Đau khổ vì tình, tôi trở thành Vtuber và trở nên nổi tiếng với các chị gái

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18675

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

133 1033

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

75 192

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

85 565

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

110 305

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

82 1174

Hồi 6: Tokyo du hí? - Chương 47: Tham quan Asakusa!

Chương 47: Tham quan Asakusa!

(Góc tác giả: Cảm ơn mọi người đã chờ!!!! Tí nữa thì tôi lại lăn ra ngủ như chết thêm phát nữa!!!)

Sau khi chia tay Senpai, tôi lết thân về khách sạn. Vừa xả nước tắm rửa xong xuôi đang nằm chill chill thì tiếng gõ cửa vang lên. Hình như là Kaoru-san sang tìm, nên tôi ra mở cửa mời chị ấy vào phòng.

"Xin lỗi vì sang tìm em đột xuất nhé, Yuuki-kun."

"Dạ không sao đâu chị! Chị cần em giúp gì ạ?"

"Ừm, ngày mai Yuuki-kun có rảnh không em?"

"Dạ mai em trống lịch hoàn toàn luôn!"

"Thế thì tốt quá. Thật ra chị với Yura đang bàn nhau mai đi ngắm cảnh Tokyo, tính đi mấy khu như Asakusa ấy. Nếu Yuuki-kun hứng thú thì đi chung với bọn chị cho vui nha?"

"Em chưa tới đó bao giờ nên tò mò lắm ạ!"

"Fufu, thế thì sáng mai chúng ta xuất phát nhé, nhớ đặt báo thức đó."

"Vâng ạ!" Kaoru-san nở nụ cười bẽn lẽn rồi rời khỏi phòng.

"Asakusa à, mình chỉ biết mỗi cái cổng Kaminarimon nổi tiếng thôi, không biết ngoài đời trông nó thế nào nhỉ, háo hức ghê."

Nằm một mình trong phòng, người tôi sướng rơn, nhưng chắc do ban ngày đi mệt quá nên tôi lăn ra ngủ lúc nào không hay.

Sáng bảnh mắt ra, tôi lồm cồm bò dậy, xả nước tắm rửa rồi bắt đầu sửa soạn. Và rồi tôi nhận ra một sự thật. Một sự thật tuyệt vọng tột cùng.

"MÌNH HẾT SẠCH ĐỒ NAM RỒI TRỜI ƠI."

Chuyện là vầy, chuyến đi Tokyo lần này dự kiến kéo dài 5 ngày. Thế nên để vali đỡ nặng, tôi không mang theo quá nhiều đồ sơ cua. Đáng lẽ tối qua phải mang đồ đi giặt cơ, nhưng tôi đã bị cơn buồn ngủ đã quật ngã. Giờ thì trước mắt chỉ còn duy nhất một lựa chọn.

Đó là tròng lên người bộ đồ nữ mà chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại nằm gọn trong vali.

"Không, nhưng mà, cái này..."

Cứ như đọc được sự giằng xé trong thâm tâm tôi lúc này, tiếng gõ cửa vang lên vào cái thời điểm hoàn hảo đến mức đáng sợ.

Hình như là Yura-san.

Tôi đành mặc nguyên bộ đồ ngủ của khách sạn ra mở cửa.

"Ủa? Yuki-kun, sao em vẫn mặc đồ ngủ của khách sạn thế?"

"Yura-san chào buổi sáng ạ, thật ra thì..."

Tôi mếu máo trình bày hoàn cảnh, Yura-san nghe xong liền nở một nụ cười "tươi rói" đáp lại.

"Được luôn được luôn!!! Cứ giao hết cho chị!!! Chị sẽ làm em siêu dễ thương luôn!"

Thôi xong, đường lui của tôi bị bịt kín rồi. Xem ra chỉ còn cách cắn răng chấp nhận số phận thôi.

Cùng lúc đó, tôi thầm thề với lòng mình là phải quăng ngay đống đồ vào máy giặt của khách sạn mới được. Ngày mai nhất quyết phải có đồ bình thường mà mặc...

Nhờ bàn tay ma thuật của Yura-san, khâu lên đồ đã hoàn tất. Chốt hạ là một chiếc váy liền màu trắng tinh khôi mix cùng áo hai dây đen bên trong.

"Ngon lành! Yuki-kun này, tóc em vốn dài sẵn rồi, hay hôm nay mình khỏi đội tóc giả nhé?"

"Hả!? Không xài tóc giả á chị!?"

"Nói thật nhé, với chất tóc của Yuki-kun thì xõa tự nhiên trông còn mướt hơn cả xài tóc giả ấy chứ. Mềm mượt xỉu luôn."

"Ư-Ưm, nếu trông nó không kì cục quá thì em sao cũng được..."

"Không kì tí nào! Này, em thử soi gương đi?"

"Ư-ưm, công nhận cũng không đến nỗi nào..."

"Thấy chưa! Chị Kaoru cũng đang đợi rồi, tụi mình xuất phát thôi nhỉ?"

"V-Vâng..."

Dù xấu hổ muốn độn thổ nhưng tại mình lười không chịu giặt đồ nên đành chịu. Tôi hít một hơi thật sâu để xốc lại tinh thần.

"Em ổn rồi, đi thôi chị!"

"Let's go!"

Xuống thang máy đến sảnh tầng một, đứng đợi chúng tôi gần cửa ra vào là Kaoru-san. Hôm nay nhìn chị ấy lộng lẫy hơn hẳn ngày thường.

"X-Xin lỗi vì đã để chị đợi lâu ạ."

"Onee-chan, đợi lâu không!"

"Chị cũng mới xuống thôi, không sao đâu."

"Bộ đồ dễ thương lắm nha, Yuki-kun." "A, em cảm ơn chị nhiềyuuu!"

Căng thẳng quá nên tôi lỡ cắn luôn vào lưỡi. Nhục nhã nhân đôi.

"「「Hả!?」」"

Nghe tiếng "suỵt" một cái, rồi Kaoru-san lên tiếng:

"Yuki-kun, thấy sao? Chị mặc bộ này hợp không?"

Diện một bộ đồ xuyệt tông với màu tóc, Kaoru-san trông cực kỳ xinh đẹp, đánh bay luôn cái vibe quý cô trưởng thành ngày thường. Đẹp thì có đẹp đấy, nhưng hôm nay phải dùng từ "đáng yêu" mới chuẩn xác.

"Dạ, cực kỳ hợp luôn ạ."

"Phù, may quá. Yura, cảm ơn em đã tư vấn cho chị nhé."

"Có gì đâu chị! Hôm nay chị gái em siêu dễ thương luôn!"

Khen nhau "dễ thương" cái rụp một cách tự nhiên thế này chắc chỉ có chị em ruột mới làm được thôi nhỉ. Tự nhiên thấy hơi ghen tị.

"Thế mình lên đường nào."

"Dạ!"

"Let's goooo!"

Và thế là chúng tôi đã đặt chân đến Asakusa. Đúng chuẩn địa điểm du lịch quốc dân, người đông như trẩy hội.

Đầu tiên là diện kiến cái cổng Kaminarimon huyền thoại, cả đám há hốc mồm trước độ hoành tráng của nó.

"Nhìn nó bự ăn đứt mấy ngôi chùa nhỏ lẻ luôn ha..."

"Hoành tráng thật đấy."

"Cái đèn lồng kia làm hơi lố size rồi thì phải."

Bước qua Cổng Sấm tiến vào phố mua sắm Nakamise, hàng quán san sát, người qua lại tấp nập.

"Em ngửi thấy mùi gì thơm thơm!"

Mùi xì dầu nướng thơm lừng bay vào mũi khiến tôi tứa nước miếng.

"Ừ nhỉ, hình như là bánh gạo ấy?"

"Asakusa nổi tiếng với bánh gạo lắm đấy! Tấp vào thôi!"

"Duyệt luôn ạ!"

"Triển!"

Lượn lờ qua vài hàng, chúng tôi bắt gặp một quán nướng bánh gạo trực tiếp ngay mặt tiền, bán cho khách mẻ mới nướng nóng hổi.

Mỗi người order một cái. Trong lúc chờ bánh, tụi tôi ngó nghiêng đồ trong quán. Đủ các thể loại bánh gạo bán lẻ từng cái một, mua về làm quà lưu niệm thì chuẩn bài nên tôi chốt hạ mua ở đây luôn.

"Em sẽ mua mấy bịch ở đây làm quà mang về!"

"Ừ, chị thấy ổn đấy. Chắc chị cũng gom vài cái."

"Mua cho bản thân ăn nữa chứ, tự nhiên thèm trà ngang."

"Mua cho mình ăn nữa... duyệt luôn chị."

Tôi tự thưởng cho mình loại bánh gạo phủ đường hạt có vị mặn mặn ngọt ngọt, cộng thêm vài set thập cẩm. Mang về phát cho Yuto với mấy bạn cùng lớp hay bắt chuyện với tôi. Chỗ còn lại để dành hôm nào về quê thì mang cho gia đình!

Thanh toán xong xuôi thì mẻ bánh chúng tôi order cũng vừa vặn ra lò. Cả đám nhận lấy chiếc bánh nóng hổi rồi vừa đi dạo vừa gặm.

"Ngon bá cháy luôn!"

Cắn miếng bánh giòn rụm phát ra tiếng "rốp rốp", vị xì dầu quyện với mùi gạo nếp bùng nổ trong khoang miệng làm tôi sướng rơn.

"Công nhận, siêu ngon."

"Cuốn đến mức xơi được thêm cái thứ 2 luôn á! Nhưng mà ăn thêm là no bụng nghỉ ăn món khác mất, nên phải kiềm chế kiềm chế!"

Sau một hồi càn quét thêm vài quán wagashi và ăn vặt linh tinh, chúng tôi đặt chân đến cổng Hozomon, hay còn gọi là cổng Nio.

Rút điện thoại ra chụp vài tấm với bức tượng Nio xong, chúng tôi bước qua cổng. Tôi để ý thấy rất nhiều người sau khi đi qua cổng đều ngoái đầu nhìn lại. Tò mò không biết có gì, tôi cũng quay đầu lại dòm, và đập vào mắt là một đôi dép rơm khổng lồ treo lủng lẳng.

"Size khủng long thật, cảm giác đồ vật ở đây cái gì cũng bự chà bá ấy."

"Nghe đồn nó dùng để trừ tà đó em. Kiểu như yêu quái đi ngang qua thấy 'Trời ơi cái đứa đi vừa đôi dép khổng lồ này mà làm bảo vệ ở đây á', sợ quá nên chạy té khói luôn."

Kaoru-san ra dáng hướng dẫn viên giải thích cho tôi.

"Hợp lý, gặp em thấy cái này em cũng té xỉu chứ đừng nói yêu quái."

"Fufu, chuẩn rồi."

"Onee-chan, trạm tiếp theo là điện chính!" Bị Yura-san hối thúc, tụi tôi lon ton kéo nhau về phía điện chính.

Nghe bảo điện chính thờ Thánh Quán Thế Âm Bồ Tát. Bên trong điện có một cái lư hương khói bay nghi ngút. Tương truyền rằng nếu bạn hơ khói nhang vào phần nào bị đau trên cơ thể, phần đó sẽ khỏe mạnh và chóng lành bệnh hơn.

Khấn vái xong xuôi, chúng tôi rời điện chính, lượn lờ ngược lại phố Nakamise.

"Kaoru-san ơi, giờ vẫn chưa tới trưa, tiếp theo mình đi đâu đây chị?"

"Thật ra chị có nhắm sẵn một chỗ rồi, một ngôi đền nằm ngay cạnh đây thôi, cuốc bộ hơi xa tí, mấy đứa đi nổi không?"

"Nổi chứ chị!"

"Em cũng đi, Onee-chan!"

"Thế thì theo chị đi lối này nhé."

"Rõ!"

Lội bộ vài phút, chúng tôi đến một ngôi đền siêu bự. Bước vào trong, việc đầu tiên là rửa tay thanh tẩy sạch sẽ để chuẩn bị cầu nguyện. Sau đó, cả ba cùng nhau chắp tay khấn vái. Trong thâm tâm, tôi thầm ước những tháng ngày bình yên, vui vẻ như thế này sẽ kéo dài mãi.

Mặc dù dạo này có cả rổ chuyện muối mặt muốn đào lỗ chui xuống đất, nhưng lại được trải nghiệm cả tá thứ lần đầu tiên trong đời, tôi thấy hiện tại vô cùng vui vẻ và trọn vẹn. "Ước gì quãng thời gian này cứ kéo dài mãi nhỉ", tôi đã nghĩ như vậy, nên không thể nào không cầu nguyện điều đó.

Mua bùa hộ mệnh xong, chúng tôi rời đền. Thấy tò mò, tôi quay sang hỏi Kaoru-san:

"Ngôi đền này chuyên cầu về gì vậy chị?" "Nơi này nổi tiếng với Shingan-jouju — tức là biến những điều em thật sự khao khát từ tận đáy lòng thành hiện thực đó."

"Chị cất công dắt tụi em tới đây, vậy chắc chị cũng có tâm nguyện gì muốn thành hiện thực đúng không?"

"...Bí mật nha."

Vừa nói, Kaoru-san vừa khẽ đặt một ngón tay lên đôi môi mềm. Khoảnh khắc ấy, tôi không thể rời mắt, cứ ngẩn ngơ ngắm nhìn vẻ đẹp của chị ấy.

Sau đó, chúng tôi tiếp tục càn quét thêm vài địa danh du lịch nổi tiếng nữa. Đến chiều tối, cả đám mệt bơ phờ, kéo nhau về lại khách sạn.

Sáng hôm sau, chúng tôi lên tàu quay về Nagoya.

Chuyến đi xa dài đằng đẵng của tôi cuối cùng cũng đã hạ màn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

wara-ji