Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

101 1116

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

142 2926

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

372 1726

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

730 8174

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

563 4810

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

30 71

Quyển 1 - 19. Chằm chằm

19. Chằm chằm

Một luồng uy áp bùng nổ trong nháy mắt.

Chu Phong – một siêu phàm giả giai thứ tư – còn chưa kịp phản ứng, người đàn ông đeo kính trước mặt đã văng ra xa, va sầm vào cửa sổ quan sát làm kính vỡ vụn.

Cơ thể anh ta đập thẳng vào bức tường phía sau, luồng khí quét qua hất ngã nhào cả hai viên cảnh sát gần đó xuống đất.

Ngay lúc này trong phòng thẩm vấn, thay cho thiếu niên tóc đen lúc trước là một bóng hình nhỏ nhắn trong bộ váy trắng.

Mái tóc dài trắng tuyết của thiếu nữ tự tung bay dù không có gió.

Đôi đồng tử đỏ rực như máu nhìn chằm chằm Chu Phong, tựa như muốn nuốt tươi anh vậy.

Thoát khỏi trạng thái sững sờ, Chu Phong lập tức nhận ra thiếu nữ tóc trắng này.

Đây chính là kẻ đã đá bay cửa phòng bao trong đoạn băng giám sát!

Quan trọng hơn là, kết quả tra cứu vừa rồi cho thấy cô gái này sở hữu siêu năng lực nhưng chưa hề đăng ký với Chấp Kiếm Cơ Quan.

Cô không chỉ dùng năng lực đả thương người, mà còn sở hữu sức mạnh trái quy định, giờ lại thêm tội hành hung cảnh sát!

"Bắt lấy cô ta cho tôi!"

Chu Phong hét lên với hai viên cảnh sát đang lóp ngóp bò dậy, đồng thời vươn tay nhấn nút báo động cạnh cửa sổ quan sát.

Nhận lệnh, hai viên cảnh sát nhanh chóng lao tới vây đánh thiếu nữ tóc trắng.

Họ lập tức ghì chặt cô xuống sàn.

Những va chạm mạnh cũng khiến Bạch Hạ, người vừa thoát khỏi trạng thái thôi miên cưỡng ép, trở nên tỉnh táo hơn.

"Các người! Buông tôi ra!"

Thấy lớp ngụy trang đã biến mất, Bạch Hạ bị ấn trên mặt đất quyết liệt vùng vẫy.

Cơ thể nhỏ nhắn không ngừng vặn vẹo dưới sự áp chế của hai cảnh sát.

Mái tóc dài trắng tuyết rối bời xõa trên mặt đất, đôi mắt cô tràn đầy vẻ hoảng loạn: "Tôi không có đả thương người! Là bọn họ trước — là bọn họ hạ thuốc tôi trước!"

Nhưng dù Bạch Hạ có giải thích thế nào, viên cảnh sát đang đè trên người cô vẫn không hề lay chuyển.

Một người khống chế, viên cảnh sát nữ còn lại rút còng tay ra, tiếng "cạch" vang lên, khóa chặt hai cổ tay thanh mảnh của cô.

"Tốt nhất là cô nên thành thật một chút!"

Chu Phong chậm rãi bước vào phòng thẩm vấn, nhìn xuống Bạch Hạ đang vùng vẫy bằng ánh mắt lạnh lùng: "Chưa đăng ký năng lực siêu phàm, vi phạm quy định sử dụng năng lực đả thương người, bây giờ lại còn hành hung cảnh sát, chống trả sự bắt giữ... Cô có biết những tội danh này cộng lại sẽ đủ để cô bóc lịch bao nhiêu năm không?"

Nghe người đàn ông trước mặt nói vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Hạ chợt trắng bệch, đôi mắt đỏ dâng đầy hơi nước: "Là bọn họ trước... hạ thuốc trong rượu trước, tôi không phục, dựa vào cái gì chứ!"

"Mang đi."

Đối mặt với sự phản kháng yếu ớt của Bạch Hạ, Chu Phong lạnh lùng vẫy tay.

Tuy thiếu nữ này có siêu năng lực, nhưng anh là siêu phàm giả giai thứ tư.

Đối phó với loại nhóc con chưa rõ thực lực này là quá đủ rồi, nên anh cũng chẳng lo lắng cô sẽ phản kháng, dù sao cô cũng chẳng phải đối thủ của anh.

Nhưng đối với Bạch Hạ, lúc này nếu không chạy, một khi bị đưa đến Chấp Kiếm Cơ Quan thì càng không thể trốn thoát.

Năng lượng trong cơ thể vẫn còn rất dồi dào, hiện giờ cô chỉ đành đánh cược một ván thôi.

Nghĩ đến đây, đôi mắt như hồng ngọc của Bạch Hạ chợt lóe lên ánh sáng đỏ rực.

Một luồng sức mạnh mạnh mẽ đột ngột bùng phát từ cơ thể nhỏ nhắn.

Đôi tay thanh mảnh chỉ khẽ dùng lực đã bẻ gãy còng tay với tiếng "răng rắc", sau đó hất văng hai viên cảnh sát đang ấn mình ra ngoài.

Thân phận của cô tuyệt đối không được bại lộ! Cô muốn sống sót!

"Rầm!"

Hai viên cảnh sát đập mạnh vào tường rồi trượt xuống đất.

Bạch Hạ lập tức bật dậy, vung nắm đấm nhỏ của mình đánh mạnh về phía bụng Chu Phong!

Chỉ cần đẩy lùi được người đàn ông trước mặt, cô có thể nhân cơ hội xông ra khỏi phòng thẩm vấn!

Tuy nhiên thực tế luôn tàn khốc hơn tưởng tượng.

Sau một tiếng "chát", nắm đấm của cô đã bị Chu Phong chặn đứng vững vàng giữa không trung, nằm gọn trong lòng bàn tay anh, không thể tiến thêm nửa phân.

"Sao thế, chỉ có chút bản lĩnh này thôi à?"

Chu Phong cười lạnh một tiếng, sức mạnh của siêu phàm giả giai thứ tư tức thì bùng nổ.

Anh bẻ ngược cánh tay nhỏ bé của Bạch Hạ ra sau, khiến cô buộc phải xoay người lại.

"A! Đau đau đau!"

Bạch Hạ đau đớn kêu lên.

Sự chênh lệch chiều cao khiến cô buộc phải quay lưng về phía Chu Phong, kiễng chân lên, hơi khom lưng, để mặc mái tóc dài trắng tuyết rũ xuống vai hỗn loạn.

Vốn dĩ việc lớp ngụy trang bị cưỡng ép phá bỏ đã đủ xui xẻo, nhưng tệ hơn là khi đó quần áo trên người cô không tự điều chỉnh theo kích cỡ cơ thể.

Chiếc sơ mi nam rộng thùng thình trượt khỏi đôi vai gầy guộc, lộ ra mảng lớn làn da trắng tuyết và xương quai xanh tinh tế.

Bạch Hạ rất muốn vùng ra, nhưng cơn đau truyền đến từ cánh tay khiến cô buộc phải ngoan ngoãn lại.

Cô chỉ biết đỏ hoe mắt, như một con mèo nhỏ bị xách gáy, vô vọng đạp chân vặn vẹo cơ thể: "Buông tôi ra… đau quá."

Vừa phải chịu đựng nỗi đau thể xác, vừa phải đối mặt với sự xấu hổ tột cùng khiến vành mắt Bạch Hạ đỏ bừng.

Đáng lẽ cô mới là người bị hại, vậy mà giờ lại bị Chấp Kiếm Cơ Quan bắt giữ, còn bị đối xử thô bạo như vậy.

Nỗi uất ức không ngừng tích tụ trong lòng, cuối cùng biến thành nước mắt lăn dài trên má.

Rõ ràng người bị thẩm vấn phải là lão bản quán bar và gã béo chết tiệt đã hạ thuốc mình mới đúng, tại sao lại là cô chứ.

"Buông tôi ra… các người là đồ xấu xa."

Giọng Bạch Hạ bắt đầu nghẹn ngào, nhưng Chu Phong hoàn toàn ngó lơ.

Tiếng chuông báo động lúc nãy cũng khiến nhiều cảnh sát lục tục xông vào, khiến Bạch Hạ hoàn toàn tuyệt vọng với ý định chạy trốn.

Lúc này điều duy nhất cô có thể cầu mong là Chấp Kiếm Cơ Quan đừng phát hiện ra thân phận thật sự của mình.

Nếu bị phát hiện không phải con người, kết cục của cô sẽ còn thảm hại hơn cả việc phạm tội…

Nhưng đó là Chấp Kiếm Cơ Quan, nếu họ thực sự muốn tra, làm sao cô có thể giấu được đây…

Bạch Hạ tuyệt vọng nhắm mắt lại, nước mắt âm thầm chảy qua gò má.

Cơ thể mảnh mai của cô giữa vòng vây cảnh sát trông đặc biệt yếu ớt, mái tóc trắng tuyết rối bời dính trên khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm lệ.

Cho đến khi có ai đó đột nhiên hét lên: "Sếp, thiếu gia họ Mặc đến rồi."

"Mặc thiếu gia? Mặc thiếu gia nào?"

Chu Phong hơi ngẩn người, khó hiểu quay đầu lại.

Đế Đô rộng lớn như vậy, người họ Mặc nhiều vô kể, anh làm sao biết được là vị thiếu gia nào?

"Là… con trai ruột của Chấp Kiếm Nhân Mặc Hồng Dật, thiếu gia Mặc gia ở Đế Đô, Mặc Bạch ạ, sếp."

Cấp dưới bên cạnh vội vàng nhắc nhở.

"Cái gì? Chuyện quan trọng thế này sao không nói sớm?"

Ngay sau đó, Chu Phong liền giao Bạch Hạ vẫn còn đang vùng vẫy cho cảnh sát bên cạnh.

Anh cảnh cáo cô đừng có ý đồ xấu rồi rảo bước đi đón tiếp.

"Mặc… Mặc Bạch…?"

Bạch Hạ bị hai viên cảnh sát áp giải, khi nghe thấy cái tên quen thuộc thì không khỏi rùng mình.

Cô ngẩng đầu nhìn về phía hành lang bên ngoài phòng thẩm vấn.

Mặc Bạch… có phải là người bạn cùng bàn Mặc Bạch của mình không?

Gia thế của cậu ấy lại đáng sợ đến thế sao?

Trong đôi mắt đỏ rực của Bạch Hạ không khỏi lóe lên một tia hy vọng.

Nhưng nếu thật sự là Mặc Bạch, cô lại nên đối mặt với cậu ấy thế nào đây?

Cô vẫn luôn dùng thân phận nam sinh để đi học, nếu dáng vẻ hiện giờ bị nhìn thấy... thì phải giải thích chuyện giới tính ra sao…

Trái tim cô run rẩy trong sự mâu thuẫn.

Bản năng sinh tồn khiến cô hy vọng Mặc Bạch chính là bạn cùng bàn của mình để cứu cô ra ngoài.

Nhưng lòng tự trọng lại khiến cô sợ hãi, lỡ như đúng là cậu ấy, lại nhìn thấy bộ dạng thê thảm và hình hài con gái này của cô.

Vả lại lỡ như, thân phận thật của cô bị bại lộ thì sao…

Đúng lúc này, cuối hành lang truyền đến một trận xôn xao.

Chu Phong nhanh chóng dẫn theo một thiếu niên anh tuấn xuất hiện ở cửa phòng thẩm vấn.

Cậu vừa nghe Chu Phong báo cáo tiến độ vừa chậm rãi bước tới.

"Yên tâm đi Mặc thiếu, lần này chúng tôi chỉ mất nửa ngày đã đưa hung thủ ra trước pháp luật rồi."

"Ồ? Nói vậy là các ông đã điều tra rõ ràng hết rồi."

Theo lý mà nói, phá được một vụ án siêu phàm giả phạm tội thì nên vui mừng.

Nhưng lúc này khi hung thủ đã sa lưới, trong lời nói của Mặc Bạch lại không hề có chút ý cười, ngược lại mang theo sự bình tĩnh đến lạnh lùng.

Mà Chu Phong, người chưa nhận thức được nguy hiểm, lại tưởng rằng Mặc Bạch đang tức giận vì chuyện này xảy ra ở Đế Đô.

Dù sao cũng là thủ đô của đế quốc, để xảy ra chuyện này, người Mặc gia nổi giận cũng là điều dễ hiểu.

Bởi lẽ cha của cậu là Mặc Hồng Dật, một trong những Chấp Kiếm Nhân đứng đầu quản lý Chấp Kiếm Cơ Quan.

"Vâng, điều tra rõ rồi, thiếu nữ tóc trắng này không chỉ sử dụng năng lực đả thương người trái quy định, mà còn hành hung cảnh sát chống trả sự bắt giữ... hơn nữa dường như còn làm giả thân phận cư trú ở Thôn một Tây Thành nhiều năm, tên là Bạch Hạ."

Chu Phong tiếp tục kể công, đồng thời đưa ra suy đoán của chính mình.

Dựa trên điều tra trước đó, khi hỏi chủ nhà trọ, họ đều nói người sống ở đây là một cậu bé.

Nhưng trên camera giám sát, thiếu nữ tóc trắng này lại thường xuyên xuất hiện.

Kết hợp với tình cảnh lớp ngụy trang của cô vừa bị phá bỏ, không khó để đoán ra thiếu niên trước đó chính là vỏ bọc ngày thường của thiếu nữ tóc trắng này.

"Hửm…? Bạch Hạ?"

Nghe thấy cái tên này, Mặc Bạch hơi khựng lại.

Bạch Hạ? Thôn một Tây Thành?

Đây chẳng phải là tên và địa chỉ của cậu bạn cùng bàn sao?

Tuy trước đó đã thông qua tài liệu tuyệt mật cha đưa cho, biết được đối tượng bắt giữ lần này chính là cô gái tối qua mình cứu về nhà, nhưng Mặc Bạch vạn lần không ngờ tới chuyện này còn liên quan đến bạn cùng bàn của mình.

Còn nữa, cái gì mà "lớp ngụy trang thân phận"?

Lượng thông tin trong vài câu nói này khiến cậu thoáng bối rối.

Cậu chậm rãi đi đến trước phòng thẩm vấn, nhìn vào bên trong thông qua cửa sổ quan sát đã vỡ vụn.

Ngay lập tức, cậu và Bạch Hạ đang bị hai cảnh sát áp giải đã bốn mắt nhìn nhau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!