trans: SHIA-/1911.
edit: SHIA-/1911.
===========================================================================================================================================================================================================================================================================
Chương 01: Vị thánh nữ từ trên trời rơi xuống.
Ngay khi lớp học buổi chiều bắt đầu, tôi đã vướng phải một tình khuống khá.... rắc rối?
Tôi nhận ra hình như mình quên thứ gì đó và quay trở lại lớp học, và đã chạm trán phải cô ấy.
LÀ Ichinise Aya- Cô gái sống ngay cạnh nhà tôi, người mà thậm chí tôi còn chưa chào hỏi bao giờ.
Chuyện xảy ra ở cầu thang, tôi đang ở dưới còn cô ấy đứng ở trên, nhìn xuống.
Dễ thương thật.....
Ánh mắt tôi trong thoáng chốc khựng lại ở cô ấy.
Nếu phải kiếm ra từ nào đó để miêu tả, chắc chắn phải là 'Thánh nữ.', ừm, nó và chỉ nó.
Khuôn mặt xinh đẹp như búp bê, tài năng về nghệ thuật lẫn thể thao, khiêm tốn và cực kì tốt bụng.
Cô gái này là một người hoàn hảo.
Ichinose-san rất nổi tiếng, tới mức đã có cực kì nhiều chàng trai ngỏ lời hẹn hò với cô nàng, nhưng đều bị từ chối một cách tàn nhẫn.
Còn về phần tôi á? Không, tôi không thích một người chỉ vì họ dễ thương đâu, và tôi cũng không muốn dây dưa quá nhiều với cô gái này, và có vẻ cô ấy cũng thế.
Tôi chuyển tới căn hộ này, vì nó gần trường, và trùng hợp là Ichinose-san cũng đang sống ở đó. Thật phiền phức nếu bị ghen tị chỉ vì điều giản đơn như thế.
Nên là, tôi sẽ không nói với ai về chuyện này.
Quyết định như vậy, tôi lờ đi Ichinose-san, chuẩn bị rời đi.
Nhưng, trang thái của cô ấy có gì đó hơi lạ, điều đó lập tức kéo sự chú ý của tôi trở lại.
Hơi thở của cô ấy hơi đứt quảng, vẻ mặt trông cũng thật đau đớn, hai gò má trắng muốt, giờ lại ửng đỏ.
Ichinose-san nghiêng ngả, vịn chặt vào lan can, trông có vẻ cô ấy có thể ngã bất cứ lúc nào.
"....... Ah--"
Chưa kịp phản ứng, Ichinose-san ngã thẳng xuống về phía tôi.
Tôi ngã, lưng đập thẳng xuống sàn hành lang, trong khi cô ấy đang đè lên người.
"Guehhh!!" Cú va đập làm tôi bật thốt lên một tiếng kì lạ.
Suýt thì chào tạm biệt bữa trưa trong bụng rồi....
Định thần lại, tôi ngồi dậy để kiểm tra cô gái mình vừa đỡ lấy.
May thật, có vẻ Ichinose-san không bị thương.
Tuy nhiên, trạng thái hiện tại của cô nàng đang rất tệ.
"Tớ chạm chút nhé........ Nóng quá."
Tôi gạt tóc mái cô ấy sang một bên, nhẹ nhàng đặt tay lên vầng trán đang lộ ra.
Ừm, cô ấy cảm lạnh rồi.
"....... Đừng...... Chạm vào tớ, làm ơn..........."
"A, ồ, xin lỗi."
Tôi nhanh chóng rụt tay lại.
"Cậu đang cố đến phòng y tế à?"
".......... Vâng."
"Cậu nghĩ mình có thể tự lo?"
".......... Đúng vậy."
Ichinose-san ngọ nguậy cơ thể trên người tôi. Động tác của cô chậm chạp, khó khăn. Cứ mỗi lần như thế, cảm giác mềm mại cảu con gái lại được tôi cảm nhận một cách rõ ràng.
Tôi quay mặt đi.
Tôi muốn giúp cô ấy một tay lắm chứ, nhưng cô ấy đã dặn là đừng chạm vào rồi, và tôi thì không muốn bị ghét bởi một cô gái đâu.....
"...... Xin lỗi vì đã làm phiền."
"Đừng lo, đi đi."
Phòng y tế cũng gần đó, và cô ấy nói có thể tự đi, nên chắc là ổn nhỉ---
Nhưng nếu cô ấy lại ngã thì sao?
Ngay khi nghĩ tới điều đó, nỗi băn khoăn của tôi lập tức biến thành hiện thực.
Ichinose-san loạng choạng, ngã về phía trước.
Tôi lập tức với tay ra với tốc độ nhanh nhất, giữ lấy tay cô ấy và kéo về phía mình.
Fuu, kịp rồi.....
Cô gái đứng im, đôi mắt nhắm nghiền vì mệt mỏi, nhưng vẫn lên tiếng.
"Tớ...... Ổn...... Nên là........ Làm ơn để tớ yên."
Giọng nói lạnh lùng cất lên, như thể muốn nói:"Tránh xa tôi ra".
"Dù nói ổn nhưng câu đang rất không ổn đấy?"
Tôi không muốn dính líu đến cô ấy, nhưng mà---
"....... Tớ xin lỗi."
Có lẽ cô ấy nghĩ tôi đang tức giận chăng, mà giọng điệu lập tức hạ xuống, run rẩy như thể đang khóc vậy....
Trời ạ, mình đâu có ý đó.
"Thôi thì, cho tớ xin lỗi trước điều này nhé--"
Nói xong, tôi khuỵu gối xuống, đỡ cả lưng lẫn đầu gối cảu Ichinose-san lên.
Đây là bế kiểu công chúa sao? Có vẻ nó hơi vụng về........
Nhưng dù vậy, tôi vẫn có thể làm được, có lẽ vì Ichinose-san khá 'nhỏ nhắn' chăng?
Cô nàng không hề vùng vẫy hay kháng cự, nhưng chính vì thế nên suýt nữa đã ngã xuống. Hết cách, tôi đành ôm chặt cô ấy hơn.
Mùi hương ngọt ngào và cảm giác mềm mại trong lòng khiến cho tôi hơi không thoải mái. Cố xua tan nhưng ý nghĩ không đúng đắn trong đầu, tôi chạy thật nhanh tới phòng y tá.
Tôi kể lại tình hình cho y tá phụ trách, và đặt Ichinose-san xuống chiếc giường trong phòng.
Xong xuôi, tôi định sẽ rời đi, vì không muôn nhìn thêm khuôn mặt đau đớn của cô ấy nữa.
Nhưng ngay lúc tôi đứng dậy khỏi ghế cạnh giường, một lực yếu ớt kéo lấy áo tôi từ phía sau.
Tôi quay lại, chạm phải ánh mắt của Ichinose-san.
"........ Đợi........ Chút đã........."
Cô ấy hẳn phải đau đớn lắm nên mới nói ngắt quãng như vậy.
Nhưng đã cố tới vậy, thì chắc hẳn là cô ấy có điều gì muốn nói chăng?
........ Được rồi.
Dù sao thì, đây sẽ là lần đầu, và cũng là lần cuối mà tôi tiếp xúc với cô ấy.
Tôi nhẹ gỡ nhưng ngón tay đang bấu lấy đuôi áo mình, quay người lại.
"NGười bệnh thì nên nghỉ ngơi đầy đủ đi. Tự chăm sóc bản thân nhé."
Tôi bỏ đi sau khi chốt một câu cộc lốc như vậy.
Được rồi, thế là xong.
Dù sao thì sẽ không có lần sau chúng tôi nói chuyện đâu, ừm.
Mà cũng may là không có học sinh nào quanh đây.
Sắp muộn giờ học rồi, và tôi phải nhanh chân tới lớp học thôi.
◆ ◆ ◆
"Mày nghe về chuyện đã xảy ra với 'Thánh nữ' chưa?"
"Ừm."
Vào giờ nghỉ trưa ngày thứ Hai, tôi đang ăn trưa cùng người bạn duy nhất của mình- Tadokoro Akira.
"Ngay cả mày mà cũng biết tới chuyện này cơ à. Coi bộ vụ này lớn đây."
....... Ừ, công nhận lớn thật.
"Ngay cả 'Thánh nữ' cũng có thể bị cảm lạnh nhỉ."
Sự náo loạn này cũng đúng thôi, vì ai cũng biết Ichinose-san là một người hoàn hảo mà.
"Ngu ngốc thật, cảm lạnh à, chuyện bình thường mà."
Thời tiết thì đang lạnh dần, lại cộng thêm sự mệt mỏi nữa thì là ai cũng sẽ ốm thôi.
"Này này Mistuki, sao mày lại bênh vực cô ấy vậy."
"Tao sao?"
"'Mặc kệ người khác' Là phương châm sống của mày mà, đúng không?"
"Đừng có tự tiện gán cho tao cái phương châm sống đó chứ."
Tuy nhiên, Akira nói cũng rất có lý.....
"Đừng nói là..... Mày đã phải lòng 'Thánh nữ' rồi!?"
"Vớ vẩn."
"Chẳng thú vị gì cả~ Mày không thấy cô ấy dễ thương sao?"
"Kể cả vậy thì......"
Ừ thì, Ichinose là một cô gái dễ thương, nhưng không chỉ vì thế mà tôi có thể nảy sinh ra một thứ cảm xúc khác đâu.
"Mà mà, có bạn gái là tuyệt nhất đó, mày biết không?" Với khuôn mặt 'gợi đòn', thằng này bắt đầu khoe mẽ.
"Tao nghe mày nói cả triệu lần rồi, và nín lại đi."
"Mày không muốn có bạn gái sao."
"Không, được chưa."
"Tưởng tượng đi nào, nếu bạn gái của mày là 'Thánh nữ' thì.....--"
"Nín."
Không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng ở hiện tại này, ít nhất là bây giờ, Mistuki này đây không có nhu cầu kiếm bạn gái nhé!
Cố gắng theo đuổi chỉ gây ra sự phiền toái mà thôi.
"Đừng có nói nữa, chuyện đó là không thể đâu, cái đồ có-bạn-gái ạ."
"Giả sử thôi mà, là giả sử thôi, mày có nghĩ cô ấy sẽ vui không?"
Ừ thì, tôi rất tệ trong khoản bếp núc, việc nhà.
"Ừ, thì......"
May là không ai biết là mình.....
◆ ◆ ◆
