Đặc Ân Của Thần

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1295

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1346

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2130

Volume 02 - Chương 2 Hồi 12: Càn quét mỏ hoang, Ngày đầu tiên khép lại

“Thế này chắc là ổn rồi.”

Sau khi đảm bảo đám mạo hiểm giả vô lại không thể trốn thoát, tôi đang định đi gọi người thì hai bóng người tiến lại gần. Ban đầu, tôi có chút cảnh giác, ngỡ là có thêm địch. Nhưng rồi tôi nhanh chóng thả lỏng.

“Xem ra cậu xử lý gọn ghẽ cả rồi nhỉ?”

“Asagi! Leipin! Sao hai người lại ở đây?”

“Mấy đứa nhóc chạy đến chỗ chúng tôi, mặt cắt không còn giọt máu, bảo là bị một đám mạo hiểm giả xấu tính dồn vào chân tường, còn cậu thì ở lại cầm chân chúng.”

Ra là mấy đứa nhóc đã đi gọi người giúp à?

“Thằng bé có nhắc đến slime, nên tôi đã nghĩ... Hóa ra là cậu thật, Ryoma. Mừng là cậu vẫn bình an. Mà chuyện gì đã xảy ra ở đằng kia vậy?”

“Trông có vẻ như chưa chết... Dù chẳng thấy nhúc nhích gì cả.”

Hai người họ vừa nói vừa nhìn về phía đám mạo hiểm giả tôi đã vô hiệu hóa.

Để ngăn chúng chạy trốn trong lúc tôi đi vắng, đồng thời cũng để sơ cứu, tay chân của chúng đã được tôi nẹp lại rồi bôi một lớp dung dịch dính đông cứng của slime dính. Tôi cũng nhét vào miệng chúng một miếng bịt miệng bằng đá có khoét lỗ thở. Sau đó, tôi dùng độc tố gây tê liệt để hạn chế cử động.

Cuối cùng, để chúng không bị quái vật tấn công, tôi đã để lũ slime của mình bao vây canh gác... Nhưng có lẽ hơi quá tay thì phải.

“Trông chúng như bị chôn sống vậy...”

“Hừm... Tôi sẽ ở lại trông chừng. Ryoma, cậu nên thu dọn lũ slime rồi quay lại quầy tiếp tân đi. Jeff và mọi người đang đợi đấy.”

“Ồ! Nếu vậy thì cháu phải nhanh lên mới được.”

“Để ta đưa cậu đi, tiện thể báo cáo luôn.”

Tôi nhận lời Leipin.

Dù có hơi bất ngờ, tôi nhanh chóng thu hết lũ slime của mình vào Nhà Không Gian.

Lúc này tôi thực sự đã trễ giờ rồi.

Sau khi quay lại quầy tiếp tân và giải thích mọi chuyện, tôi được nhân viên yêu cầu quay trở lại làm việc ngay.

Tôi đi lướt qua ngài hội trưởng trên đường ra và được ông dặn rằng hình phạt sẽ được thông báo sau. Vì vậy, việc tôi phải làm bây giờ là...

“Em xin lỗi vì đã đến muộn.”

Tôi cúi đầu xin lỗi năm người trong nhóm vì sự chậm trễ của mình.

Họ đã nghe qua tình hình nên không ai tỏ ra tức giận. Mọi người chỉ trêu tôi một chút thôi.

Rồi, sau giờ làm việc.

Khi các mạo hiểm giả lần lượt lên xe ngựa trở về thị trấn, ngài hội trưởng gọi tôi lại.

“Nhóc đến rồi à... Thôi, ngồi đi.”

Ngài hội trưởng thúc tôi ngồi vào một chiếc ghế ở quầy tiếp tân tạm thời. Trông ông có vẻ mệt mỏi rã rời.

Dù hình phạt có là gì đi nữa, đó cũng là hậu quả cho hành động của mình... Liệu có nghiêm trọng không đây?

“...Nói trước nhé, không có phạt phiếc gì đâu. Khỏi cần trưng ra cái vẻ mặt sẵn sàng chịu trận đó.”

“Ý ngài là cháu được miễn phạt ạ?”

“Nhóc đã cân nhắc sự an toàn của mấy đứa trẻ bị bắt nạt. Nhóc xác định rằng để chúng ở lại và đi gọi người giúp là quá nguy hiểm, đúng không? Trên thực tế, mấy đứa nhóc đó đã thoát được mà không hề hấn gì là nhờ có nhóc. Lời khai của sáu đứa nó ở quầy tiếp tân cũng khớp với của nhóc. Còn về Sacchi và đồng bọn, ừ thì... cách xử lý của nhóc có hơi quá tay một chút. Nhưng nếu xem xét đó là vì sự an toàn của chính chúng, ta có thể châm chước. Việc nhóc đi trễ được miễn thứ vì lý do chính đáng là giúp đỡ người khác. Thế nên, nhóc chẳng có lỗi gì trong chuyện này cả! Chẳng lẽ nhóc thích bị phạt lắm hay gì?”

Đúng là vậy, nhưng sao trông ngài hội trưởng lại mệt mỏi thế nhỉ?

“À, còn nữa... Về thằng Sacchi. Đây là một lý do khác tại sao nhóc không có lỗi... Bọn chúng không đáng tin.”

“Ý ngài là lời khai của chúng không nhất quán ạ?”

“Trước cả chuyện đó cơ. Cho đến năm ngoái, chúng nó vẫn là một băng côn đồ.”

“Đến tận năm ngoái ạ?”

Tôi cảm thấy có một ý nghĩa sâu xa hơn trong câu nói đó.

“Bây giờ nhìn thì không biết được đâu, nhưng ngày xưa Sacchi từng là một đội trưởng cần mẫn và có tài.”

Tôi chẳng thể hình dung ra nổi, nhưng khi im lặng lắng nghe, tôi mới biết rằng hành vi của Sacchi bắt đầu thay đổi sau khi hắn lên hạng C.

“Từ hạng C lên B là cả một bức tường lớn đối với mạo hiểm giả. Đa số chẳng bao giờ vượt qua được. Khi tình trạng dậm chân tại chỗ kéo dài, Sacchi dần đánh mất ý chí.”

Để thăng hạng, yêu cầu của hắn với đồng đội ngày càng cao. Cộng thêm rượu chè và nội bộ lục đục, hắn đã trải qua một giai đoạn khá tồi tệ.

“Rồi hắn đột nhiên lập nhóm với những mạo hiểm giả mới. Toàn những kẻ chẳng ra gì. Kể từ đó, hắn đã che giấu những hành vi bất hảo của mình... cho đến tận hôm nay. Cái đám chỉ gây ra rắc rối bỗng dưng không gây rắc rối nữa. Chúng có vẻ mạnh hơn và đạt được kết quả ổn định hơn... Ban đầu ta cũng nghi ngờ, nhưng dần dần ta bắt đầu tin rằng Sacchi đã thay đổi và đang giúp đỡ lớp trẻ phát triển. Haizz, hóa ra hắn chỉ giỏi che đậy hơn mà thôi... Thật đáng tiếc.”

Liệu ngài ấy có cảm thấy như bị một người mình tin tưởng phản bội không nhỉ? Hay đúng hơn là một người mình suýt tin tưởng?

Nếu ngài ấy không tin vào Sacchi, ngài đã chẳng buồn lòng đến vậy. Dù ban đầu có nghi ngờ, việc dõi theo họ một thời gian dài sẽ nảy sinh những vương vấn. Kỳ vọng của chính ngài ấy đã lớn dần. Và đến khi nhận ra thì chỉ còn lại sự mất mát. Chuyện này cứ lặp đi lặp lại, và rất khó để quen với nó.

“...Cái nhìn đồng cảm lạ lùng đó là sao hả?”

Một ngày nào đó, sự chấp nhận sẽ đến trước và khiến mọi thứ dễ dàng hơn.

Tôi không nói ra, nhưng nó hiện rõ trong mắt tôi.

“Ta có cảm giác nhóc đang cố động viên ta, nhưng cái bộ dạng mệt mỏi này của ta cũng là do nhóc gây ra đấy, biết không hả? ...Hễ có rắc rối nào xảy ra khi nhóc đang làm nhiệm vụ, ta lại phải báo cáo lại cho ngài công tước. Lần báo cáo tới sẽ chẳng vui vẻ gì đâu...”

À, ra là ngài ấy đang lo lắng về những yêu cầu vô lý từ những người có quyền thế. Tôi đoán là ngài hội trưởng cũng có nhiều nỗi khổ tâm. Rốt cuộc thì gia đình công tước rất quan tâm đến mọi thứ liên quan đến tôi.

Họ không phải là loại người sẽ đòi hỏi vô lý vì những chuyện nhỏ nhặt thế này, nhưng tôi có thể hiểu được sự lo lắng đó.

“Nhóc còn chưa phải là người lớn nữa... Rốt cuộc quá khứ của nhóc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tôi có thể cảm nhận rõ sự thương hại trong ánh mắt của ngài ấy.

“Dù sao thì, gác chuyện bàn bạc với ngài công tước qua một bên, hội và bản thân ta đã xác định không có vấn đề gì liên quan đến nhóc. Ta chỉ muốn nói vậy thôi, nhóc đi được rồi. ...Nếu có điều gì không hài lòng, tự mình suy ngẫm đi.”

“Cảm ơn ngài.”

Sau khi mọi chuyện được giải quyết, tôi rời đi.

■■■

Tin tức về những gì đã xảy ra đã lan truyền khắp quảng trường trong lúc mọi người đang đợi xe ngựa. Nhiều mạo hiểm giả cho rằng tôi đã mệt nên nhường tôi lên trước. Nhờ vậy, tôi đã có thể lên xe sớm và suy ngẫm về chuyện buổi chiều.

Tôi không hề hối hận chút nào về việc hạ gục Sacchi và đồng bọn, nhưng trước khi sự việc xảy ra, tôi đã cảm thấy một cơn bực tức khủng khiếp. Dù hành động của mình là cần thiết, nhưng liệu có phải mình đã không vung nắm đấm chỉ vì tức giận không? Ngay cả khi nghĩ lại, tôi cũng không thể chắc chắn.

Nói cách khác, tôi không thể hoàn toàn phủ nhận điều đó.

Mình là một đứa trẻ ư? Không thể nào. Mình là một người đàn ông bốn mươi hai tuổi trong thân xác một đứa trẻ. Một người lớn biết suy xét phải trái.

Mình có biết suy xét không? ...Tôi sẽ không nói là không có, nhưng có khả năng tôi sẽ nổi điên nếu bị khiêu khích.

Chẳng lẽ mình sẽ vung nắm đấm với bất kỳ ai làm mình ngứa mắt sao? Bất kỳ ai mình không ưa? ...Nếu vậy, mình có khác gì lũ côn đồ kia đâu.

Mình có rất nhiều kỹ năng và sức mạnh, nhưng tinh thần của mình dường như có vấn đề.

...Giờ nghĩ lại, mình chẳng thay đổi gì kể từ khi đến thế giới này. Mình đã tự cô lập trong rừng, tránh né giao tiếp xã hội như kiếp trước, và cứ sống như vậy. Rồi mình gặp ngài Reinhart và gia đình ngài ấy.

Nếu không gặp họ, có lẽ mình đã kéo dài chuỗi ngày ẩn dật trong rừng mãi mãi. Kể từ khi gặp họ, mình chẳng làm gì ngoài việc dựa dẫm vào họ. Họ chuẩn bị chỗ ăn ở cho mình, chào đón mình nồng nhiệt... Phải chăng mình đang được nuông chiều quá mức?

Nhìn lại những chuyện đã xảy ra kể từ khi đến thế giới này... Mình đã luôn lảng tránh những gì mình không thích, chưa từng phải nếm trải khổ cực, và cứ thế được bao bọc trong lòng tốt của gia đình công tước... Tình trạng này thật sự không ổn chút nào. Cứ đà này, mình sẽ trở thành một kẻ tồi tệ. Tất cả những khả năng chiến đấu vượt trội so với người thường chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn mà thôi.

Mình rất biết ơn gia đình công tước, nhưng mình cần phải rời xa họ một thời gian. Mình cần phải rèn giũa lại bản thân từ gốc rễ. Tiếp tục được họ chăm sóc sẽ không tốt chút nào... Phải, mình cần phải tự lập.

Từ trước đến nay, mình đã dành nhiều thời gian suy nghĩ xem làm thế nào để có thể cảm ơn họ cho đủ. Nhưng ngay cả mình cũng thấy thật vô liêm sỉ khi một kẻ vẫn còn đang sống dựa dẫm vào họ từ miếng ăn đến chỗ ở lại nghĩ đến chuyện báo đáp.

Tôi đã dành một thời gian dài để suy ngẫm trên đường trở về thị trấn, và đã đi đến một kết luận vào lúc về đến nhà trọ.