12. Cậu bạn cùng bàn giờ lại là chủ nhân của mình!
Đúng vậy, chuyện đã thành ra thế này thì sau này phải làm sao đây?
Vài phút sau, Bạch Hạ đã ổn định lại tâm trạng, cô ngồi thẫn thờ bên mép giường.
Đôi bàn chân nhỏ trắng nõn treo lơ lửng, vô thức đung đưa.
Mái tóc trắng rối bời xõa trên chiếc áo sơ mi mặc tùy ý.
Đôi mắt đỏ rực lặng lẽ nhìn chằm chằm vào vũng máu gà và bãi nôn trên mặt đất.
Cứ như vậy... cậu bạn cùng bàn bỗng chốc biến thành chủ nhân của cô một cách kỳ quặc.
Đây là sự thật mà lúc này Bạch Hạ buộc phải đối mặt.
Là một Huyết Cơ nhỏ bé, nếu tự nguyện chủ động hút máu của ai đó, cô sẽ cùng người ấy kết giao một loại khế ước không thể đảo ngược hay xóa bỏ.
Một khi khế ước này được thiết lập, cô sẽ khao khát máu của người đó theo bản năng, thậm chí còn nảy sinh sự phụ thuộc...
Đương nhiên quan trọng hơn chính là tình huống vừa rồi, cơ thể cô sẽ chủ động bài trừ mọi loại máu khác, chỉ tiếp nhận máu của người khế ước làm nguồn năng lượng.
"Ư... Thế này là sao chứ..."
Chẳng hiểu sao, Bạch Hạ bỗng thấy mình thật tủi thân, sống mũi cay cay, hốc mắt đỏ hoe.
Những giọt lệ trong suốt đọng lại nơi khóe mắt, vỡ òa thành những giọt lệ lớn rơi xuống, thấm vào chiếc áo sơ mi trắng tạo thành những vệt sẫm màu.
Cô rõ ràng chỉ muốn sống thật tốt thôi mà, tại sao lại thành ra thế này?
Có phải cô đã làm sai điều gì không?
Tại sao ông trời lại trêu đùa cô như vậy, chuyện này chẳng vui chút nào!
"Rõ ràng... rõ ràng mình chỉ muốn đi kiếm chút tiền sinh hoạt thôi mà..."
Tiền kiếm được ở quán bar tuy nhiều thật, nhưng cô cũng phải gánh chịu rủi ro rất cao, cô không hiểu tại sao cuộc đời lại đối xử với mình như thế.
Tiếng nức nở của thiếu nữ vang lên trong căn phòng trống trải nghe thật mong manh.
Bạch Hạ chậm rãi thu đôi bàn chân nhỏ đang lơ lửng lại, cuộn tròn người ngồi nơi góc giường, vùi sâu mặt vào đầu gối.
Mái tóc trắng dài xõa xuống, che đi đôi mắt đỏ hoe của cô.
Người khác có lẽ không biết, nhưng cô hiểu rất rõ việc một Huyết Cơ sống trong thành phố của con người khó khăn đến mức nào.
Đằng sau cuộc sống tưởng chừng bình yên mỗi ngày là sự ngụy trang như đi trên băng mỏng và sự tính toán cẩn trọng từng chút một.
Đây là đâu chứ? Đây là Đế Đô!
Nơi mà chỉ cần sơ suất một chút là sẽ bị Chấp Kiếm Cơ Quan bắt giữ, đến mạng cũng chẳng giữ nổi!
Nếu không nhờ khả năng "ngụy trang" để biến bản thân trở lại hình dáng con trai, rồi cố gắng né tránh mọi việc có thể làm lộ thân phận, cô đã sớm bị xem như lũ quái vật trên tivi, bị Chấp Kiếm Cơ Quan tiêu diệt hoặc bị bắt vào phòng thí nghiệm làm chuột bạch rồi.
Chỉ là cô không hiểu, rõ ràng cô đã cố gắng sống đến vậy, tại sao cuộc đời vẫn cứ trêu đùa cô một vố lớn thế này.
Rõ ràng lúc nào cũng sống cẩn mật, kết quả là "lần đầu tiên" của mình vẫn bị mất vào hôm qua, hơn nữa còn rơi vào tay người mình tin tưởng nhất theo một cách nực cười như vậy.
Những ngón tay thon dài của Bạch Hạ siết chặt tấm ga giường, lực mạnh đến mức làm các đốt ngón tay hơi trắng bệch.
Nước mắt không kìm được cứ rơi xuống, làm ướt đẫm từng mảng trên đùi, rồi men theo làn da trắng nõn thấm vào ga giường.
Thật tủi thân...
"Ư..."
Tiếng nức nở kìm nén của thiếu nữ vang vọng trong căn phòng nhỏ hẹp, mái tóc trắng muốt rung rinh theo bờ vai run rẩy.
Lúc này cô trông thật yếu ớt, hoàn toàn khác hẳn với một "Bạch Hạ" luôn cười hì hì thường ngày.
Nhưng cô cũng đâu muốn thế.
Cứ nghĩ đến việc sau này muốn hút máu thì chỉ có thể tìm Mặc Bạch, Bạch Hạ lại cảm thấy một nỗi tuyệt vọng đến nghẹt thở.
Nếu không tìm anh, cô sẽ mất đi nguồn năng lượng, cuối cùng không thể đi học.
Một khi chuyện này kinh động đến cảnh sát, thân phận và dáng vẻ này của cô căn bản không chịu nổi sự điều tra.
Nếu đánh động đến Chấp Kiếm Cơ Quan, cô có thể chuẩn bị sẵn tinh thần cho kiếp sau luôn rồi.
Hơn nữa, với bộ dạng này, cô biết phải đối mặt với cậu bạn cùng bàn Mặc Bạch thế nào đây.
Bạch Hạ vùi sâu mặt vào lòng bàn tay, mái tóc trắng xõa xuống như một lớp vỏ bảo vệ mong manh cách biệt cô với thế giới bên ngoài, nhằm tìm kiếm chút cảm giác an toàn.
"Tại sao lại thành ra thế này..."
Thực ra cô không muốn Mặc Bạch nhìn thấy mình trong bộ dạng này.
Nếu cô đi tìm Mặc Bạch, anh chắc chắn sẽ hỏi han kỹ lưỡng, mà anh vừa là bạn cùng lớp vừa là bạn thân của cô.
Dù cuối cùng không có chuyện gì xảy ra, cô cũng sợ lâu dần Mặc Bạch sẽ để ý đến cô thì sao.
Cô không muốn tình bạn bị biến chất đâu...
Rối quá, rối như tơ vò rồi...
Nhưng rốt cuộc phải làm sao? Đến nước này rồi, lẽ nào cô còn lựa chọn nào khác sao?
Mái tóc trắng dài rối tung phủ trên vai, che khuất đôi mắt đã khóc đỏ hoe của Bạch Hạ.
Những đầu ngón tay vô thức cấu véo ga giường, để lại từng vệt nhăn nhúm, mỗi động tác đơn giản đều tiết lộ sự giằng xé và bất lực trong lòng cô.
Đúng vậy, làm gì còn lựa chọn nào khác, căn bản là không có quyền chọn.
Giây tiếp theo, Bạch Hạ như bị rút cạn sức lực ngã nhào xuống giường, mái tóc trắng xõa tung trên tấm ga nhăn nhúm, giống hệt tâm trạng tan nát của cô lúc này, cho đến khi...
"Ting ——" Chiếc điện thoại bị vứt bên cạnh bỗng vang lên tiếng thông báo tin nhắn trong trẻo, sau đó liên tục kêu thêm vài tiếng nữa.
"Ai vậy, có phiền không chứ, không thấy người ta đang emo sao..."
Tục ngữ nói rất đúng, người mà đã xui xẻo thì đủ loại rắc rối sẽ tự tìm đến cửa, ngay cả Huyết Cơ cũng không ngoại lệ.
Lúc này Bạch Hạ cảm thấy kiếp trước mình như thể đã hủy diệt cả ngân hà vậy, chuyện gì cũng muốn tìm đến làm phiền cô mới chịu.
Tâm trạng cô vốn đã đủ tệ rồi, ngay cả lúc tức giận cũng bị quấy rầy, kẻ mù mắt nào lại còn làm phiền cô vào lúc này nữa chứ.
Bạch Hạ hơi buông xuôi vớ lấy chiếc điện thoại bên cạnh, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy màn hình, cô đột ngột bật dậy.
【Mặc: Sớm.】
【Mặc: Không sao, nếu gấp tiền thì vài ngày nữa trả cũng được.】
【Mặc: Nhưng nói cho cậu chuyện này, có thể cậu không tin, hôm qua tôi nhặt được một cô gái trên đường.】
Nhìn thấy tin nhắn Mặc Bạch gửi tới, Bạch Hạ chỉ cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Trong nhất thời, cảm xúc hoảng loạn và luống cuống đan xen thay thế cho sự nghẹt thở, khiến những ngón tay thon dài của cô hơi run rẩy.
Đúng vậy, cô gái mà cậu bạn thân nhặt được chính là cô, nhưng có vẻ như Mặc Bạch vẫn chưa biết thân phận thật sự của cô.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, nếu thân phận của cô dễ bị phát hiện như vậy, chẳng phải cô đã sớm bị Chấp Kiếm Cơ Quan bắt đi rồi sao.
Thấy vậy, cô không nhịn được mà khẽ thở phào, ít nhất mọi chuyện vẫn chưa diễn biến đến mức tồi tệ nhất.
【Mặc: Tóc trắng mắt đỏ, trông cực kỳ đáng yêu.】
【Mặc: Cậu nói xem... đây có tính là diễm ngộ không?】
Đối mặt với lời đùa cợt của Mặc Bạch lúc này, đầu ngón tay Bạch Hạ lơ lửng trên màn hình, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Cô không thể tự bộc lộ trước mặt anh rằng cô gái hôm qua chính là mình được đúng không?
Không không không, tục ngữ có câu "không tìm chết thì không chết", chỉ cần cô không tự đào hố thì chắc là sẽ không chết... nhỉ?
Hiện tại cô chính là người muốn sống tiếp hơn bất kỳ ai trên thế giới này!
Bản thân đã đi đến tận đây rồi, từ bỏ hay gì đó, chuyện đó cô mới không thèm!
Bạch Hạ hít sâu một hơi, đầu ngón tay dừng trên màn hình hồi lâu, suy đi tính lại cuối cùng vẫn quyết định giả ngốc, thế là bàn tay nhỏ nhắn run rẩy chậm rãi gõ ra hai dòng chữ.
【Hạ: Còn có chuyện đó nữa sao? Không phải là nhặt xác trong quán bar hay gì đó đấy chứ.】
【Hạ: Anh Mặc, anh đừng có làm chuyện gì phạm pháp nha...】
Chẳng biết tại sao, sau khi gửi tin nhắn, Bạch Hạ chỉ cảm thấy trái tim nhỏ bé của mình đập thình thịch liên hồi.
Nỗi tuyệt vọng và nghẹt thở lúc trước dường như tan biến trong chớp mắt, thay vào đó là một cảm giác căng thẳng khó tả và sự xấu hổ kỳ quặc, khiến gò má cô không khỏi ửng hồng.
Rõ ràng vừa nãy còn tủi thân khóc lóc thảm thiết trên giường, lúc này lại giống như một cô bé đang thẹn thùng, trên gò má ửng hồng vẫn còn vương lại vệt nước mắt.
Trông cô vừa đáng thương vừa đáng yêu.
Chết tiệt... Bạch Hạ mày phải mạnh mẽ lên chút chứ!
Trong phút chốc, cảm giác xấu hổ bùng nổ, thiếu nữ mạnh bạo ném điện thoại xuống giường, vùi gò má đang nóng bừng vào chiếc gối mềm mại.
Mái tóc trắng dài xõa tung trên ga giường, đôi chân thon nhỏ quẫy đạp lung tung trong không trung, cô phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào như một chú mèo con xù lông.
Bạch Hạ cũng không biết tại sao, nhưng cứ dùng thân phận con gái để nhắn tin với Mặc Bạch về chuyện của mình là lòng cô lại dâng lên một sự xấu hổ chưa từng có.
Rõ ràng lúc trước dùng thân phận con trai ở cùng Mặc Bạch rất tự nhiên, giờ chỉ gửi một tin nhắn thôi mà tim cũng đập nhanh.
Hơn nữa, nếu là Mặc Bạch...
Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Bạch Hạ, ngay lập tức khiến vành tai lộ ra giữa làn tóc trắng đỏ lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Cô chậm rãi ngẩng đầu lên khỏi gối, đôi mắt đỏ như hồng ngọc tràn đầy sự thẹn thùng.
Dù sao cô cũng là con gái, khó tránh khỏi việc mơ mộng về những chuyện khiến tim đập chân run.
Cộng thêm việc Mặc Bạch vừa đẹp trai vừa giàu có, lại là người có quan hệ tốt nhất với cô, còn thường xuyên cho cô mượn tiền, cô không khỏi liên tưởng đến mấy tình tiết chỉ thấy trong truyện tranh.
Ví dụ như... tổng tài bá đạo yêu tôi chẳng hạn?
Suy nghĩ kỹ thì Mặc Bạch đúng là kiểu người hơi lạnh lùng, chỉ khi trò chuyện với cô mới tương đối dễ gần, nên quan hệ giữa cô và Mặc Bạch chắc cũng tính là khá tốt nhỉ?
Vậy nếu bị Mặc Bạch biết được, liệu mình có bị công lược rồi huấn luyện thành kiểu vợ nhỏ ngoan hiền không...
"Không đúng, không đúng, mình đang nghĩ cái gì vậy nè!"
Bạch Hạ mạnh bạo lắc đầu, mái tóc trắng dài vạch ra những đường cong rối loạn trong không trung.
Cô ngồi dậy, dùng sức vỗ vỗ vào đôi gò má nóng bừng, cố gắng xua đuổi những ý nghĩ xấu hổ này ra khỏi đầu.
Đùa gì chứ, cô mới không muốn biến thành kiểu con gái suốt ngày nũng nịu đòi ôm ấp đâu!
Bị Mặc Bạch chinh phục gì đó càng không thể nào!
Dù hiện tại là con gái, cô vẫn còn lòng tự trọng của con trai lúc trước.
Để Mặc Bạch làm chủ nhân của mình ư? Còn lâu nhé!
Bạch Hạ hậm hực nhảy xuống giường, mái tóc trắng dài vì động tác quá mạnh mà xõa tung trên vai.
"Chuyện đó, tôi mới không thèm!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
