Trans: HK.
_____
“Hức! … Hức! …”
Tiếng nấc cụt của Yuika vang lên khắp phòng khách.
“N-nó không chịu ngừng… Hức!”
Yuika nhíu mày, xoa xoa vùng cơ hoành với biểu cảm khó chịu.
“Làm tớ giật mình đi Shuu-kun… Hức!”
“Cố ý đi nhờ thì liệu có bị làm giật mình được không trời…?”
Yêu cầu này có hơi bất khả thi… nhưng đúng là tôi muốn giúp đỡ Yuika.
“…Òa!”
Tôi đột nhiên hét lớn lên.
“Hehe, chưa đủ để làm giật mình đâu… Hức!”
“… Phải ha.”
Yuika cười khúc khích, nhưng mục đích cuối cùng thì vẫn chưa đạt được.
Cơ mà còn cách nào khác không ta… Ờ ha.
Chuyện đột nhiên nói về cái gì đó gây sốc thì sao nhỉ?
“Yuika… Xin lỗi vì đã nói điều đó vào lúc này, nhưng thực ra tớ…”
Tôi làm vẻ mặt nghiêm túc như thể sắp nói ra điều gì đó rất quan trọng.
“Ừm, cậu làm sao?”
Còn Yuika thì lại trưng ra vẻ mặt khá háo hức.
“Tớ đang lừa dối cậu.”
Và tôi “thú tội” với biểu cảm chua chát.
“Về chuyện?”
Mọi cảm xúc lập tức biến mất khỏi gương mặt Yuika.
“………”
Ờm, có hơi đáng sợ à nha… Trông như ánh sáng đã biến mất khỏi đôi mắt cô ấy vậy, củ lạc giòn tan…?”
“………”
Đừng có im lặng trong khi “khóa mục tiêu” tớ nữa mà!
“………”
Ít ra cũng nói gì đó đi chứ!
“Dĩ nhiên là tớ xạo thôi…”
“Đùa tí thôi mà ♪ ”
Do không chịu nổi áp lực, tôi đành nói thật, rồi giọng Yuika vang lên át đi lời tôi nói.
Cô nàng nở 1 nụ cười trên môi, như thể cái vẻ mặt kiểu sắp xiên tôi tới nơi vừa rồi chỉ là ảo ảnh.
“Sao? Ngạc nhiên hông? Hức!?”
“Rồi mắc gì cậu làm tớ ngạc nhiên chi vậy…?”
Và có vẻ cơn nấc vẫn chưa dừng lại.
“Tớ thấy cái biểu cảm đó của cậu khá là kinh dị đó, thú thật thì tớ hơi rén luôn…”
“Bậy rồi đó Shuu-kun. Tớ là một cô gái chẳng có liên quan gì đến chuyện nặng nề đâu nhé… Hức!”
Rồi Yuika hơi nghiêng người và ngước lên nhìn tôi.
“Yên tâm đi nhé? Dù cậu có lừa dối tớ thật thì tớ cũng không trở nên như thế đâu mà (?)”
“Ừ-ừm… vậy à…”
Trong một khoảnh khắc, tôi cảm thấy như ánh sáng lại biến mất khỏi đồng tử Yuika, nhưng chắc là do tôi tưởng tượng thôi ha…?
“Dù sao thì, không thể nào bất ngờ bằng 1 lời nói dối lộ liễu đến vậy được… Hức! Bởi tớ biết Shuu-kun sẽ không làm gì đó như là thất hứa hay lừa dối tớ đâu… Hức!
“À, phải, dĩ nhiên…”
Tôi đoán cô ấy đang muốn nhắc đến câu tôi từng nói trước đây, rằng “Yuika là người duy nhất với tớ”.
Dĩ nhiên, dù ngay từ đầu tôi đã không có ý định làm thế, nhưng tôi lại tự hứa với lòng mình rằng sẽ không bao giờ lừa dối Yuika.
Không, không hề có ý định sâu xa nào đằng sau cả, chỉ giống như chúng ta vừa làm mới lại lời hứa với nhau lại thôi, đúng không?
“Thế, tiếp theo cậu định làm gì hức!?”
“Hình như hơi lệch mục đích ban đầu rồi thì phải…?”
Thấy Yuika nhìn mình bằng ánh mắt mong đợi, tôi chỉ biết nở nụ cười gượng gạo.
Nên làm gì đây… Mục đích là làm cô ấy giật mình…
Nếu dựa trên tiền đề là không nói dối gì nữa thì…
… Vậy thế này thì sao?
“Yuika.”
Sau khi gọi tên, tôi dùng ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm cô ấy lên.
Tạo thành một góc độ đối mắt hoàn hảo(?).
Tôi từ từ đưa mặt lại gần hơn… rồi dừng lại khi khoảng cách chỉ còn ở mức mà có thể cảm nhận được hơi thở chạm vào làn môi của nhau.
“………”
“………”
Chúng tôi im lặng nhìn nhau trong vài giây.
“……… không làm à?”
“~~~~~~~!”
Những lời nói có phần khiêu khích của Yuika khiến tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Mặt tôi nóng đến mức như thể đang bốc cháy.
“Xin lỗi! Thế này thì cậu cũng chẳng ngạc nhiên chút nào đâu ha!”
Tôi quay người sang chỗ khác, tự kiểm điểm.
Đúng rồi… vì biết rõ là mình sẽ chẳng bao giờ thật sự làm mấy chuyện như thế, nên đương nhiên là cậu ấy sẽ không giật mình…
“À, không, tớ đã giật mình thật đấy! Không sao đâu mà! Nhìn này, cơn nấc cụt dừng rồi nè!”
Sự động viên nhiệt tình của Yuika khiến tôi cảm thấy còn xấu hổ hơn nữa…
***
***
Hết hồn hà!?!?!?!?!?!?!?!?
Tôi đã nghĩ chúng tôi sắp hôn nhau, tôi đã nghĩ chúng tôi sắp hôn nhau, tôi đã nghĩ chúng tôi sắp hôn nhauuuuu!
“Có ổn không? Mình đã cư xử được như một cô gái ngầu lòi đúng không!?”
Nếu Shuu-kun mà quay mặt đi chậm 1 giây thôi thì chắc đã phát hiện ra gương mặt đỏ như tôm luộc của tôi mất rồi…!
Trời ạ, Shuu-kun… Không thể tin được là cậu ấy có thể làm như vậy…!
Không chỉ cơn nấc cụt ngừng lại mà tôi tưởng như tim mình cũng suýt ngừng đập luôn rồi…!
_____
HK: hơn 2 tuần méo mở máy tính lên lần nào, cũng không lên hako lần nào nên giờ mới phát hiện bùng mọe nó cái kèo “chậm nhất 2 tuần có 1c”, só rỳ bà con nha, bận quá (≧▽≦)
Rén rồi thì nói đại đi ku =)) Chỗ này Yuika đang đùa, chơi chữ từ câu trên của Shuichi. Chỗ này được viết (diễn đạt) theo kiểu “độ tin cậy của cái phát biểu này còn cần kiểm chứng chứ chưa tin tưởng được” nha bà con. Chỗ này thì theo kiểu “main nó nghĩ là hoàn hảo, chứ hoàn hảo thật hay không thì không biết” nhé. Làm gì thế gái? O.o