Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

101 1116

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

142 2926

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

372 1726

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

730 8174

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

563 4810

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

30 71

Quyển 1 - 26. Bị ép dựa tường

26. Bị ép dựa tường

Mặc Bạch không ngừng tiến sát lại gần khiến Bạch Hạ hoảng loạn chẳng biết làm gì ngoài việc lùi dần, cho đến khi lưng chạm phải bức tường lạnh lẽo.

Đứng trước chiều cao gần mét tám của anh, thân hình nhỏ nhắn chỉ vừa chạm mức mét sáu của cô trông thật yếu ớt và bất lực.

Mái tóc trắng dài như tuyết lòa xòa trên vai, đôi mắt đỏ tựa hồng ngọc thoáng hiện vẻ hốt hoảng của một thiếu nữ.

Không dám nhìn thẳng vào đối phương, Bạch Hạ chỉ biết cúi gầm mặt, dáng vẻ đáng thương đến tội nghiệp.

Chứng kiến vẻ đáng yêu ấy, ngay cả Mặc Bạch cũng thấy nhịp thở mình khựng lại trong thoáng chốc.

“Anh, anh Mặc…” Giọng cô run rẩy, chiếc răng khểnh nhỏ nhắn vô thức cắn chặt môi dưới: “Lên… sofa ngồi trước đi, tôi… nhà tôi chỉ nhỏ chừng này thôi.”

Lúc này, bị Mặc Bạch ép sát vào tường, Bạch Hạ cảm thấy trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cô muốn đưa tay ra ngăn cách giữa hai người, nhưng lại sợ hành động đó chỉ khiến người bạn cùng bàn lấn tới mạnh mẽ hơn.

“Căng thẳng thế làm gì?”

Mặc Bạch nhìn cô gái trước mặt như một chú thỏ nhỏ vừa bị kinh động.

Anh chậm rãi đưa tay nâng chiếc cằm nhỏ, buộc cô phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt mình.

Bất ngờ bị nâng cằm, đôi mắt đỏ như hồng ngọc của Bạch Hạ lập tức mở to.

Mái tóc trắng dài theo đà trượt khỏi vai, vẻ thẹn thùng cũng lan nhanh từ gò má đến tận mang tai cô.

Cảm xúc hoảng loạn và bất an đan xen khiến Bạch Hạ chẳng biết phải làm sao, chỉ biết thẹn thùng né tránh ánh nhìn của người bạn cùng bàn đang ở ngay sát cạnh.

“Anh Mặc… Đừng như vậy…”

Tiếng cô nhỏ như muỗi kêu, bàn tay trắng nõn khẽ đẩy vào ngực Mặc Bạch với hy vọng anh sẽ dừng lại đúng lúc.

Tuy nhiên, Mặc Bạch không hề nhúc nhích, ngược lại còn hơi cúi người khiến khoảng cách giữa hai người càng thêm gần gũi.

Phải làm sao đây, phải làm sao đây… Liệu có phải anh ấy định dùng vũ lực với mình không?

Lúc này Bạch Hạ đã có thể tưởng tượng ra dáng vẻ đáng thương hiện tại của mình.

Đó là diện mạo mà bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cũng muốn ném cô lên giường để "yêu thương" một trận thật dữ dội.

Nhưng Mặc Bạch… liệu anh ấy có thật sự đối xử với cô như vậy không…

“Sao thế? Tôi đã giúp cậu một việc lớn như vậy, ngay cả chút lòng biết ơn này cậu cũng không muốn trao đi sao?”

Giọng Mặc Bạch trầm xuống, mang theo vài phần nguy hiểm.

Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng mơn trớn cằm Bạch Hạ, cảm nhận làn da cô đang run rẩy nhẹ.

Phải thừa nhận rằng Bạch Hạ lúc này cực kỳ quyến rũ, khiến anh có chút không kiềm lòng được mà muốn hôn lên gò má ửng hồng kia.

Anh chắc chắn rằng cô sẽ không phản kháng.

Nhưng làm như vậy rõ ràng sẽ phá hỏng sự tin tưởng và tình bạn đã dày công xây dựng.

Thế là ngay khi Bạch Hạ nhắm mắt lại như chấp nhận số phận, Mặc Bạch lại buông cằm cô ra.

Thay vào đó, anh đưa tay lên trán cô, nơi bị tóc trắng che phủ, nhẹ nhàng búng một cái thật kêu.

“Á!”

“Nghĩ gì thế, quần áo không vừa thì mau đi thay đi, đứng ngây ra đây làm gì.”

“Ơ… Quần áo…”

Bạch Hạ mở bừng mắt, trong đáy mắt vẫn còn vương chút hơi nước.

Đầu óc nhất thời chưa kịp phản ứng, cô ngây người nhìn Mặc Bạch đột nhiên khôi phục trạng thái bình thường mà không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Ơ… Mặc Bạch cứ thế bỏ qua cho mình sao?

Nhìn anh đột nhiên trở nên dịu dàng, Bạch Hạ chớp chớp đôi mắt ướt, lòng cô nhất thời vừa thấy nhẹ nhõm lại vừa hụt hẫng khó hiểu.

Tay cô chậm rãi hạ xuống khỏi ngực anh, rồi nhỏ giọng lầm bầm: “Tôi, tôi đi thay quần áo trước, anh Mặc cứ ngồi đi đã…”

Bạch Hạ len lén thoát khỏi thế bị ép sát rồi chạy trốn như một chú thỏ nhỏ bị kinh động.

Cô lấy bộ đồ mặc nhà trong tủ rồi chui tọt vào nhà vệ sinh, sợ rằng Mặc Bạch sẽ lại lôi mình ra trêu chọc thêm lần nữa.

Nhìn bóng lưng hoảng loạn của cô, khóe miệng Mặc Bạch khẽ nhếch lên thành một đường cong.

Hừm, cũng thú vị đấy.

Sau khi đóng sầm cửa lại, Bạch Hạ tựa lưng vào cánh cửa, bàn tay nhỏ ấn lên khuôn ngực đang phập phồng kịch liệt.

Cô thở dốc, cảm nhận nhịp tim đang tăng tốc điên cuồng vì xấu hổ và căng thẳng.

Một lúc lâu sau cô mới hoàn hồn khỏi sự hỗn loạn vừa rồi.

“Thật là…”

Bạch Hạ lầm bầm nhỏ giọng.

Tuy có chút không hài lòng vì bị bắt nạt, nhưng khi hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi, đáy lòng cô lại trào dâng một tia rung động khó tả.

Người bạn cùng bàn bá đạo này, không hiểu sao lại thấy có chút đẹp trai...

Có lẽ là do gu của mình chăng?

Cẩn thận nhớ lại những bộ truyện tranh yêu thích, Bạch Hạ đột nhiên nhận ra một sự thật đáng sợ.

Hình như cô thật sự không có sức kháng cự đối với những nhân vật "bá đạo", đặc biệt là kiểu vừa dịu dàng lại vừa mạnh mẽ như thế này.

Mà vừa rồi Mặc Bạch đã đáp ứng hoàn hảo mọi tiêu chuẩn đó.

“Aaa! Mình đang nghĩ cái gì thế này!”

Xấu hổ đến mức muốn tìm lỗ nẻ chui xuống, Bạch Hạ vùi mặt vào xấp quần áo rồi dụi lấy dụi để nhằm che đi vành tai đang nóng bừng.

Mãi một lúc lâu sau cô mới miễn cưỡng bình tĩnh lại được.

Thay vào chiếc váy ngủ màu trắng, Bạch Hạ hít một hơi thật sâu trước gương.

Nhưng mái tóc trắng của thiếu nữ trong gương vẫn rối bù, đôi mắt đỏ vương chút hơi nước, vẻ ửng hồng trên mặt kiều diễm như vừa được thoa phấn son.

Chẳng lẽ cứ thế này mà đi ra ngoài sao…

Thôi bỏ đi… Dù sao anh Mặc cũng thấy cả rồi, cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra là được.

“Bình tĩnh nào…”

Bạch Hạ nhỏ giọng tự nhủ, cô cầm lược chải lại mái tóc rối bời rồi mới lấy hết can đảm đẩy cửa bước ra.

Trong phòng khách, Mặc Bạch đang ung dung ngồi trên chiếc giường nhỏ của Bạch Hạ.

Anh quan sát căn nhà trọ tồi tàn, nơi thậm chí còn chẳng lớn bằng phòng ngủ nhà mình, nhất thời không biết nên dùng từ gì để mô tả.

Căn phòng nhỏ hẹp khiến đồ đạc phải bày biện lộn xộn, không khí thoang thoảng mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn nhà cũ kỹ trong làng trong phố khiến anh hơi nhíu mày.

Tuy nhiên, hương thơm thanh khiết của thiếu nữ vương trên chiếc giường đã làm loãng đi mùi ẩm mốc đó không ít.

Lúc này, chỉ có giường của Bạch Hạ mới khiến Mặc Bạch cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Người bạn cùng bàn này của mình… môi trường sống lúc nào cũng tệ hại thế này sao?

Mặc Bạch cảm thấy kinh ngạc.

Anh vốn tưởng dù ở không tốt thì ít nhất cũng phải là một căn hộ ra hồn, không ngờ lại là kiểu nhà trọ cũ kỹ, thiếu cả ánh sáng cơ bản.

Vết mốc ở góc tường, cửa sổ đóng không chặt, ngay cả cửa chính cũng dùng loại khóa rẻ tiền chỉ cần một cú đá là bay.

Một cô gái sống một mình ở nơi thế này thì quá không an toàn.

“Anh… anh Mặc.”

Bạch Hạ bước ra, thấy Mặc Bạch đang ngồi trên giường mình và quan sát xung quanh, cô lại bắt đầu cảm thấy lúng túng.

Sau khi chứng kiến gia thế của anh tại đồn cảnh sát lúc nãy, cô mới thực sự nhận ra khoảng cách giữa hai người lớn đến nhường nào.

Một học sinh nghèo phải làm thêm để đóng học phí và vị thiếu gia sống trong biệt thự cao cấp cơ bản là người của hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Cô tự nghi ngờ liệu mình có thể quen biết anh là vì kiếp trước đã cứu cả thế giới hay không.

Sự chênh lệch này mang lại cho cô một chút tự ti thầm kín.

“Cái đó... Anh có muốn uống gì không? Chỗ tôi chỉ có cà phê hòa tan và trà túi lọc...”

Nhìn anh ngồi trên giường, Bạch Hạ mới nhớ ra mình phải chiêu đãi khách, chỉ là không biết vị thiếu gia này có chấp nhận nổi những thức uống rẻ tiền này không.

“Nếu không được… hay là tôi gọi trà sữa giao tận nơi nhé?”

Bạch Hạ cẩn thận hỏi, ngón tay vô thức xoắn lấy gấu váy ngủ, trông rất khép nép.

Mặc Bạch không trả lời mà chỉ vỗ vỗ vào chỗ nệm bên cạnh, ra hiệu cho cô qua ngồi xuống.

Nhìn thiếu nữ tóc trắng đang căng thẳng tột độ, anh cảm thấy trong lòng rất khó chịu.

So với vẻ khép nép hiện tại, anh thích tính cách hoạt bát cởi mở trước kia của cô hơn.

Anh không hy vọng thân phận của mình lại tạo ra một rào cản vô hình giữa hai người.

“Lại đây ngồi đi, để tôi làm cho. Trà túi lọc để ở đâu?”

“A… Anh Mặc, tôi… tôi làm là được rồi…”

“Nghe lời nào.”

Thế là sau khi biết chỗ để ấm đun nước, Mặc Bạch đứng dậy sang khu vực bếp chật hẹp.

Nói là pha trà, thực chất anh chỉ ném túi lọc vào nước nóng một cách vụng về.

Bạch Hạ ngồi trên giường, ngẩn ngơ nhìn người bạn cùng bàn — một thiếu gia có thể khiến Đế Đô rung chuyển — đang loay hoay với cái ấm điện cũ kỹ của mình.

Có phải mình hơi lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi không…

Vì bản thân từng đoán mò lung tung rằng Mặc Bạch có ý đồ xấu, gò má Bạch Hạ thoáng hiện lên vẻ hối lỗi.

Đôi chân nhỏ nhắn trắng nõn đung đưa nhẹ nhàng giữa không trung.

Những ngón chân tròn trịa vì căng thẳng mà vô thức co rụt lại trông cực kỳ đáng yêu, thu hút cả ánh nhìn của Mặc Bạch.

Có lẽ… anh thật sự chỉ đơn thuần quan tâm đến cô thôi?

Bạch Hạ cụp mắt, mái tóc trắng dài đổ xuống che đi vành tai đang đỏ bừng.

Dù vẫn còn những điều chưa nghĩ thông, nhưng ít nhất cô chắc chắn một điều: Mặc Bạch sẽ không bao giờ làm hại mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!