Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

101 1116

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

142 2926

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

372 1726

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

730 8174

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

563 4810

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

30 71

Quyển 1 - 16. Trước cơn bão...

16. Trước cơn bão...

“Ông chủ, cho một phần trứng xúc xích, đúng rồi, thêm một bát cháo sườn nữa.”

Sau khi gửi tiền xong, Bạch Hạ không thể chờ đợi thêm mà lập tức từ ngân hàng quay lại khu làng trong phố, chạy đến quán ăn sáng quen thuộc.

Hơi nước từ xửng hấp nghi ngút bay lên trong nắng sớm, làm nhòe đi nụ cười đôn hậu của ông chủ, trông đặc biệt ấm áp.

Tiệm nhỏ này là nơi Bạch Hạ thường ghé qua nhất, bữa sáng ngày thường hay bữa tối sau giờ học phần lớn đều được cô giải quyết tại đây.

Chủ quán là một cặp vợ chồng trung niên, món bánh cuốn làm từ bột gạo thơm nồng, cháo sườn ninh mềm nhừ đậm vị, hơn nữa giá cả lại rất phải chăng.

Quan trọng nhất là vì ngày nào cũng ăn ở đây nên ông chủ đã sớm nhẵn mặt cô, thỉnh thoảng còn cho thêm một quả trứng hay thứ gì đó, giúp cuộc sống vốn dĩ khó khăn của cô dễ thở hơn một chút.

“Tiểu Hạ hôm nay dậy sớm thế cháu?”

Ông chủ quán thành thục đổ bột gạo, cười híp mắt đập thêm một quả trứng lên khay sắt, sau đó đẩy khay vào xửng hấp.

“Chẳng phải mấy đứa học sinh cuối tuần đều thích ngủ nướng sao?”

“Cũng không hẳn đâu ạ, chú còn lạ gì cháu nữa.”

Bạch Hạ hơi ngại ngùng gãi đầu, cười cười.

“Cháu làm gì có thời gian mà ngủ nướng, lát nữa còn phải tiếp tục đi làm thêm đây.”

Ông chủ nghe vậy thì thở dài, nhanh nhẹn múc một bát cháo sườn đầy ắp đưa đến bàn Bạch Hạ.

Đợi thêm một lát, ông lấy khay bánh cuốn đã hấp chín ra, cạo vào đĩa rồi rưới nước sốt đưa qua.

Đối với hoàn cảnh của vị khách quen này, ông chủ ít nhiều cũng biết một chút.

Ông lau tay, lại múc thêm hai miếng sườn ninh nhừ vào bát cháo của Bạch Hạ.

“Giá mà con nhà chú cũng ngoan ngoãn như cháu thì tốt biết mấy.”

Dù không biết quá chi tiết, nhưng ông chủ biết Bạch Hạ bình thường vừa đi học vừa phải đi làm thêm kiếm tiền sinh hoạt và trả tiền thuê nhà, đó cũng là lý do hai vợ chồng ông luôn đặc biệt quan tâm đến cậu thiếu niên này.

“Cháu cảm ơn chú ạ!”

Nhìn bát cháo sườn đầy ắp cùng đĩa bánh cuốn được thêm trứng trước mặt, mắt Bạch Hạ không khỏi sáng lên.

Đúng là đời ngược đãi cô ngàn lần, nhưng chú vẫn đối đãi với cô như mối tình đầu.

Nghĩ đến đây, tâm trạng Bạch Hạ cũng tốt lên vài phần.

Ít nhất điều này cho thấy hoàn cảnh của cô hiện tại cũng không đến nỗi quá thảm hại, vẫn có vận may chiếu cố cô.

Đã bỏ bụng trống cả ngày rồi, cuối cùng cũng được ăn một miếng nóng hổi.

Tách đôi đôi đũa dùng một lần, Bạch Hạ bắt đầu ăn ngấu nghiến để lấp đầy cái bụng nhỏ đang sôi sùng sục, đồng thời lấy điện thoại mở giao diện trò chuyện với Mặc Bạch.

【Hạ: Anh Mặc, tôi đến trả tiền đây.】

【Hạ: Chuyển khoản 570 tệ.】

Tất nhiên, chuyện đã hứa mời cậu bạn cùng bàn uống trà sữa, Bạch Hạ cũng không hề quên.

Dù sao nếu không có Mặc Bạch cứu mạng, đừng nói là ngồi đây thảnh thơi ăn sáng, việc cô còn sống hay không cũng là một vấn đề.

Cho nên…

Ừm! Nhất định phải cảm ơn Mặc Bạch thật tử tế!

Hơn nữa hiện tại mình có nhiều tiền như vậy, xa xỉ một chút chắc cũng không vấn đề gì, chưa kể giờ cô không cần tốn tiền mua tiết gà tiết vịt nữa, cũng coi như tiết kiệm được một khoản lớn.

Vì vậy thực ra nghĩ kỹ lại, ngoại trừ việc hút máu trở nên khó khăn hơn một chút, thì cũng không phải hoàn toàn không có lợi ích gì.

Chỉ là tự nhiên lại phải nhận chủ, thật sự rất xấu hổ... dù cô sẽ không bao giờ thừa nhận chuyện đó.

Đôi tay nhỏ nhắn gõ nhanh thoăn thoắt trên màn hình điện thoại, rất nhanh một dòng tin nhắn đã được Bạch Hạ soạn xong và gửi đi.

【Hạ: Anh yên tâm đi anh Mặc, thứ Hai bảo đảm mời anh loại đắt nhất.】

Gửi tin nhắn xong, Bạch Hạ thỏa mãn vươn vai một cái rồi tiếp tục ăn bữa sáng của mình.

Ánh nắng xuyên qua cửa tiệm nhỏ rắc lên người cô, mạ cho Bạch Hạ trong dáng vẻ thiếu niên một lớp viền vàng dịu dàng, khoảnh khắc này cô bỗng cảm thấy tương lai của mình hình như cũng không tệ như tưởng tượng.

Tiếp theo chỉ cần lát nữa đi chợ mua ít thức ăn là xong.

“Trưa nay ăn gì cho ngon nhỉ?”

Vừa dùng thìa húp cháo trong bát, Bạch Hạ vừa suy nghĩ xem trưa nay nên tự thưởng cho mình thế nào.

Bởi vì ngày thường ăn uống cô đều tiết kiệm hết mức, ngay cả việc đi chợ mỗi ngày cũng phải tính toán chi li, giờ đột nhiên có nhiều tiền như vậy, cô bỗng nhiên chẳng biết nên tiêu thế nào.

Hay là ra ngoài ăn một bữa thịnh soạn?

Nói thật, cô đã không còn nhớ lần cuối cùng mình ra tiệm ăn là từ bao giờ.

Chỉ là vật giá ở Đế Đô cao quá, một người ăn một bữa cũng mất một hai trăm tệ, cô vẫn thấy xót tiền lắm.

Nhưng bây giờ… có vẻ cô không cần quá lo lắng về vấn đề này nữa.

Chỉ là ra tiệm ăn hình như thường là vào buổi tối nhỉ?

Suy đi tính lại, Bạch Hạ vẫn quyết định ra chợ xem có nguyên liệu gì tươi ngon không.

Còn chuyện ra tiệm, buổi tối có thể cân nhắc đi ăn thịt xiên nướng.

Dù sao trên đường ngày nào cũng có mấy người bán thịt dê xiên nướng ngoài trời, lần nào đi ngang qua cô cũng bị mùi thơm đó quyến rũ đến mức không bước tiếp nổi.

“Chú ơi, cháu đi đây.”

Ăn xong bánh cuốn, húp nốt vài ngụm cháo cuối cùng trong bát, cô rút điện thoại ra quét mã thanh toán.

Lúc rời đi, Bạch Hạ không quên mua thêm một cốc sữa đậu nành để vừa đi vừa uống dọc đường.

Khác với khu chung cư cao cấp nơi Mặc Bạch ở, muốn mua thức ăn chỉ có thể vào siêu thị, trong làng trong phố có một khu chợ náo nhiệt của riêng mình.

Những tủ kính lạnh lẽo được thay thế bằng những tiếng rao hò liên tiếp của các sạp hàng ven đường, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng mấy bà nội trợ dậy sớm đang mặc cả với chủ sạp.

Đó chính là hơi thở cuộc sống đặc trưng của làng trong phố.

So với việc vào siêu thị mua những nguyên liệu được đóng gói tinh xảo và đắt đỏ, Bạch Hạ thích bầu không khí dân dã này hơn.

Tay cầm sữa đậu nành dạo quanh chợ, ánh mắt cô không ngừng tìm kiếm nguyên liệu ưng ý.

Dù sao cũng hiếm khi xa xỉ một lần, về mặt này vẫn phải lựa chọn cẩn thận.

Có lẽ có thể thử món bít tết?

Bước chân Bạch Hạ bỗng dừng lại trước một tiệm thịt, ánh mắt nhìn vào những miếng thịt bò được cắt sẵn xếp trong tủ đông, không khỏi thèm thuồng.

Nhớ lại Mặc Bạch từng nói với cô rằng anh thích ăn bít tết, không biết thứ này thật sự ngon đến vậy sao?

“Ông chủ, miếng này bán thế nào ạ?”

Dựa vào kinh nghiệm đi chợ nhiều năm để chọn lựa, ánh mắt cô nhanh chóng khóa chặt vào một miếng bít tết thăn ngoại có vân mỡ rất đẹp, chỉ là mức giá khiến cô hơi e ngại, vì cô cũng từng nghe nói bò cao cấp thường rất đắt.

“Chàng trai tinh mắt đấy!” Ông chủ cười hớn hở mở tủ đông, “Đây là bò Úc ăn ngũ cốc, 120 tệ nửa cân. Tôi cắt cho cậu một miếng nhé?”

120 tệ nửa cân? Hình như cũng khá rẻ...

Khoan đã, bao nhiêu cơ???

120 tệ nửa cân, miếng thịt bò này dát vàng hay đính kim cương vậy?

Bạch Hạ giật mình sặc một cái, suýt chút nữa thì phun hết sữa đậu nành trong miệng ra: “Một… một trăm hai mươi tệ nửa cân??”

“Một trăm hai mươi là rẻ lắm rồi. Đây là hàng nhập khẩu đấy.”

Thấy cậu thanh niên trước mặt lộ vẻ sửng sốt, ông chủ cũng không thấy lạ, bởi sống ở khu này thì có mấy gia đình ăn nổi bít tết đâu.

Một trăm hai mươi tệ nửa cân... cái này... cái này...

Dù hiện tại trong tay khá dư dả, nhưng cái giá này cũng quá chát rồi!

Phải biết là thịt bò bình thường cô hay ăn cũng chỉ có hai ba mươi tệ nửa cân thôi.

Suy nghĩ đắn đo một hồi, cuối cùng Bạch Hạ vẫn mua một miếng nhỏ mang về ăn thử, cô thật sự cũng rất tò mò vị của món bít tết trong truyền thuyết là như thế nào.

Chỉ là ngay khi cô vừa trả tiền xong, định tiếp tục dạo chợ xem còn gì ngon không, thì từ con phố không xa bỗng vang lên những tiếng còi cảnh sát liên hồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!