấy anh dường như không còn chú ý đến chiếc chăn nữa mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nếu không mang đồ dùng cá nhân, những thứ cô thực sự có thể nhét vào vali cũng chẳng bao nhiêu.

Ngoài vài bộ quần áo mặc hằng ngày, chỉ còn lại mấy bộ đồ lót và vài món lặt vặt như dây sạc.

Chỉ mất vài phút, cô đã xếp xong hành lý.

Còn về ga trải giường và một chiếc quần lót nhỏ bằng cotton trắng tinh đang phơi bên cạnh, sau một hồi do dự, Bạch Hạ quyết định bỏ lại.

“Anh Mặc… vậy còn ở đây…” Thu dọn xong xuôi, Bạch Hạ kéo vali chậm rãi đứng dậy, mái tóc trắng như tuyết có hơi rối vì vừa bận rộn.

Mặc Bạch cất điện thoại, ánh mắt dừng lại trên người cô một lát.

Dáng vẻ ngoan ngoãn đứng chờ khiến lòng anh mềm lại, anh đưa tay vén lọn tóc mai lòa xòa trên trán cô: “Xong rồi thì xuất phát thôi. Còn chỗ này, đến lúc đó cứ trực tiếp trả phòng là được.”

“Trả phòng sao?” Bạch Hạ hơi ngẩn ra, đôi mắt đỏ như hồng ngọc thoáng qua vẻ không nỡ.

Cô nhìn quanh căn phòng nhỏ đã gắn bó bấy lâu, ngón tay vô thức mân mê tay cầm vali.

Thế nhưng, cô chắc chỉ đến đó ở nhờ một thời gian thôi mà, có thực sự cần trả phòng không?

Dù biết đối phương có thể là một băng nhóm tội phạm nguy hiểm, nhưng ngoại trừ việc xinh đẹp ra, cô dường như chẳng có điểm nào đáng để họ phải tốn công như vậy.

Chắc là ở bên đó chừng mười lăm ngày, họ thấy cô không dễ bắt cóc thì sẽ bỏ cuộc thôi nhỉ?

“Nhưng... tôi cũng không thể ở bên chỗ anh Mặc mãi được.” Bạch Hạ nhỏ giọng lầm bầm.

Thực ra cô không hề bài trừ việc đến nhà cậu bạn cùng bàn lánh nạn, ngược lại còn thấy khá vui.

Nhưng nếu bảo cô ở lỳ nhà Mặc Bạch...

Nghĩa là... anh chẳng đòi hỏi gì mà cứ để cô ăn không ở không, vậy cô có khác gì kẻ ăn chực đâu? Như thế thì chiếm hời của anh nhiều quá.

Cho nên dù nghĩ thế nào, Bạch Hạ cũng không muốn ở lâu dài, chưa kể thân phận hai người khác biệt, điều này thực sự không thỏa đáng.

Nhìn vẻ mặt do dự của cô, Mặc Bạch đại khái cũng đoán được nỗi lo kia, anh giơ tay gõ nhẹ vào đầu cô một cái.

“Á! Anh Mặc, anh làm cái gì vậy…” Bạch Hạ ôm đầu, ấm ức làu bàu.

“Tất nhiên không phải cho cậu ở không rồi, ở nhà tôi là phải giúp tôi làm việc đấy.” Mặc Bạch cố tình nghiêm mặt, nhưng ý cười trong mắt lại chẳng thể giấu nổi: “Ví dụ như... giúp tôi dọn dẹp thư phòng, thỉnh thoảng nấu cơm. Vả lại, cho dù cậu không muốn ở chỗ tôi mãi, thì căn phòng này cậu chắc chắn không thể quay lại ở tiếp được đâu.”

“Vậy… vậy được rồi.” Bạch Hạ nhỏ giọng đáp lời, mái tóc trắng rũ xuống che đi gò má đang ửng hồng.

Cô lén liếc nhìn anh rồi nhanh chóng dời mắt đi, dáng vẻ hốt hoảng đó thực sự khiến Mặc Bạch khó mà không rung động.

“Thu dọn xong rồi thì chuẩn bị xuất phát thôi.”

“Vậy... vậy tôi sẽ cố gắng không gây rắc rối cho anh Mặc... Làm phiền anh giúp đỡ nhiều hơn.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!