Danshida to Omotte Ita osananajimi to No shinkon seikatsu Ga umaku Iki sugiru ken Ni tsuite

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Web Novel SS (hậu vol 1) - Chương SS9 - Cuộc Chạm Trán Bất Ngờ

Chương SS9 - Cuộc Chạm Trán Bất Ngờ

Trans: HK.

_____

Đây là chuyện xảy ra không lâu sau khi chúng tôi bắt đầu sống chung.

***

Hôm đó, chúng tôi đang cùng nhau dọn dẹp bát đĩa sau bữa trưa.

Tôi phụ trách rửa bằng xà phòng, còn Shuu-kun thì tráng sạch lại bằng nước.

Thường thì nhiệm vụ rửa bát là của Shuu-kun, nhưng những khi có thời gian, chúng tôi vẫn cố gắng giúp đỡ cho nhau.

Tại vì… cùng làm việc nhà thế này, trông chúng tôi giống hệt một cặp vợ chồng mới cưới đúng chứ?

Đùa thôi.

“Khi chọn nhà, kích thước bồn rửa bát không phải là yếu tố quan trọng lắm, nhưng quả thật bồn rửa lớn thì tốt hơn ha.”

“Phải, dù đang cùng nhau làm như thế này thì chúng ta vẫn còn khá nhiều không gian.”

Đó là một cuộc trò chuyện bình thường giữa chúng tôi.

“… Ửm?”

Đột nhiên Shuu-kun nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Sao thế…?”

Tôi cũng nhìn theo nhưng không thấy có gì bất thường… không phải.

*Tí tách, lách tách*

Lúc đầu thì chỉ có vài giọt rơi xuống trước cửa sổ.

*Tách, tách, tách, rào…!*

Chẳng mấy chốc mà trời đã đổ mưa to…!

“Thôi chết, vậy mà dự báo thời tiết bảo hôm nay nắng cả ngày! Phải nhanh lấy quần áo vào trong nhà thôi!”

“Được rồi, không sao đâu, để tớ đi cho.”

Trong khi tôi cuống quýt rửa xà phòng trên tay, Shuu-kun nhanh chóng lau khô tay bằng khăn và đi ra ban công.

“Những lúc thế này, ông xã của mình đưa ra quyết định rất nhanh, đúng là thật đáng tin cậy mà.”

Nhìn bóng lưng rời đi ấy, tôi lẩm bẩm với chính mình.

“Hehe… “ông xã” cơ đấy.”

Rồi tự mình hơi cảm thấy xấu hổ vì những gì mình vừa nói… hửm?

“… Mà khoan, hình như mình quên mất cái gì đó thì phải?”

Bỗng dưng, một nghi vấn như thế nổi lên trong đầu tôi… và chính ngay sau đó.

“Uwaaa!?”

“Shuu-kun…!?”

Nghe tiếng hét mang cảm giác không bình thường ấy, tôi cũng vội vã chạy về phía ban công.

Và rồi, ở đó là…

***

***

“Có chuyện gì vậy…!? Ơ, à…”

Yuika – dường như đã đuổi theo tôi – đang nói giữa chừng thì giọng bỗng khựng lại, dường như đã nhận ra gì đó.

Từ tình trạng của tôi lúc này: nhắm chặt mắt, quay mặt đi hướng khác, chắc cô ấy đã hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi.

“Rồi rồi, cái đó để tớ lấy vào cho.”

Chẳng hiểu sao, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh cô ấy nở một nụ cười khổ.

“Rồi, ổn rồi đó.”

Nghe vậy, tôi mở mắt ra, thấy “thứ đó” đã biến mất khỏi ban công liền thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó nhanh chóng thu hết chỗ quần áo đang phơi vào trong nhà.

“… Xin lỗi.”

Sau khi xong hết, tôi xin lỗi Yuika với cảm giác khá ngượng ngùng.

“Haha, dù sao thì quần áo cũng gần như không bị ướt chút nào mà, có gì đâu mà phải xin lỗi chứ.”

Yuika cười nhẹ, có vẻ như cô ấy hiểu lời xin lỗi đó là vì đã làm mất thời gian khi thu quần áo… hay đúng hơn là, cô ấy cố tình nói như vậy để giúp tôi đỡ ngại.

“Cái đó cũng là một phần, nhưng… dù gì tớ cũng đã nhìn thấy mất rồi. Dù chỉ là ngoài ý muốn di nữa, nhưng tớ xin lỗi.

“Haiz… Shuu-kun nghiêm túc quá thể.”

Sau khi tôi xin lỗi thêm lần nữa, Yuika nở 1 nụ cười bỏ cuộc theo kiểu “thật hết cách với cậu mà”.

“Chỉ có thế này thôi mà.”

Vừa nói vậy, Yuika vừa chìa thứ cô ấy đang cầm sau lưng về phía tôi… khoan đã!?

“Không, không, không, không, đừng có tự nhiên cho tớ xem nó như vậy chứ!”

Tôi vội vàng quay mặt đi khỏi món đồ lót nữ đó.

“Với cả, mấy thứ như vậy thì chẳng phải nên phơi sao cho khó bị nhìn thấy hơn một chút à…!?”

Tôi không khỏi thắc mắc có phải mình đang hơi bị xem nhẹ với tư cách 1 thằng con trai hay không?

“Ừ, nên là từ bên ngoài không nhìn thấy được mà, tớ đã treo khăn tắm ở phía ngoài để che lại cẩn thận rồi còn gì?”

“Nhưng vấn đề là từ phía này nhìn ra thì hoàn toàn thấy rõ luôn…!”

Hờ… tôi nghi lâu rồi nhưng, có lẽ tôi không được xem là 1 thằng đàn ông chăng…?

“Uầy, với mối quan hệ của chúng ta thì có cần ngài ngùng đến thế đâu chứ. Trước khi giặt thì không nói, chứ sau khi giặt thì cũng chỉ là quần áo sạch thôi mà đúng không?”

“T-tớ hiểu rồi…”

Cô ấy nói mới để ý, có lẽ nhìn “thứ đó” theo hướng dâm dục là không tốt… hay ngược lại nhỉ?

“Ờm… phải rồi Shuu-kun.”

Trong lúc tôi đang vật lộn với những mâu thuẫn nội tâm, Yuika đột nhiên ghé sát lại và thì thầm vào tai tôi.

“Hay là… tớ chỉ cậu cách mặc nó nhé?”

“Hả!?”

Nghe thấy đề nghị đó, tôi không kiềm được mà quay ngoắt sang nhìn chằm chằm Yuika.

“Hehe, đùa thôi mà.”

Nụ cười trên mặt cô nàng chính là nụ cười khi một đứa trẻ thành công trong trò chơi khăm của nó… và tôi nhận ra mình lại bị trêu thêm lần nữa.

“Vậy thì, chúng ta gấp quần áo lại xong rồi tiếp tục rửa bát thôi nào.”

Yuika quay người đi, trên tay ôm theo 1 nửa số quần áo đã giặt.

“Ah, ừm…”

Cầm nửa còn lại trên tay, tôi bước theo với biểu cảm không biết diễn tả như thế nào trên mặt.

***

***

Aaaaahhhhhhh!!!!!!!

Bị nhìn thấy rồi, bị nhìn thấy rồi, bị nhìn thấy mất rồiiiiiiiiiiii!!!

Áo ngực và quần lót luôn!!!

Dù bề ngoài có vẻ bình tĩnh, nhưng sâu bên trong tôi đang quằn quại quắn quéo vì ngượng đây này…!

Lại vì hoảng quá nên hình như tôi còn làm ra mấy hành động kiểu “tiểu ác ma” kỳ cục nữa chứ…!

Thật tình, bởi cứ nghĩ “thôi để mình tự thu vào là được mà” nên tôi đã hoàn toàn mất cảnh giác…!

Mà còn đúng ngay mấy cái trông “giản dị” nhất nữa chứ!

Giá mà là cái nào đó dễ thương hơn thì còn đỡ…!

Khự… đúng thật, nghĩ lại thì mình lỡ vẫn giữ nguyên cảm giác như hồi còn ở nhà mẹ đẻ mất…!

Tờ giờ trở đi phải chú đến đồ lót hằng ngày hơn mới được…!

Dù sao thì mấy chuyện như thế này chắc sẽ không xảy ra nữa đâu… mà cũng không có gì đảm bảo được.

Những gì mình đã nói với Shuu-kun chỉ là đùa thôi, nhưng mà…

Dù gì thì bọn mình cũng là “vợ chồng” rồi còn gì?

Những chuyện như vầy… cũng có thể xảy ra lắm chứ, nhỉ?

***

***

Và thế là.

Từ hôm đó trở đi, tôi thực sự bắt đầu chọn những loại đồ lót trông chăm chút và có “khí thế” hơn để mặc.

Có lẽ việc đó là đáng để bỏ công, bởi sau đó, Shuu-kun không chỉ nhìn thấy khi tôi đang mặc mà còn lau khắp người tôi trong khi tôi chỉ mặc mỗi đồ lót nữa kìa… nhưng mà, cái “hiệu quả” kiểu đó thì nếu có thể, tôi thà là đừng có còn hơn.

_____

HK: Đọc giết thời gian thôi, chứ chương này cũng ko có gì để khịa hay cà rỡn =))

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!