Được Hắc thánh nữ chiều chuộng, tôi cũng phải đáp lại cô ấy thôi!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11081

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Volume 01- [Chưa hoàn thành] - Chương 04: Thánh nữ và chú mèo con bị bỏ rơi.

Chương 04: Thánh nữ và chú mèo con bị bỏ rơi.

trans: SHIA-/1911.

edit: SHIA-/1911.

===========================================================================================================================================================================================================================================================================

Chương 04: Thánh nữ và chú mèo con bị bỏ rơi.

Những ngày sau đó, cuộc sống đã bình thường trở lại.

Ichinose vãn qua và đưa thức ăn cho tôi, và mỗi lần tán gẫu và trêu cô ấy, cô nàng lại phồng má lên và nói 'Tớ ghét cậu'.

Cuộc sống hiện tại, tôi thấy rất thoải mái. 

Vào một ngày nọ, sau giờ học, khi đang trên đường về nhà, tôi đi qua khu công viên gần nhà, và bắt gặp Ichinose.

Tôi chắc chắn là cô ấy, vì nhìn bộ đồng phục cùng vóc dáng nhỏ nhắn quen thuộc đó, nhưng cô ấy trông hơi lạ thì phải?

Ichinose đang ngồi xổm, co rúm người lại. Thấy vậy, tôi lập tức tiến lại gần.

Có lẽ là vì quá đột ngột, cô ấy ngẩng đầu lên với ánh mắt lạnh băng, nhưng khi nhận ra là tôi, ánh mắt ấy đã dịu đi, và cô ấy lại tiếp tục cúi xuống.

Sắc mặt cô ấy không được tốt lắm, cô ấy đang làm gì vậy?

Chợt, một tiếng 'meow' rất nhỏ phát ra.

Tôi nghiêng người nhìn, thấy dưới Ichinose là một chiếc thùng các tông, bên trong là một chú mèo con với bộ lông trắng đang nằm đó.

Có lẽ cô ấy đã nghe thấy tiếng mèo kêu và tìm thấy nó, nhưng cô ấy không biết phải làm gì.

"Có gì đó bên trong kìa." Tôi nói.

Nghe vậy, Ichinose nhìn vào, thấy một tờ giấy. Cô ấy lấy ra, nội dung viết 'Xin hãy chăm sóc thật tốt.'

"Nó bị bỏ rơi à?"

Nó không phải là một chú mèo con mới sinh, đây là một con mèo được nuôi làm thú cưng, và đã bị chủ bỏ rơi.

"...... Nếu không thể nuôi dưỡng, ngay từ đầu, họ đừng nên mang nó về chứ." Ichinose nói.

Tôi không rõ cô ấy đang buồn bã hay tức giận, nhưng từ vẻ mặt tối sầm ấy, chắc chắn cô ấy đang không vui.

"Ichinose? Cậu ổn chứ?"

"Tớ ổn."

"Nhưng trông cậu chẳng ổn tí nào."

Nếu cô ấy gặp khó khăn, tôi muốn cô ấy nói cho tôi biết.

Thế nhưng có lẽ cô ấy sẽ không nói đâu, vì Ichinose luôn giữ kín cảm xúc của mình mà.

"Chỉ là, tớ nghĩ người chủ này tệ thật thôi."

"Ừ, nhưng chúng ta chẳng thể làm gì được, vậy nên về nhà thôi."

Nuôi thú cưng bị cấm trong căn hộ của chúng tôi, và tôi không thể chịu trách nhiệm cho chú mèo con này được.

Tháng Mười Hai rồi, và khi màn đêm buông xuống, nhiệt độ sẽ còn giảm nữa.

"Cậu cứ về nhà đi, Tsukishiro-kun."

"Dù ở lại thì cậu làm được gì ch---"

"Tớ biết, không cần cậu nói đâu!"

Hai bàn tay nhỏ bé của cô siết chặt.

"Đừng hét lên vậy, sẽ làm nó sợ đấy."

"......... Tớ rất tiếc. Nhưng tớ không thể bỏ qua chuyện này được, nên xin hãy về nhà trước đi."

Ichinose ngoan cố muốn ở lại.

"........ Tớ hiểu rồi, vậy thì--"

Ừ, về thôi. Tôi không muốn bị cuốn vào cảm xúc nhất thời và chứng kiến một kết cục bi thảm đâu.

Tôi sẽ nhanh chóng về nhà, ăn một món ngon nào đó, và quên đi những gì mình đã thấy hôm na---

........ Cô ấy quá tốt bụng rồi đấy, haaa--

Tôi không về nhà, mà ghé qua cửa hàng tiện lợi gần đó. Tôi mua một ít ức gà luộc sẵn, nước uống và cốc giấy, rồi chạy trở lại công viên.

"Haaa, đúng là cái đồ cứng đầu mà."

"......... Cậu không về nhà sao?" Mắt cô ấy mở to, nhìn tôi chằm chằm.

"Cậu mà cảm lạnh rồi ngã cầu thang nữa thì nguy lắm đấy."

"Cậu...... Định làm gì?"

"Hiện tại nó có vẻ đói, nên tớ đã mua một ít thức ăn. Chúng ta sẽ nói chuyện sau."

"........ Cậu nói tớ bướng bỉnh, nhưng chẳng phải cậu cũng vậy sao, Tsukishiro-kun?"

"Lỗi do ai chứ."

Nghe tôi nói, Ichinose nở một nụ cười ngọt ngào, khiến tôi thấy ngượng ngùng, quay mặt đi.

Tôi lấy gà, đặt lên cốc giấy và để ra trước mặt mèo con.

"Đây, ăn đi."

"Cậu nhẹ nhàng hơn với em ấy được không vậy, em ấy đang sợ hãi đó?"

"Vậy thì cậu làm đi Ichinose."

"Cậu vô vọng thật đấy." Nói rồi, cô nàng xé nhỏ ức gà ra, rồi đặt lên lòng bàn tay, đưa ra trước mặt mèo con. Chú mèo con nhanh chóng ăn thức ăn trên tay cô một cách ngon lành.

Khuôn mặt dịu dàng này là sao........

Cô ấy vui khi được chạm vào mèo con chăng?

"..... Dễ thương quá." Một âm thanh vô thức phát ra từ miệng Ichinose.

Mình muốn chụp lại cảnh này quá......

Tôi sẽ lưu hình ảnh này vào bộ nhớ trong đầu vậy.

"Chắc nó đã đói lắm."

"Chắc là người ta đã đặt em ấy ở đây lúc chúng ta đi học."

"Sao cậu nghe được tiếng mèo kêu vậy, nhỏ lắm mà?"

"Thính lực tớ không tệ đâu nhé."

"Dơi à....?"

"Cậu vừa nói gì vậy?"

"Không không không, không có gì."

"Vậy, cậu có ý gì không?"

"Tớ có một ý, nhưng....."

Cách mọi người đối xử với những con mèo bị bỏ rơi là khác nhau tùy từng người.

Có thể mang nó về và trở thành chủ sở hữu, mang nó đến chính quyền địa phương, hoặc đơn giản là giả vờ như chưa từng nhìn thấy.

Không ai biết lựa chọn nào là đúng, hay quyết định nào sẽ mang lại hạnh phúc nhất cho con mèo bị bỏ rơi.

"Tớ đang nghĩ đến việc tìm chủ sở hữu mới."

"Chúng ta không thể giữ nguyên hiện trạng, và để mọi thứ như vậy thì rất nguy hiểm. Đó có vẻ là lựa chọn an toàn nhất."

"Nếu không tìm được ai, tớ sẽ báo cho chính quyền địa phương, đồng ý chứ?"

"Nếu đó là điều tốt nhất cho bé mèo....... Nhưng tớ muốn tìm người nhận nuôi cho em ấy hơn...."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!