Ngoại truyện: Nàng Thánh nữ chẳng chịu về nhà.
trans: SHIA-/1911.
edit: SHIA-/1911.
===========================================================================================================================================================================================================================================================================
Ngoại truyện: Nàng Thánh nữ chẳng chịu về nhà.
"Nghĩ lại thì, đều đã làm được rồi nhỉ, cả hai chúng ta ấy." Ichinose đột nhiên nói, và tôi nghiêng đầu vì khó hiểu.
"Hả?"
"Là về buổi ăn mừng sau lễ hội thể thao."
"Ồ..... Mà, gọi nó là buổi ăn mừng thì có hơi lố đấy."
Một buổi ăn mừng là khi một nhóm đông người cùng nhau đi ăn hoặc vui chơi.
Tình huống này thì hoàn toàn khác.
"Chúng ta không thực sự ăn uống cùng nhau, cũng không ăn mừng chiến thắng hay tiếc nuối thất bại. Tớ không nghĩ nó giống một buổi ăn mừng, nhân tiện, cậu muốn uống gì không?"
"Nhưng cuối cùng, chúng ta lại dành thời gian bên nhau như thế này....... Tớ muốn gì đó ngọt ngào hơn bình thường."
"........ Ừm, dù sao hôm nay cũng là ngày lễ mà."
Và thế là tôi đã pha cho cô ấy nước ép táo, rồi ngồi xuống cạnh cô ấy.
Nhìn vẻ mặt thỏa mãn của Ichinose khi cô nàng thở ra một hơi sau khi uống, khóe miệng tôi bất giác mà cong lên.
"Dù sao thì, cậu thực sự giỏi thể thao đấy, Ichinose."
"Tớ không giỏi tới vậy đâu. Chỉ cần luyện tập một chút thì ai cũng làm được thôi, với lại, sao mà tớ sánh được với những người luôn luyện tập chăm chỉ chứ."
"Nhưng nó vẫn rất ấn tượng đấy."
Không chỉ tốc độ, cả dáng chạy đẹp mắt của cô ấy đã thu hút tôi.
"........... Cậu xem tớ ư?"
"......... Do đám đông reo hò ầm ĩ nên tớ mới biết là tới lượt của cậu. Tất nhiên là tò mò rồi." Tôi kịp thời đưa ra lời biện minh.
".......... Ừm, tớ hiểu rồi....."
Rõ là cô ấy không tin, khi giọng nói lại ngập ngừng như vậy......
"Tớ hiểu ý cậu. Tớ cũng đã quan sát cậu đó, Tsukishiro-kun."
"Do lỗi thôi, ai mà ngờ được chứ."
"Trong buổi tập dượt, hành động của cậu yếu tới mức suýt nữa thì tớ không nhìn thấy cậu đó."
Trong buổi tập dượt, tôi chỉ cố tình để tránh bị chú ý thôi, và có vẻ như điều đó đã khiến cô nàng này nghĩ tôi là một người yếu đuối.
Dù lúc tung bóng là cố ý, nhưng tôi chỉ làm nó vì bị cơn giận cuốn theo, và tất nhiên, nó thu hút rất nhiều sự chú ý.
Ichinose nhìn tôi chằm chằm như thể đang xác nhận cảm xúc của tôi.
......... Khoan.....?
"....... Cậu tìm tớ?"
"A........"
Cuối cùng tôi cũng nhận ra điều gì đó.
"........ Chỉ là........ Lỡ lời thôi mà. Cậu chỉ vô tình lọt vào tầm nhìn của tớ mà thôi......"
Chẳng thuyết phục tẹo nào, nhỉ?
Tôi đưa tay lên, che đi khóe miệng sắp cong lên thành nụ cười, và nhìn vào Ichinose- cô nàng đang đỏ bừng cả mặt, lắp bắp lời biện minh.
"Rồi rồi, tớ hiểu rồi."
"Đúng vậy đó. Cái đồ thiếu động lực như Tsukishiro-kun tự nhiên lại xuất hiện trước mặt tớ một cách trơ tráo tới vậy. Tớ mong cậu đừng làm vậy nữa."
"Xin lỗi về chuyện đó nhé........ Khoan, tớ có lỗi gì à?"
......
Kệ đi, cô ấy vui là được.
"À mà này, cậu chắc là chưa đến giờ về nhà chứ?" Tôi lên tiếng.
"Đừng có nói điều làm hỏng tâm trạng của tớ khi đang vui vẻ chứ."
"Tớ chỉ lo cho cậu thôi mà."
Ừ thì rất vui khi được trò chuyện với cô ấy như vậy, nhưng việc một cô gái ở lại nahf của một người con trai, mà thậm chí còn không có quan hệ yêu đương, tôi không không nghĩ điều đó là ổn.
".... Cậu định làm gì với tớ- người đang bị thương? Đồ tôi, cậu là tồi tệ nhất, tớ đã đánh giá sai về cậu rồi--"
"Khoan khoan, đừng có tự suy diễn thế chứ. Tớ không làm gì cả."
"Vậy thì ổn mà, đúng không? Chúng ta là hàng xóm mà, nếu muốn về, tớ chỉ cần đi một quãng ngắn thôi."
Ừ thì, trong trường hợp này, việc cô ấy ở lại qua đêm thì không vấn đề, nhưng--
"Cậu bị thương mà, nên nghỉ ngơi sớm đi."
Chẳng hiểu sao, tôi vẫn khó chấp nhận điều đó.
"......... Ổn mà? Chúng ta có thể trò chuyện thêm một lát không.....?" Bằng giọng phụng phịu, Ichinose lên tiếng.
......... Thế này thì sao mà nỡ chứ....
"...... Được rồi, vậy thì thêm một lát nữa thôi đấy."
Vẻ mặt ỉu xìu của cô nàng lập tức rạng rỡ hẳn lên, và một nụ cười nhẹ nở trên bờ môi hồng.
Mỗi khi vui, cô ấy sẽ cười như vậy. Ichinose đang cảm thấy hạnh phúc.
"Khoan khoan? Sao tình huống này giống như tớ là một người ích kỉ thế? Này này?"
Đôi môi hồng đã cong lên trước đó, giờ đây đã mím lại, và hai bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt thành hình nắm đấm, đánh nhẹ lên người tôi.
.......... Mình có nên lên tiếng không nhỉ?
Nhìn đôi phá đang phồng ra đấy thì chắc câu trả lời là không rồi.
Cảm giác này..... Thoải mái thật.
Tôi mỉm cười, cô gắng không để Ichinose đang hờn dỗi nhận ra, rồi bắt đầu an ủi cô ấy.
Cứ thế, chúng tôi qua đêm, trò chuyện với nhau----
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
