Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

(Đang ra)

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Furuno John

Cứ ngỡ chỉ là một trò đùa nên tôi mới nhận lời cầu hôn, nào ngờ sáng hôm sau, một chị gái xinh đẹp đã xuất hiện với tờ giấy đăng ký kết hôn trên tay!!!

3 9

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

(Đang ra)

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

Rakuda (駱駝)

Ở trường tôi có một tên y như nhân vật chính trong truyện rom-com. Hoàn toàn chẳng có gì nổi bật, vậy mà vì lý do nào đó, lúc nào xung quanh cậu ta cũng toàn là những cô gái xinh đẹp, quả là không bìn

18 839

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

1 3

Thanh Gươm Dẫn Lối

(Đang ra)

Thanh Gươm Dẫn Lối

Quiet / Toi8

Một câu chuyện fantasy kiểu “nhân vật chính gần như mạnh nhất” —vừa nghiêm túc vừa bi hài.

21 454

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

281 1607

[LN] Vol.1 - Prologue

Prologue

Mọi chuyện bắt đầu vào mùa thu năm lớp chín. 

Cuộc sống của tôi khi ấy bận rộn đến mức bản thân dần đánh mất phương hướng về tương lai—

“Ê Ren. Tính thi vào trường cấp ba nào chưa?”

Cửa sổ chat trên màn hình máy tính hiện lên dòng chữ đó. 

Người gửi là một gã có tạo hình thú nhân đô con tên Akira. 

Cậu ta là một người bạn ảo của tôi, chúng tôi cùng nhau cày cuốc bộ MMORPG này, Eternal Fantasy (EF), cũng như bao con game khác từ trước đến nay.

“Chịu. Chắc kiếm trường nào gần nhà mà học thôi,” tôi đáp.

Avatar của tôi, lấy tên là Ren (từ tên thật là Ren Takashiro), đang ngồi vắt vẻo trên đỉnh núi, phóng tầm mắt ngắm nhìn khung cảnh hùng vĩ xung quanh.

Nhìn cái tạo hình lầm lì của Akira thì không ai ngờ được cậu ta lại là kẻ cuồng thắng cảnh. 

Ngày nào cậu ta cũng lôi tôi ra đây chỉ để tán hươu tán vượn đủ thứ chuyện trên đời. 

Tôi thì chẳng mặn mà gì với việc ngắm cảnh, nên chỉ ngồi đó cắm cúi chế tạo trang bị để cày cấp kỹ năng.

Ngay cả lúc này, tôi vẫn đang miệt mài với công cuộc rèn đồ.

“Thật luôn hả? Sao cậu sống nhạt nhẽo thế không biết?”

“Cái gì? Tôi đang cố rèn cây Crimson Hammer cấp 99 đây. Phát này mà xịt là cái ví của tôi bay màu luôn đấy.”

“Rèn rèn cái con khỉ! Đây là chuyện tương lai của cậu đấy biết chưa!” 

Akira cũng là học sinh lớp chín giống tôi.

“Thì học một trường cấp ba bình thường ở gần nhà thì có sao đâu?”

“Bình thường là chán nhất! Không có gì tệ hơn hai chữ ‘bình thường’ cả.”

“Thế à? Tôi thì thấy thế là ổn áp lắm rồi.”

“Cậu biết người ta nói gì rồi đấy—đừng sống như một cỗ máy lập trình sẵn! Phải biết tận hưởng đi chứ!”

“Nghe quen lắm. Hình như là trong mấy cái quảng cáo trên TV thì phải,” tôi đáp, dù thừa biết mấy cái quảng cáo đó chẳng đáng tin cho cam. 

“Mà tự nhiên cậu hỏi chuyện tương lai của tôi làm gì?”

“À, thì... tôi đang tính vào Học viện Yosei. Cậu có muốn đi cùng không?”

“Yosei? À, cái 'Học viện Game' đó hả?”

“Chính nó!”

Tôi không lạ gì cái tên này. 

Nghe đâu đó là một ngôi trường lồng ghép trò chơi vào mọi tiết học. 

Họ đã tiến xa hơn cả những game MMO thông thường—giờ đây họ còn ứng dụng công nghệ VRMMO, cho phép toàn bộ bài giảng diễn ra trong môi trường thực tế ảo. 

Đó đúng nghĩa là một môi trường “học hết sức, chơi hết mình”. 

Với một game thủ, khó mà tưởng tượng được ngôi trường nào tuyệt vời hơn thế.

“Nhưng học phí ở đó chát lắm đúng không?”

“Lo gì chuyện đó. Nghe này—người ta bảo điểm số của cậu sẽ tăng vèo vèo ngay cả khi cậu cày game cả ngày đấy! Nghe phấn khích vãi chưởng đúng không? Đi đi mà!”

“Thì... tôi cũng không phản đối ý tưởng đó lắm.” 

Chỉ là tôi chưa bao giờ nghĩ VRMMO lại nằm trong khả năng tài chính của mình thôi. 

Nhưng mặt khác, viễn cảnh này rõ ràng là cực kỳ hấp dẫn với một đứa nghiện game như tôi. 

Thú thật, tôi bắt đầu nghiêm túc hình dung cảnh mình đứng trong ngôi trường đó rồi đấy.

“Với lại, hai đứa mình đều là dân cày hạng nặng mà.”

“Cũng đúng.”

“Cơ bản là chúng mình bị nghiện rồi. Chuẩn 'otaku' luôn!”

“Chắc người đời nhìn vào cũng thấy thế thật.”

“Nên nếu vào một trường bình thường, người ta sẽ coi mình là lũ lập dị. Rồi đời học sinh của tụi mình sẽ cô độc lắm cho xem.”

“Cũng có thể, nhưng tôi chẳng quan tâm lắm. Còn cậu thì sao?” 

Cái tính này là tôi thừa hưởng từ bố mẹ. 

Họ luôn dạy tôi rằng “hãy tìm kiếm đam mê của riêng mình” và “mặc kệ thiên hạ nói gì”. 

Thế nên khi tôi bắt đầu vùi đầu vào game cả ngày, họ thậm chí còn ủng hộ tôi nữa kìa. 

Dù tôi đoán việc bố mình làm trong ngành phát triển game cũng góp phần không nhỏ vào suy nghĩ đó.

“Mấy người bình thường sẽ coi tụi mình là lũ dị hợm. Nhưng ở Học viện Game, xung quanh ta toàn là đồng chí thôi!”

“Hừm.”

“Game thủ ở khắp mọi nơi! Và chúng ta có thể trở thành những ông hoàng trong giới này. Ngay cả cậu cũng có thể trở thành 'con nhà người ta' được đấy, người anh em! Nghĩ thôi đã thấy đời sang trang rồi.”

“Ngay cả tôi? Ý cậu là sao hả?” 

Cái gã này bộ tính làm 'hot boy vạn người mê' chắc? 

Ai mà biết được. 

Chơi với nhau bao nhiêu năm trời nhưng chúng tôi đã bao giờ gặp nhau ngoài đời đâu. 

“Thế còn cậu? Cậu nổi tiếng đến mức nào rồi?”

“Ha! Một mống cũng không.”

Có một điều tôi dám khẳng định chắc nịch: cứ cái đà này thì hai đứa tôi sẽ ế bền vững cả đời mất thôi. 

Mà nói thật, tôi có quan tâm không nhỉ? Chắc ngoài kia cũng đầy người giống tụi tôi thôi. 

Miễn là thấy hạnh phúc với cuộc sống của mình là được rồi, đúng không? 

Không phải là tôi không quan tâm đến con gái, nhưng phương châm của tôi là: 

“Game là nhất, gái tính sau”.

“Được rồi, quyết định thế đi. Học viện Game, thẳng tiến!”

“Khoan, khoan đã. Chuyện đại sự cả đời mà cậu chốt đơn nhanh như một cơn lốc thế?”

“Quan tâm làm gì! Tụi mình có thể tiếp tục tụ tập cày game với nhau mà! Đi mà, đi màaaa!” 

Trái ngược với cái avatar thú nhân đô con bặm trợn, cậu ta hoặc là tâm hồn trẻ thơ, hoặc là bị tăng động. 

Thú thật tôi cũng chẳng rõ cậu ta thuộc loại nào. 

Nhưng dù sao cậu ta cũng là một người tốt, và tôi thực sự thích chơi game cùng cậu ấy.

Vả lại, hai thằng đàn ông cùng nhau quyết định tương lai thì có gì sai đâu chứ?! 

Dù sao thì trước đây tôi cũng chẳng thèm suy nghĩ gì, vốn định vào đại một ngôi trường làng nhàng nào đó gần nhà cho xong chuyện.

“...Được rồi, chốt! Để tôi đi hỏi ý kiến bố mẹ.”

“Hú! Chuẩn bạn tôi, Ren!”

Thế là tương lai của tôi đã được định đoạt. 

Tôi tham gia kỳ thi tuyển sinh vào Yosei — Học viện Game — và đã trúng tuyển, Akira cũng vậy. 

Tôi đã cực kỳ phấn khích khi nghĩ đến cảnh được cày game cùng thằng bạn chí cốt vào mùa xuân tới. 

Thế nhưng...

Akira, người ‘anh em’ từng thề thốt sẽ cùng tôi sát cánh, rốt cuộc đã chẳng hề xuất hiện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!