Chương 1: Hidarugami
Trên thế giới này, hẳn có loài cá vàng nào đó không biết mỉm cười.
Rừng già chỉ cách một bước chân ngoài cánh cửa.
Ít nhất đó là cảm giác mà cây hồi cổ thụ khổng lồ trồng ở đó mang lại. Thực tế, Seiji vừa mới bước ra khỏi ngôi nhà mà anh đã tá túc bấy lâu chỉ để rít một điếu thuốc.
Ánh sáng len lỏi qua tán lá phía trên, khiến chúng rực rỡ với đủ sắc độ xanh. Nhờ những tán lá che chắn ánh nắng trực tiếp, không khí mát mẻ đến bất ngờ dù đang là đầu tháng Tám, và tiếng xào xạc của vòm cây gần như là âm thanh duy nhất anh nghe thấy.
Mỗi khi đứng ở vị trí này, Seiji lại có cảm giác như thể mình đã vô tình bước qua rìa của thế giới.
Và mỗi lần như thế, hai chữ ấy lại hiện lên trong tâm trí anh:
"Máy bắt muỗi".
Anh từng nghe ở đâu đó rằng chi của loài cây này, tiếng Nhật gọi là Shikimi, còn tên khoa học là Illicium. Nghe nói nó bắt nguồn từ tiếng Latinh illicio, nghĩa là "lôi cuốn" hay "dẫn dụ".
Seiji chính là một trong những con thiêu thân bị lôi cuốn đến nơi này. Hiện tại, anh là một "kẻ ăn bám" được cả thiên hạ công nhận — dù trên danh nghĩa anh giữ chức vụ "trợ lý nội trú".
Lấy một điếu thuốc từ bao thuốc đã bẹp dúm, anh châm lửa bằng chiếc bật lửa rẻ tiền.
Khi quay người lại, anh có thể thấy một con đường gạch trải dài cho đến khi bị nuốt chửng bởi những bóng râm xanh mướt. Phía bên kia là một dinh thự từ những năm 1920, kiến trúc là sự kết hợp hài hòa giữa phong cách Nhật Bản và phương Tây. Đó là một khung cảnh như bước ra từ truyện cổ tích, nhưng giờ đây anh đã quá quen thuộc với nó.
Thế mà anh đã ở đây được bảy tháng rồi.
Cây hồi đã trổ hoa trắng vào đầu xuân, và ngay cả bây giờ khi nó được bao phủ bởi tán lá mùa hè xanh ngắt, những ngày tháng vẫn trôi qua êm đềm như đang ngâm mình trong bồn nước ấm. Nhưng đôi khi, anh sực nhớ ra...
Lũ quỷ sống ở đây.
"Thôi, mình vào nhà đây."
Thở dài một tiếng, anh vứt mẩu thuốc lá rồi bước dọc theo con đường nhỏ.
Chẳng mấy chốc, anh đã đến trước cửa chính. Cánh cửa mở toang như một lời mời gọi, và một tấm biển treo trên đó ghi: XIN MỜI VÀO. Mỗi khi nhìn thấy dòng chữ đó, anh lại nhớ đến truyện "Nhà hàng có nhiều yêu cầu".
Thực ra, điều đó cũng không xa rời sự thật là mấy; dù nơi này không phải do một con mèo tinh điều hành, nhưng chắc chắn nó có liên kết với những thứ không phải con người. Đây là một dinh thự yêu quái đích thực.
Chủ nhân của ngôi nhà là một thực thể nửa người nửa yêu tên là Shiroshi Saijou. Cậu là người con trai quý tộc và là người thừa kế của Sanmoto Gorouzaemon — Ma Vương từng xuất hiện trong cuốn Ino Mononoke Roku.
"Tôi về rồi đây."
Khung cảnh hiện ra khi anh mở cửa phòng đọc sách cũng quen thuộc không kém. Những ô cửa sổ buông rèm trông như màn sân khấu chiếm trọn phía sau căn phòng, trong khi hầu hết bức tường bên phải được lấp đầy bởi những kệ sách cao chạm trần.
Cảnh tượng ấy luôn khiến người ta choáng ngợp. Trước khi quen với nó, Seiji từng thấy hơi rùng mình mỗi khi mở cửa, nhưng giờ đây, đó chỉ là một phần bình thường trong ngày của anh.
Cũng giống như cậu thiếu niên đang ngồi bên chiếc bàn chân quỳ ở giữa phòng.
"Mừng anh về nhà, Seiji. Anh về đúng lúc dùng trà đấy."
Cậu thiếu niên có mái tóc và đôi mắt đen, trông khoảng mười lăm mười sáu tuổi. Như thường lệ, cậu đang đọc một cuốn sách trông có vẻ khó hiểu, và lưng chiếc ghế kiểu Queen Anne mà cậu ngồi được chạm khắc những đường cong duyên dáng như nhành dây leo. Thoạt nhìn, bộ kimono của cậu trắng toát như áo tang cho người chết, nhưng thực chất nó được nhuộm theo kiểu ombré (chuyển màu). Những bóng mực mờ ảo phác họa hình dáng của những đóa hoa mẫu đơn lớn đang nở rộ, những cánh hoa trắng như tuyết tỏa ra một vẻ uy nghiêm đầy ma mị và điềm gở.
Chúa tể của muôn hoa.
"Chà chà. Lại ra ngoài hút thuốc sao?"
"Ừ, tôi không muốn để Beniko nhìn thấy."
"Cô ấy có vẻ đang nỗ lực giúp anh bỏ thuốc đấy. Dù sao thì, mỗi ngày một bao cũng hơi quá đà thật."
"...À, cậu có nghĩ hôm nay chúng ta lại có bánh táo không?" Giả vờ như không nghe thấy, Seiji ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Shiroshi nở một nụ cười nhẹ nhàng, đầy ý vị. Cậu là hình mẫu chuẩn mực của một tiểu thư khuê các — hay đúng hơn là một thiếu gia từ một gia đình danh giá. Gọi cậu là kiểu người "thích ở trong nhà" thì hơi nhẹ nhàng quá, thực tế cậu gần như là một kẻ sống ẩn dật hoàn toàn.
Chẳng mấy chốc, Beniko, người hầu cận của Shiroshi, xuất hiện và bắt đầu chuẩn bị cho bữa trà chiều hơi muộn. Cứ như thế, những ngày tháng thanh bình của họ lặng lẽ trôi qua.
Giá như mọi chuyện cứ mãi thế này.
Dù đây là mong ước chân thành nhất của Seiji, nhưng có lẽ anh sẽ không bao giờ thấy nó thành hiện thực. Chừng nào Shiroshi còn điều hành dịch vụ "môi giới địa ngục".
Nhiệm vụ của những kẻ thủ ác là phải nhận hình phạt xứng đáng với tội lỗi của mình, và những con quỷ địa ngục sẽ tìm đến những kẻ thoát khỏi sự trừng phạt ở thế gian này.
Shiroshi đóng vai trò như một người đại diện cho những con quỷ đó.
Tất cả những điều này khiến cậu nghe giống như một sát thủ chuyên nghiệp, và sự thật cũng gần như vậy... với một khác biệt cốt yếu và vô vọng là: khách hàng của cậu không ai khác chính là Diêm Ma Đại Vương.
Và Seiji là trợ lý kiêm kẻ ăn bám của cậu chủ trẻ Shiroshi.
Mọi chuyện bắt đầu khi Taishi Inokoshi, người bạn duy nhất của Seiji, đã bán đứng anh bằng cách biến anh thành người bảo lãnh cho các khoản vay của hắn. Seiji suýt nữa đã bị xẻ thịt lấy nội tạng thì Shiroshi xuất hiện mua lại món nợ từ đám cho vay nặng lãi. Cậu đã trả bằng tiền mặt một khoản kếch xù lên đến ba mươi triệu yên.
Kể từ đó, Seiji làm việc không lương với tư cách là trợ lý nội trú của Shiroshi. Mặc dù... không biết có phải anh tưởng tượng không, nhưng cái chức danh của anh càng ngày càng trở nên mong manh. Suy cho cùng, anh chỉ là một gã tầm thường, hết sức bình thường, và Shiroshi dường như xem anh như một loại thú cưng, kiểu như chó hay mèo vậy. Chưa kể anh cũng chẳng làm được điều gì thực sự ấn tượng với tư cách là một trợ lý...
Thế mà anh vẫn ở đây.
"Matcha và mứt đậu đỏ chưa bao giờ làm ta thất vọng," Shiroshi nói.
"Ồ, vị này cũng ngon này," Seiji nói. "Đây, 'Blue Hawaii'."
"Hì hì. Rốt cuộc 'Blue Hawaii' là vị gì vậy?"
Khoảng một giờ sau, hai người họ đang có một cuộc trò chuyện vô tư lự như hai đứa học sinh cấp hai đang tán gẫu ở khu ẩm thực. Trước mặt họ là những bát thủy tinh cắt tinh xảo, chất cao đầy đá bào mát lạnh của mùa hè.
Với mỗi miếng ăn, Seiji cảm thấy sự mát lạnh và ngọt ngào lan tỏa khắp cơ thể.
Món đá bào tự làm của Beniko tan ngay trên đầu lưỡi. Nghe nói bí quyết nằm ở cách cô ấy bào đá; Seiji sẽ chẳng bao giờ làm ra được thứ gì như thế này dù có quay mỏi tay cái máy bào đá hình chim cánh cụt kia đi chăng nữa.
Đó là kiểu khoảnh khắc hạnh phúc chỉ có thể tận hưởng vào mùa hè. Món bánh táo thường ngày không phải thứ Seiji sẽ thấy chán, nhưng anh không khỏi biết ơn những sự thay đổi thỉnh thoảng như thế này.
"Ồ, nhắc mới nhớ, có một tiệm đá bào mới mở trước ga đấy. Lúc nào cũng thấy người ta xếp hàng dài dằng dặc," Seiji chợt nói.
Cửa hàng đó chỉ vừa mới khai trương, nhưng nhờ những loại siro tự làm đầy ắp trái cây theo mùa và đá tự nhiên thượng hạng, họ kinh doanh tốt đến mức mọi người thường dành cả tiếng đồng hồ xếp hàng chỉ để mua một phần.
"Nếu vậy, ta có nên bảo Beniko đi ăn thử, rồi về làm cho chúng ta một phần y hệt không?"
"...Hả?"
Ý tưởng về một tài năng kinh khủng như vậy khiến Seiji không thốt nên lời.
Tuy nhiên, đối với Shiroshi, việc đứng xếp hàng dưới cái nắng gay gắt chưa bao giờ là một lựa chọn. Thật tình, cậu ta có thể được nuông chiều đến mức nào nữa chứ?
"Hì hì. Có một vài hoàn cảnh khiến ta khó có thể ra ngoài, anh thấy đấy, và Beniko thì giống như một người chị lớn vậy."
Hừm. Đây là lần đầu Seiji nghe về những "hoàn cảnh" đó, nhưng phần nói về việc Beniko như chị của Shiroshi thì nghe có vẻ thật. Mặc dù, vì cô ấy chăm sóc cậu từng li từng tí, nên cô ấy có vẻ giống mẹ hơn.
"Nhắc đến chuyện đó, Shiroshi này, cậu có anh chị em gì không?"
Seiji chỉ hỏi câu hỏi vừa nảy ra trong đầu, nhưng không hiểu sao, Shiroshi trông như thể bị mắc xương cá ở cổ.
"À, ta được nghe kể rằng cha ta, Sanmoto Gorouzaemon, lần đầu đến Nhật Bản là vào khoảng thời gian diễn ra cuộc chiến Genpei."
Có vẻ như ban đầu ông ta đến chỉ để xem đánh nhau cho vui, nhưng sau đó lại thích đồ ăn ở đây và quyết định định cư lâu dài. Kiểu như một loài xâm lấn ấy nhỉ? Seiji nghĩ thầm. Giống như kiến lửa hay cá bướm đen.
"Người ta nói rằng sau đó ông ta đã nạp hơn hai mươi thê thiếp," Shiroshi tiếp tục một cách vô cảm.
Ông ta là vương công Ấn Độ hay gì? Seiji thầm phản pháo.
"... và ngoài ta ra, ông ta có ba mươi mốt người con trai."
... Hiểu rồi. Chắc chắn là vương công Ấn Độ rồi.
"Tuy nhiên, khi ta đủ lớn để biết về họ, thì tất cả đã biến mất."
"Hả?"
Điều đó nghe có vẻ đầy ẩn ý, nhưng không phải lời nói mà chính là bóng tối thoáng qua trên nét mặt của Shiroshi đã khiến Seiji có ấn tượng đó.
"À, ý cậu là sao...?"
Cậu từng có ba mươi mốt người anh em, và họ đều đã chết? Seiji rất muốn hỏi chuyện gì đã xảy ra, nhưng việc tò mò một cách thiếu tế nhị có vẻ không phải là ý hay.
Vì vậy, anh quyết định chọn phương án an toàn và chuyển chủ đề.
"Ồ, à, Shiroshi?"
"Vâng? Có chuyện gì thế?"
"Tôi thực sự chưa bao giờ thấy Beniko mỉm cười."
"Chà chà," Shiroshi nói, chớp mắt như thể bị bất ngờ. "Ta tin là cô ấy thường xuyên kể chuyện đùa đấy chứ."
... Phải. Phải, đúng là cô ấy có làm vậy.
"Hì hì. Cô ấy hiếm khi cười thành tiếng, nhưng đôi khi vẫn mỉm cười mà."
"Th-thật sao? Tôi rất muốn thấy điều đó!"
"Vậy để xem nào... Chụp ảnh thì thật bất lịch sự, hay là chúng ta hỏi trực tiếp cô ấy nhé? Cô ấy đến kia rồi."
"Hả?!"
Khi Seiji quay lại, anh thấy Beniko đã xuất hiện với xe đẩy trà.
Ngay cả trong mùa hè, cô vẫn mặc bộ trang phục người hầu Nhật Bản truyền thống với hai màu đỏ và đen, những màu sắc khiến cô trông giống như một con cá vàng torachoubi. Đôi mắt to đen láy một cách bất thường của cô cũng giống cá vàng hơn là người.
... Tuy nhiên đó có thể là vì cô ấy thực sự là một con cá vàng trong hình hài con người.
"À, này, Beniko?"
Nói một cách nhẹ nhàng nhất, chuyện này cũng ngượng nghịu chẳng kém gì việc phải vào một tiệm bánh mì kẹp thịt nào đó và gọi "Cho một nụ cười" như một hình phạt vì thua trò chơi vậy. Seiji lúng túng đưa ra yêu cầu, làm đủ loại vẻ mặt kỳ quặc, nhưng cuối cùng, câu trả lời của Beniko lại vô cùng đơn giản.
"Tôi xin lỗi. Vốn dĩ tôi là một con cá, nên tôi không biết mỉm cười như thế nào."
"Tôi đùa đấy."
T-tất nhiên là cô ấy đùa rồi.
Seiji nở một nụ cười khô khốc, và một sự im lặng trầm mặc bao trùm trong chốc lát.
"Được rồi," cuối cùng Beniko nói. "Nếu có cơ hội, tôi sẽ làm."
"T-tôi sẽ rất mong chờ đấy!" anh thốt lên một cách bối rối.
Cúi đầu chào anh một cách hờ hững, Beniko rời khỏi phòng.
Cô ấy vẫn là một ẩn số như mọi khi. Tuy nhiên, biết rằng đôi khi cô ấy có mỉm cười cũng là một sự an ủi. Anh chưa bao giờ thấy một con cá biết biểu cảm, nhưng anh nhớ đã thấy một con cá chép mặt người trên tivi cười nhạo những khán giả đang ăn kem đứng bên bờ ao—
Khoan đã. Kem sao?
"Ồ!"
"Chà, có chuyện gì thế?"
"Món kem tự làm mà Beniko làm hôm kia ấy! Nếu cho món đó lên đá bào chẳng phải sẽ ngon hơn sao?"
"Ta hiểu rồi. Phải, nghe có vẻ ngon đấy."
"Chúng ta cũng có thể thử cho thêm trái cây đóng hộp anmitsu nữa. Tôi nghĩ đó sẽ là một sự kết hợp tuyệt vời."
"Hì hì, anh có nghĩ kem matcha và siro đường đen cũng sẽ hợp với nó không?"
"Chúng sẽ là một cặp đôi hoàn hảo!"
"Vậy ngày mai chúng ta sẽ yêu cầu món đó nhé?"
"Chắc chắn rồi!"
"Nếu vậy, anh hãy chạy ra siêu thị trước khi trời tối đi."
"...... Hả?" Seiji trông sửng sốt.
Vẫn mỉm cười, Shiroshi xúc một thìa đá bào từ bát của mình với một âm thanh giòn tan, nhẹ nhàng, rồi đưa lên miệng. "Dù sao thì, đây là gợi ý của anh mà," cậu nói với một tiếng cười khúc khích.
Seiji có cảm giác lờ mờ rằng mình đã bị "hố".
"Anh có thể dùng tiền lẻ để mua thuốc lá."
"Tôi đi ngay đây thưa cậu chủ!"
Nghĩ rằng không có lúc nào tốt hơn lúc này, Seiji đứng dậy khỏi bàn. Anh ngay lập tức cảm thấy một ánh mắt lạnh lẽo hướng về phía mình từ căn phòng phía sau cánh cửa, nhưng anh quyết định cho rằng đó là do mình tưởng tượng.
"Trời sắp tối rồi. Hãy cẩn thận kẻo lạc đường nhé," Shiroshi nói, vỗ mạnh vào lưng Seiji.
Cảm giác như dạo này Shiroshi vỗ lưng anh hơi bị nhiều. Đó có phải là cách cậu ta cố gắng gắn kết không? Vẫn còn đang thắc mắc, Seiji rời khỏi nhà.
Khoảnh khắc Seiji bước ra khỏi đường hầm với lớp màn xanh dày đặc của cây thường xuân Nhật Bản, tiếng ve sầu bỗng trở nên chói tai. Tất cả những gì anh có thể thấy là những hàng rào gỗ đen dường như kéo dài vô tận, anh tự hỏi không biết lũ ve sầu đó trốn ở đâu.
Chết tiệt, đã sáu giờ rồi.
Cằn nhằn trong lòng, anh bắt đầu bước nhanh hơn. Chiếc bóng dài và gầy kéo ra từ dưới chân anh trông như một vệt cháy xém, và thế giới bắt đầu mờ ảo, như thể anh đang nhìn mọi thứ qua một tấm kính mờ màu xanh nhạt.
Lúc chạng vạng, thời khắc mà người và yêu giao nhau, đang đến gần. Và trong trường hợp của Seiji, khả năng cao là anh thực sự có thể chạm trán với thứ gì đó nếu không may mắn.
Đó là điều duy nhất mình không bao giờ có thể làm quen được.
Vào thời điểm này trong đêm, những kẻ tội đồ đang hướng về Địa ngục bị lôi cuốn như thiêu thân trước lửa đến ngôi nhà nơi Shiroshi điều hành dịch vụ môi giới của mình. Đối với Seiji, những vị khách đó trông giống như những con quái vật — kết quả của một tai nạn khi anh còn nhỏ khiến một mảnh của Chiếu Minh Kính găm vào mắt trái và cho anh khả năng nhìn thấy tội lỗi ẩn giấu của con người dưới hình dạng yêu quái.
Đó là lý do tại sao anh luôn cố gắng hết sức để tránh ra ngoài vào lúc chạng vạng, nhưng...
"... Hả?"
Một bóng trắng đang đứng ngay trước mặt anh.
Từ "ma" lóe lên trong đầu, nhưng một giây sau, Seiji nhận ra đó là một nữ sinh trung học trong bộ đồng phục thủy thủ trắng.
Nếu phải nói cô ấy có xinh đẹp hay không, anh sẽ chọn vế trước. Cô ấy có làn da trắng và dáng người nhỏ nhắn, chiếc khăn quàng xanh hải quân và mái tóc bob uốn cụp vào trong khiến cô ấy trông thật gọn gàng và ngăn nắp.
"Ồ!"
Cô gái cũng đã nhận ra Seiji, cô ấy chạy đến chỗ anh với vẻ mặt nhẹ nhõm.
"Xin lỗi. Anh có sống gần đây không? Tôi e là mình đã bị lạc đường rồi."
Cô ấy thật bình thường. Thế giới quan của Seiji dạo gần đây đã bị lệch lạc bởi người chủ bất bình thường của mình, nên cô gái này bình thường đến mức khiến anh hơi ấn tượng.
Thế nhưng...
"Tôi được bảo là quanh đây có một cây hồi khổng lồ, gần đó có một ngôi nhà kiểu Âu."
Seiji thấy mình đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô gái một lúc lâu.
Cô ấy không thể là một "vị khách" được, phải không? Dù anh có nhìn bao nhiêu đi chăng nữa, cô ấy vẫn không biến thành yêu quái. Điều đó có nghĩa là bản thân cô ấy không phải là một kẻ tội lỗi.
Trong trường hợp đó...
"Cô có việc gì ở ngôi nhà đó sao?"
"Ồ, tốt quá. Anh thực sự biết nó."
A. Đáng lẽ mình nên giả vờ như không biết.
"Tên tôi là Serina Suzuki. Thầy giáo ở lò luyện thi của tôi nói rằng thầy đã đến đây để xin lời khuyên vào mùa hè năm ngoái—"
Ồ. Có vẻ như đã có sự nhầm lẫn nào đó trong giao tiếp và cô ấy đã nghĩ rằng có một thầy bói hay nhà tư vấn tuyệt vời nào đó sống ở đó.
May quá. Hóa ra cô ấy thực sự chỉ lạc đường.
Nghĩ lại thì, nếu cô ấy thực sự là một kẻ tội lỗi, cô ấy sẽ không bao giờ bị lạc; chỉ có một con đường duy nhất không có lối rẽ, và nếu đi theo nó đến đường hầm ở cuối đường, thậm chí còn có một tấm biển chỉ đường.
Nói tóm lại, đó là một bùa chú ngụy trang. Từ những gì Seiji nghe được, không ai ngoại trừ những kẻ tội đồ hướng về Địa ngục có thể đến được ngôi nhà nơi Shiroshi sống. Đối với mọi người qua đường khác, đó chỉ là một ngõ cụt. Một mê cung.
"Anh làm việc ở ngôi nhà đó hả chú?"
"À, ừ, đại loại vậy."
Về mặt kỹ thuật, anh là một kẻ ăn bám kiêm thú cưng.
"Ồ, tôi hiểu rồi. Ra là vậy."
Không biết từ đâu, Seiji cảm thấy một luồng khí lạnh kỳ lạ khiến tóc gáy anh dựng đứng.
Serina đang nhìn chằm chằm lên anh một cách kiên định.
Cô ấy trông vẫn bình thường như mọi khi, thế nhưng Seiji cảm thấy một nỗi bất an đáng sợ đang len lỏi.
Có gì đó không ổn. Dù vậy, tất cả những gì anh có là những ấn tượng bất ổn rằng nó thật kỳ lạ, sai trái, méo mó — nhưng anh không thể tìm ra nguyên nhân của chúng.
"Tốt. Hoàn hảo lắm."
Mỉm cười nhẹ nhõm, Serina lấy một thứ gì đó từ trong cặp sách ra.
Một con dao trổ.
"Hả?"
Không khí dường như rít lên xung quanh họ. Biểu cảm của cô gái không thay đổi. Tuy nhiên, cô ấy đang nắm chặt lấy món vũ khí sáng loáng đầy sát khí đó.
Ngay khoảnh khắc ấy, Seiji nhận ra điều gì ở cô ấy khiến anh thấy sai trái.
Ồ, đúng rồi... Cô ta không hề chớp mắt.
Trong thế giới tự nhiên, sự sống và cái chết được quyết định trong tích tắc; động vật luôn dán chặt mắt vào con mồi, rình rập khoảnh khắc sơ hở đầu tiên. Cách cô ta nhìn anh chính xác là như vậy.
Đúng rồi, chính là đôi mắt đó — cô ta có đôi mắt của một kẻ săn mồi không phải người.
"Chạy, chạy, chạy mau!"
Seiji ngay lập tức lao đi, nhưng ngón chân anh vấp phải một chỗ gồ lên trên mặt đường, và anh ngã nhào về phía trước.
"Kh-khốn khiếp... Á!"
Trong cơn hoảng loạn, anh quay lại và thấy Serina đã lao đến, tay cầm con dao ở ngang hông.
"Á, á, á!"
Con dao trổ lao về phía anh như một con rắn đang tấn công. Seiji nhảy lùi lại để né tránh, nhưng trong cơn vội vã, anh loạng choạng ngã ngửa. Khi mông anh chạm đất, mũi dao đâm xuống ngay chỗ anh vừa đứng một giây trước, chỉ lệch trong gang tấc.
"Úi! D-dừng lại—"
Ngay cả khi anh cố lồm cồm bò dậy, một đòn tấn công tiếp theo từ phía trên giáng xuống Seiji. Anh rụt đầu lại như rùa để né tránh, mũi dao đâm sầm xuống mặt đường nhựa, trượt mục tiêu. Lực phản chấn khiến con dao văng ra khỏi tay Serina, nhưng cô gái lập tức xoay người đuổi theo nó. Với mái tóc bay loạn xạ, cô ta trông y hệt một mụ phù thủy trong chuyện cổ tích. Serina hơi cúi người xuống để lấy lại vũ khí, và—
Ngay bây giờ!
Seiji đẩy mạnh vào lưng cô ta, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cú đẩy.
Serina ôm lấy bụng và xoay thân trên tránh mặt đường nhựa khi ngã xuống. Cô ta không đứng dậy ngay lập tức, điều mà Seiji hiểu rằng cô ta chắc hẳn đã bị va vai khá mạnh.
Nếu định chạy, đây là cơ hội duy nhất.
Vội vàng đổi hướng, Seiji chạy nhanh hết sức có thể — nhưng rồi anh chợt nhận ra.
Con đường này cứ thẳng tắp như thế này mãi. Nếu anh cố trốn thoát theo lối đó, anh sẽ kết thúc trong một cuộc đua tốc độ vì mạng sống với một mụ phù thủy cầm dao.
Á, chết tiệt. Mình sẽ liều một phen!
Hành động theo bản năng, Seiji rời khỏi con đường. Anh bám lấy đỉnh của một đoạn hàng rào đen, kéo mình lên rồi leo qua.
Nếu anh đáp xuống sân nhà ai đó, rõ ràng anh sẽ bị coi là xâm nhập gia cư bất hợp pháp. Đó là một canh bạc tuyệt vọng, và anh biết mình có thể phải đối mặt với cảnh sát, nhưng—
"Hả?"
Anh đã đáp xuống một nghĩa trang.
Hàng trăm ngôi mộ nằm rải rác khắp vùng bụi rậm rạp. Phía xa hơn, gần như bị che khuất trong một bụi tre, anh có thể thấy mái ngói đổ nát của một ngôi đền bỏ hoang.
Nếu đây không phải là một nghĩa địa bị bỏ hoang, thì Seiji không biết nó là cái gì nữa.
"... Đùa mình chắc."
Ai mà ngờ được một thứ như thế này lại nằm ngay ở phía bên kia của hàng rào đen đó chứ?
Có phải họ đã làm đường xuyên qua một khu mộ bị bỏ hoang khi xây dựng không?
Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng anh, nhưng đúng lúc đó, anh nghe thấy tiếng giày lười đi ngang qua ở phía bên kia hàng rào.
Serina.
Nín thở, Seiji dồn hết sự tập trung vào thính giác.
Tiếng bước chân của cô ta đi tới đi lui một lúc, như thể đang tìm kiếm anh, rồi cuối cùng xa dần.
"C-cô ta đi rồi..."
Seiji thở phào nhẹ nhõm và khuỵu xuống đất một cách yếu ớt.
Anh chắc là sẽ ổn nếu trốn ở đây. Anh không biết Serina đã đi đâu, nhưng cô ta chắc sẽ sớm bỏ cuộc thôi—
Hả? Khoan đã.
Seiji đột nhiên cảm thấy như một xô nước đá vừa dội xuống đầu mình.
Chẳng phải tiếng bước chân của Serina đã biến mất về phía ngôi nhà, nơi Shiroshi và Beniko đang đợi sao?
Không ổn! Thế này thì không ổn chút nào!
Nghĩ lại thì, cô ta lảng vảng quanh con hẻm đó chính là vì đang cố tìm đường đến ngôi nhà. Với một con dao trổ giấu trong cặp...
Seiji không biết cô gái đó định làm gì, nhưng chắc chắn cô ta không đến để xin lời khuyên về mấy vấn đề tuổi mới lớn. Có thể cô ta đã đi qua đường hầm xanh và đang bước qua cánh cửa chính đang mở toang để vào nhà rồi.
Mình phải cảnh báo họ!
Seiji lồm cồm bò qua hàng rào và bắt đầu chạy thục mạng — rồi anh sực nhớ đến chiếc điện thoại thông minh trong túi sau. Anh lướt qua danh sách liên lạc ít ỏi đến thảm thương của mình cho đến khi tìm thấy số điện thoại bàn của ngôi nhà, rồi gọi đi, vừa nghe tiếng chuông vừa cầu nguyện kịch liệt.
Cuối cùng, giọng của Beniko vang lên.
"Alo?"
"C-cô gái cầm dao! Đang hướng về phía hai người đấy!" anh hét lên, nước bọt văng tung tóe, thì—
"Hửm? Đó là Seiji Tohno phải không?"
Seiji thốt lên một tiếng thét không thành lời và đánh rơi điện thoại.
Anh quay lại và thấy một cậu bé mà anh không nhận ra, người có phong cách chỉ có thể mô tả là "thám tử trẻ tuổi kiểu cổ điển".
Cái-cái gì với đứa trẻ này thế?
Cậu bé trông khoảng mười hai mười ba tuổi. Đôi mắt màu mật ong xếch lên ở phía ngoài như một con mèo phương Tây, tạo nên sự tương phản nổi bật với mái tóc đen. Cậu mặc một chiếc sơ mi trắng ngắn tay, quần tây có dây đai và một chiếc mũ nồi đính một đóa mẫu đơn đỏ thắm.
Ngay cả trong bóng tối chạng vạng, đóa hoa vẫn đỏ rực rỡ như máu, đậm đến mức bạn gần như có thể ngửi thấy mùi của nó.
"Oa, thật là trùng hợp! Rất vui được gặp anh! Số anh chắc hẳn phải xúi quẩy lắm mới chạm mặt bọn tôi vào lúc này đấy. Tôi cá là anh nghe câu đó suốt đúng không?"
"C-cái gì?"
Seiji chắc chắn là họ chưa từng gặp nhau — ít nhất là anh nghĩ vậy — nhưng cậu bé cứ nói chuyện với anh như thể họ đã quen biết từ lâu. Hoang mang, Seiji lùi lại.
Cậu bé cười khẩy.
"Sao thế này? Anh không đeo vòng cổ à."
"Cái gì cơ?"
"Ồ, tôi chỉ hơi tò mò không biết người ta nuôi một con 'người cảnh' như thế nào thôi... Hóa ra cũng bình thường đến ngạc nhiên nhỉ."
Cậu bé lẩm bẩm điều gì đó mà Seiji không nghe rõ và di mũi giày trên mặt đường, như muốn nói Thật nhàm chán.
Đúng lúc đó...
"Tìm thấy mầy rồi."
Cứ như một trò đùa quái ác vậy.
Seiji sợ hãi nhìn ra sau lưng, và Serina đang ở đó. Lưỡi dao trổ của cô ta sạch sẽ, nghĩa là dù tốt hay xấu, cô ta đã quay lại trước khi đến được ngôi nhà.
Giơ con dao lên, cô ta từ từ tiến về phía Seiji, nhưng rồi—
"Hả?"
Serina khựng lại, rồi đông cứng như một con thú hoang vừa đánh hơi thấy một kẻ săn mồi nguy hiểm hơn. Cô ta đang nhìn cậu bé bí ẩn kia.
"C-cậu làm gì ở đây?"
"Lâu rồi không gặp, Serina. Đáng tiếc là chúng ta sẽ phải nói lời chia tay ngay lập tức thôi."
Giọng cậu bé nhẹ nhàng và du dương, và khi cậu cười khẩy, cái nhìn trong mắt cậu là sự pha trộn giữa lòng thương hại và sự khinh bỉ. Giống như một nhạc trưởng đang vẫy chiếc đũa chỉ huy, cậu thản nhiên chỉ một ngón tay về phía cô gái...
"Ha ha! Ồ, đừng sợ hãi thế. Chuyện này không đau đâu."
Cậu cười nhạo cô ta, khuôn mặt cậu lúc đó chẳng khác gì một con quỷ—
Và rồi cậu búng tay một cái.
Serina ngay lập tức gục xuống như một con rối bị cắt dây. Cô ta quỵ xuống và bất động trong một lúc, dường như đang rơi vào trạng thái thẫn thờ. Rồi, với một tiếng rên rỉ trầm đục, đau đớn, cô ta gập người lại như thể ruột gan đang đổ ra khỏi bụng và cô ta đang cố giữ chúng lại.
Và rồi...
"Đói, đói, đói, đói."
Lặp đi lặp lại một từ duy nhất, cô gái bắt đầu cào xuống mặt đường nhựa bằng đầu con dao. Rồi cô ta bốc một nắm sỏi mà mình vừa cậy lên và nhét vào miệng.
Rắc, rắc rắc, khục... Ực.
"...... Oẹ!" Âm thanh cô ta phát ra khi nhai không giống bất cứ thứ gì trên đời này, và Seiji cảm thấy dạ dày mình lộn nhào.
Serina loạng choạng đứng dậy.
"Ồ, đúng rồi...," cô ta nói, như thể vừa nảy ra điều gì đó.
Cô ta áp bàn tay trái lên bụng dưới và từ từ xoa theo vòng tròn.
"Mình có thức ăn mà."
Cô ta nở một nụ cười rộng ngoác hình bán nguyệt. Đổi cách cầm dao sao cho nó hướng về phía mình, cô ta đặt mũi dao lên bụng.
Đừng nói với mình là...
Seiji chưa bao giờ suy nghĩ nhanh như vậy trong đời.
Ý cô ta "thức ăn" là...?
Con người thường cố gắng dùng tay để chống khi bị đẩy ngã bất thình lình, vậy mà chỉ vài phút trước, Serina đã che chở bụng mình và dùng vai để chịu lực ngã. Cứ như thể cô ta đang vô thức bảo vệ một thứ gì đó bên trong.
Trong trường hợp đó, có phải con dao trổ kia đang hướng về một đứa bé không?
"Khoan-khoan-khoan đã, dừng lại!"
Cơ thể Seiji chuyển động trước khi tâm trí kịp phản ứng. Anh lao vào Serina và bám chặt lấy cánh tay phải của cô ta, giữ chặt cả cổ tay lẫn chuôi dao.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một cơn đau bùng nổ trên khuôn mặt anh. Serina đã vung dao loạn xạ để cố thoát khỏi anh, và mũi dao đã sượt qua mắt trái của Seiji.
Cơn đau dữ dội như đâm xuyên qua đại não, và đôi chân Seiji khuỵu xuống đất. Khi anh áp lòng bàn tay lên mí mắt, một thứ gì đó trơn trượt và ấm nóng chảy xuống tay anh. Chắc chắn là đã đổ máu rồi.
Và rồi.
"Ồ, yaaa! Đứa này trông cũng ngon đấy."
Tuyệt vời. Anh đã thành công trong việc chuyển sự khát máu của cô ta sang chính mình.
Sẽ đơn giản hơn nếu cứ bỏ cuộc và cầu nguyện, nhưng tuyệt đối không đời nào anh để mình bị băm thành thịt vụn cả. Seiji vội vàng cố gắng lết đi, nhưng cơn đau và sự mất máu đã khiến chân anh nhũn ra như bún.
Chính vào lúc đó.
Một thứ gì đó bay qua đầu Seiji từ phía sau và đánh văng con dao khỏi tay Serina.
Đó là... một chiếc giày sao?
Trừ khi anh nhìn nhầm, đó là một chiếc ủng da đen cổ thấp.
Serina trừng mắt nhìn kẻ vừa ném, gương mặt cô ta tràn ngập sự phẫn nộ, và rồi—
Chát.
Một âm thanh ngắn ngủi, sắc lạnh vang lên, và cô gái đổ gục xuống đất, bất tỉnh.
"Khả năng ném chính xác tuyệt vời đấy, Beniko. Không hổ danh là cô."
"Tôi rất vinh dự."
Những giọng nói đó. Chẳng lẽ là...
Quay lại, Seiji thấy Beniko, người đang đứng thăng bằng trên một chân, cùng với Shiroshi. Khi Shiroshi nhìn thấy máu phủ kín nửa khuôn mặt Seiji, đôi mắt cậu khẽ nheo lại.
"Chà chà."
... Biết ngay mà.
Seiji rên rỉ trong lòng khi nhìn thấy đúng phản ứng mà anh đã dự đoán. Có thể Shiroshi sẽ không hoàn toàn mất bình tĩnh, nhưng việc tỏ ra ngạc nhiên một chút thì chết ai đâu chứ?
"Anh mất khá nhiều máu, nhưng vết thương không nghiêm trọng lắm. Ta đã cầm máu tạm thời rồi, lát nữa chúng ta sẽ đến bệnh viện—"
Shiroshi nhanh chóng dùng khăn tay băng vết thương lại, nhưng đôi tay cậu đột ngột khựng lại.
"... Đừng nói với ta là nó đã làm xước giác mạc của anh nhé."
Trong một khoảnh khắc, một luồng khí lạnh lẽo len lỏi vào giọng nói của cậu.
"Aww, tệ thật. Không thành công rồi. Em cứ tưởng đưa cô ta xuống Địa ngục sẽ là một món quà hoàn hảo chứ."
Giọng nói ấy nhẹ nhàng và vui vẻ đến mức nghe thật lạc quẻ trong hoàn cảnh này.
Shiroshi lập tức tiến lên chắn trước mặt Seiji, đối diện trực diện với cậu thiếu niên lạ mặt kia.
Hai đóa mẫu đơn rực rỡ với hai sắc thái đối lập—một trắng tinh khôi, một đỏ thẫm như máu.
"Vậy, cậu là ai? Và người phụ nữ này là thế nào?"
"Chuyện thì hơi dài dòng, nhưng cô ta là Serina Suzuki. Anh còn nhớ người đàn ông tên Tohru Sonomachi chứ?"
"Vị khách thứ mười chín, phải. Hay chính xác hơn là 'cựu khách hàng'."
Tội ác của Tohru Sonomachi là giết người. Hồi cấp hai, hắn ta đã sát hại một người bạn cùng lớp vốn là kẻ cầm đầu nhóm bắt nạt, sau đó làm giả nhân chứng để đổ tội cho một người hoàn toàn xa lạ.
Tháng Tám năm ngoái, Tohru vô tình lạc bước vào dinh thự này. Shiroshi đã vạch trần tội lỗi của hắn như thường lệ, và Tohru đã ra đầu thú để chuộc tội.
"Một cái kết có hậu, đúng chứ? Nhưng vẫn còn một vấn đề sót lại: chính là cô ta. Anh Sonomachi từng dạy Serina ở lò luyện thi. Cô ta vừa là học trò, vừa là người tình của hắn."
Giọng nói ngân nga như hát của cậu bé khiến Seiji nhớ lại những gì Serina đã nói lúc nãy: "Thầy giáo ở lò luyện thi của tôi nói rằng thầy đã đến đây để xin lời khuyên..."
Hóa ra người thầy đó chính là Tohru Sonomachi?
Nhưng điều đáng ngại hơn cả là cậu bé này nói chuyện như thể biết tống tòng mọi thứ về dịch vụ "môi giới địa ngục" của Shiroshi.
"Serina đã tự tử hụt nhiều lần kể từ thời trung học; cô ta không thể tha thứ cho việc Sonomachi chọn đi tù vì một vụ giết người cỏn con thay vì ở bên cạnh cô ta. Thế là cô ta cặp kè với vài gã đàn ông trên mạng, làm cho mình có bầu, rồi vác bụng đến tận nhà lao nơi hắn bị giam giữ. Cô ta bảo: 'Tôi sẽ sinh đứa bé này để anh phải thấm thía những gì anh đã gây ra'."
Chuyện này... nghĩa là sao? Thật chẳng ra làm sao cả. Nó chẳng có chút lý lẽ hay logic nào, và trên hết, nó quá đỗi bất công với đứa trẻ trong bụng cô ta.
"Hắn là người đầu tiên cô ta muốn trả thù. Người thứ hai chính là anh. Sau tất cả, anh là kẻ đã đẩy hắn vào con đường đó."
Đúng là làm ơn mắc oán.
"Thế nhưng, dù đã tìm thấy nơi cần đến, cô ta vẫn không tài nào vào được. Dinh thự này có kết giới mà, chẳng có gì lạ. Thế là em đã kết nối với cô ta và tặng một lời khuyên: 'Nếu cô cũng giết người giống như hắn, cô sẽ đến được đó mà không bị lạc đường'."
Nói cách khác...
Chính cậu bé này là thủ phạm khiến Serina lảng vảng ở đây với con dao trong cặp, và khiến cô ta tấn công Seiji ngay khi anh nói mình có liên quan đến ngôi nhà.
"Ta hiểu rồi. Cậu tìm một kẻ có mầm mống tội phạm, khích lệ cô ta sa ngã, rồi để một Hidarugami nhập vào cô ta sao?"
Lời của Shiroshi khiến Seiji ngẩn người. Hidarugami? Cậu ta vừa nói cái gì cơ?
"Giống như từ 'darui' (uể oải) hay 'hidarui' (đói lả), Hidarugami là loại yêu quái thường ám những lữ khách trên đường núi, hành hạ họ bằng cơn đói điên cuồng. Trong vài trường hợp cực đoan, nó có thể khiến nạn nhân tự kết liễu đời mình. Có thuyết cho rằng chúng là linh hồn của những người chết đói bên đường từ thuở xa xưa."
"Chính xác! Đó là con yêu quái em đã cho nhập vào Serina. Bị phá đám nửa chừng thì hơi tiếc, nhưng sao cũng được," cậu bé nói rồi khẽ thè lưỡi. Sau đó, với một cử chỉ đầy kịch tính, cậu bỏ mũ ra, ép vào ngực như một quản trò đang chờ đợi tiếng vỗ tay. "Em chưa giới thiệu nhỉ? Tên em là Aka (Xích). Em là con ngoài giá thú của Ma Vương Sanmoto Gorouzaemon, tính ra thì em là em trai của anh đấy. Rất vui được gặp mặt."
Ngay cả Shiroshi cũng sững sờ trong giây lát.
Aka lấy một thứ gì đó từ túi quần rồi ném cho Seiji, như ném thức ăn cho một con chó hoang. "Tiện đây tặng anh cái này. Dù nếu anh có lăn đùng ra chết vì vết thương đó ngay tại đây thì em cũng chẳng phiền đâu."
Đó là một tờ giấy gấp làm tư. Những dòng chữ viết bằng bút máy, nét chữ có vẻ là của chính Aka:
GỬI TRỢ LÝ SEIJI TOHNO. VÀO NGÀY THÁNG BẢY TỐT LÀNH NÀY, TA GỬI LỜI THÁCH ĐẤU ĐẾN NGƯƠI.
Thật không thể tin được, đó là một bản chiến thư.
"Em đề nghị một cuộc thi xem ai sẽ là trợ lý tốt hơn cho dịch vụ môi giới này. Nói cách khác, em đang ứng tuyển vào vị trí của anh đấy. Vụ náo loạn vừa rồi chính là bài kiểm tra năng lực của em."
Chắc là do mất máu nên đầu óc mình mới quay cuồng thế này... phải không?
Seiji ngồi đó, chết lặng. Aka bắt đầu xoay chiếc mũ trên đầu ngón tay, nhìn xuống Seiji bằng ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một con ruồi bị đập bẹp. "Dù thực ra em thấy chẳng cần phải chứng minh gì cả. Nhìn kiểu gì gã này cũng quá chậm chạp, hèn nhát và vô dụng. Nói thẳng ra, em tài giỏi gấp trăm lần hắn."
"À thì, so với Seiji thì hầu hết mọi người trên thế giới này đều tài giỏi hơn cả mà."
Này, ít nhất thì cũng đừng có nói xấu cái thằng đang bị thương ngay trước mặt nó chứ?
Seiji lườm Shiroshi một cái sắc lẹm hết mức có thể, nhưng Shiroshi chỉ lờ đi và bước thêm một bước, che chở cả Beniko và Seiji sau tấm lưng nhỏ bé của mình.
"Tuy nhiên, bất kể đối thủ cạnh tranh là ai, ta cũng sẽ không bao giờ chọn cậu."
Một bên lông mày của Aka nhếch lên. "Ồ? Em đã lỡ làm anh phật lòng sao?" Cậu đội mũ lại, và tia lửa giận dữ lóe lên trong mắt cậu bé khiến Seiji nổi da gà.
Cơn thịnh nộ của cậu ta bùng nở một sắc đỏ còn điềm gở hơn cả đóa mẫu đơn thâm thấp kia.
"Ha ha! Xin lỗi nhé, tính em vốn vậy. Em đặc biệt giỏi trong việc kết thù chuốc oán mà."
Ngay lúc đó, Seiji tin chắc một điều:
Thằng nhóc này đích thị là em trai của Shiroshi rồi.
"Được rồi," Shiroshi bắt đầu, "Để ta giải thích lý do. Cậu đã phạm phải hai sai lầm. Thứ nhất là cố tình dàn dựng để biến một người vốn có thể chưa phạm tội thành một kẻ tội đồ. Và thứ hai, cậu định tước đoạt mạng sống của đứa trẻ trong bụng cô ta cùng với chính cô ta."
...Thêm cái lý do thứ ba là nó làm tôi bị thương nữa chứ, được không?
Trong khi Seiji mong mỏi Shiroshi sẽ đứng ra đòi công bằng cho mình, Aka chỉ chớp mắt ngạc nhiên, rồi nhún vai như muốn nói: Anh đùa em à?
"Em nghe nói Tohru Sonomachi đã bị suy sụp tinh thần trong tù và bị chuyển đến nhà lao y tế rồi. Serina là kiểu người như vậy đấy: Càng dính dáng đến cô ta, anh sẽ càng bất hạnh. Đứa con của cô ta chắc chắn cũng không ngoại lệ. Nếu nó đã định sẵn là sẽ đau khổ ngay từ khi lọt lòng, chẳng thà đừng sinh ra có khi còn tốt hơn?"
Không, cậu biết là không phải vậy mà, Seiji cố gắng nói nhưng chỉ thốt ra được một tiếng rên rỉ.
Đầu óc anh mờ mịt dần, và các đầu ngón tay lạnh ngắt. Cảm giác như anh đang mất đi ý thức về mọi thứ, ngoại trừ cơn đau nhức nhối không ngừng.
"Thôi, em sẽ quay lại sau. Anh khó tính hơn em tưởng đấy, thật là phiền phức. Hẹn sớm gặp lại nhé, Anh Trai."
Và thế là, Aka biến mất.
Giây tiếp theo, Seiji cảm thấy ý thức mình hoàn toàn lịm đi.
"Chết thật, ta quên bẵng mất."
Giọng nói của Shiroshi cuối cùng cũng lộ vẻ bối rối, và Seiji rên rỉ trong lòng.
...Biết ngay mà.
Anh mơ về một Địa ngục không hoa nở.
Bóng tối bao trùm lấy bóng tối.
Đi đâu cũng chỉ thấy một màu đen kịt, chẳng thể nhìn rõ thứ gì.
Đây là đâu? Anh cứ đi mãi, đi mãi nhưng không có cảm giác mình đang di chuyển. Cứ như thể anh đang đứng yên tại chỗ vậy.
Đúng lúc đó, với sự đột ngột chỉ có trong những cơn ác mộng, một ý nghĩ lóe lên.
Có lẽ không phải vì anh không nhìn thấy gì. Mà là vì chẳng có gì để nhìn cả.
Bóng tối này chính là sự tồn tại của anh: trống rỗng, hố ngăn, vô giá trị. Một khoảng không vô định.
Không nhà cửa, không tiền tiết kiệm, không công việc, không người yêu—thậm chí đến người bạn duy nhất cũng chẳng còn.
Itsumade? (Đến bao giờ?)
Anh nghe thấy một giọng nói đâu đó trong bóng tối vô tận. Có lẽ nó đã ở đó từ lâu mà anh không nhận ra.
Nó đang cười nhạo anh?
Nguyền rủa anh?
...Hay đang gọi anh?
Như một lẽ tự nhiên, đôi chân anh bước về phía giọng nói đó, định đi sâu vào hư vô thì...
Một bóng trắng chập chờn trước mắt.
Là một con bướm, anh nghĩ.
Anh vươn tay ra, như một kẻ tội đồ dưới Địa ngục bám lấy sợi tơ nhện.
Cảm giác như đầu ngón tay mình vừa chạm vào hơi ấm của một ai đó, và Seiji đột nhiên muốn khóc.
Ngay cả khi đã mở mắt, thế giới vẫn là một màu tối tăm.
...Hả?
Anh chớp mắt vài lần, cuối cùng trần nhà quen thuộc cũng hiện ra rõ nét.
Một lúc sau, khuôn mặt của Shiroshi hiện ra trong tầm mắt.
"Ồ, anh tỉnh rồi à."
Chỉ khi nghe thấy giọng nói trên đỉnh đầu, Seiji mới nhận ra mình đang ở đâu: Anh đã được đưa về giường trong phòng mình.
Sau sự cố đó...
Anh nhớ mang máng là Beniko đã vác anh lên vai rồi đưa ra chiếc Rover Mini đậu ngoài đường. Nhưng sau đó anh chắc hẳn đã ngất lịm đi, vì anh chẳng nhớ nổi chuyện gì xảy ra tiếp theo.
Mắt trái của anh được băng lại gọn gàng, nghĩa là việc điều trị đã diễn ra suôn sẻ. Cơn đau cũng đã dịu đi khá nhiều, Seiji thở phào nhẹ nhõm.
"Ừm, xin lỗi, mấy giờ rồi cậu?"
"Chín giờ tối. Beniko đã ngồi trực bên cạnh anh cho đến tận lúc nãy, nhưng cô ấy còn việc nhà phải chuẩn bị cho ngày mai, nên ta đã đổi chỗ cho cô ấy."
À. Nói về chuyện chăm sóc bệnh nhân thì có vẻ họ hơi làm quá, nhưng thành thật mà nói, Seiji rất cảm kích. Vết thương có thể không đe dọa đến tính mạng, nhưng với anh, nó có vẻ khá nghiêm trọng.
Có lẽ vì thiếu máu nên đầu ngón tay anh vẫn còn lạnh, và cả người đẫm mồ hôi, khiến tóc bết chặt vào trán. Anh chắc là đang bị sốt, điều đó giải thích tại sao đầu óc anh còn mụ mị hơn bình thường.
Và hơn tất cả—
"Anh đã rên rỉ trong giấc ngủ suốt một lúc lâu đấy. Vẫn còn đau sao?"
"Ồ... một chút."
Anh không thể nói với Shiroshi rằng mình rên rỉ là vì cơn ác mộng được.
Vả lại, nó vẫn còn đau thật. Có một cơn đau âm ỉ, dai dẳng và cảm giác cộm xót trong mắt, như thể có hạt cát rơi vào vậy. Cả hai đều cực kỳ khó chịu.
" Nếu đau quá, ta có thể nhỏ thuốc tê cho anh. Để ta giúp anh thay đồ luôn. Ồ, và anh nên ăn chút gì đó nếu thấy có thể," Shiroshi nói rồi đưa cho anh một ly nước.
Seiji nhìn sang và thấy một bình nước trên bàn cạnh giường, chắc là do Beniko chuẩn bị.
Đúng là dịch vụ năm sao mà.
"Cảm ơn cậu, cứu tinh của tôi đây rồi."
Cơ thể đang nóng bừng của Seiji nhanh chóng dịu lại khi dòng nước mát chảy xuống cổ họng, cảm giác như mình vừa được hồi sinh.
Nghĩ lại thì, nếu con dao đó đâm vào sai chỗ, Seiji có lẽ đã đi chầu Diêm Vương rồi. Dù vậy, ngay cả khi đó, một người nào đó chắc cũng chỉ tặc lưỡi: "Chà chà".
"...Nếu tôi chết, tôi cá là cậu không mất đến ba ngày để quên sạch tôi đâu nhỉ, Shiroshi?"
"Chứng hoang tưởng là tác dụng phụ thường gặp của thuốc nhỏ mắt sao?" Shiroshi hỏi, giọng nghe có vẻ thực sự bối rối.
Được rồi, phải, bị thương khiến Seiji thấy hơi bi quan. Anh tự biết điều đó.
"Nào, để ta gọt táo cho anh nhé? Chẳng đáng để gọi Beniko vì một việc vặt vãnh như thế này."
Có vài quả táo nhỏ trên đĩa ở góc bàn, cùng với một con dao gọt trái cây xếp.
"Hả? Cậu cũng biết làm việc này sao, Shiroshi?"
"Biết chứ, dù bình thường ta để mọi việc bếp núc cho Beniko. Anh có muốn ta cắt thành hình con thỏ không?"
"...Làm ơn, hình con sóc đi."
"Hôm nay anh giống một con cáo Tây Tạng quá đấy, Seiji."
Nỗ lực trêu chọc nhỏ nhoi của anh đã bị Shiroshi đáp trả ngay lập tức — còn kèm theo cả tiền thối nữa.
Shiroshi gọt táo một cách điêu luyện, cắt thành từng miếng rồi thản nhiên dùng nĩa xiên một miếng.
"Dù sao thì, ta thực lòng mong anh sớm khỏe lại."
"Hả? Cậu nói thật lòng đấy chứ?"
"Tất nhiên rồi. Cuộc sống sẽ rất tẻ nhạt nếu thiếu anh."
Anh không ngờ Shiroshi lại nói vậy, và những lời đó thực sự đã chạm đến trái tim anh. Anh nghĩ chính vào những lúc thế này, người ta rất dễ trở thành con mồi cho mấy gã lừa đảo.
"Cảm ơn cậu vì quả táo."
Seiji cầm lấy đĩa và bắt đầu ăn những "con thỏ" màu đỏ trắng từng miếng một. Đến miếng thứ hai thì anh đã mất cảm giác ngon miệng, có lẽ do cơn sốt, nhưng anh vẫn cố gắng ăn hết khoảng nửa quả.
"Ừm, vậy chuyện với Serina kết thúc thế nào rồi?"
"Thành thật mà nói, chẳng thể làm gì hơn. Ta đã xóa sạch ký ức của cô ta về ngôi nhà này; tuy nhiên, những phần còn lại của vụ việc không phải là thứ chúng ta nên can thiệp."
Có lẽ đúng là vậy. Nghe thì có vẻ lạnh lùng, nhưng phần đời còn lại là để Serina tự mình tìm cách giải quyết.
Thế nhưng... Seiji trầm ngâm suy nghĩ.
Tâm trí của Shiroshi dường như cũng đang phiêu lãng nơi nào đó.
"...Cô ta giống như một Namanari vậy, phải không?"
"Hả?"
"Đó là một loại mặt nạ Noh," Shiroshi giải thích. "Nếu Hannya là một người phụ nữ bị dục vọng làm cho điên loạn và biến thành quỷ, thì Namanari là giai đoạn ngay trước đó: không còn là người, nhưng cũng chưa hẳn là quỷ. Họ đang đứng ở ngưỡng cửa, có thể nói là vậy."
"Ồ, tôi hiểu rồi. Nhưng với tôi thì cô ta trông y hệt một mụ phù thủy."
"Hì hì. Ta cũng tưởng tượng ra cảnh đó. Tuy nhiên, lũ quỷ thì còn..."
Shiroshi bỏ lửng câu nói giữa chừng. Cậu im lặng một lúc như đang suy nghĩ điều gì, rồi nói: "Nhân tiện, về thằng bé Aka đó."
"À! Cái thằng nhóc chết tiệ— à, ý tôi là Aka. Cậu ta thực sự là em trai cậu sao?"
Cậu ta khẳng định mình là con ngoài giá thú của Sanmoto Gorouzaemon, nhưng... "Đó là một câu hỏi hay. Hidarugami đã nghe theo lệnh của cậu ta, nên ta nghĩ hoặc cậu ta là hậu duệ của Ma Vương giống như ta, hoặc đến từ một dòng máu tương đồng. Tuy nhiên, nếu cậu ta thực sự là em trai ta..."
Shiroshi ngắt lời, lắc đầu cam chịu.
"Dù sao thì, ta đã gửi tin cho bên liên quan rồi, chắc sớm có câu trả lời thôi. Dù ta muốn hay không."
Có vẻ như "bên liên quan" đó là người mà Shiroshi không mấy ưa thích.
Nhưng còn một câu hỏi khác cấp bách hơn.
"Mắt trái của tôi có trở lại như trước được không?" Seiji đột ngột hỏi.
Hầu như không thể nhận ra, Shiroshi khẽ nín thở. "Anh cần dùng thuốc nhỏ mắt kháng sinh và uống thuốc trong một thời gian. Vết thương bên ngoài sẽ lành mà không để lại sẹo trong tối đa hai tuần. Tuy nhiên—" Cậu ngập ngừng một lát. "Tốt nhất anh nên chuẩn bị tâm lý cho một mức độ suy giảm thị lực nhất định."
Ồ, cậu ta đã né tránh câu hỏi rồi, Seiji nghĩ thầm.
Có lẽ theo cách riêng của mình, Shiroshi đang tỏ ra tử tế khi không trả lời thẳng vào vấn đề chính.
Itsumade? Đến bao giờ?
Anh gần như có thể nghe thấy tiếng kêu của loài chim quái dị đó một lần nữa. Giọng nói chói tai của nó rất có thể chính là Seiji đang tự hỏi mình câu hỏi tương tự.
Mình còn có thể ở lại đây bao lâu nữa?
Nếu anh mất đi toàn bộ, hoặc thậm chí là phần lớn thị lực ở mắt trái, thứ anh mất đi không chỉ là tầm nhìn. Vì sức mạnh của Chiếu Minh Kính chính là lý do Shiroshi nhận anh làm trợ lý, nên sớm muộn gì Seiji cũng sẽ bị đuổi ra khỏi ngôi nhà này.
Anh thực sự không nghĩ họ sẽ bắt anh trả ngay món nợ ba mươi triệu yên đó, nhưng điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào Shiroshi, người đã mua lại món nợ. Và ngay cả khi được trả góp, anh chắc vẫn phải bán nội tạng mới đủ tiền.
Mình sẽ làm gì từ bây giờ đây?
Seiji đã mất hợp đồng thuê căn hộ từ đời nào rồi, và anh cũng cắt đứt liên lạc với bố mẹ hết mức có thể. Hôm nọ khi anh gọi điện cho họ sau một thời gian dài, họ đã nói: "Con trai chúng tôi chết rồi" và cúp máy. Anh đồ rằng họ đã nhầm anh với một kẻ lừa đảo — suy cho cùng, anh về cơ bản đã mất tích kể từ đêm trốn khỏi nơi ở cũ.
Anh không còn nơi nào trên thế giới này để trở về nữa.
Thế mà...
Chính Seiji cũng thấy mình thật mâu thuẫn. Chỉ vài tháng trước, ý nghĩ duy nhất trong đầu anh là làm sao để thoát khỏi công việc này; đáng lẽ anh phải vui mừng nếu con mắt trái rắc rối kia trở lại "bình thường" và anh bị sa thải chứ.
Thế nhưng không hiểu sao...
"Nhân tiện, Seiji này, tại sao anh lại cố cứu đứa bé đó?"
"Hả?"
Có vẻ Shiroshi đang nói về cuộc ẩu đả với Serina.
"Thấy anh đối đầu với cô ta một mình, ta cứ ngỡ như đang xem một con ốc sên thi chạy ở Thế vận hội vậy. Anh chắc chắn phải ý thức được rằng, nếu tình huống xấu nhất xảy ra, anh đã có thể mất mạng."
...Ít nhất thì cũng hãy nâng cấp tôi lên thành một con rùa xanh chứ.
"Ừm, nói thế nào nhỉ... Tôi đã nghĩ, nếu phải chọn giữa tôi và đứa bé, thì nên là đứa bé."
Đến thời khắc quyết định, ai nên là người được sống? Không phải anh tuyệt vọng hay muốn vứt bỏ mạng sống — chỉ là anh biết đó là điều mình phải làm.
Anh đã sống bao nhiêu năm nay mà chẳng làm được việc gì ra hồn.
Lộn vòng trên xà đơn, bảng cửu chương, bơi lội, kỹ năng giao tiếp, các kỳ thi đầu vào, tìm việc làm— Seiji đã vượt qua mọi bước ngoặt quan trọng bằng cách giả vờ không thấy những rào cản, sống một cuộc đời chắp vá như thể đang cố chấp lái một chiếc xe đạp bị thủng lốp.
Nếu đặt giá trị mạng sống của Seiji lên bàn cân với một ai đó, anh nghi ngờ cái cân sẽ chẳng bao giờ nghiêng về phía mình.
Vả lại.
"Thằng nhóc Aka đó đã nói gì đó về việc đứa bé tốt nhất đừng nên sinh ra, nhưng tôi không thể nghĩ như vậy được."
Những lời đó cũng có thể là dành cho chính Seiji.
Anh đã bị nguyền rủa, bị đổ lỗi, bị chỉ trích, bị mắng mỏ — và lần nào anh cũng bịt tai lại rồi chạy trốn. Nhìn lại thì, đó gần như là cả cuộc đời anh. Thế nhưng chưa một lần anh ước rằng mình chưa từng sinh ra.
Và, trên hết cả...
"Chẳng phải là quá sớm để khẳng định đứa bé đó thực sự sẽ bất hạnh sao?"
Khi Seiji đẩy Serina ra, cô ta đã bảo vệ đứa bé. Ngay cả khi đó là một hành động vô điều kiện, mang tính bản năng, thì vẫn luôn có chỗ cho tình yêu thương nảy nở từ đó.
Dù tốt hay xấu, chẳng ai biết được tương lai sẽ ra sao.
Nhưng chính sự bất định đó mới mang lại ý nghĩa cho việc được sinh ra trên đời.
"Anh thực sự đúng là anh, Seiji ạ," Shiroshi nói, khẽ thở dài.
Cậu mở cuốn sách đang đọc dở ở chỗ đánh dấu trang.
"Nếu anh là một ai đó khác, ta nghĩ mình đã không ngồi đây lúc này."
Seiji định hỏi Shiroshi ý của cậu là gì thì chợt nhận ra một điều.
Anh nhận ra tựa đề khó hiểu của cuốn sách mà Shiroshi đang cầm; đó là cuốn cậu đang đọc dở ngay trước bữa tiệc đá bào. Lúc đó, dải ruy băng đánh dấu trang nằm ở khoảng giữa, nhưng bây giờ nó đã gần đến cuối sách.
Khoan đã...
Ngay sau khi Seiji tỉnh dậy, Shiroshi đã nói rằng cậu vừa đổi chỗ với Beniko "lúc nãy".
Thế nhưng, sau đó cậu lại nói...
"Anh đã rên rỉ trong giấc ngủ suốt một lúc lâu đấy. Vẫn còn đau sao?"
Ồ, ra là vậy.
Nếu cậu ta đã ở đây bên cạnh anh trong suốt thời gian Seiji lang thang trong bóng tối — thì con bướm trắng đó, có lẽ chính là Shiroshi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
