Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

101 1116

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

142 2926

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

372 1726

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

730 8174

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

563 4810

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

30 71

Quyển 1 - 29. Đi ăn ngoài

29. Đi ăn ngoài

Nghịch ngợm bàn chân nhỏ của cô gái trong tay một hồi, Mặc Bạch mới chịu buông tha cho Bạch Hạ.

Nhìn cô nàng thẹn đỏ cả người, anh nhẹ nhàng bế cô trở lại sofa.

"Tôi không bắt nạt cậu, chỉ muốn xem vết trầy trên đầu gối thế nào thôi."

Thấy Bạch Hạ ngượng đến mức không biết giấu mặt vào đâu, Mặc Bạch vừa buồn cười vừa giải thích.

Anh không quên giơ tay gõ nhẹ vào đầu cô, như thể muốn trừng phạt những suy nghĩ lung tung kia.

Túc khống linh tinh gì chứ, anh đâu phải loại người đó, chẳng biết cái đầu nhỏ của cô bạn cùng bàn này chứa toàn thứ gì nữa.

Bị gõ trúng đầu, Bạch Hạ vội ôm lấy trán, đôi mắt uất ức lộ ra sau làn tóc rũ.

"Anh Mặc... rõ ràng anh cố ý..."

Giọng cô nhỏ dần, mười đầu ngón chân cũng vô thức cuộn lại.

Dường như việc phải nói ra những điều này khiến cô cảm thấy vô cùng xấu hổ.

"Cố ý?"

Mặc Bạch đột nhiên nghiêng người, gương mặt tuấn tú ghé sát lại khiến Bạch Hạ hốt hoảng rụt cổ.

"Vậy cậu nói xem, vừa rồi là ai nghĩ tôi có sở thích kỳ quái nào?"

"..."

"Tôi đâu có..."

Giọng Bạch Hạ nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy, ngón tay vô thức bấu chặt vào gấu váy ngủ.

Cô định phản bác theo bản năng, nhưng nhớ lại mớ suy nghĩ bậy bạ của mình lúc nãy thì cứng họng.

Cô chỉ biết cúi gằm mặt, thầm mong anh sẽ buông tha cho mình.

Thật là... hôm nay mình bị làm sao thế này.

Bạch Hạ thấy hôm nay mình lạ lắm, mớ ý nghĩ xấu hổ cứ thế tuôn ra như nước vỡ đê.

Nhất là khi đối mặt với Mặc Bạch, tim cô lại càng đập loạn nhịp.

Rõ ràng... trước đây đâu có như thế này...

Hồi ở trường, phần lớn thời gian hai người chỉ thảo luận bài tập, thỉnh thoảng mượn món đồ dùng học tập này nọ.

Nhưng từ khi trở thành con gái và đối diện với Mặc Bạch, cô thấy mình như biến thành một người khác.

Thôi bỏ đi, dù sao cũng chỉ có ngày hôm nay thôi.

Mặc Bạch là ân nhân cứu mạng mình, nên chuyện này cũng chẳng có gì mất mặt.

Đúng vậy, không hề mất mặt, cô chỉ đang muốn báo đáp người bạn tốt của mình thôi!

Sau một hồi suy luận, Bạch Hạ tự nhủ rằng những hành động kỳ lạ vừa rồi chỉ là vì muốn báo ơn.

Cô chỉ muốn trả ơn Mặc Bạch, cô có lỗi gì chứ?

Nghĩ đến đây, vành tai trắng ngần lại đỏ thêm vài phần, đôi tay cũng siết gấu váy chặt hơn.

Đang lúc chìm đắm trong dòng suy nghĩ tự trấn an, một cảm giác ấm áp đột nhiên truyền đến từ đỉnh đầu.

Bàn tay Mặc Bạch không biết từ lúc nào đã đặt lên đó, dịu dàng xoa tóc cô đầy nuông chiều.

"Lại đang nghĩ linh tinh gì đấy?"

"Tôi không có nghĩ gì hết, với lại anh Mặc cũng vừa vừa phai phải thôi... sao cứ bắt nạt tôi mãi thế."

Dù mở miệng oán trách, nhưng khi biết Mặc Bạch thực sự quan tâm đến vết thương của mình, trong lòng Bạch Hạ vẫn nhen nhóm chút niềm vui.

"Tối nay tôi mời anh Mặc ra ngoài ăn cơm nhé..."

Cô lấy hết can đảm ngẩng đầu lên mời chàng trai bên cạnh, nhưng đổi lại là vẻ mặt kinh ngạc của anh.

"Cậu mời tôi ăn cơm? Cậu chắc chứ?"

Mặc Bạch nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ khó tin.

Không phải anh không tin cô, mà vì anh quá hiểu hoàn cảnh của Bạch Hạ.

Ngày nào cũng phải đi làm thêm tối mắt tối mũi mới đủ tiền sinh hoạt, học phí và tiền thuê nhà, cô lấy đâu ra tiền dư mà mời khách?

Hơn nữa, sau khi thấy nơi ở đơn sơ của cô, anh còn chẳng nỡ để cô mời một ly trà sữa.

"Ừm." Bạch Hạ gật đầu quả quyết: "Bây giờ tôi là người có tiền rồi đấy."

Nói xong, cô rút điện thoại, lắc lắc số dư năm chữ số trước mặt Mặc Bạch.

Dù số tiền này chẳng đáng là bao so với anh, nhưng với Bạch Hạ, đây là lần đầu tiên cô thấy nhiều tiền đến vậy.

Hàng loạt dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu Mặc Bạch.

Nếu có nhiều tiền như vậy, sao tuần trước cô nàng này còn phải mượn tiền mình?

Châu tuần lại những chuyện tối qua, anh đại khái đoán được số tiền này từ đâu mà có.

Chắc chắn là tiền làm ở quán bar, hoặc là tiền tip của đám cặn bã kia đưa cho chứ gì.

Nhưng anh cũng từng đến quán bar, tiền tip thông thường không bao giờ nhiều đến thế.

Rõ ràng là bọn chúng có ý đồ xấu nên mới vung tiền để lấy lòng cô.

Nhìn cô gái tóc trắng vẫn đang vui vẻ khoe khoang mà không hề nhận ra nguy hiểm rình rập, Mặc Bạch chỉ thấy bất lực.

Anh định nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng chỉ biết gõ vào đầu cô thêm một cái nữa.

"Ư~! Anh Mặc..."

"Sau này không được đến mấy nơi như quán bar làm thêm nữa."

Giọng Mặc Bạch đột nhiên trầm xuống.

Hôm qua nếu không phải anh tình cờ đi ngang qua, chẳng biết cô bạn cùng bàn này sẽ ra sao.

Nếu dược tính phát tác rồi bị kẻ lạ đưa đi...

Haiz... bỏ đi.

Thấy Mặc Bạch có vẻ muốn mắng lại thôi, Bạch Hạ hậm hực rụt cổ, nhỏ giọng đáp "ồ" một tiếng.

Cô biết anh muốn nhắc nhở điều gì, nhưng chuyện cũng đã qua rồi, cô chỉ thấy mình thật may mắn vì đã gặp được anh vào lúc định mệnh ấy.

"Còn nữa, đừng vội mừng sớm. Tuy hôm nay tôi cứu được cậu, nhưng không có nghĩa là cậu đã an toàn. Để hôm nào tôi hỏi bố mẹ xem có giúp cậu làm được thân phận mới không."

Nghe thấy Mặc Bạch có thể giúp mình có thân phận mới, Bạch Hạ lập tức mở to đôi mắt đỏ rực như đá Ruby nhìn anh, tràn đầy hy vọng: "Thật... thật sao?"

Nếu có được thân phận hợp pháp thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Ngoài việc đi học, cô sẽ không cần phải trốn tránh hay giả trai mỗi khi ra ngoài nữa.

Mặc Bạch nhìn ánh sao lấp lánh trong mắt cô, khẽ thở dài: "Tôi cảnh cáo cậu——"

Những ngón tay thon dài của anh bất ngờ nâng chiếc cằm nhỏ của cô lên, anh cúi người thì thầm vào tai cô: "Nếu cậu dám dùng thân phận này để làm mấy công việc kỳ lạ kiếm tiền thì..."

"Không, không có đâu mà!"

Bạch Hạ đỏ mặt xua tay, mái tóc trắng dài tỏa sáng dịu nhẹ dưới ánh hoàng hôn.

Ít nhất lần này, cô thật sự không còn phải nơm nớp lo sợ việc bị phát hiện thân phận nữa.

"Quyết định vậy đi, ra ngoài ăn cơm trước đã."

Mặc Bạch đứng dậy chỉnh lại quần áo, bộ đồ vốn chẳng có mùi gì giờ đã vương lại hương thơm thanh khiết đặc trưng của cô.

Haiz... cứ thế trước đã.

Nhìn cô gái tóc trắng vẫn còn đang ngơ ngẩn trên giường, anh biết lúc này không nên quá vồ vập, phải tiến hành từng bước một.

Còn về phần "thù lao", sau này đòi lại cũng chưa muộn.

"Thay quần áo rồi đi thôi. À đúng rồi, đừng có biến trở lại nhé, cứ thế này nhìn bổ mắt hơn."

"Ồ... vâng anh Mặc..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!