Dokuzetsu Shoujo no Tame ni Kitaku-bu Yamemashita

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 14

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 176

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11526

Hồi ??? Memories - Chương 03 Người chạy trong cuộc thi ăn bánh mì

Hỡi những công dân lương thiện trên toàn quốc, quý vị có biết đến môn thi mang tên “Cuộc thi ăn bánh mì” không nhỉ?

Đó là một môn thi đấu truyền thống được lưu truyền xa xưa của Nhật Bản, và phần lớn đối tượng tham gia là học sinh tiểu học.

Vì khi lên sơ trung trở lên thì hiếm thấy, nên đây là một trải nghiệm quý giá chỉ có thể trải nghiệm trong những ngày thơ ấu.

Tôi cũng có thể xem là người có được giải thưởng chuyên cần về cuộc thi ăn bánh mì trong thời tiểu học.

Lên sơ trung thì không có nữa.

Và bây giờ, cuộc thi ăn bánh mì ấy lại sắp được tổ chức.

“Sui, mày tham gia cuộc thi ăn bánh mì hả!?”

Makoto nói với vẻ mặt như thể vừa nhìn thấy một con ấu trùng ghê tởm. Tao là tân loại cơ mà, mày nhìn tao bằng ánh mắt gì thế.

“Đương nhiên. Dù không ngờ là lại có cuộc thi ăn bánh mì, nhưng nếu có quyền tham gia thì tao sẽ tham gia. Bữa tối hôm nay của tao là bánh mì đậu đỏ đó.”

“Vụ đó chỉ dành cho học sinh tiểu học mà... Vì nó được tổ chức với mục đích là hoạt động giao lưu địa phương nên người tham gia chắc toàn là trẻ con thôi.”

“Im đi. Mày không hiểu được niềm vui khi nhận được bánh mì miễn phí à? Tao thật sự thất vọng với loại Homo sapiens như mày. Chính vì thế mà Homo sapiens chỉ có thể sống trong không gian ba chiều thôi.”

“...Thôi tao không nói nữa đâu. Cố lên nhé, Sui...”

Sau khi tạm biệt Makoto trông chán nản, tôi bắt đầu khởi động lại lần nữa.

Tôi thấy mừng khi cuộc thi chạy tiếp sức giữa các câu lạc bộ kết thúc bằng chiến thắng, nhưng khi nghe tin có cuộc thi ăn bánh mì thì tôi chỉ còn cách nghiêm túc chiến đấu lần nữa. Đôi chân tôi vẫn chưa đạt đến giới hạn. Trái lại, nhờ khởi động mà nó đang trong điều kiện tốt nhất.

Khi tôi đang vừa quan sát lượt chạy tiếp sức thứ hai vừa giãn gân gót chân và xoay hông để chuẩn bị cho cuộc thi đấu, thì Masao bước đến bắt chuyện.

“Anou, Sui-kun, cậu sẽ tham gia cuộc thi ăn bánh mì à...?”

“Tất nhiên rồi.”

“T-Tôi có thể tham gia không nhỉ... Tôi đói bụng quá rồi...”

Có vẻ cậu ấy đang bị thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng sau khi giải phóng giới hạn cơ thể bằng xoài và đốt cháy máu thịt mình để chạy. Sau khi chiến thắng, quả thật là cậu ấy trông kiệt sức hoàn toàn và khuôn mặt hốc hác hẳn đi. Tôi lo rằng tuổi thọ của cậu ấy đã bị rút ngắn khá nhiều rồi.

Có vẻ như lượng calo không đủ chỉ với hộp cơm trưa, nên giờ cậu ấy muốn bổ sung bằng cách tham gia thánh chiến mang tên cuộc thi ăn bánh mì.

“Tự do tham gia mà, vì vậy không sao đâu.”

“A... may quá...”

“Nhưng mà chỉ một miếng bánh mì thôi có đủ không? Nhìn kiểu gì cũng thấy không đủ hết.”

“Chắc là đủ mà...”

Không, chắc chắn là không đủ.

E rằng chỉ với một miếng bánh mì thì không thể làm thỏa mãn cơ bắp của cậu ấy được.

Cậu ấy chỉ cần squat năm cái là tiêu hóa hết rồi.

Đúng lúc đó.

“Có vấn đề gì à?”

Người bước lại gần tôi với bàn tay làm hình khẩu súng chính là pro gamer Eiji.

Ngay sau khi cuộc thi chạy tiếp sức giữa các câu lạc bộ kết thúc, có vẻ như cậu ấy lại tái phát hội chứng FPS. Cậu ấy vừa liên tục làm động tác nạp đạn vừa chĩa nòng súng về phía tôi và bóp cò.

“Cũng không phải là vấn đề gì đâu, chỉ là đang nói chuyện về việc liệu Masao có thấy thỏa mãn với một miếng bánh mì không thôi.”

“Ra là vậy. Thế thì tôi cũng sẽ tham gia, rồi đưa cái bánh đó cho Masao vậy.”

Masao gồng cơ bắp lên, nói “Thật sự sao!?” với đôi mắt sáng rực. Quả nhiên là cậu ấy vẫn thấy chưa đủ.

“Lâu lắm rồi tôi mới chạy hết sức xong lại muốn chạy tiếp nữa đó. Vừa hay, tôi sẽ tham gia luôn.”

Eiji vừa nói vừa lặp đi lặp lại động tác như đang kéo thứ gì đó bằng tay phải. Có lẽ đó là động tác “lên đạn”, thao tác nạp đạn vào buồng đạn của súng bắn tỉa. Vì Eiji mà mớ kiến thức vô ích trong tôi lại tăng lên mất rồi.

“Vậy thì tôi cũng tham gia.”

Người tiến tới với nụ cười là Arina.

“Tôi cũng muốn chạy nữa. Tôi sẽ lấy bánh mì về cho cậu.”

Arina nói với Masao như thế.

Masao nói “Cảm ơn rất nhiều... cảm ơn rất nhiều...!” trong khi cúi đầu liên tục với sức mạnh như bão táp.

“Vậy thì. Chúng ta lại một lần nữa đoàn kết lại vì Masao nào. Dù sao đây cũng không phải thi đấu nghiêm túc, nên hãy vừa phải thôi nhé.”

---

Khi cuộc thi chạy tiếp sức giữa các câu lạc bộ lượt thứ hai kết thúc, việc chuẩn bị cho cuộc thi ăn bánh mì đã bắt đầu.

Chúng tôi đi đến cổng vào và xếp hàng.

“Gì vậy chứ. Cũng nhiều người tham gia ghê.”

Tôi cứ tưởng nó sẽ giống như những gì Makoto nói, cuộc thi này chỉ toàn trẻ con tham gia, nhưng phần lớn những người tham gia lại là học sinh của trường chúng tôi.

“Phải đó. Vì nhìn thấy nhiều phụ huynh dắt con theo nên tôi cứ tưởng chỉ toàn là trẻ con thôi.”

“Quả thực là tôi cũng nghĩ thế. Có vẻ sẽ phiền phức đây...”

“Tại sao cơ?”

Arina nghiêng đầu nhìn tôi rồi hỏi.

Phía sau cô ấy là một cô gái trông khá quen.

“Uwaa, chẳng phải là Sakaki sao.”

Người vừa gọi họ của tôi thành tiếng mà chưa có sự cho phép của quốc gia chính là người thường xuyên tham gia các trận chiến giành bánh mì ở căn-tin. Tôi không nhớ tên cô ấy, nhưng nếu là gương mặt thì tôi vẫn nhớ rõ. Cô ấy là một trong những thành viên nữ của câu lạc bộ đã từng hợp sức tạo thành một bức tường thịt để ngăn không cho tôi lấy được bánh.

Tóm lại cô ấy là kẻ địch của tôi.

“Cô là sinh vật sống thường xuyên xuất hiện ở căn-tin nhỉ.”

“Cái cách nói gì vậy hả. Nhưng không chỉ nhóm tôi đâu. Toàn bộ câu lạc bộ Bóng chuyền sẽ đi lấy bánh đấy.”

“Hou~. Toàn bộ cái câu lạc bộ chơi ném bóng đó sao. Fufu.”

“Cười cái gì thế?”

“Không không, xin lỗi. Ý cô là không muốn cho những thành viên câu lạc bộ Về nhà như chúng tôi lấy được bánh à?”

Vì từ trước tới nay hai bên vẫn luôn coi nhau là chướng ngại, nên không thể tránh khỏi việc xung đột. Nói một cách nhẹ nhàng thì chúng tôi có thể gọi là đối thủ. Khi nhận ra thì chúng tôi đã bị bao vây bởi những thành viên nữ câu lạc bộ đầy hiếu chiến. Nói chính xác thì Arina, Eiji và Masao hầu như chẳng liên quan. Kẻ thù không đội trời chung của họ chính là Sakaki Sui tôi đây.

“Khoan đã, đừng có gây gổ chứ.”

“Xin hãy yên lặng, Arina-kun. Những cô gái này có ác cảm với tôi sâu hơn cô tưởng đấy. Nhưng nếu cô vẫn muốn đứng về phía tôi, tôi sẽ rất hoan nghênh cô.”

“Ểh—, vậy thì xem như người dưng nhé.”

“Arere?”

Arina không do dự phản bội tôi.

Eiji thì đang mải mê rút chốt lựu đạn, còn Masao thì cố thu mình nhỏ lại hết sức có thể. Quả thật là tôi đã không còn đồng minh nào nữa. Trên đời này chẳng có tí từ bi nào sao? Chính vì vậy mà tôi ghét Homo sapiens. Mau bị cà chua thống trị hết đi cho rồi.

Khi nhìn thấy cảnh ấy các nữ thành viên câu lạc bộ nở nụ cười đầy tự tin. Tôi đây sẽ không khuất phục. Dù có phải đánh đổi cả mạng sống này, tôi cũng sẽ cứu thế giới――. Mùa hè này, bạn sẽ được chứng kiến một anh hùng――. Khởi chiếu toàn quốc vào ngày 8 tháng 8.

Tạm gác chuyện đùa qua một bên. Vì có vẻ như khâu chuẩn bị đã xong, nên chúng tôi đi qua cổng vào và tiến về điểm xuất phát.

Không ngờ lần này lại chạy cùng lúc mười người. Nhưng nếu không làm vậy thì sẽ không sắp xếp kịp với số người tham gia đông như thế này.

Cuộc thi ăn bánh mì này cũng diễn ra theo luật thông thường, bánh mì sẽ được treo lên quanh khúc cua. Chỉ cần ăn xong rồi chạy về đích là được. Dĩ nhiên là không có khái niệm gọi là thứ hạng. Đơn giản là đóng vai làm con người theo đuổi bánh mì là được.

Lượt của chúng tôi cũng dần dần tiến gần. Khi mười người tiếp theo bước ra, Eiji đã đi tới trước một mình.

“Vậy thì tôi đi trước nhé.”

Cậu ấy để lại câu đó trong khi làm động tác vung dao. Hành động kỳ quặc của cậu ấy khiến những người xung quanh nhìn bằng ánh mắt khinh thường. Này này, cậu ấy là pro gamer đấy nhé? Tôi nghe nói là cậu ấy đã leo lên tới hạng tám thế giới luôn đó? Tuy nói vậy, tôi lại giả vờ không quen biết cậu ấy. Bởi vì tôi thấy xấu hổ.

Một tiếng bằng vang lên và nhóm của Eiji xuất phát. Tôi cứ tưởng cậu ấy sẽ xuất phát một cách áp đảo, nhưng không hiểu sao cậu ấy lại nằm sấp ngay tại chỗ. Hình như cậu ấy lại phát bệnh hội chứng FPS. Chắc là cậu ấy nhầm thành tiếng súng nên mới nằm sấp xuống như vậy.

“Eiji, cậu đâu có nắm con chuột đâu! Đây là thế giới thật đấy!”

Tôi hét để kéo Eiji trở về với hiện thực.

Eiji bừng tỉnh và lao vụt đi. Cậu ấy tăng tốc như một con báo săn và chỉ trong chớp mắt đã đến gần khúc cua.

Nếu nói đến điểm hấp dẫn của cuộc thi ăn bánh thì đó phải là vẻ mặt ngốc nghếch của những kẻ cố há miệng ra cắn bánh mì. Vì bánh được treo trên cùng một sợi dây nên rung động của những thí sinh đều được truyền lên sợi dây, khiến bánh mì nhảy múa và trêu đùa các thí sinh. Và lần này, cảnh tượng ấy vẫn giống y như mọi khi.

Khi cậu ấy đã đuổi kịp các thí sinh đang cố há miệng cắn bánh mì, không ngờ là cậu ấy lại không hề giảm tốc. Ngược lại cậu ấy còn tăng tốc. Và rồi cứ thế lao qua luôn. Trong lúc tôi thất vọng, tự hỏi liệu cậu ấy có từng tham gia cuộc thi này lần nào trước đây không, thì tôi thấy một cảnh tượng không thể tin nổi.

Pro gamer Eiji đang ngậm hai miếng bánh mì.

Đích thực là một kỹ năng thần thánh.

Cậu ấy ngậm đúng vào phần bao bì của bánh mì với tốc độ ấy, không thể tin nổi là cậu ấy đã lấy được hai miếng bánh mì chỉ trong nháy mắt. Không phải là kỹ năng của con người. Sau khi ngậm được miếng thứ nhất, thì làm sao cậu ấy lại ngậm được miếng thứ hai chứ. Tôi chợt nhận ra cậu ấy chính là vua của cuộc thi ăn bánh mì. Quả nhiên là không thể xem thường Homo sapiens được. Hoãn lại việc thống trị Trái đất vậy.

Và rồi đến lượt của tôi.

Tôi, Arina và Masao, ba người chúng tôi đã tập hợp lại, nhưng bảy người còn lại đều là kẻ địch của tôi. Bọn kia đã từng nhiều lần làm gãy xương sườn và xương đùi tôi ở quầy hàng cũng đã tập hợp lại. Tôi hối hận vì đã không viết sẵn di thư.

“Arina, Masao. Hãy cẩn thận với bọn kia. Chúng là những con quái vật có dòng máu màu xanh lá chảy trong người. Không có lòng thương xót. Chúng liên minh lại với mục đích hạ gục tôi.”

“Nhưng chỉ có cậu thôi mà, Sui? Bọn họ đâu có liên quan gì tới chúng tôi đâu.”

“Có lẽ là vậy. Nếu các cậu gặp nguy hiểm, tôi sẽ ôm lấy bọn họ rồi tự nổ tung. Tôi sẽ bảo vệ các cậu bằng mọi giá. Còn xương cốt của tôi thì thả xuống biển đi nhé.”

“Ara, đáng tin cậy thật đấy.”

Arina trả lời như thế mà không nhìn về phía tôi. Tôi buồn đến mức suýt khóc luôn.

Masao bị sợ hãi trước trước tỉ lệ nữ áp đảo nên cậu ấy đứng im bất động. Thôi thì kệ cậu ấy vậy. Miễn cậu ấy không tông chết người là được.

“Sakaki. Nếu cậu mà chạm vào tôi như lúc ở quầy hàng nữa thì tôi giết cậu đấy.”

Một nữ thành viên câu lạc bộ đã nói thẳng ra lời đe dọa giết người. Nếu lúc nãy tôi mà thu âm lại được câu đó thì giờ tôi đã có thể dùng nó để nắm giữ lợi thế rồi. Thật là đáng tiếc.

“Cứ việc sủa tùy thích. Bánh mì được treo công bằng cho tất cả. Không có dư để tranh giành đâu.”

“Ừm, chắc vậy ha~”

Mấy cô gái đó ruốt cuộc đang nghĩ thứ gì vậy chứ? Rõ ràng là họ đang có ý định làm gì đó để cản tôi. Tôi đã làm gì đâu chứ. Chỉ lỡ chạm một chút thôi mà.

Mười người xếp thành hàng ngang, và trận đấu cuối cùng cũng sắp bắt đầu.

Không có gì phải tranh giành cả. Chỉ cần không lấy hai miếng bánh một lúc như Eiji là không có vấn đề gì. Cứ nhanh chóng lấy một miếng rồi chạy thẳng về đích thôi.

Pằng!

Được rồi―

Tôi ngã mạnh. Ngã mạnh tới úp mặt xuống đất.

Nguyên nhân là vì vừa xuất phát, có kẻ đã móc chân tôi. Bọn chúng đúng là tay sai của quỷ dữ. Bọn chúng muốn làm nhục tới mức đó sao. Xin hãy giáng chiếc búa công lý xuống họ.

“Tao sẽ bắt mày ăn sên, cái đồ khốn nạn này!!”

Tôi gào lên. Tôi nhất định sẽ bắt cô ta ăn sên. Bắt cô ta ăn sên đến đầy ắp miệng! Được rồi, vào mấy ngày mưa tôi nhất định sẽ bắt sên!

Nhờ chạy hết tốc lực mà tôi cũng đuổi kịp.

Và rồi, tôi lại thấy một cảnh tượng không thể tin nổi. Arina không dùng miệng để ngậm bánh, mà dùng tay để lấy bánh mì rồi chạy đi luôn. Cô nàng đó cũng là kẻ xúc phạm đến cuộc thánh chiến này! Chẳng lẽ cô ấy chưa từng suy nghĩ tại sao cuộc thi này được gọi là cuộc thi “ăn” bánh mì sao.

Nhìn Masao kìa. Vì miếng bánh treo thấp hơn chiều cao cậu ấy, thế nên cậu ấy phải khổ sở cúi lưng xuống, cố hết sức để ngậm lấy. Cậu ấy mới chính là hình ảnh lý tưởng mà mọi người mong đợi chứ! Nhưng mà cậu đúng là vụng về thật đấy, Masao-kun. Cậu định đập trán vào miếng bánh bao nhiêu lần nữa vậy. Bộ cái miệng của cậu đặt ở đó hả?

Khi tôi về đích với cái bánh mì ngậm trong miệng, Arina làm vẻ mặt khó hiểu.

“Ể? Không lẽ không được lấy bằng tay à..?”

“Ừ, không được đâu nha. Hành động đó là chống đối lại với tên của môn thi mà. Arina-chan đúng là ngây thơ ghê ha~”

“Bực bội ghê... cậu có thể chỉ cho tôi chuyện này trước khi bắt đầu mà.”

Rốt cuộc là tôi nên chỉ cho cô ấy cái gì đây?

Không lẽ tôi đã làm sai điều gì rồi sao?

Sau đó Masao vẫn không thể lấy được miếng bánh nào. Cuối cùng cậu ấy dùng tay lấy miếng bánh rồi chạy về đích. Dĩ nhiên, chỗ bánh mà chúng tôi lấy được đều đưa hết cho Masao.

Cuộc thi ăn bánh mì cuối cùng trong đời tôi đúng là một trận chiến hỗn loạn.