Ban đầu, tôi đã nghĩ rằng anh ấy là một kẻ phiền phức.
Anh ấy đã tự tiện can thiệp vào cuộc sống học đường của tôi mà chẳng cần để ý đến ý muốn của tôi. Dốc hết sức thay đổi tôi, mang đến cho tôi đủ mọi loại hoàn cảnh, con người, và sự kiện.
Tôi đã nghĩ rằng anh ấy là một người kỳ lạ.
Anh ấy lúc nào cũng có cách nói chuyện hài hước. Những câu đùa của anh ấy thật độc đáo, kỳ quặc, thú vị. Tôi chẳng bao giờ thấy chán vì anh ấy luôn tô điểm cho trái tim tôi bằng nhiều sắc màu.
Tôi đã nghĩ rằng chúng tôi đã trở thành bạn bè.
Tôi bắt đầu dành nhiều thời gian bên anh ấy một cách tự nhiên, và điều đó đã trở thành cuộc sống thường nhật. Anh ấy luôn ở bên cạnh tôi, và luôn nằm trong tầm mắt tôi. Chúng tôi đã trở nên có thể cùng nhau nở nụ cười.
Tôi đã nghĩ rằng anh ấy trở thành người đặc biệt với tôi.
Anh ấy biết bí mật của tôi, biết cả quá khứ của tôi. Anh đã cố gắng để hiểu tôi, và đã hứa với tôi. Hứa rằng sẽ giải quyết những vấn đề mà tôi đang mang theo.
Tôi đã nghĩ rằng đó là một cái tên tuyệt vời.
Âm thanh thật đẹp. Chữ Kanji cũng thật đẹp. Tôi đã luyện tập nhiều lầm trong tim mình. Sui, Sui, Sui. Tôi đã thì thầm cái tên đó trong tim mình để một ngày nào đó tôi có thể gọi anh ấy một cách đàng hoàng. Tôi không chỉ muốn gọi anh ấy là 『anta』hay 『anata』, mà muốn thử gọi anh ấy bằng tên.
Tôi đã nghĩ rằng mình thích anh ấy.
Mỗi khi anh ở cùng với người khác, tôi lại thấy ghen tuông. Và rồi tôi cũng bắt đầu nhận ra rằng mình luôn muốn được ở bên anh ấy. Nhưng vì cái lòng kiêu hãnh quá cao, tôi đã chẳng thể thẳng thắn được.
Tôi đã nghĩ rằng mình yêu anh ấy.
Ngay cả khi tôi đánh mất ký ức về anh ấy, ngay cả khi tôi đánh mất anh ấy, ngay cả khi tôi nhớ lại anh ấy, tôi vẫn luôn yêu anh ấy. Dù anh ấy có ở nơi xa xôi thế nào đi nữa, dù ý thức của anh ấy có tan biến trong một thế giới khác đi nữa, dù cho anh ấy không còn tồn tại đi chăng nữa, thì tôi nghĩ rằng tình cảm của tôi dành cho anh ấy sẽ không bao giờ thay đổi.
---
Ban đầu, tôi đã nghĩ rằng cô ấy là một cô nàng rắc rối.
Hễ mở miệng ra là than phiền. Lại còn hở ra là dùng bạo lực nữa. Tôi từng nguyền rủa số phận mình, tự hỏi vì sao tôi lại phải chịu chăm sóc cho một đứa rắc rối như thế này.
Tôi đã nghĩ rằng cô ấy là một cô nàng thú vị.
Dù là một kẻ rắc rối, nhưng cô ấy lại có cho riêng mình một triết lý sống rất rõ ràng. Tôi tưởng cô ấy luôn xem mọi người xung quanh là kẻ thù, nhưng hóa ra không phải là vậy.
Tôi đã nghĩ rằng cô ấy là một cô nàng đáng thương.
Đa nhân cách, mất trí nhớ, bạo lực gia đình. Tôi biết rằng cô ấy đã tan vỡ, và đã bước đi trên một con đường đầy đau khổ. Đến mức vẻ đẹp của cô ấy khiến tôi cảm thấy đau lòng.
Tôi đã nghĩ rằng chúng tôi hợp ý với nhau.
Tôi là kẻ lập dị, và cô ấy cũng là kẻ lập dị. Cô toàn nói lời cay nghiệt, còn tôi thì toàn nói đùa. Cả hai cứ mở miệng ra là ồn ào như hai cái loa, nhưng tôi lại nghĩ là chúng tôi cùng lạ một loại người.
Tôi đã nghĩ rằng cô ấy thật xinh đẹp.
Nhan sắc của cô là một điều mà ai cũng phải công nhận. Ngay cả trước khi gặp cô ấy, tôi cũng nghĩ rằng cô ấy là một người đẹp, nhưng cũng chỉ đến thế thôi. Đến khi càng hiểu về cô ấy, một thứ cảm xúc vượt lên trên cả vẻ đẹp ấy dần dần lan tỏa khắp cơ thể tôi.
Tôi đã nghĩ rằng cô ấy là một người đặc biệt.
Không hẳn là vì một lý do rõ ràng nào cả. Đến khi nhận ra thì cô ấy đã trở thành người như thế với tôi rồi. Tôi luôn ở bên cạnh cô ấy, và lúc nào cũng nghĩ đến cô ấy, chẳng rời khỏi tâm trí một giây nào.
Tôi đã nghĩ rằng cô ấy có một giọng nói tuyệt vời.
Tôi vẫn không thể quên được cảm giác mới lạ khi lần đầu tiên nghe cô ấy gọi tên mình. Tôi chẳng biết vì sao cô ấy lại có thể phát ra một giọng nói cuốn hút khiến lòng tôi bình yên đến vậy.
Tôi đã nghĩ rằng đó là định mệnh.
Việc có thể gặp được cô ấy. Thật sự là một phép màu.
Trong quãng đời còn lại của tôi, sẽ chẳng có phép màu nào tuyệt hơn thế nữa.
---
Khi nhìn lại mọi chuyện cho tới hôm nay, tôi nghĩ rằng tôi và Arina quả thật là rất xui xẻo.
Cứ mỗi lần chúng tôi cố đến gần nhau, thì một trong hai lại rời đi xa. Arina quên tôi đi, còn tôi thì khép mắt lại. Ngay vào những thời khắc quan trọng, cả hai chúng tôi lại chọn im lặng.
Tôi nghĩ chính vì thế mà chúng tôi lại càng mong muốn nhau hơn. Cả hai đều quyết tâm tuyệt đối không buông tay người kia ra thêm lần nào nữa. Đặc biệt là Arina. Đến mức tôi nghĩ cô ấy gần như mắc bệnh.
“Trông thế nào?”
Cô đan hai tay ra sau lưng, nở nụ cười rạng rỡ và hỏi cảm nhận của tôi về bộ thường phục của cô ấy.
“Tôi nghĩ nó tuyệt hơn Ugin gấp bảy nghìn tỷ lần.”
“Cậu đối xử với Ugin thô lỗ quá đấy. Tôi không biết phải phản ứng thế nào luôn.”
“Xin lỗi nhé, Ugin... Nii-chan lỡ phản bội em mất rồi...”
Vì đang là mùa hè nên chuyện ăn mặc mát mẻ hơn là điều không thể tránh khỏi, nhưng cái quần short của cô thì đúng là phạm quy. Tôi không biết phải nhìn vào đâu cho phải, nhưng nói thật thì tôi chỉ muốn ngắm nó cho đến khi đôi mắt tôi bị thối rữa. Không biết máy in 3D giờ có in được chân người không nhỉ? Chắc tôi sẽ đặt ở cửa ra vào quá.
Tôi chưa đến lại thủy cung này từ hồi trung học. Đó là chuyện lần mà ông M, một kẻ nhát nào đó cảm thấy sợ hãi khi đi hẹn hò, đã nhờ tôi và Arina đi theo giám sát . Ông M run cầm cập khi đi hẹn hè vòng quanh thủy cung với cô bạn gái cũ R. Tôi còn nhớ rõ trông họ lúc đó rất ngây ngô. Khi ông Makoto muốn chụp ảnh— xin lỗi nhé, tôi đã không bảo vệ được quyền riêng tư ông. Xin lỗi ông M, à không Makoto.
“Nắm tay không?”
Arina khẽ nhíu mày và đưa ra lời đề nghị ấy.
Khoan cái. Cô nàng này mới bắt đầu tiến nhanh quá. Chỉ với một câu nói đó thôi mà tim tôi đã hóa thành súng máy luôn rồi. Cô định tính sao đây hả. Vỏ đạn rỗng (mồ hôi) đang không ngừng tuôn ra khắp người tôi này.
“Thật là bất kính khi chạm vào Hiwa Arina-sama mà chưa khử trùng tay bằng cồn gì hết ● ● ●”
“Hôm trước còn nắm tay kiểu người yêu cơ mà, giờ lại nói gì vậy chứ? Này—”
“A, không được~”
“Đừng có phát ra mấy tiếng kì quặc đó nữa.”
Tay tôi bị cô ấy nắm lại chặt chẽ đến mức tôi không thể rút ra được nữa.
Chẳng lẽ đây chính là cái mối quan hệ mà người ta gọi là “người yêu” sao. Hình như tôi từng thấy từ đó trong từ điển. Chết tiệt, nếu tôi mà có cuốn từ điển Nhật trong tay thì đã có thể xác nhận ngay được rồi! Goddamn!
Vì tôi quá căng thẳng sau khi lại lỡ nắm tay kiểu người yêu bị cấm cản một lần nữa, nên các khớp tay tôi không còn cử động theo ý mình được nữa. Đồng thời, tôi cũng muốn gửi lời xin lỗi đến ông M. Có kẻ nào lại không thấy căng thẳng khi làm chuyện này không? Nếu kẻ nào dám khẳng định là mình không căng thẳng thì hãy giơ tay lên ngay. Được rồi, mày đi vào lò thiêu nhé.
Sau khi mua vé xong, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến phiêu lưu.
“Hoài niệm ghê. Tuy có nhiều chỗ thay đổi, nhưng vẫn còn giữ được dáng vẻ như lần trước mình đến nhỉ.”
“Đ-đ-đ-đ-đúng vậy ha.”
“Cậu đang nói lắp kìa. Hít thở sâu vào đi.”
“Ooooh... quả nhiên là không khí Trái Đất vẫn ngon lành như mọi khi. Titan thì tệ hết chỗ nói. Chỉ toàn mùi nước tiểu thôi!”
Vì hôm nay là ngày nghỉ lễ nên lượng khách rất đông. Không chỉ có những người có con đi cùng và học sinh, mà các cặp đôi cũng rất đông. Có lẽ nào trong mắt người khác, chúng tôi cũng đang trông như một cặp đôi sao.
Vừa bước qua cổng vào, lập tức hiện ra một đường hầm khổng lồ đầy nước. Những con cá sặc sỡ bơi lượn khắp nơi phía trên tôi, ánh sáng chiếu lấp lánh như ánh đèn chùm. Con rùa biển uyển chuyển bơi quanh ống, và đàn cá khi suýt đụng vào nhau liền tản ra bốn phía.
“Đường hầm này đẹp thật đấy.”
Cô ấy kéo lấy tay tôi, và ngẩng đầu nhìn lên.
Ánh sáng xuyên qua những bóng râm và chiếu lên người cô ấy, khiến đôi mắt cô ấy lấp lánh trông thực sự rất giống bảo thạch vậy. Khi tôi mải nhìn cô ấy đến quên cả lời, ánh mắt chúng tôi va phải nhau.
“Chuyện gì vậy. Cậu nhìn tôi chằm chằm quá rồi đấy. Tôi không thể tập trung nổi luôn đó.”
“Xin lỗi xin lỗi. Chỉ là tự dưng tôi cảm giác như sắp giác ngộ chân lý của vũ trụ thôi.—”
“Thay vì cái chân lý của vũ trụ đó thì nghĩ về tôi đi!”
“Wow! Cô vừa nói một câu thật là wonderful đó nha!?”
“Dịch ra tiếng Nhật đàng hoàng cho tôi nghe đi.”
Không ổn rồi. Oji-san này không thể kìm được tim đập thình thịch rồi.
Đi ra khỏi đường hầm, chúng tôi bước vào khu vực hơi tối. Trong những bể cá có ánh sáng màu xanh nhạt là nơi sinh sống của các loài sinh vật ưa bóng tối như những sinh vật dưới biển sâu. Nói một cách ngầu thì chúng là cư dân của bóng tôi. Dark Resident. Nghe cứ như tên phim ấy.
“Không biết mấy con cá này đang sống vì niềm vui gì nhỉ.”
“Này này, ojou-san, sao cô tự nhiên lại nói lời cay nghiệt như thế. Cảm xúc cảm động lúc nãy ở đường hầm cá đi đâu mất rồi?”
“Cậu không nghĩ vậy sao? Không biết chúng có bao giờ tự hỏi rằng tại sao lại phải sống không nhỉ?”
“Chuyện đó thì con người cũng vậy thôi. Cuộc sống là hành trình để đi tìm tại sao mình sinh ra mà.”
“Fuun. Tôi đã tìm ra rồi.”
“Làm ơn đừng nói thêm mấy câu làm nhịp tim tôi tăng nữa nhé.”
“Là được ở bên cạnh cậu đấy.”
“Aaaaah! Tim tôi nổ tung mất rồi! Mẹ ơii!!”
Cô ấy vừa cười ahaha vừa nắm tay tôi kéo đi về hướng khu vực kế theo. Mẫu thân ơi, xim cảm ơn vì đã sinh ra con. Giờ đây, con đang vô cùng hạnh phúc.
Trong thủy cung quả thật là có rất nhiều sinh vật.
Có đủ loại khác nhau, từ những con bé xíu cỡ ngón út cho đến những con to như con tàu. Thế nhưng, bất kể lớn hay nhỏ, tất cả chúng đều mang đến cho chúng tôi sự xúc động. Dù con người chúng ta là những kẻ đang được ban cho sống, nhưng xét về bản chất của một sinh vật thì cũng chẳng khác gì chúng cả. Hình dáng mà chúng đạt được sau một quãng thời gian dài tiến hóa ấy chính là lịch sử sống động của Trái Đất.
Trong lúc đi dạo cùng Arina, tôi đã hồi tưởng lại rất nhiều điều. Toàn bộ những gì từ ngày chúng tôi gặp nhau trong thư viện cho đến hôm nay. Dù đã toàn là trải qua bao chuyện đau khổ đến khắc sâu trong tâm trí, thế nhưng vì giờ đây tôi đã có thể nắm tay Arina và cùng cô ấy ở trải qua thời gian thế này, nên chỉ vậy thôi cũng đã đủ lắm rồi.
Nếu như ngày đó tôi trốn khỏi Akakusa-sensei và không đến thư viện.
Nếu như tôi không nghe theo lời thuyết phục của Tsuru, mà lại rời bỏ Arina sau khi cô ấy mất trí nhớ.
Nếu như không phải là dòng thế giới tôi tiếp tục sống được, mà là thế giới nơi tôi đã chết.
Chỉ cần nghĩ đến đó thôi cũng khiến tôi rùng mình.
Người mà tôi đang nắm tay bây giờ có lẽ không phải là Arina. Có thể đó sẽ là Shirona. Và nếu là thế, tôi cũng có thể vẫn sẽ trải qua một khoảng thời gian tuyệt vời cùng cô ấy.
Nhưng một thế giới như thế không hề tồn tại. Hơn nữa, tôi cũng không nghĩ đến việc làm lại từ đầu. Bởi tất cả điều nhỏ nhặt nhất đều đã được kết nối tới tương lai.
Khi đứng trước bể cá khổng lồ, tôi bị choáng ngợp trước vẻ hùng vĩ của nó.
Chúng tôi đắm chìm trong thế giới màu xanh lam rộng lớn ấy đến mức nhận ra rằng bản thân chỉ là một sự tồn tại nhỏ bé.
“Nhìn gần thế này mới thấy nó thật tuyệt vời.”
“Ừ. Cổ tôi sắp gãy luôn rồi.”
Ánh mắt tôi dõi theo những con cá bơi lượn uyển chuyển trong làn nước.
Vai của Arina khẽ chạm vào tôi. Cả hai theo phản xạ tách ra một chút như thể vừa chạm phải thứ gì nóng, nhưng ngay sau đó chúng tôi lại áp sát vào nhau. Sự mong manh của cô ấy truyền đến tôi. Cùng lúc đó, một cảm giác yên bình lan tỏa trong tôi.
Có lẽ đây chính là thứ cảm xúc mà con người luôn kiếm tìm. Không cần lời nói nào cả.
Ranh giới giữa đôi tay đang nắm lấy nhau giờ đã không thể phân biệt được nữa.
Không hẳn là tôi muốn đi thủy cung. Dù là nơi nào cũng được. Chỉ là nơi thoáng hiện lên trong đầu tôi lúc ấy chính là thủy cung, nơi gắn liền với nhiều kỷ niệm. Nhưng thật tốt vì tôi đã đến đây. Bởi hoài niệm chính là cách tốt nhất để lấp đầy khoảng trống giữa tôi và cô ấy.
---
Anh ấy có vẻ hơi lơ đãng.
Tôi nghiêng đầu, tò mò không hiểu tại sao rồi nhìn kỹ vào anh ấy.
“Mặt cô gần quá rồi đấy.”
Dù bị anh ấy phản đối như thế, nhưng tôi vẫn không hề dừng lại. Bởi tôi muốn biết anh ấy đang nghĩ gì. Ai cũng muốn biết tất cả về người mình thích mà.
“Cậu thấy không khỏe à?”
“Không có. Chỉ là tôi đang căng thẳng vì được đi hẹn hò với một siêu cấp mỹ nữ thôi.”
“Ara, tôi vui lắm. Lau miệng đi kìa.”
Khóe miệng của anh ấy đã bị bẩn vì dính nước sốt của sốt món mỳ spagheti. Anh ấy vốn là người ăn uống lịch sự, nên rõ ràng là đang lơ đãng rồi.
Sau khi rời khỏi thủy cung, chúng tôi ghé vào một quán ăn để dùng bữa. Thật ra ban đầu tôi đã định đến quán buffet đồ ngọt, nhưng anh ấy từ chối và bảo rằng “Tôi đang kiêng nước ép cà chua.”. Tôi đã nghi ngờ anh ấy bị bệnh thần kinh, nhưng xem ra anh ấy nghiêm túc thật. Nghe nói là anh ấy bị em gái mình mắng cho một trận dữ dội.
“Cô thật sự thích món đó đến thế à?”
Anh ấy nói như thế với vẻ mặt chán nản khi chỉ vào chiếc bánh kếp phủ đầy kem tươi mà tôi đang ăn trong miệng.
“Dù có già đi tôi cũng sẽ vẫn ăn tiếp.”
“Ghen tị thật đấy... Tôi cũng muốn quay lại cái cơ thể có thể uống nước ép cà chua không giới hạn...”
“Cậu hãy chịu đựng đi. Hoặc hãy tìm một loại đồ uống mới đi.”
“Trước khi tìm ra được chắc tôi chết già mất. Trên đời này làm gì tồn tại thứ gì có thể thay thế cho nước ép cà chua chứ.”
Anh ấy xụ vai xuống, rồi cho một miếng mỳ ý vào miệng.
Đúng hơn là chỉ cần có cà chua thôi là được rồi nhỉ?
---
Giờ thì, đến lúc phải quyết định thôi.
Sau khi rời khỏi quán ăn, tôi đứng đối diện với mặt trời đang dần ngã xuống và hạ quyết tâm.
Nếu đây là một bộ shounen manga, thì chắc ở góc dưới bên phải màn hình giờ đã hiện lên dòng chữ “Còn tiếp...”.
“Tiếp theo chúng ta đi đâu vậy?”
“Đài thiên văn.”
“Ể? Ở gần đây có à?”
“Nó ở trên núi. Đó là đài thiên văn mà hồi nhỏ tôi thường đến ấy. Tôi luôn thích vũ trụ, hồi nhỏ tôi đọc mấy cuốn sách về nó suốt. Quả thật là tôi trưởng thành như thể được cái tên của mình dẫn lối vậy.”
“Cả em gái cậu cũng thế à? Tên của em ấy là sự kết hợp giữa vũ trụ và ngân hà mà nhỉ.”
“Không, Ugin thì không đến mức đó đâu. Nhưng mỗi khi tôi nói về vũ trụ thì con bé trông thích thú lắng nghe lắm.”
“Đừng có kể chuyện về cô gái khác chứ.”
“Không không, chính cô là người nhắc đến đấy nhé?”
Chúng tôi lên chuyến xe buýt đi đến đài thiên văn.
Theo thời gian trôi qua, cây cối càng lúc càng nhiều hơn. Khi xe bắt đầu lên núi, thân xe nghiêng về phía sau và tiếng động cơ kêu lên một cách nặng nề trong xe. Tôi với Arina cùng ngồi ở hàng ghế cuối cùng, và yên lặng đợi đến nơi.
Và rồi, sau hơn ba mươi phút lắc lư, cuối cùng thì cũng đã đến đỉnh núi. Trời đã trở nên khá tối, và ở trên bầu trời phía đông có những ngôi sao bắt đầu xuất hiện.
“Không ngờ lại có đài thiên văn ở đây đấy.”
“Nơi này khá tốt đấy chứ. Dù không bằng với mấy vùng quê, nhưng ở đây cũng có thể nhìn thấy những ngôi sao rất đẹp.”
Tôi nắm tay Arina và bước đi theo hướng mũi tên trên tấm bảng chỉ dẫn.
“Ủa, không vào trong đài thiên văn à?”
“Thấy cái bảng ở đằng kia không? Ở đó có một địa điểm ngắm sao. Hầu hết khách đến đây là vì chỗ đó đấy. Dĩ nhiên là các vật trưng bày và kính thiên văn trong đài cũng rất tuyệt vời, nên xin mời quý khách hãy ghé tham quan nhé. Rất mong được đón tiếp quý khách lần sau.”
“Đúng thật nhỉ. Mấy hành khách hồi nãy cũng đi đến hướng đó.”
“Được rồi, đi thôi.”
Dù con đường được mở xuyên qua khu rừng, nhưng cũng có lúc xuất hiện mấy viên hòn đá to cỡ nắm tay nằm vương vãi trên đường, nên tôi cẩn nắm tay dẫn Arina đi. Vì đoạn đường khá tối cho đến khi cuối con đường, nên tôi cố đi sát lại Arina để cô ấy không thấy sợ.
---
Mặc dù tôi thấy yên tâm về việc vẫn có những vị khách ở đây, nhưng tôi vẫn định nói rằng “Cậu dắt tôi vào nơi tối om này để làm gì hả!?”. Thì tôi cũng biết là anh ấy sẽ không làm mấy chuyện như thế cả. Đùa thôi.
Khi đi được một lúc, tôi thấy có người ở cuối con đường. Mọi người đều đang ngẩng mặt lên.
“Đến nơi rồi.”
Một bãi cỏ trải rộng và hoàn toàn không có một tán cây nào. Nếu nhìn từ trên không, hẳn là nó sẽ trông như một hình tròn được khoét trống ra giữa rừng vậy. Ngoài chúng tôi ra, còn rất nhiều người khác cũng đến để ngắm sao.
“Arina. Thử nhìn lên trời xem.”
Tôi làm theo lời anh ấy và ngước nhìn lên bầu trời.
Một dải Ngân Hà mờ ảo đang trải dài ra trên bầu trời. Đẹp đến mức khiến người ta muốn vươn tay ra chạm vào. Tôi mở to mắt hết cỡ, khắc ghi từng ánh sao lấp lánh vào võng mạc của mình. Tôi cảm thấy tất cả những ngôi sao ấy đều là nhân vật chính. Mặc dù Ngưu Lang và Chức Nữ thường hay được nhắc đến trong chuyện, nhưng tôi không hề nghĩ đến họ. Vì tất cả ngôi sao đều quá đỗi đẹp đẽ. Có lẽ vì ngắm lâu quá mức, nên cảm giác về khoảng cách của tôi bị rối loạn khiến tôi cảm thấy như những ngôi sao đang ở ngay trước mắt mình.
“Vũ trụ đưa ta trở lại thời thơ ấu. Ai cũng sẽ nhớ về tâm hồn trẻ thơ. Thật kỳ diệu nhỉ. Mỗi lần đến đây, tôi lại nhớ đến thuở nhỏ của mình.”
“Đúng nhỉ. Tôi cũng hiểu cảm giác đó.”
“Mỗi khi đến đây, tôi lại có cảm giác rằng điều gì đó sẽ bắt đầu. Một điều gì đó mới mẻ được sinh ra. Có lẽ mọi người ở đây đều có tâm trạng ấy.”
Anh ấy nói những lời đó bên tai tôi.
Tôi nghĩ đó là một giọng điệu nghiêm túc, không giống anh ấy mọi khi.
“Tôi đưa Arina đến đây, một phần vì đây là nơi tôi rất thích, nhưng trên hết, tôi muốn cô rung động. Nếu có thể, tôi muốn đưa cô đến đây khi còn là học sinh trung học.”
“Nếu biết một nơi tuyệt vời đến vậy, tôi nghĩ là mình đã đi đến đây nhiều lần rồi đấy.”
“Vậy thì tốt quá.”
---
“Arina.”
Tôi gọi tên cô ấy. Cái tên mà tôi mà tôi có lẽ sẽ gọi nhiều nhất trong suốt cuộc đời này từ giờ trở đi.
Cô ấy chậm rãi quay đầu nhìn về phía tôi. Đôi mắt cô ấy trở nên long lanh bởi những ánh sao, đẹp tựa như là một tác phẩm nghệ thuật.
Tại sao cô ấy lại hoàn hảo đến thế này nhỉ.
Ngày hôm ấy.
Ngày mà tôi đã gặp cô ấy, tôi không hề nghĩ như vậy. Chỉ có ngoại hình là 100 điểm, còn tính cách thì 0 điểm. Đó là những gì tôi từng nghĩ.
---
“Arina.”
Tên tôi được gọi. Từ người mà có lẽ sẽ gọi tên tôi nhiều nhất trong suốt cuộc đời này từ giờ trở đi.
Anh ấy nhìn thẳng vào tôi, và tôi cũng nhìn vào sâu trong đôi mắt anh ấy. Anh ấy là người lý tưởng của tôi, là người tôi hằng ngưỡng mộ.
Tại sao anh ấy lại hoàn hảo đến thế này nhỉ.
Ngày hôm ấy.
Ngày mà tôi đã gặp anh ấy, tôi không hề nghĩ như vậy. Anh ấy lúc nào cũng nhiều chuyện, lúc nào cũng nói đùa. Đó là những gì tôi từng nghĩ.
---
“Anh yêu em hơn bất kỳ ai khác.”
“Em yêu anh hơn bất kỳ ai khác.”
Chắc chắn là chúng ta sẽ cùng nhau già đi, cùng nhau nuôi dạy con cái, cùng nhau sống tiếp.
Chắc chắn là chúng ta sẽ cùng nắm tay nhau, cùng nhau bước đi, cùng nhau xác nhận tình yêu này.
Có thể chúng ta sẽ không chết cùng nhau.
Có thể chúng ta sẽ không thể cùng nhau rơi nước mắt.
Có lẽ một trong hai sẽ chứng kiến người kia đi trước, và người kia trong khoảnh khắc ý thức dần phai mờ sẽ nói với người còn lại rằng “Ashiteru”. Rồi nắm lấy bàn tay đã đầy nếp nhăn ấy.
Dù vậy, em vẫn mong muốn được ở bên anh cho đến khi kết thúc cuộc đời này.
Em thật lòng nghĩ như vậy
Đây là câu chuyện của chúng ta.
---
Vài năm sau, hoặc là trong tương lai gần.
“Anh về rồi đây.”
“Mừng anh về.”
......
“Anh đã mua về rồi đây, sensei.”
“Em vẫn chưa đủ để được gọi là sensei đâu. Nhưng anh mua cho em nên em vui lắm.”
......
“Iyaa~ Cuối cùng thì anh cũng được đọc rồi. Sao em không cho anh đọc sớm chứ? Anh tò mò, để tâm đến mức còn thử đoán mật khẩu luôn đấy.”
“Anh đọc rồi sẽ hiểu thôi.”
“Hử?”
“Vì nó như là một bức thư tình gửi đến anh... cho nên em thấy xấu hổ.”
......
“Anh mong chờ thật đó. May mà hôm nay là ngày phát hành. Anh sẽ dành cả cuối tuần để đọc cho xong.”
......
“Sau khi đọc hết rồi hẵng nói một lượt về cảm tượng nhé... tại vì... nếu nge hoài thì em ngại lắm...”
Tôi nằm xuống ghế sofa. Vuốt nhẹ cái tên của vợ mình được in trên gáy sách trước khi mở sách.
Tôi nhận ra đây chính là câu chuyện của cô ấy, và cũng là một phần của cô ấy.
“Vậy thì, cho phép anh được đọc nhé, Hiwa Arina-sensei.”
Mong rằng đây sẽ là một câu chuyện có thể cứu rỗi mọi người.
Tôi lật trang sách ra với mong ước ấy.
Hai lần đầu là Sui bằng katanaka (chỉ là gọi bằng âm thôi, không nghĩa), lần cuối là Sui bằng kanji ( có nghĩa là sao chổi), còn vụ anta với anata (cậu) ai còn nhớ thì Arina độc miệng lúc đầu không có gọi tôi của Sui mà chỉ gọi là hai chữ đó, hồi ba chương sáu thiên thần Arina là người đầu tiên gọi tên Sui. Titan là vệ tinh của sao Thổ Sui là sao chổi, Ugin là u trong uchu và gin trong ginga, Hiwa là vầng mặt trời Ashiteru là tôi yêu bạn, 6 câu trên là xen kẽ giữa Sui và Arina