“Ể? Có gì thay đổi không?”
Makoto nghiêng đầu hỏi tôi như thế.
“Thay đổi chứ. Thế giới này sẽ bị đảo lộn. Từ giờ nhân loại sẽ bước sang một kỷ nguyên mới!”
“Không không, làm gì có thay đổi. Đúng hơn là tao cảm thấy quá muộn màng thôi. Hai người chưa hẹn hò với nhau à?”
Khi tôi nói với Takane Makoto rằng mình đã bắt đầu hẹn hò với Arina thì được nhận lại một phản ứng cực kỳ nhạt nhẽo. Dù sao tôi cũng chẳng trông mong gì nhiều nên đành chịu thôi. Rốt cuộc thì, tôi đúng ngu ngốc khi lại đi hỏi một thằng có giá trị ngang với cái bánh bao nhân thịt bán trong cửa hàng tiện lợi như cậu ta. Đáng ra tôi nên kể chuyện này với một con ếch nào đó chứ không phải Makoto. Ít nhất nó còn kêu ộp ộp nghe đáng yêu hơn.
“Tao có cảm giác như tao đang bị mày xem là một tên ngốc đấy.”
“Làm gì có chuyện đó. Tao yêu quý Makoto lắm mà.”
“Thôi ngay đi, nghe tởm quá đi. Im miệng rồi ăn cái này dùm tao.”
Tôi được cậu ta mời đến nhà, và vừa đến nơi thì tôi đã bị bắt phải cho cảm nghĩ về món ăn.
Tôi có nói trước với cậu ta rằng một người không biết gì như tôi dù có nêu cảm nghĩ thì cũng chẳng giúp ích gì cho con đường đầu bếp mà cậu ta đang hướng tới cả, nhưng Makoto lại nhìn tôi bằng ánh mắt chân thành và bảo rằng “Tao muốn thử xem món ăn của tao có thể khiến người khác hạnh phúc không.”, thế nên tôi đành phải ăn.
Lúc đang thử độc món ăn của Makoto, tôi đã định tung ra một phát ngôn gây sốc, nhưng cậu ta có vẻ chẳng có tí hứng thú nào cả.
“Ừm. Ngon đấy.”
“Tốt. Món này cũng ổn ha.”
Dù có được hỏi cảm nghĩ sau khi ăn tempura, vốn từ của tôi cũng chỉ đủ để nói là “ngon” thôi. Tôi hoàn toàn không có khả năng diễn tả món ăn kiểu như mấy phóng viên ẩm thực đâu. Cứ làm vẻ mặt ngon miệng là được rồi.
Makoto nấu ăn trong bếp, còn tôi thì ngồi xếp bằng chờ đợi.
Như thế này chẳng khác gì một con chó đang chờ đồ ăn cả.
“Cảm nghĩ của mày khi hẹn hò với Hiwa như thế nào?”
Makoto đột ngột hỏi.
“Tao không thấy chân thật lắm.”
“Ý tao là vậy đó. Lúc này tao bảo “cảm thấy quá muộn màng” là vì cả tao lẫn mấy đứa xung quanh mày đều đã nghĩ hai đứa mày vốn là một cặp rồi.”
“Thật luôn hả? Từ khi nào thế?”
“Từ hồi trung học.”
“Sớm nhỉ. Nhưng nghĩ lại thì đúng là cũng chẳng lạ gì nếu mọi người cảm thấy như vậy.”
“Thế thì ai là người tỏ tình?”
...Không biết là ai nhỉ.
Cùng lúc à? Không, chắc tôi sớm hơn một chút nhỉ.
“Quên rồi.”
“Không thể nào~. Sao giờ mày lại ngượng ngùng thế~”
“Câm đi. Con trai phải có nhiều bí mật chứ.”
“Mà mày đã nói gì vậy? Chắc là một câu cực ngầu luôn nhỉ?”
“Quên sạch rồi. Sau đó, tao bị Arina ôm chặt và bị làm gãy hết toàn bộ xương sườn. Vì đau quá nên tao không nhớ nổi.”
“Hou hou. Hay là tao nhắn cho Hiwa thông qua Tsuru và bảo rằng ‘Sui đang ngoại tình với Shirona’ nhỉ?”
“Makoto-kun, không được làm chuyện đó dù chỉ là đùa. Cả tao lẫn Shirona-chan đều sẽ bị giết đấy.”
“Đúng vậy ha. Cố gắng nhớ lại đi.”
Đồ quỷ đội lốt người. Nếu tôi vẫn còn là thành viên của câu lạc bộ Về nhà, thì chắc tôi đã quăng cậu ta vô máy xay sinh tố rồi.
“Tao đã nói rằng ‘Anh thích em hơn bất kỳ ai khác’.”
“Kyaaaaaaaaaa!!! Sui-sama ngầu quá điiiiiii!!!”
Aaa, muốn về nhà quá. Xấu hổ quá đi thôi.
“Hiwa nói lại gì vậy hả!? Nàoo, tới mức này rồi thì nói ra đi! Chúng ta là bạn bè mà!?”
“Em ấy đã nói với tao là ‘Em thích anh hơn bất kỳ ai khác’.”
“AAAAAAA!!! Tình-yêu-thuần-khiết!!! Tình yêu thuần khiết đến rồiiiiiiii!!!”
Vì cảm giác xấu hổ đã vượt ngưỡng chịu đựng, nên tôi ngồi ôm chân và rúc vào trong vỏ. Tôi còn tiện thể phá luôn màng nhĩ để khỏi phải nghe giọng phát cuồng của Makoto nữa. Giờ chỉ có hơi ấm từ đầu gối là đồng minh của tôi thôi. Ugin, cứu anh với.
Khi màng nhĩ tôi bắt đầu khôi phục lại, tôi mới ngẩng đầu lên.
Makoto đang ngồi ở góc phòng, vừa ngân nga hát vừa đọc truyện shoujo. Chắc cậu ta thấy muốn yêu rồi.
“Makoto. Việc nếm thử xong chưa?”
“Đợi tí đã. Tao đang cảm động sắp khóc rồi. Đừng làm tụt mood tao.”
Tao không biết mấy cái thế như mood đâu. Một lát nữa tao còn có hẹn với Rion và Arina đấy. Tao còn bị Arina đe dọa rằng “Mỗi giây anh đến trễ là phải một lần nói với em rằng ‘Anh yêu em’ đấy”.
Tôi xem thời gian bằng chiếc đồng hồ đeo tay mà Arina tặng. Nếu chạy từ đây, chắc tôi sẽ tới sớm hơn khoảng năm phút. Chắc là tôi nên đi thôi.
“Makoto. Tao đi đây. Còn có người đang đợi tao.”
“Haaa rồi rồi rồi, đi nhanh đi đồ phản bội. Hãy vui vẻ nhé, cái đồ chết tiệt!”
“Nước mũi mày chảy tùm lum kìa. Thôi đi đây.”
Tôi để lại Makoto, người vừa được rột rửa tâm hồn bằng shoujo manga, rồi đi đến chỗ hẹn. Tôi thật lòng mong rằng sẽ đến được ngày tôi có thể trả tiền cho món ăn mà cậu ta nấu.
Tôi đến nơi hẹn dư trong khi vẫn còn dư thời gian. Có vẻ như khoảng cách ngắn hơn tôi dự tính.
Khi tôi đang nhìn quanh tìm hai người thì từ phía sau tôi vang lên một giọng hét lớn.
“Cậu vẫn còn sống! Cậu vẫn còn sống à, thành viên câu lạc bộ Về nhà!”
Đó là giọng nói tôi không thể nào quên được từ Heartbreak Rion.
Khi tôi quay lại, cô ấy vừa cười vừa vung cây gậy selfie và tiến đến. Sau lưng cô ấy là Arina.
“Lâu quá rồi nhỉ. Là gì ta, nghe nói cô là idol ngầm phải không?”
“Cái tin đồn đó là sao vậy. Tôi là một sinh viên đại học đáng yêu đấy nhé. Trong lúc ngủ cậu đã tự tạo ra mấy ký ức kỳ quặc à?”
“Vậy à. Trông cô khỏe mạnh là tốt rồi.”
“Sui cũng thế. Tốt thật đấy. Mà thôi, mấy chuyện dài dòng để lát nữa nói sau nhé?”
Rion hồi trung học để kiểu tóc gợn sóng, còn giờ thì phần đuôi tóc cô ấy uống loạn. Không biết giờ cô ấy vẫn còn muốn làm idol không nhỉ. Hay đó chỉ là lời nói đùa thôi.
Arina mỉm cười dịu dàng và khẽ gật đầu chào tôi. Aaa, dễ thương quá trời luôn...
Chúng tôi chuyển địa điểm và quyết định đến một quán ăn gia đình.
Vì vẫn còn no nhờ món ăn của Makoto nấu, nên tôi coi đây là bữa ăn nhẹ.
Tôi ngồi chỗ ghế đơn, còn Arina và Rion ngồi cùng nhau trên ghế dài.
“Ủa, hai người là đang hẹn hò đúng không?”
“Đúng vậy.”
Nhanh quá! Nhanh quá rồi đó Arina-kun!
Arina trả lời ngay lập tức. Nhanh đến mức mà câu trả lời của em ấy gần như nối liền với giọng của Rion!
“Đúng rồi nhỉ, vì từ hồi trung học hai người đã tình tứ lắm mà. Vậy mà Arina lại còn được đám con trai cực kỳ yêu thích nữa chứ, khiến tôi ganh tị đến mức đánh Mọt sách-kun mấy lần để hả giận đó.”
“Cô từng làm thế với Takazou luôn à?”
“Tại cậu ta coi thường tôi mà. Bảo tôi rằng 'con quỷ tồi tệ nhất được sinh ra ở thế kỷ 21' rồi còn 'não bộ cô như cái đường ray đồ chơi' nữa. Nhưng mà vui thật đó.”
Đúng là vui thật. Những thành viên câu lạc bộ Về nhà cùng nhau chiến đấu trong lễ hội thể thao đúng là những thành viên tuyệt vời nhất.
“Không chừng Takazou thích Rion đấy chứ? Kiểu như mấy người muốn trêu người mình thích ấy.”
Tôi đơn thuần nghĩ như vậy, nhưng Rion lại ngơ ngác nhìn sang Arina. Arina cũng ngơ ngác luôn.
Tôi tưởng mình vừa nói gì đó kỳ la, nhưng ngay sau đó cả hai đều bật cười. Arina quay mặt đi, vai run lên, còn Rion thì ôm bụng cười.
“Tự nhiên làm thế là sao?”
“Kufufu, làm gì có chuyện đó chứ! Lúc Sui còn đang ngủ ấy, mọt sách-kun đó đã tỏ tình với Tsuru luôn đấy! Chỉ cần nhớ lại thôi là tôi lại cười đến sắp vỡ bụng!”
“Chuyện đó đúng là có thật nhỉ.”
Tôi nhớ là Takazou từng ám chỉ về chuyện có tình cảm với Tsuru. Không ngờ là tiến triển đến mức đó. Ghê đấy, Takazou.
Nhưng mà, lần trước khi tụ họp với mọi người đã không xuất hiện chủ đề đó nhỉ.
“Mọt sách-kun vì nhát gan nên đã đến hỏi ý kiến của tôi với Arina đấy. Vì quen biết từ lễ hội thể thao nên chúng tôi mới bất đắc dĩ nghe cậu ta kể thôi. Lúc tôi vừa nghĩ là hiếm lạ thì nghe cậu ta hỏi là ‘Mấy cô có nghĩ rằng Niwatari Tsuru là cô gái tốt không?’. Ngay lúc đó chúng tôi cười đến mức đau bụng luôn! Mặc dù nó ngớ ngẩn không chịu nổi nhưng vì cậu ta trông có vẻ nghiêm túc, nên chúng tôi đã cho cậu ta vài lời khuyên...”
“Nhưng lời khuyên của cô chỉ khiến cậu ấy lo hơn thôi.”
“Tôi cũng đã cố hết sức theo cách của tôi rồi đó~! Thế mà cậu ta còn nói ‘Cô có thể luyện tập cùng tôi được không?’ với vẻ mặt nghiêm túc cơ đấy! Thế là Arina đóng vai Tsuru, còn tôi làm giám khảo, và chúng tôi diễn thử luôn~”
Arina bỗng chen ngang nói “Đừng hiểu lầm nhé. Em chỉ có anh thôi.”. Đáng sợ quá đó, Arina-san.
“Cậu ta nói ‘Tôi nghĩ rằng tôi phù hợp với cậu về mặt sinh học.’! Mou, ngu ngốc quá mức mà! Tôi cười lăn lộn qua lại luôn. Tôi tưởng mình sắp chết vì cười nhiều đấy!”
“Đúng là chí mạng thật.”
“Thật đó. Tôi cũng đã khuyên rằng nói thế là không ổn, nhưng cậu ta lại bảo đó là câu tỏ tình tốt nhất, không thể nào hay hơn được nữa. Và cuối cùng cậu ta đã dùng câu đó để tỏ tình với Tsuru đấy.”
“Rồi Tsuru trả lời sao?”
“‘Ừ~, nếu cậu thắng tôi trong bài kiểm tra thì được nhé.’ Lần đầu tiên tôi thấy Tsuru cười gượng đó! Tôi với Arina có cố cổ vũ cho mọt sách-kun rồi nhưng cuối cùng thì Tsuru vẫn là đứng nhất.”
Niwatori-senpai đúng là ghê thật đó. Việc loài chim thống trị thế giới cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Nghe hai người họ kể chuyện thật sự rất vui, nhưng dù muốn hay không, trong tôi vẫn dấy lên một làn sóng hối tiếc. Cảm nghĩ muốn được tốt nghiệp trung học cùng nhau dâng lên trong lòng tôi. Tôi đã mãi mãi không thể trải qua một quãng thời gian chẳng bao giờ quay trở lại được nữa. Đúng là đáng tiếc.
Có lẽ Arina nhận ra tâm trạng của tôi, nên em ấy lấy ngón tay chọc nhẹ vào tay tôi và nổi giận nói “Này!”.
“Đừng làm vẻ mặt ấy. Em sẽ khóc mất đấy. Nỗi đau của anh cũng là nỗi đau của em đó.”
“Aa~ Aa~ Sui tệ thật~. Làm bạn gái mình khóc luôn kìa~.”
“Anh đang cực kỳ hạnh phúc luôn! Wahaha! Mặt trời cũng đang cười kìa! Arina-kun! Lời nói của em đôi khi nặng nề quá đó!”
Phải rồi.
Điều quan trọng chính là hiện tại. Không phải là quá khứ. Chỉ cần có thể cùng nhau trò chuyện thế này, thì tôi đã hạnh phúc lắm rồi.
Dù có sự chênh lệch về thời gian, nhưng tôi nên biết ơn vì mối liên kết như thế này đã không bị đứt đoạn.
Tôi không cô độc.
Tôi vẫn được kết nối ở đâu đó. Trong ký ức của ai đó. Trong câu chuyện của ai đó.
Niwatori là con gà