Danshida to Omotte Ita osananajimi to No shinkon seikatsu Ga umaku Iki sugiru ken Ni tsuite

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Web Novel SS (hậu vol 1) - Chương SS5 - Đêm Kinh Dị

Trans: HK.

_____

Một buổi tối nọ.

“Ah! Thử cái này, thử cái này đi! Trông thú vị quá chừng!”

Chúng tôi quyết định tối nay sẽ xem phim và tôi đã nhường quyền chọn phim cho Yuika, nhưng…

“Ờm…”

Khi nhìn vào danh sách phim trên trang web phát trực tuyến mà Yuika chọn, tôi không kìm được mà phát ra âm thanh lưỡng lự.

“Ủa? Sao trông cậu không có vẻ hứng thú mấy vậy?”

“Ý tớ không phải thế nhưng… cậu ổn chứ?”

“Chuyện gì?”

Nghe tôi hỏi xong, Yuika nghiêng đầu bối rối.

“Tên phim và áp phích trông có vẻ giống phim hài, nhưng tớ nghe nói nó là một bộ phim kinh dị khá là nặng đô đấy.”

“Ồ, thế cơ à?”

Hửm?

Trông Yuika có vẻ… ổn.

“Hehe, sao thế?”

Nhìn vẻ hơi thất vọng của tôi, cô nàng cười trêu.

“T-thì tại, tớ nhớ là Yuika rén phim kinh dị lắm mà.”

“Haha, chuyện từ thời nảo thời nao rồi vậy? Giờ tớ hoàn toàn ổn, thậm chí đó còn là món khoái khẩu của tớ nữa kìa.”

“Ra thế… Nhưng mà tớ nghe đồn là “nó” sẽ xuất hiện ở nơi những người đã xem bộ phim này nữa đấy, thật sự không sao chứ?”

“Đã bảo là không sao mà~”

“Vậy à… con người có thể thay đổi nhiều đến thế sao?”

Tôi đã sâu sắc cảm nhận được điều đó.

Hồi nhỏ, Yuika hoàn toàn không chịu nổi phim kinh dị…

“Ngày xưa, cậu mà vô tình xem phải một chương trình kinh dị nào đó thì sẽ khóc lóc với tớ và nằng nặc đòi tớ đi cùng đến nhà vệ sinh.”

“Th-thôi nào! Đừng có bới móc quá khứ đen tối của người ta nữa mà!”

Yuika với đôi gò má hơi đỏ vỗ nhẹ vào cánh tay tôi.

“Quan trọng hơn là, xem phim thôi nào!”

“Ừm, đúng rồi.”

Sau khi niềm lo lắng vơi đi, tôi ngồi xuống và bắt đầu thưởng thức phim.

“Hahaha! Hài ác! Mà khoan, đây có thật là phim kinh dị không thế?”

Bộ phim bắt đầu bằng 1 câu chuyện hài hước và nhẹ nhàng, y hệt poster, và Yuika đã cười lăn lộn.

Nhưng dần dần, những tia sáng của sự điên loạn bắt đầu xuất hiện, và màn hình trở nên tối đen…

“Híí ~”

Híí ~…?

Nhìn về hướng phát ra âm thanh, tôi thấy Yuika đang nhìn chằm chằm vào màn hình bằng vẻ mặt nghiêm túc.

“Hả? Sao thế?”

Dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi, cô nàng quay sang nhìn và nghiêng đầu hỏi.

“Không, đâu có gì…”

“Thế à? Được thôi.”

Tôi tự nhủ chắc là nghe nhầm hay tưởng tượng thôi, rồi cố gắng đánh trống lảng. Yuika cũng quay lại nhìn về phía màn hình TV.

Trên màn hình, bầu không khí trở nên ngày càng rùng rợn.

Ngay trong giây tiếp theo, nhân vật chính nhìn về phía trước và thấy bóng một đứa trẻ đang cười toe toét...

“Phụp.”

Phụp…?

Âm thanh bí ẩn lại lần nữa vang lên từ bên cạnh, khiến tôi bị thu hút sự chú ý về phía đó.

Khi nhìn sang, tôi thấy Yuika đang nhìn chằm chằm vào màn hình bằng vẻ mặt nghiêm túc.

Dù đã có linh cảm mơ hồ, tôi vẫn quyết định tiếp tục quan sát tình hình.

Bộ phim tiến đến một phân cảnh tĩnh lặng đến rợn người… Ngay lúc tôi nghĩ “Đến rồi!” và đồng thời nín thở chờ đợi thì.

– Cạch.

“Áááááááá!?”

“Óa!?”

Chúng tôi nghe thấy âm thanh như thứ gì đó rơi xuống từ phía sau, rồi Yuika thét lên, khiến tôi giật mình đến mức hét lên theo.

“Có thứ gì đó có thứ gì đó có thứ gì đó có thứ gì đó có thứ gì đóóóóó!”

Yuika vừa mếu máu vùi đầu vào ngực tôi vừa chỉ về phía sau.

Tôi ấn nút tạm dừng và quay đầu nhìn về phía sau lưng.

“Bì-bình tĩnh nào… Chỉ là hộp khăn giấy thôi. Đây, tại để nó sát mép bàn quá đấy.”

“Thật sao…? Không có ma chứ?”

Yuika mắt lệ nhòa nhìn tôi.

Tôi cảm thấy như mình vừa quay về tuổi thơ một chút…

“Không có không có, trên đời làm gì có ma chứ–”

Vậy nên tôi cũng vô thức dùng giọng dỗ trẻ con mất tiêu.

“Thật của thật chứ?”

“Thật của thật mà. Này, nhìn thử xem.”

Khi tôi trả lời cô ấy một cách dịu dàng, Yuika dần bình tĩnh lại và bắt đầu rụt rè nhìn ra phía sau với ánh mắt còn chút sợ sệt.

Sau đó nhận ra quả thật chỉ có 1 hộp khăn giấy đang nằm ở nơi tôi chỉ.

“……… Mà, tớ biết từ đầu là vậy rồi.”

“Có cái búa ấy nhé.”

Tôi buộc miệng phản bác cô nàng Yuika đang cố gồng mình tỏ ra bình thản. Ngay lập tức, cô quay gương mặt trông có hơi ngượng nghịu đi.

“Sao cậu lại cố tỏ vẻ mình ổn thế?”

“Tại… tuổi này rồi mà còn sợ phim kinh dị thì xấu hổ lắm…”

“Tớ thấy có gì đâu mà phải xấu hổ… Nhưng mà thứ khiến tớ ngạc nhiên nhất là dù tình trạng như thế này, cậu vẫn gáy được “món khoái khẩu của tớ” á…”

“…Tớ đã nghĩ sẽ có phép màu nào đó xảy ra trong lần đầu tiên tớ xem lại phim kinh dị sau 10 năm.”

“Nghĩ ngược lại thì làm thế nào mà cậu vượt qua được nó khi mà thậm chí cậu còn chưa thể đối mặt với nó chứ hả?

“Phải…”

Nghe câu hỏi ngược lạ từ tôi, Yuika lặng lẽ cúi đầu.

“À thì, cậu thấy đó, ai cũng có những thứ mình kém mà. Thật ra tớ cũng không đề kháng trước phim kinh dị là mấy đâu! Không xem được phim kinh dị thì cũng đâu có vấn đề gì đâu nè.”

Đột nhiên tôi cảm thấy như mình là người đang bắt nạt Yuika nên vội vàng chữa cháy.

“Ờm… kiểu như là… vậy đó! Giờ tớ cũng không còn hứng xem tiếp nữa rồi, tuy vẫn hơi sớm nhưng chắc đi ngủ thôi nhỉ?”

Không chịu nổi sự ngượng ngùng này, tôi đề nghị rồi đứng dậy... nhưng Yuika đã nắm lấy tay áo tôi ngăn lại.

“Shuu-kun.”

Cô ấy khẽ gọi và nhìn tôi với ánh mắt cầu xin.

“Tối nay… ngủ với tớ có được không?”

“Đến mức như thế mà sao lúc đầu cậu lại còn cố tỏ ra mạnh mẽ nữa cơ!?

Nếu ngay từ đầu Yuika bảo không xem được phim kinh dị thì có ai ép uổng gì cô nàng đâu chứ…

Nói thì nói vậy nhưng tôi vẫn muốn chiều theo ý Yuika hết mức có thể, nhưng ngủ chung thì có chút…. không được.

“… Được rồi.”

Tôi nghĩ mình cũng nên chuẩn bị tinh thần thôi.

“Nếu thế thì… tối nay tớ sẽ không để cậu ngủ đâu, hiểu chứ?”

“…… Hả!?”

***

***

Những lời mang ý nghĩa như kiểu “chuyện đó” của Shuu-kun khiến tim tôi vô thức trật 1 nhịp.

“Ahahaha!”

“Ngốc thật ha!”

Chỉ là một thứ bình thường, kiểu “thức thâu đêm cày phim hài đi” ấy.

Và đúng là vậy thật.

Dù tôi vừa nghĩ như thế vừa xem phim hài, nhưng nỗi sợ hãi mà tôi cảm thấy trước đó vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

Và như hiểu được điều đó, Shuu-kun vẫn luôn nắm tay tôi suốt cả buổi.

Sự ấm áp đó khiến tôi cảm thấy bình yên đến lạ.

Nhưng tôi vẫn còn hơi sợ nên… thêm một chút nữa thôi, nhé?

“!?…”

Mang theo những cảm xúc đó, tôi nhẹ tựa đầu lên vai Shuu-kun, và cậu ấy phản ứng bằng một chút giật nhẹ từ cơ thể… nhưng cũng chỉ thế thôi.

Tôi thấy hạnh phúc vì cậu ấy đã chấp nhận tôi mà không nói lời nào… và cũng cảm thấy mình ngày càng sa ngã hơn vào sự dịu dàng của cậu.

“Oáp…”

Sao mà… thấy buồn ngủ ghê.

– Cạch.

Hửm? Lại có cái hộp khăn giấy nào rớt à…?

Hehe… nhưng tôi không còn sợ nữa đâu nhé.

***

***

*Chọt chọt*.

– Cộp cộp cộp.

“… Chẹp chẹp…”

*Chọt chọt*.

– Cộp cộp cộp.

“… Ửm?

*Chọt chọt*.

– Cộp cộp cộp.

“Ưm…”

Cảm giác như có ai đó đang chạm nhẹ vào má mình, cùng với nhịp gõ đều đặn, nhẹ nhàng vang lên bên tai dần dần kéo ý thức tôi trở lại từ giấc ngủ.

“Ưm… dừng lại đi Yuika.”

Trong khi ý thức vẫn còn mơ màng, tôi mỉm cười, đưa tay lên má nhưng lại chạm vào khoảng không.

“Cậu gọi tớ à?”

Rồi tôi nghe giọng Yuika vang lên từ nơi nào đó có cảm giác hơi xa.

“Hửm…?”

Khi mở đôi mắt còn ngái ngủ của mình ra, tôi có chút bối rối trước tình trạng khác thường này.

Nhưng tôi nhanh chóng nhớ lại

Hôm qua, sau khi Yuika ngủ thiếp đi… tôi đã cố về phòng nhưng cô nàng không chịu buông tay tôi ra, rồi cuối cùng tôi cũng ngủ quên trên sô pha luôn.

Trước đó tôi còn nghĩ rằng mình sao mà ngủ được khi có Yuika ở ngay sát bên cạnh, nhưng có vẻ là cơn buồn ngủ trong mình mang sức mạnh vô địch…

“Hửm? Chẳng phải cậu gọi tớ sao? Đúng hơn là, cậu vẫn chưa tỉnh ngủ nữa hả Shuu-kun?”

“À, không, tớ tỉnh rồi đây…”

Tôi vừa nói vừa từ từ đúng dậy.

Quả nhiên, cơ thể tôi hơi bị cứng mất rồi…

“Ừm, tớ xin lỗi vì chuyện hôm qua nhé, do đã cố tỏ ra mạnh mẽ…”

“Haha, không sao mà, kệ đi.”

Có lẽ vì không ngủ ngon nên đầu óc tôi vẫn còn hơi mơ màng.

“Tớ đã làm bữa sáng hôm nay thay cho lời xin lỗi. Sẽ xong nhanh thôi, chờ một chút nhé.”

“Vâng…”

Nói xong, Yuika lại quay mặt về phía bếp.

Đầu óc của tôi dần dần hoạt động và nhận ra rằng…

“………………………… Hả!?”

Đột nhiên, ý thức của tôi hoàn toàn tỉnh táo.

– Cộp cộp cộp.

Đó là âm thanh khi Yuika dùng dao.

Khi vừa thức dậy thì tôi đã nghe thấy âm thanh đó.

Khoảng cách từ bếp đến đây là một cự li không thể di chuyển được chỉ trong khoảnh khắc.

… Nếu nói vậy thì.

Lúc nãy là ai đã chọc má tôi…?

– Hihahaha.

Tôi nghĩ mình vừa nghe được giọng cười giống như 1 đứa trẻ vừa thành công trong trò chơi khăm của mình vang lên từ phía sau lưng… nhưng chắc chỉ là tưởng tượng thôi nhỉ…?

_____

HK: may là ghẹo anh nhà, chứ mà ghẹo chị nhà……… chắc tối nay có ngủ chung thật chứ chả đùa =))

Chưa đọc hết chương nhưng nghi lại là 1 minh chứng cho câu “gáy sớm ăn gì?” =)) Móe ngày xưa mà biết là con gái thì lại có romcom+ecchi sớm cmnr. Bố biết ngay mà! (─‿‿─) Phim không làm anh sợ, anh sợ là sợ cái việc sợ của em :D Nhất anh nhà nhá (つ✧ω✧)つ Lại lùa? Thím đang sợ thật hay định lùa anh nhà thế? O.o