Cuồng Loạn Tiểu Thư, Nia Liston

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

(Hoàn thành)

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

Mật Tráp Cơ

Vài năm sau, Từ Hành, · Bá chủ game mobile · Nhà đầu tư thiên thần của Mihoyo · Người sáng lập Weixun · Đại lão mới nổi trong bóng tối của giới Internet · , cúi đầu nhìn vào tay trái và tay phải của m

430 6933

nuôi dạy những kẻ phản diện đúng cách

(Đang ra)

nuôi dạy những kẻ phản diện đúng cách

ClicheTL

Để có 1 cuộc sống yên bình

223 5469

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

731 9024

Hãy Để Chị Quên Đi Mối Tình Đầu

(Hoàn thành)

Hãy Để Chị Quên Đi Mối Tình Đầu

Amasaki Mirito

Dưới cái nóng của "Mùa hạ của Làn hơi Nóng", không chỉ có tình cảm của tôi chuyển động. Mà cả nỗi ám ảnh và mối tình đơn phương Haru-senpai dành cho người anh trai đã khuất của tôi.

27 675

Sợ Đau Nên Tôi Sẽ Né Hết Sạch

(Đang ra)

Sợ Đau Nên Tôi Sẽ Né Hết Sạch

冰镇橘zi

(Nam chính ở đời thực, nhân vật nữ trong game. Xu hướng nữ tính hóa dần dần ở thế giới thực)

94 2950

Thiên Tài Tâm Lý Học Tội Phạm

(Đang ra)

Thiên Tài Tâm Lý Học Tội Phạm

Xin Bai (辛白)

Mỗi vụ án trong truyện là một cuộc đấu trí nghẹt thở giữa một bộ não thiên tài và những tên tội phạm biến thái, xảo quyệt nhất. Khi ranh giới giữa chính nghĩa và cái ác trở nên mong manh, liệu sự thật

89 1828

Đoạn kết

Đoạn kết

"Lại quay về căn phòng này rồi nhỉ."

Căn phòng riêng đã lâu mới trở lại chẳng có gì thay đổi so với lúc tôi đi.

Dù không mệt lắm, nhưng cảm giác như mình đang mệt nên tôi thử thả người xuống giường. ...Nhắm mắt lại thấy cơn buồn ngủ kéo đến, vậy ra là tôi cũng có chút mệt thật.

"Để tôi pha trà nhé?"

"Ừ."

Rinokis, người cùng trở về với tôi, bắt đầu chuẩn bị trà với những động tác thành thục. Sắp đến giờ ăn trưa rồi nên không cần bánh trái gì đâu.

Tuy buồn ngủ nhưng vừa đến nơi đã lăn ra ngủ trưa thì không hay lắm, nên tôi uể oải ngồi dậy và đi đến bàn.

"Cô không cần về nhà sao?"

Ở học viện, người hầu thực sự phải túc trực bên chủ nhân 24/24. Đương nhiên chẳng có thời gian mà về thăm nhà.

Nghe nói phần lớn người hầu đi theo con cái quý tộc sẽ xin nghỉ phép vào các kỳ nghỉ dài như nghỉ hè hay nghỉ đông để về thăm quê.

Nghe được chuyện đó, trước đây tôi từng hỏi Rinokis rồi, nhưng giờ tôi hỏi lại lần nữa.

"Tôi vẫn trao đổi thư từ thường xuyên nên không sao đâu ạ."

Câu trả lời vẫn y hệt lần trước.

"Hơn nữa tôi lo cho Tiểu thư lắm. Lo quá chừng lo, không thể rời mắt được đâu."

Đó cũng là câu trả lời y hệt lần trước.

Kể từ vụ việc ở Đấu trường Ngầm, sự giám sát và hộ tống của Rinokis trở nên thái quá.

Mà, chuyện đó là do tôi tự gây ra, nên đành chịu thôi.

"Còn chuyện ngủ cùng nữa chứ."

"Ta nói bao nhiêu lần rồi, hôm đó ta có ngủ cùng. Chỉ là trong lúc ngủ Rinokis không dậy thôi."

"...Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy lạ. Tiểu thư ngủ ngay bên cạnh mà tôi lại không tỉnh dậy thì thật không thể tin nổi."

"Do mất máu nhiều quá thôi. Lúc đó cô vừa bị chém vào tay mà."

——Với lại tôi đã bồi thêm một cú cực mạnh, tống cô nàng đang ngủ rơi thẳng xuống đáy vực của giấc mộng luôn rồi.

"Cứ thấy sai sai thế nào ấy..."

Đã hơn một tháng trôi qua kể từ ngày đó, nhưng Rinokis vẫn dai dẳng thật.

Thực ra, bị chấp niệm chuyện ngủ cùng đến mức này, tôi bắt đầu thấy... hơi sợ rồi đấy...

Đúng là cô hầu nữ kiêm đệ tử vẫn chưa rũ bỏ được lòng nghi ngờ.

Ăn trưa tại dinh thự xong, đến chiều.

Tôi ra vườn, cùng Rinokis quan sát cảnh luyện tập của anh trai và cô hầu nữ riêng Linette, thi thoảng góp ý vài câu.

Anh trai và Linette dùng mộc kiếm, nên tôi không có nhiều thứ để nói.

Vốn dĩ họ là môn sinh của lưu phái khác, nên lẽ ra tôi không được phép xen vào.

Trình độ của Linette cũng rất tốt, nên tôi chỉ lo chuyện bao đồng thôi. Trừ khi được yêu cầu, còn không thì không nên tùy tiện mở miệng.

Nhân tiện thì Rinokis ngày xưa cũng dùng kiếm, nhưng từ khi bái tôi làm sư phụ thì đã chuyển sang dùng tay không. Tuy nhiên hiện tại cô ấy vẫn mang theo dao găm để phòng thân.

Với tôi thì dùng vũ khí hay không cũng chẳng quan trọng lắm.

Lưu phái của tôi............ chà, tuy không nhớ rõ lắm, nhưng chắc chắn không có những bài quyền hay chuyển động bị đóng khung cứng nhắc đâu.

Hình như nó chuyên về sự linh hoạt ứng biến để đối phó với mọi tình huống, mọi đối thủ thì phải.

Trong đó cũng có lúc dùng vũ khí——thế nên tôi mới biết kỹ thuật dùng mộc kiếm chém đứt cành cây. Mà thực ra dùng tay không chém còn sắc bén hơn mộc kiếm nhiều.

——Dù sao thì, cả anh trai và Linette chắc chắn đã mạnh hơn so với lần trước tôi thấy.

"Tốt lắm, anh Hai. Trình độ của anh đang lên rất thuận lợi đấy."

"Em thật là... thỉnh thoảng lại nói chuyện với giọng điệu bề trên ghê gớm nhỉ."

Chuyện đó thì chịu thôi.

Tính cả kiếp trước thì em lớn tuổi hơn anh nhiều, trình độ cũng cao hơn mà.

——Khung cảnh nghỉ hè này chẳng khác mấy so với hồi tôi còn ngồi xe lăn trong dinh thự này, khiến tôi thấy chút hoài niệm.

Tuy nhiên, có một điều đã thay đổi rõ rệt.

"Thưa Tiểu thư Nia. Người có thể chỉ giáo cho tôi một chiêu không?"

Đó là việc Linette bắt đầu cầu xin tôi luyện tập cùng.

"Khoan đã Linette. Người đấu với Nia phải là ta trước."

Và cả anh trai cũng bắt đầu mong muốn điều đó.

——Hừm. Muốn tôi động tay và động miệng sao.

"Rinokis. Ra tiếp chiêu họ đi."

Dọn đường là việc của đệ tử.

Và trong khi Rinokis đấu với anh trai và Linette, tôi đứng ngoài quan sát.

"——Thế này này. Thu hẹp sải chân khi lao vào, cảm giác như muốn đưa mũi kiếm chạm vào mục tiêu ấy. Nếu đối thủ dùng tay không thì hãy tận dụng lợi thế tầm xa của vũ khí."

Từ bên ngoài, tôi chỉ dẫn những điểm cần cải thiện trong chiêu thức.

Anh trai và Linette có thể mạnh đến mức nào đây?

Niềm vui ngày hè, thế là âm thầm tăng thêm một thứ.

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!