Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

101 1117

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

142 2928

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

372 1727

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

730 8175

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

563 4816

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

30 71

Quyển 1 - 15. Tự nhiên thành tội phạm bị truy nã...

15. Tự nhiên thành tội phạm bị truy nã...

Sau khi trả lời tin nhắn của Bạch Hạ, dùng xong bữa sáng và thu dọn bếp núc đâu vào đấy, Mặc Bạch bắt đầu tận hưởng ngày cuối tuần của mình.

Tuy nhiên vì không về nhà, anh vẫn phải gọi một cuộc điện thoại báo với gia đình một tiếng để ba mẹ khỏi lo lắng.

Phải biết rằng anh là con trai độc nhất của Mặc gia, ba mẹ đối với anh luôn cưng chiều hết mực.

Nếu cuối tuần không về mà cũng chẳng báo một lời, e là anh sẽ bị mẹ càm ràm suốt cả buổi.

Dĩ nhiên, lý do quan trọng hơn là anh muốn trao đổi với ba mình về tình hình tối qua.

Cũng không hẳn là anh quá quan tâm đến cô gái kia.

Chỉ là hình ảnh thiếu nữ ấy quỳ trong lòng mình đầy bất lực giữa đêm khuya cứ ám ảnh tâm trí anh mãi.

Hơn nữa... đối phương còn là một siêu phàm giả hệ chữa trị, điều này rất đáng để anh lưu tâm.

Mở danh bạ điện thoại, tìm thấy dòng chữ "Ba đại nhân", ngón tay Mặc Bạch hơi do dự trên màn hình một lát rồi mới bấm gọi.

"Sao thế con trai, cuối tuần sao không về nhà một chuyến?"

Điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói trầm ổn xen chút quan tâm.

Trong không gian cuộc gọi còn mơ hồ nghe thấy tiếng lật tài liệu sột soạt, rõ ràng là ông đang làm việc.

"Ba, có chuyện này con muốn bàn bạc với ba một chút."

Mặc Bạch cầm điện thoại chậm rãi đi tới trước cửa sổ sát đất, nhìn ngắm cảnh buổi sáng của Đế Đô ở phía xa, đầu óc không kìm được mà hồi tưởng lại chuyện tối qua.

"Tối qua con gặp một người nghi là siêu phàm giả hệ chữa trị... dường như vẫn còn vị thành niên, nhưng..."

Anh mô tả chi tiết tình trạng của cô gái tóc trắng, bao gồm phản ứng đặc biệt với máu cũng như khả năng phục hồi vết thương đáng kinh ngạc từ nước bọt.

Khi anh vừa dứt lời, đầu dây bên kia bỗng im lặng trong giây lát, cứ như thể không hề để tâm đến chuyện này.

"Ừm, ba biết rồi."

Tiếng gấp tài liệu vang lên, Mặc Bạch chưa kịp thắc mắc ba định định liệu thế nào thì ông đã nói tiếp: "Nhưng Mặc Bạch này, Đế Đô gần đây không yên ổn, chắc con cũng biết."

Chỉ một câu nói bâng quơ, Mặc Bạch đã hiểu ngay ẩn ý của ba: ông đang nhắc anh đừng dấn thân quá sâu vào những việc này.

"Nhưng ba..."

Mặc Bạch vẫn muốn cố gắng thuyết phục thêm.

"Con cũng lớn rồi, dù sao cũng là thiếu gia của Mặc gia, thiên phú lại tốt, sớm muộn gì cũng sẽ ngồi vào vị trí này của ba thôi. Có chuyện gì muốn làm thì cứ làm đi, tuy nhiên..."

Giọng nói bên kia dừng lại, tiếng sột soạt lật giấy lại vang lên rồi dừng hẳn: "Con phải học cách tự chịu trách nhiệm cho hành động của chính mình."

"Con biết rồi ạ."

Sau khi cúp máy, Mặc Bạch vẫn đứng trước cửa sổ, nhìn ánh ban mai của Đế Đô đằng xa.

Ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve cạnh điện thoại, lông mày anh khẽ nhíu lại.

Có lẽ, đây chính là một bài kiểm tra của ba dành cho anh?

………………

Cùng lúc đó, tại trụ sở Chấp Kiếm Cơ Quan của Đế Đô.

"Có án mới, nhanh lên, bỏ hết việc trên tay xuống cho tôi, họp!"

Vừa dứt lời, phòng họp lập tức trở nên bận rộn.

Tiếng lật tài liệu và tiếng bước chân đan xen, gần như tất cả siêu phàm giả phụ trách an ninh Đế Đô đều nhanh chóng tập trung về đây.

Nguyên nhân không có gì khác, chỉ vì sáng sớm nay một chủ quán bar đã báo án rằng tối qua có siêu phàm giả vi phạm quy định, sử dụng siêu năng lực trong quán.

Kẻ đó không chỉ gây thương tích cho người khác mà còn gây thiệt hại nghiêm trọng về tài sản, chuyện này đã khiến cấp cao của Chấp Kiếm Cơ Quan chấn động.

Trong phòng họp, máy chiếu toàn ảnh đang phát lại đoạn phim giám sát tại quán bar.

Một thiếu nữ tóc trắng trong nháy mắt đã sử dụng năng lực đá văng cửa phòng bao, đồng thời đá bay một vị khách bên trong cùng cánh cửa vào tận quầy bar rồi bỏ chạy.

Nhiều siêu phàm giả có mặt đều lộ rõ vẻ kinh ngạc khi nhìn vào màn hình.

Bởi nếu cô gái kia không phải siêu phàm giả, thật khó có thể tưởng tượng một thân hình nhỏ nhắn lại bộc phát ra sức mạnh kinh người đến thế.

Cánh cửa gỗ đặc nặng hàng chục kg bị một cước đá bay, kéo theo cả một người đàn ông trưởng thành đập xuyên qua quầy bar cách đó mười mấy mét.

Dáng vẻ hoảng sợ khi bỏ chạy của cô gái tạo nên sự tương phản rõ rệt với sức phá hoại khủng khiếp này.

Tuy nhiên, chủ quán bar chỉ cung cấp đoạn phim trong sảnh, còn hình ảnh bên trong phòng bao lại biến mất một cách bí ẩn.

Theo lời gã, năng lực của siêu phàm giả đã gây nhiễu khiến thiết bị giám sát trong phòng bị hỏng.

Dù video có dấu hiệu né tránh trọng tâm rõ ràng, nhưng một khi đã xảy ra việc siêu phàm giả gây thương tích, họ bắt buộc phải điều tra đến cùng.

Chấp Kiếm Cơ Quan không chỉ bảo vệ xã hội loài người khỏi sinh vật ngoài vòng, mà còn phải điều hòa mâu thuẫn giữa cư dân bình thường và siêu phàm giả.

Đối với tội phạm siêu phàm giả, pháp luật luôn xử phạt rất nặng để ngăn chặn những kẻ cậy có năng lực mà làm xằng làm bậy.

Tất nhiên, mục đích cuối cùng của những bộ luật này là để ngăn chặn những thực thể còn đáng sợ hơn nữa.

Chỉ là loại thông tin đó thuộc hàng hồ sơ tuyệt mật, siêu phàm giả bình thường không có quyền tiếp cận.

"Trước tiên hãy kiểm tra xem cô gái này đã đăng ký tại Chấp Kiếm Cơ Quan chưa, nếu chưa thì tội chồng thêm tội. Các mũi khác đi kiểm tra camera, xem cuối cùng cô ta đã đi đâu."

Chu Phong, đội trưởng phụ trách vụ án, gõ gõ mặt bàn và nghiêm nghị ra lệnh.

Đối với những kẻ lạm dụng siêu năng lực, Chấp Kiếm Cơ Quan luôn giữ thái độ không khoan nhượng, cho dù đó có là một thiếu nữ đáng yêu đi chăng nữa.

Hệ thống giám sát tại Đế Đô cực kỳ nghiêm ngặt, chỉ cần cô gái đó còn ở trong thành phố, việc bắt giữ chỉ là vấn đề thời gian.

Tất nhiên... trong chuyện này Chu Phong cũng có chút tư tâm.

Đầu ngón tay anh lướt qua hình chiếu toàn ảnh, cố định lại khoảnh khắc thiếu nữ tóc trắng đang hoảng sợ bỏ chạy rồi phóng to lên, ánh mắt hơi trầm xuống.

Vài thập kỷ trước, ba mẹ anh đã mất mạng trong một vụ tấn công khủng bố do siêu phàm giả gây ra.

Nếu không phải lúc đó anh còn quá nhỏ và đám siêu phàm giả kia rủ lòng thương hại, có lẽ anh cũng đã xanh cỏ từ lâu rồi.

Kể từ đó, anh lập chí gia nhập Chấp Kiếm Cơ Quan, thề sẽ đưa tất cả những siêu phàm giả vi phạm pháp luật ra trước công lý.

Dù suy nghĩ này nghe có vẻ giống một lời thề non nớt của trẻ con, nhưng Chu Phong đã dùng hai mươi năm để biến nó thành hiện thực.

Hiện tại dù còn trẻ, thực lực của anh đã chạm đến giai thứ tư, vị trí tiểu đội trưởng cũng đã nằm trong tầm tay.

Hành động lần này đối với anh vô cùng quan trọng.

Chỉ cho phép thành công, không được thất bại!

Chỉ có một điểm khiến anh băn khoăn: tại sao thiếu nữ này lại chọn vào đến phòng bao rồi mới sử dụng năng lực?

Theo lời chủ quán, cô gái đó làm thêm ở đó rất chăm chỉ, trước giờ đều ổn thỏa, hôm nay đột nhiên lại gây thương tích.

Chỉ cần suy nghĩ kỹ một chút là biết bên trong chắc chắn có uẩn khúc.

Và quan trọng nhất, nhìn vóc dáng và ngoại hình, cô gái đó hoàn toàn không giống người đã trưởng thành...

Quả nhiên quán bar đó đang lén lút làm chuyện gì phi pháp sao?

Càng suy nghĩ, ánh mắt Chu Phong càng trở nên sắc lẹm, ngón tay bất giác gõ nhẹ lên mặt bàn.

Việc thiếu nữ tự ý dùng năng lực dĩ nhiên là sai, kể cả là phòng vệ chính đáng cũng phải chịu trách nhiệm, nhưng gã chủ quán bar kia dường như cũng chẳng phải loại tốt lành gì.

"Sếp sếp, tra ra camera rồi!"

Ngay khi Chu Phong còn đang suy tư, một thành viên đội trẻ tuổi vội vàng đẩy cửa bước vào, tay cầm máy tính bảng hiển thị đoạn video vừa tải xong.

Chu Phong nhận lấy máy tính bảng, nhanh chóng lướt tay để phóng to hình ảnh.

Video ghi lại rõ ràng quá trình từ lúc cô gái chạy khỏi quán bar, được một thanh niên bế lên xe, cho đến khi rời đi vào buổi sáng hôm sau.

"Vậy cuối cùng đã xác định được vị trí của cô ta chưa?"

Ánh mắt Chu Phong khóa chặt vào màn hình, nhìn cho đến khi cô gái đi vào một khu dân cư cũ mới đặt máy tính bảng xuống.

"Tra ra rồi thưa sếp."

Một thuộc hạ mở bản đồ Đế Đô lên: "Dựa theo quỹ đạo di chuyển, nơi cô ta xuống xe là Thôn một Tây Thành, một khu làng trong phố cũ kỹ ở phía bên kia."

Làng trong phố sao?

Chu Phong hơi nhíu mày, khu vực đó nhân sự rất phức tạp, tỷ lệ camera bao phủ thấp, quả thực là nơi ẩn náu lý tưởng.

Nhưng họ là ai? Họ là người của Chấp Kiếm Cơ Quan.

Nếu đến cả một người cũng không bắt được thì làm sao duy trì trật tự và bảo vệ an toàn cho Đế Đô?

"Được rồi, xuất phát."

Chu Phong đứng dậy, chiếc áo gió màu đen theo động tác của anh vạch ra một đường cung sắc sảo trong không trung.

Hôm nay, nhất định phải đưa thiếu nữ này ra trước công lý!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!