Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

101 1116

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

142 2926

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

372 1726

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

730 8174

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

563 4810

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

30 71

Quyển 1 - 25. Trêu chọc

25. Trêu chọc

【Hạ: Anh Mặc, nhà tôi bừa bộn lắm, hay là thôi đi.】

【Hạ: Hay là tối nay tôi mời anh đi ăn nhé.】

Sợi mì còn chưa kịp nuốt xuống, Bạch Hạ đã vội vàng vơ lấy điện thoại.

Những ngón tay thanh mảnh lướt nhanh trên màn hình, cô thầm mong cậu bạn cùng bàn sẽ từ bỏ ý định ghé chơi.

Nhưng trong lúc luống cuống, cô vô tình đụng trúng bát mì tôm trên bàn trà.

Nước dùng nóng hổi đổ nhào lên váy ngủ.

“A... Nóng nóng nóng!”

Bạch Hạ vội nhảy dựng lên.

Chiếc váy ngủ màu hồng giờ đã loang lổ một mảng vết dầu lớn, ngay cả sàn nhà cũng lấm lem nước mì.

“Trời ơi... chiếc váy của mình, nhọ thật chứ.”

Cô vội vàng rút mấy tờ khăn giấy lau qua vết bẩn trên người.

Nhưng nghĩ đến việc cậu bạn cùng bàn sắp đến, lúc này cô chẳng còn tâm trí đâu mà dọn sàn, đành vội chộp điện thoại tiếp tục nhắn tin.

【Hạ: Anh Mặc, hay là thôi đi mà.】

【Mặc: Không sao, đằng nào tôi cũng chưa tới bao giờ, cứ coi như lần đầu ghé chơi đi.】

A! Sao lại thế này cơ chứ!

Vừa thấy tin nhắn, Bạch Hạ lập tức xị mặt như mèo, thầm nghĩ trong lòng hỏng bét rồi.

Cậu bạn này sao chẳng biết nghe lời gì vậy.

Cũng không phải cô không muốn đón tiếp Mặc Bạch, chủ yếu là vì căn nhà thuê quá chật chội.

Ngoài bếp và nhà vệ sinh ra thì chẳng còn gian nào riêng biệt.

Trong không gian vừa là phòng khách vừa là phòng ngủ này, chiếc giường đơn và ghế sofa đã chiếm hơn nửa diện tích.

Chưa kể hiện giờ, đống nước mì tôm vẫn còn đang lênh láng trên sàn.

Nơi thế này… làm sao mà tiếp khách được đây…

Nhờ vả một đại thiếu gia giúp việc lớn, rồi lại để người ta chạy đến cái chốn tồi tàn này, chính Bạch Hạ còn thấy áy náy, huống hồ đối phương còn là người đã giúp đỡ cô vô số lần.

Không được, tuyệt đối không thể để Mặc Bạch đến nhà.

Không chỉ vì thấy ngại, mà quan trọng hơn là cô có chút sợ hãi khi hai người một nam một nữ ở riêng trong căn phòng nhỏ này.

Lỡ như Mặc Bạch có ý đồ gì với cô thì biết làm sao?

Dù chỉ là giả sử thôi, nhưng lỡ anh ta trêu ghẹo cô thì sao?

【Mặc: Sao thế, giúp cậu một việc lớn như vậy, qua nhà ngồi một lát cũng không được?】

“……” Cái này thì biết trả lời sao đây…

Bạch Hạ chằm chằm nhìn vào màn hình, chiếc răng khểnh nhỏ nhắn vô thức cắn lấy môi dưới.

Đôi tay thanh tú lơ lửng trên bàn phím hồi lâu, cuối cùng cô chỉ đành bất lực nhắn lại một câu: “Được rồi”.

Chuyện đã đến nước này, thôi thì cứ dọn đống nước mì trước đã.

Cô thở dài đầy bất lực rồi gửi định vị cho Mặc Bạch.

Cô lấy chiếc giẻ lau ngoài ban công nhỏ chưa đầy vài mét vuông, ngồi xổm trên sàn cẩn thận lau sạch vết bẩn.

Một lúc sau, điện thoại của Bạch Hạ đổ chuông.

“Ơ? Đến nhanh vậy sao.”

Cô vội vàng nhấn nút nghe, ngay lập tức giọng nói có phần bất mãn của Mặc Bạch vang lên từ đầu dây bên kia.

“Ra đón chút đi, lạc đường rồi.”

“A, ồ ồ, tôi biết rồi, ra ngay đây.”

Nghĩ kỹ thì cũng đúng, dù sao đây cũng là khu làng trong phố kiểu cũ, ngõ ngách chằng chịt khiến ngay cả shipper cũng thường xuyên lạc đường, huống hồ là người lần đầu đến đây như anh.

Cúp máy, Bạch Hạ vội vàng lau tay rồi cởi chiếc váy ngủ đã lấm bẩn ra.

Cô biến lại thành hình hài con trai, mặc vào chiếc áo sơ mi rộng rãi cùng quần đùi, chộp lấy chìa khóa rồi lao thẳng ra ngoài.

Về việc tại sao phải biến thành con trai, chủ yếu là vì Bạch Hạ không muốn Mặc Bạch nảy sinh ý đồ xấu.

Dù cậu bạn này chưa bao giờ mặn mà với phái nữ, nhưng cô tự hiểu rõ bản thân mình xinh đẹp đến mức nào.

Thử hỏi ai có thể cưỡng lại một mỹ thiếu nữ tóc trắng mắt đỏ, vừa mang nét thiếu nữ vừa pha chút loli chứ?

Không phải cô không tin tưởng anh, chủ yếu là... đúng rồi! Phòng bệnh hơn chữa bệnh!

Cô vội vã chạy xuống lầu, đi theo định vị chia sẻ của hai người.

Bạch Hạ nhanh chóng luồn lách qua mấy con hẻm nhỏ ra đến đầu thôn, nhìn thấy Mặc Bạch đang đứng đợi ở đó.

“Anh Mặc, bên này!”

Bạch Hạ vẫy vẫy tay rồi chạy bước nhỏ đến trước mặt anh: “Đã nói là chỗ tôi bừa bộn lắm rồi mà, hay là mình đi tìm chỗ nào ăn luôn đi anh Mặc.”

“Mới mấy giờ mà đã nghĩ đến chuyện ăn tối rồi. Bừa bãi một chút cũng chẳng sao, chủ yếu là tôi thấy tò mò.”

Mặc Bạch nhún vai đầy vẻ thản nhiên, ánh mắt dừng lại trên người thiếu niên trước mặt, chỉ là không hiểu sao trong đó lại lộ ra vài phần không hài lòng.

Thằng nhóc này… là cố ý sao?

“Cứ về nhà cậu ngồi một lát đã.”

Dù có hơi khó chịu với môi trường ở khu này, nhưng Mặc Bạch chẳng bận tâm mấy chuyện đó, thứ anh muốn bây giờ chỉ là khoảng không gian riêng tư với Bạch Hạ.

Trước đây có lẽ không có gì, anh chỉ xem Bạch Hạ là bạn bè bình thường.

Nhưng sau khi biết người bạn cùng bàn này còn một mặt bí mật, Mặc Bạch đột nhiên nảy sinh hứng thú chưa từng có.

“A… được, được thôi.”

Bị ánh mắt của Mặc Bạch nhìn chằm chằm đến mức mất tự nhiên, Bạch Hạ chỉ có thể dẫn đường đi trước.

Ngay sau đó, cô nghe thấy giọng nói đầy vẻ bất mãn của Mặc Bạch ở phía sau.

“Lát nữa biến lại đi, tôi không thích cậu ở dáng vẻ này.”

“Nhưng anh Mặc… bình thường chẳng phải vẫn thế này sao?”

Bạch Hạ giả vờ ngơ ngác hỏi lại, thực chất là muốn khiến anh từ bỏ ý định kia.

Đối mặt với việc này, Mặc Bạch chỉ thản nhiên buông một câu chặn đứng họng cô: “Biến lại nhìn thuận mắt hơn.”

Bạn cùng bàn đã nói đến nước này, Bạch Hạ chỉ có thể bĩu môi.

Sau khi dẫn anh vào nhà, cô đành miễn cưỡng biến lại diện mạo ban đầu ngay trước mặt anh.

Dù sao người ta cũng vừa mới cứu cô một mạng, lại còn giúp đỡ bao nhiêu việc.

Mái tóc dài trắng tuyết rủ xuống như thác nước, đôi mắt đỏ như hồng ngọc tỏa ra ánh sáng mờ ảo trong căn phòng hơi tối.

Chỉ tiếc là quần áo không thể thay đổi theo, khiến cổ áo sơ mi vốn đã rộng nay trượt hẳn xuống, để lộ bờ vai trắng ngần.

Chiếc quần đùi thì tuột thẳng xuống đất, nhưng may mắn là vạt áo sơ mi đủ dài để che khuất phần đùi, chỉ lộ ra đôi bắp chân thon thả và bàn chân nhỏ nhắn.

“Thế... thế này là được rồi chứ.”

Bạch Hạ đỏ mặt kéo vạt áo sơ mi, mái tóc trắng trượt khỏi vai khi cô cúi đầu, không dám đối mặt với Mặc Bạch.

Cô chân trần đứng trên sàn nhà cũ, mười ngón chân tròn trịa vô thức cuộn tròn lại.

Quả nhiên dùng cơ thể con gái đối diện với cậu bạn này vẫn quá là xấu hổ.

Dù không rõ Mặc Bạch bắt mình biến lại là để làm gì, nhưng lúc này trong lòng Bạch Hạ chợt nảy sinh một cảm giác bất an khó tả.

Cứ như người đang đứng trước mặt cô lúc này không phải là cậu bạn cùng bàn Mặc Bạch, mà là một kẻ săn mồi nguy hiểm, còn cô chính là con mồi đã bị nhắm trúng.

Nhìn bộ dạng e thẹn đầy bất an của thiếu nữ tóc trắng, Mặc Bạch cũng có chút buồn cười.

Quần áo đều không vừa người, sao không đi thay mà cứ đứng xoắn xuýt trước mặt mình làm gì?

Dù không hiểu, nhưng nhìn dáng vẻ này của Bạch Hạ, anh đại khái cũng đoán được cái đầu nhỏ của cô nàng chắc lại đang nghĩ linh tinh gì rồi.

Một Bạch Hạ biết thẹn thùng sao? Nếu trêu chọc một chút thì sẽ thế nào nhỉ?

Mặc Bạch bỗng thấy tò mò, nếu mình giả vờ áp sát tới, thiếu nữ lần đầu để lộ chân tướng trước mặt mình này rốt cuộc sẽ có phản ứng thú vị gì?

Nghĩ vậy, Mặc Bạch cố ý tiến lên một bước, áp sát Bạch Hạ.

Quả đúng như dự đoán, Bạch Hạ lùi lại như một chú hươu nhỏ hoảng sợ.

“Anh… anh Mặc…”

“Ngoan.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!