Chương 3: Vòng Chính Bắt Đầu
— "Thật... thật là một sự náo nhiệt khủng khiếp! Đại náo nhiệt! Cảnh tượng hỗn loạn cứ như thể toàn bộ người dân Vương đô đang tụ tập về đây vậy! Một sự náo động lớn đến mức khiến những kẻ đang ung dung nhìn xuống từ các tầng lầu cao ốc trở nên thật đáng ghét!"
— "Ngay lúc này! Con thuyền đi đầu đang tiến vào cảng! Cuối cùng thì! Cuối cùng thì những tuyển thủ từng nếm mùi thất bại đang tiến vào hội trường Vòng Chính! Liệu ngọn lửa phục thù sẽ bùng lên, hay họ sẽ lại một lần nữa gục ngã trước những người chiến thắng đã được chọn! Kỳ vọng dành cho Vòng Chính đang dâng cao ngùn ngụt!"
Quả thực, ồn ào kinh khủng.
"Oa... may mà mình không có mặt ở hiện trường..."
Tôi hoàn toàn đồng ý.
Đêm nay, sau khi hoàn thành công việc lớn. Tắm rửa, ăn tối xong xuôi, thầm cảm ơn đống bài tập về nhà không tồn tại, giờ chỉ việc đi ngủ.
Khi mọi thứ cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, tôi cùng Leliared, người đã mò sang đây vào buổi tối, cùng xem Magic Vision.
Tạm coi đây cũng là một phần công việc đi.
Vì cũng là để nhìn lại buổi ghi hình hôm nay.
Thứ mà chúng tôi đang xem là dáng vẻ oai hùng của những kẻ đã chiến thắng Vòng Hồi Sinh. Là những thước phim ghi lại cảnh các tuyển thủ xuất sắc giành được suất vào Vòng Chính đang tiến vào hội trường.
Những chiếc Đơn Thuyền xa hoa nối đuôi nhau, đường hoàng tiến chậm rãi trên con phố chính.
Ngồi trên đó là những kẻ bại trận đang một lần nữa tiến về hòn đảo quyết chiến.
Đám đông tụ tập để nhìn mặt họ hò reo vang trời, khung cảnh tiễn đưa những võ nhân từng một lần ngã ngựa trông hệt như cảnh các anh hùng xuất chinh vậy.
Và rồi, chen lấn xô đẩy trong đám đông đó để ghi lại khung cảnh ấy, gào thét để giọng không bị tiếng hò reo nuốt chửng, là Kikirila và Josecot.
Chẳng còn góc máy hay vị trí đứng gì nữa, những thước phim thô kệch, méo mó và lộn xộn.
Nếu nhìn bằng con mắt bình tĩnh, đây chắc chắn là những thước phim nghiệp dư sẽ bị loại bỏ ngay lập tức.
Nhưng mà, thú vị thật.
Những thước phim quay trong cảnh bị đám đông chen lấn mang lại cảm giác hiện trường khác hẳn với kiểu quay phim chỉ đơn thuần là ghi hình. Hình ảnh càng rung lắc, không khí hiện trường càng truyền tải chân thực.
Chiếc xe cuối cùng đã vào cảng.
Cảnh quay chuyển đổi, lần này là cảnh các tuyển thủ bước lên phi thuyền.
Leliared đã lên hình.
Từ đây là đất diễn của Leliared và đội quay phim nhà Silver.
...Mà, từ đoạn này chắc cũng chẳng có gì đáng xem lắm.
"Tớ có nghe nói phố chính náo loạn lắm, nhưng không ngờ lại đến mức này..."
Cô bạn tóc đỏ đối diện có vẻ cũng nghĩ y như tôi, nhỏ quay sang nhìn tôi.
"Đúng ha. Chắc là vất vả lắm đây."
Tôi không thể tưởng tượng nổi cảnh mình phải làm việc đó.
Nếu tôi ở đó, chắc tôi sẽ lỡ tay đấm bay mấy kẻ ngáng đường mất.
Hoặc nói đúng hơn, nếu là chúng tôi, chắc chắn sẽ chiếm giữ những chỗ có thể quay phim một cách bình tĩnh... chính là mấy tầng lầu hay sân thượng mà Kikirila đã nhắc tới ấy. Một cách tao nhã.
Sự sắp xếp kém cỏi, khâu chuẩn bị vụng về của đài truyền hình bán chuyên, hai yếu tố đó đã tạo nên những thước phim này.
Không, nói thế thì hơi khắc nghiệt quá nhỉ.
Họ vẫn là những học viên còn non kinh nghiệm. Dù kỹ thuật quay phim có tiến bộ, nhưng để làm hoàn hảo cả khâu chuẩn bị tiền kỳ thì quả là khó.
...Khoan đã?
Hay là, cố tình quay như vậy?
Wagnas đã cố tình không chuẩn bị chỗ đứng mà chọn quay trực tiếp tại hiện trường sao? Cố tình chọn quay những cảnh đó? Để thu được cái không khí hỗn loạn khổng lồ kia. Tin tưởng rằng các nhân viên, cũng như Kikirila và Josecot đứng trước ống kính sẽ hoàn thành nhiệm vụ.
Nếu là vế sau, thì sự trưởng thành của cậu ta thật đáng kinh ngạc. Sau này liệu cậu ta có gia nhập Đài truyền hình Vương đô không nhỉ? Chiêu mộ về Đài truyền hình Liston... à không, hình như cậu ta từng nói nhà ở Vương đô thì phải. Có nghe loáng thoáng là thuộc dòng dõi quý tộc cấp thấp... chắc không chiêu mộ được rồi.
Mà, dù sao thì.
"Tuổi trẻ thật tốt ha."
Cái gọi là sự liều lĩnh của tuổi trẻ, sự ngông cuồng của tuổi trẻ đấy.
Mấy chuyện vô lý đó, tôi chịu không làm nổi nữa rồi.
Sai sót trong ngành hình ảnh sẽ lưu lại mãi mãi. Tôi không muốn mạo hiểm ở mảng này lắm.
"Hả? Cậu nói gì vậy? Nia bằng tuổi tớ mà?"
Trên Ma Tinh Bản đang chiếu hình ảnh cô bé tóc đỏ đứng đó giới thiệu tên và tóm tắt lý lịch của từng tuyển thủ bước lên phi thuyền.
Tiện thể thì, người đi phỏng vấn nhanh bên trong phi thuyền là tôi.
Còn người đón các tuyển thủ tại Đảo Nổi, nơi tổ chức Vòng Chính, là Hildethora.
Vì đã biết diễn biến từ đây rồi nên tôi cũng không có cảnh nào đặc biệt muốn xem. Xem lướt qua là đủ.
"Nè Nia, cậu nghĩ ai sẽ vô địch?"
"Hả? Vô địch?"
Nhắc mới nhớ, tôi chưa từng nói chuyện này với Leliared bao giờ.
Chúng tôi thường xuyên trao đổi thông tin về tuyển thủ, kiểu như ai trông có vẻ mạnh hay gì đó. Ngay cả trong đoạn phim của nhỏ vừa chiếu cũng đang nói về thông tin tuyển thủ mà. Vì đó là điều cần thiết cho việc quay phim.
Tuy nhiên, chúng tôi chưa từng nói sâu hơn thế.
Ai sẽ vô địch sao.
"Lelia nghĩ sao?"
"Esuera bảo rằng, bảng không vũ khí thì chắc chắn là Lino. Tớ cũng nghĩ vậy."
Ra là thế, cô hầu gái của nhỏ dự đoán vậy sao. Cô ta cũng khá mạnh đấy, nhưng lại không tham gia nhỉ. Mà, hầu gái bình thường thì ai lại đi thi đấu chứ.
Lino à.
Đúng là ứng cử viên số một thật.
Tôi không mong Rinokis thua, nhưng nếu mọi chuyện cứ diễn ra đúng dự đoán thì chán lắm. Chính vì ai cũng nghĩ đó là ứng cử viên số một nên người ta mới mong chờ một cú lật kèo ngoạn mục.
"Ừm, tớ thì có cảm giác Gandolf sẽ làm nên chuyện."
Đối thủ cạnh tranh nặng ký nhất của Rinokis, quả nhiên chỉ có thể là Gandolf.
"Hả? Thầy ấy á?"
Phải rồi, với Leliared thì đó là thầy giáo ở võ đường Thiên Phá Lưu.
"Nói thế này cũng hơi kỳ, nhưng thầy ấy mạnh đến thế sao?"
Việc Gandolf vô địch đồng nghĩa với việc một người thân quen lại mạnh đến mức đó. Vì là người quen nên chắc cũng có phần khó tin.
"Mạnh đấy. Rất mạnh là đằng khác."
Nói thẳng ra thì, vấn đề là trong số các tuyển thủ bảng không vũ khí, liệu có ai xuyên thủng được lớp phòng ngự của Gandolf hay không mà thôi.
Những cú đấm đá không kèm theo "Khí" thì e là hầu như chẳng gây ra chút sát thương nào. Và dĩ nhiên Gandolf cũng sẽ tấn công lại. Với thể hình đó, đương nhiên sức tấn công cũng rất cao.
Theo lý thuyết này thì dù đối thủ có cầm vũ khí cũng vậy thôi. Kể cả dùng vật sắc nhọn cũng khó mà gây ra vết thương chí mạng được. Trừ khi phải là cao thủ thượng thừa.
Người khiến tôi hơi bận tâm là tên Người Thú Cáo Xanh Tohawrow.
Nhìn qua thì tên này cũng không xuyên thủng được phòng ngự của Gandolf. Nhưng hắn là ứng cử viên Dũng giả đến từ Dũng Tinh Hội. Chắc chắn là có nắm giữ con bài tẩy tương xứng.
Ngoài ra, người mà tôi bỗng muốn cổ vũ một chút là Zion Âm Tốc.
Gã Người Thú Sói đã chiến thắng Vòng Hồi Sinh. Giờ đây thắng thua đã không còn quan trọng, chắc hẳn rất nhiều người đang mong chờ trận tái đấu giữa hắn và Gandolf. Cái bản mặt gườm gườm nhìn vào ống kính đó, là gương mặt của một võ nhân đã hạ quyết tâm. Hắn chắc chắn sẽ dốc toàn lực không chút tiếc nuối. Nếu trận tái đấu thành hiện thực thì sẽ đáng xem lắm đây.
"Hưm... Thầy mà vô địch sao. Cảm giác không tưởng tượng nổi ha."
Cậu là đệ tử cơ mà? Ở câu lạc bộ là quan hệ sư đồ đúng không? Tin hay không tin chuyện vô địch thì khoan bàn, nhưng ít nhất cũng nên cổ vũ chứ. ...Ơ? Cậu có cổ vũ không đấy?
"Thế Lelia cổ vũ cho ai?"
"Chắc vẫn là Lino thôi! Cậu ấy đã xuất hiện trong chương trình của nhà tớ mà!"
A, tội nghiệp Gandolf.
Làm sư phụ mà bị đệ tử coi thường sức mạnh thì khó chịu lắm đấy. Tất nhiên là muốn được cổ vũ vô điều kiện, muốn được tin tưởng rồi. Và muốn được tôn trọng nữa.
Không truyền đạt được rồi... Cổ vũ cho sư phụ đi chứ. Nói đó là nghĩa vụ của đệ tử cũng không quá đâu.
"Bảng có vũ khí thì sao?"
"Tớ nghĩ không có ứng cử viên vô địch nào tầm cỡ như Lino đâu. Hầu gái của cậu nói sao?"
"Linette Blanc. Chị ấy bảo hầu gái của ngài Niel có thể sẽ thắng."
À, Linette hả.
Nhỏ đó thi đấu khá nhạt nhòa, nhưng lại chiến thắng bằng lối đánh cực kỳ chắc chắn. Không có điểm nhấn nào nổi bật, nhưng người trong nghề nhìn vào sẽ thấy mọi yếu tố đều đạt trình độ cao.
Lý do trận đấu nhạt nhòa là vì nhỏ luôn chiến đấu theo nhịp độ của bản thân.
Không bị cuốn theo nhịp độ của đối thủ, cũng không bị phá vỡ thế trận.
Chẳng cần tung ra mấy chiêu trò bay bổng hay cái gọi là tuyệt kỹ tất sát, chỉ cần trung thành với cơ bản là có thể thắng. Thắng chỉ bằng cơ bản, đó cũng là lý tưởng của võ thuật gia. Vì cơ bản chính là thứ được rèn luyện nhiều nhất mà. Dù hơi chán mắt.
"Có sáu người làm tớ bận tâm."
"Tận sáu người á?"
Tôi lần lượt kể tên.
"Linette, Anzel, Freeze. Tớ nghĩ một trong ba người này sẽ vô địch. Cá nhân tớ thì để ý đến Kiếm Quỷ Asuma. Những kẻ khó đoán thực lực thì có Sauzan Flamin và Restra. Mấy người này chắc chắn sẽ lọt vào top đầu thôi."
Sauzan cũng là ứng cử viên Dũng giả của Dũng Tinh Hội.
Hắn cũng cùng kiểu với Linette, trụ lại nhờ kiếm thuật trình độ cao và lối đánh chắc chắn.
Restra thì... chắc là do không có duyên, tôi chưa xem trận nào của cô ta cả. Vì không được lên sóng đặc biệt nên chắc cô ta cũng thắng một cách chắc chắn thôi. Chắc thế.
Người tôi quan tâm nhất là Kiếm Quỷ Asuma Hinoki.
Ở vòng loại hắn đã thắng một cách thong dong không chút nguy hiểm. Nhưng thực lực của hắn không nên đo đếm ở giai đoạn hiện tại mà phải trong những trận đấu giằng co. Nếu gặp đối thủ ngang tài ngang sức, hắn chắc chắn sẽ còn tiến bộ. Nếu hắn tiến bộ vượt qua cả tưởng tượng của tôi, hắn sẽ nhảy vọt lên thành ứng cử viên vô địch. Hiện tại thì chỉ là một ẩn số lớn thôi. Một cổ phiếu đáng chú ý nhờ tiềm năng phát triển.
"Hưm..."
Không biết là đã thông hay chưa, phản ứng của Leliared khá nhạt.
"Nè."
Không, hình như không phải vậy?
"Nia và Anzel có quen biết nhau hả?"
"Hả? Không, chỉ từng phỏng vấn qua thôi."
Câu hỏi này làm tôi giật thót một cái.
Anzel là người của thế giới ngầm. Bình thường thì làm gì có cơ hội quen biết, và chắc cũng chẳng ai nghĩ tôi có liên hệ gì với hắn. Hắn cũng không gọi tên tôi trước mặt người khác. Lần trước lúc hắn xích mích với ông già kia, hắn cũng nói mấy câu khiến mối quan hệ trở nên mập mờ khó hiểu.
Mà, vì tôi từng có quá khứ hay lui tới quán rượu đó nên ai biết thì sẽ biết thôi. Nhưng tôi chưa từng kể với Leliared.
"Vậy à. À nè, chuyện về chị Recurvita ấy mà."
Nhắc đến Rikuru, thì chính là nhị tiểu thư nhà Silver, Recurvita. Vị nữ họa sĩ đó đấy.
"Hình như chị ấy đang để ý Anzel hay sao ấy."
"Để ý hả?"
Gì cơ? Là để ý cái kiểu tóc mà ngày nào hắn cũng chẳng biết vuốt kiểu gì đó hả? Hắn ta vuốt kiểu gì mà hay vậy nhỉ. Cạo sát hai bên và phía sau... rốt cuộc là cấu tạo kiểu gì không biết.
"Ừm... cảm giác như là... đang yêu ấy..."
Yêu?
...Là tình yêu sao.
Cũng phải thôi. Cả Anzel và Recurvita đều đã ngoài hai mươi, Recurvita có kết hôn rồi cũng chẳng lạ. Dù trông trẻ hơn tuổi thật và hay ru rú trong nhà, nhưng chị ta cũng đến tuổi cập kê rồi.
Trai đơn gái chiếc đang độ xuân thì mà nói là để ý nhau, thì chắc chắn là mấy chuyện nam nữ đó rồi. Đứa nào vừa bảo là để ý kiểu tóc, nói năng khô khan thế không biết. Là tôi à? ...Cơ mà tôi vẫn tò mò về cái đầu đó thật.
"Chính chủ nói thế à?"
"Không, chị ấy không nói. Nhưng mà chị ấy phác họa Anzel nhiều kinh khủng khiếp luôn, nên tớ đoán vậy."
À, thế thì đúng là có để ý thật rồi.
...Cơ mà tôi chẳng thể thật lòng ủng hộ được. Hai người thuộc hai thế giới hoàn toàn khác nhau, tính cách cũng chẳng thấy hợp chút nào.
"Nói mới thấy, Anzel cũng ngầu mà nhỉ. Kiểu như có một nét quyến rũ nguy hiểm, hay là phong thái rất bảnh bao ấy."
Mà, nói sao nhỉ.
"Võ Đấu Hội kết thúc là hết dính dáng đến nhau ngay ấy mà, chỉ là chuyện bây giờ thôi. Cứ kệ đi."
"Cũng đúng ha. Esuera cũng bảo người đó không được đâu. Khó lắm."
Ừ, không được đâu.
Một bên là nhị tiểu thư gia tộc Silver thuộc Đệ Ngũ Giai Cấp, họa sĩ nổi tiếng.
Một bên là cư dân thế giới ngầm xuất thân bất minh, lại còn có tiền án.
Dù thời đại này bức tường thân phận đã mỏng và thấp đi nhiều, nhưng ca này vẫn quá khó. Nếu hai người đã tâm đầu ý hợp thì còn châm chước được, chứ đằng này chắc cũng chưa đến giai đoạn đó đâu.
"...Nhưng mà, cứ nghĩ đến việc chị Rikuru đó có người trong mộng... tớ lại muốn ủng hộ ghê."
"Hiểu mà."
Chuyện tình yêu của cái chị Recurvita đó, ngoài ủng hộ ra thì chẳng biết làm gì khác. Giống như đệ tử ủng hộ sư phụ là chuyện đương nhiên, tôi cũng muốn cổ vũ cho cô ấy.
Nhưng mà, Anzel thì...
Sao cứ phải là hắn chứ? Chỉ riêng hắn là không được. Nếu là Gandolf thì tôi nghĩ còn có khả năng.
...Recurvita mà cũng biết yêu sao.
Cái người nhút nhát đến mức trốn sau lưng trẻ con ấy, mà lại yêu đương à.
"Cô ấy cũng đến tuổi có hứng thú với mấy chuyện đó rồi nhỉ."
"Không, chị ấy qua hai mươi rồi đó. Sống lâu gấp đôi chúng mình rồi đó... Nhưng mà lạ thật, tớ hiểu cái cảm giác muốn nói câu đó của cậu."
Tự nhiên thấy thấm thía ghê.
——Được rồi.
Sau bữa tiệc ngày mai là việc quay phim tạm ổn rồi. Tối nay ngủ sớm thôi.
◆
Vòng Hồi Sinh đã kết thúc, chúng tôi dành một tuần để phỏng vấn và ra mắt các tuyển thủ được hồi sinh.
Được tiễn đưa bởi đám đông khán giả cuồng nhiệt, họ di chuyển đến hòn đảo tổ chức giải đấu.
Cuối cùng, Đoàn trưởng Hiệp sĩ đoàn Wolkas đã tập hợp các tuyển thủ mặc lễ phục (nhóm thắng vòng loại) và các tuyển thủ không mặc lễ phục (nhóm thắng vòng hồi sinh) để quay phim một lượt, rồi công bố lịch trình chính thức.
Vòng Chính sẽ diễn ra sau một tuần nữa.
Số lượng người tham gia vào khoảng ba trăm người.
Sẽ thong thả giải quyết từng trận một, kéo dài từ bảy đến chín ngày cho đến trận chung kết và lễ bế mạc. Tùy thuộc vào diễn biến trận đấu và tốc độ giải quyết mà có thể không kịp, nên nghe nói ban tổ chức có dự trù thêm một hoặc hai ngày dự phòng.
Hạng mục không vũ khí có ít tuyển thủ hơn cũng sẽ được tổ chức song song với hạng mục có vũ khí. Vì vậy, chung kết của cả hai hạng mục sẽ diễn ra cùng ngày.
Luật thi đấu đại khái giống vòng loại, điểm khác biệt rõ ràng nhất là sẽ có ba trọng tài.
Ở vòng loại cũng đã có trường hợp này, đó là những tuyển thủ mãi không chịu nhận thua khi bị trọng thương, hoặc cách chiến đấu quá tiêu cực khiến trận đấu không thể tiếp tục. Trong trường hợp đó, nếu cả ba trọng tài cùng nhận định "không thể tiếp tục thi đấu", trận đấu sẽ bị cưỡng chế kết thúc.
Tóm lại là trọng tài cho dừng trận đấu. Tôi nghĩ đây là luật nên có.
Có thể đọc được ý đồ của ban tổ chức là hạn chế tối đa người chết.
Mà, là võ nhân thì cái cách ngã xuống cũng là một cảnh đáng xem. Tất nhiên, sự thẳng thắn tự mình nhận thua cũng không tệ.
Ngoài ra, cuối cùng ông ấy cũng đề cập đến chuyện cá cược.
Hình như sẽ tổ chức công khai, nếu đặt cược cho tuyển thủ vô địch hoặc lọt vào top cao thì sẽ được chia tiền thưởng. Không có mấy kiểu phức tạp như cược số liên tiếp hay thứ tự xếp hạng đâu.
Tuy nhiên, cá cược chui hay cá cược bất hợp pháp thì nhà nước không bảo đảm, tự làm tự chịu nên hãy cẩn thận, đại ý là vậy.
Chắc chắn đám người thế giới ngầm sẽ làm rầm rộ lắm đây.
Phần giải thích của Wolkas kết thúc, và tiệc đứng bắt đầu.
Vòng Chính sẽ diễn ra sau một tuần.
Và việc quay phim cũng chỉ đến hết bữa tiệc này thôi. Sau đó sẽ không quay các tuyển thủ nữa.
Với sự gia nhập của các tuyển thủ từ Vòng Hồi Sinh, danh sách tham dự Vòng Chính coi như đã chốt.
Một tuần sau đây, sẽ không ai làm phiền họ nữa. Đó là khoảng thời gian tự do để các tuyển thủ điều chỉnh trạng thái, rèn luyện, hoặc dưỡng thương.
Đồ ăn thịnh soạn, nhạc sống du dương.
Rượu cũng ê hề.
Khoảng ba trăm tuyển thủ, bề ngoài thì có vẻ ngoan ngoãn, đang trò chuyện cười nói hòa nhã.
——Đúng là một sự sắp đặt đáng ghét.
Những kẻ chiến thắng xúng xính trong bộ lễ phục, đối lập với những kẻ bò lên từ Vòng Hồi Sinh trong bộ thường phục.
Khung cảnh bữa tiệc nơi kẻ thắng người bại lộ rõ mồn một ngay từ cái nhìn đầu tiên này là một bố cục cố tình trực quan hóa những ân oán giữa các tuyển thủ, hoặc giả là để khơi mào những mâu thuẫn mới.
Lẫn trong đám người thắng cuộc mặc lễ phục, những kẻ thua cuộc nhận ra ý nghĩa của bố cục này và bắt đầu lườm nguýt khắp nơi.
Và cả những kẻ thắng cuộc với thái độ đâu đó vẫn còn dư dả, thong dong.
Dù có cố che đậy thế nào thì sự tương phản ấy vẫn quá rõ ràng. Dù không muốn thì họ vẫn phải để ý, vẫn bị tát thẳng vào mặt.
Khắp nơi, một bầu không khí căng thẳng như kim châm vào da thịt bắt đầu nhen nhóm. Những kẻ không thể hòa nhã nổi bắt đầu ôm trong bụng những khối u uất ức.
Một bữa tiệc như thế này làm sao mà êm đẹp cho được.
Cái lão vua kia định chơi tới bến thật đấy à. Thực sự đáng khen ngợi.
"Đi thôi nào."
Căng thẳng và áp lực ngày càng lớn, bầu không khí sặc mùi sát khí.
Dẫn đầu đội quay phim nhà Liston đang bị áp đảo tinh thần, tôi bắt đầu bước đi.
Nào, phỏng vấn thôi.
Ta sẽ chọc ngoáy vào những cảm xúc đen tối đang phình to kia.
Cho ta xem bản tính hiếu chiến của bọn mi đi, cái bản tính không thể nào ngồi yên ngoan ngoãn được ấy.
◆
"Nia nè. Nia à. Tớ thấy làm thế, nói sao nhỉ... không tốt đâu."
Tớ biết là không tốt mà.
Nhưng tha cho tớ đi.
"Tớ muốn giải đấu này thành công, tớ đã cố gắng rất nhiều vì điều đó. Nên tớ quyết định sẽ không nương tay cho đến phút cuối cùng. Việc gì cần thiết tớ sẽ làm hết."
"Tớ hiểu cảm giác của cậu nhưng mà..."
Dự định sắp tới, lời giải thích của Đoàn trưởng Wolkas, và cả bữa tiệc đứng đó.
Chương trình phát sóng vào tối hôm đó, tôi đang xem cùng Leliared tại phòng ký túc xá của mình.
——Chà chà, quay được mấy cảnh tuyệt thật đấy.
Ở hội trường bữa tiệc lúc đó cũng có cả Leliared và Hildethora, nhưng tích cực quay phim thì chỉ có đội quay phim nhà Liston thôi.
Vì bầu không khí lúc đó tệ hại vô cùng.
Ban đầu còn hòa nhã, nhưng càng về sau càng trở nên im lặng. Những cảm xúc tiêu cực lan tràn đến mức ngay cả tiếng nhạc êm dịu của ban nhạc cũng trở nên trống rỗng. Nghiệp chướng sinh ra từ cảm xúc con người cứ như thể hiện hình rõ mồn một trước mắt vậy.
Khắp nơi bắt đầu lườm nguýt nhau, có kẻ lẳng lặng túm lấy cổ áo đối phương. Chẳng hiểu sao nhân viên ban tổ chức không can thiệp; người can ngăn lại là các tuyển thủ khác, nhưng rồi chính họ cũng thấy ngứa mắt. Số lượng người lườm nhau tăng lên. Có kẻ bắt đầu lầm bầm chửi rủa, văng tục.
Đó quả là một bầu không khí đáng sợ nhưng cũng đầy phấn khích.
Sở dĩ không xảy ra đại loạn đả ngay tại chỗ, hoàn toàn là nhờ quy tắc vẫn còn nằm trong đầu họ.
Nếu gây gổ hay đánh nhau tư thù, sẽ bị tước quyền thi đấu ngay lập tức mà không cần hỏi han.
Thực tế ở vòng loại nghe nói cũng có vài người bị loại rồi. Đã đến được tận đây, chẳng ai muốn mất quyền tham dự Vòng Chính ở cái nơi như thế này. Chính suy nghĩ đó đã kìm hãm những nắm đấm đang siết chặt không vung lên.
Và đội quay phim nhà Liston chúng tôi đã đi lại tung hoành khắp cái hội trường tiệc tùng đó.
Chen vào giữa những kẻ đang hằm hè nhau, cười tươi rói mà châm dầu vào lửa: "Không biết ai mạnh hơn nhỉ?", hay chọc ngoáy kiểu: "Chênh lệch thể hình hơi lớn ha. Bên này có lợi thế hơn chăng?".
Chúng tôi đã hành động một cách thiếu ý tứ đến mức không thể chấp nhận được như thế đấy.
Họ không trả lời nhiều, nhưng chắc chắn là có phản ứng. Mạch máu trên thái dương họ giật giật liên hồi. Trông như sắp sửa phun ra mấy câu kiểu "Tao giết mày bây giờ con ranh kia" hay "Ồn ào quá câm mồm đi". Tốt lắm tốt lắm, nếu được thì cứ lao vào đánh tôi cũng được. Vì tôi né được mà. Sẽ không bị loại đâu.
——Mà, toàn là dân chuyên nghiệp cả.
Dù tôi có chọc ngoáy một chút, và chắc cũng có người thực sự cay cú không nuốt trôi, nhưng tất cả bọn họ đều là chuyên gia trong lĩnh vực bạo lực.
Họ biết rõ nơi nào nên đánh, lúc nào nên đánh, và đối thủ nào nên đánh. Thế nên tôi nghĩ mới không xảy ra loạn đả. Tất nhiên, phần lớn cũng là do không muốn gây chuyện để rồi bị loại.
"Nhưng mà xôm tụ quá còn gì?"
"...Tớ nghĩ là không tốt đâu. Muốn quay mặt đi, nhưng đúng là không thể rời mắt được thật."
Dần dần, tiếng chửi bới, tiếng can ngăn, tiếng la ó bắt đầu trở nên nổi bật.
Đúng vậy, nhờ hành động hôm nay của tôi, một loại ân oán giữa các tuyển thủ đã được sinh ra. Hoặc có thể nói, những ân oán vốn đã tồn tại nay lại càng lớn thêm.
Đặc biệt là nhóm Vòng Hồi Sinh.
Thực ra, độ nổi tiếng của bọn họ đang tăng vọt.
Theo nhận định của Hildethora, có lẽ là do Vòng Hồi Sinh được tổ chức ngay tại Vương đô, và những khán giả trực tiếp chứng kiến đã đặt tình cảm vào đó.
Những kẻ từng bại trận một lần, nay lại hướng tới Vòng Chính.
Gọi là tinh thần cỏ dại cũng được, khán giả đã bị mê hoặc bởi cái dáng vẻ lấm lem bùn đất cố gắng bò lên ấy.
Đã có những kẻ đổ máu chiến đấu ngay trước mắt họ. Nếu đã nhìn thấy thứ ánh sáng đó, người ta cũng sẽ muốn cổ vũ thôi.
Một bên là kẻ thắng, một bên là kẻ bại.
Hình ảnh họ lườm nguýt, gây gổ nhau trên màn hình chắc chắn đã thổi bùng lên sự kỳ vọng cho Vòng Chính.
Mà, tóm lại là bữa tiệc đã rất sôi động.
Kết thúc trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc mà không nổ ra đánh nhau thì đúng là kỳ lạ.
...Tuy nhiên, tôi vẫn thấy nể phục.
Trong tình huống này mà vẫn có kẻ mải mê ăn uống, có kẻ đứng xa xa cười khẩy quan sát tình hình, có kẻ không tham gia náo loạn nhưng vẫn cảnh giác cao độ xung quanh. Có kẻ bị lườm vẫn cứ phớt lờ, có những nhóm hợp cạ vẫn mải mê đàm đạo, lại có kẻ tranh thủ cơ hội chạy theo máy quay để khoe cơ bắp.
Những kẻ giữ được nhịp độ của riêng mình, quả nhiên thực lực vẫn nhỉnh hơn một bậc.
"Được đấy chứ, sát phạt ghê."
Ngay cả qua màn hình, bầu không khí bất thường của hiện trường vẫn truyền tới.
Cứ như một ví dụ điển hình cho việc tập hợp chừng này võ đấu gia lại thì đương nhiên sẽ thành ra thế này. Dù tôi không chọc ngoáy thì để lâu cũng sẽ tự thành ra thế này thôi.
Võ đấu gia ấy mà, hầu hết đều nghĩ "Ta là mạnh nhất", "Ta muốn chứng minh mình mạnh".
Những kẻ có suy nghĩ đó mà chạm mặt nhau, thì đương nhiên sẽ muốn đọ sức rồi.
"Nia à..."
Leliared đang ngán ngẩm, nhưng tôi mặc kệ.
Thế này mới là đúng.
Cứ thần thánh hóa võ đấu gia một cách kỳ lạ thì sẽ bị phản bội đấy. Bản chất của võ đấu gia cũng chẳng khác gì mấy đứa trẻ con thích khoe khoang đánh đấm đâu. Chỉ là những tồn tại luôn băn khoăn xem ai mạnh, đối phương có mạnh hơn mình không. Chỉ đến thế mà thôi.
"——A, chỗ này."
Vào lúc không khí đang sát phạt và những lời thóa mạ bắt đầu bay qua bay lại.
Leliared dường như tìm thấy gì đó trong đoạn phim, chỉ tay vào góc Ma Tinh Bản.
"...Hả? Gì đấy?"
Ở phía sau lưng tôi - kẻ đang hớn hở khơi dậy lòng tự tôn và mặc cảm của các tuyển thủ, hình như đã có chuyện gì đó xảy ra.
Nhìn theo hướng tay chỉ, lướt qua màn hình chỉ trong một khoảnh khắc rồi biến mất khỏi khung hình là... Anzel hả? Hắn đang bế ai đó thì phải.
"Chị Rikuru?"
Hả? Recurvita sao?
"Người Anzel đang bế ấy? Tớ thấy đúng là tóc đỏ mà..."
Thực sự chỉ lướt qua có một khoảnh khắc.
Nếu chú ý ngay từ đầu thì có lẽ đã nhận ra.
"...Hả!? Làm sao đây!? Làm sao đây Nia!? Có khi nào mùa xuân đã đến với chị Rikuru rồi không! Tình yêu chớm nở rồi chăng!"
Trông cậu vui quá ha, Leliared.
Là vì chuyện của chị gái, hay do đang ở cái tuổi tò mò chuyện yêu đương nhỉ?
Hừm... Chắc Recurvita ngất xỉu nên được ai đó chăm sóc, đại loại vậy...
Cái cô nàng Recurvita đó mà cũng biết yêu đương sao... Thật tình không thể nào tưởng tượng nổi.
"——Ngủ ngon nhé, Nia."
Đã đến giờ, Leliared rời khỏi phòng.
Chỉ còn lại tôi và chiếc Ma Tinh Bản đang phát Magic Vision.
"Phù."
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra.
Những hình ảnh về bữa tiệc đầy sát khí đã kết thúc, màn hình chuyển sang cảnh Đoàn trưởng Hiệp sĩ đoàn đang giải thích về lịch trình sắp tới.
Coi như cũng tạm ổn.
Đúng như dự kiến, việc quay phim liên quan đến đại hội đã tạm thời kết thúc. Không phải hoàn toàn rảnh rỗi, nhưng trong một tuần trước khi Vòng Chính bắt đầu, lịch trình sẽ "dễ thở" hơn nhiều.
Trong suốt một tuần tới, bằng việc phát lại các trận đấu đã quay và các bài phỏng vấn, chúng tôi sẽ tiếp tục quảng bá gương mặt của các tuyển thủ.
Võ Đấu Hội đằng đẵng cuối cùng cũng sắp đi đến hồi kết.
Ngay lúc này, Artwall đã náo nhiệt đến mức bất thường, nhưng cứ mỗi ngày trôi qua, sức nóng chắc chắn sẽ còn tăng thêm.
Và nhiệt lượng ấy, đam mê ấy, sẽ đổ dồn vào cá cược.
Sự kỳ vọng vào Vòng Chính đã mong đợi từ lâu, tâm lý muốn cổ vũ, những cảm xúc dâng trào... tất cả đều sẽ hướng về các ván cược. Tất nhiên, cũng sẽ có những người đặt cược chỉ với tâm lý "làm chút kỷ niệm".
Ở hạng mục không vũ khí, trào lưu hiện tại là "Lino chấp hết", nhưng nếu thế thì tỷ lệ ăn cược chắc sẽ thấp lắm. Dù thế nào thì nhà cái, tức là quốc gia, vẫn là bên hốt bạc.
Thứ khiến các con bạc máu me nhất, hẳn là hạng mục có vũ khí.
Bên đó ngay cả tôi cũng không đọc vị hết được, nên kết quả rất đáng mong chờ.
"Đi ngủ thôi."
Tuy Rinokis không có ở đây, nhưng đã hứa rồi. Phải cố gắng sinh hoạt điều độ nhất có thể. Với lại tôi cũng buồn ngủ thật rồi.
Tắt Ma Tinh Bản, hạ đèn, tôi chui vào chăn.
Chỉ còn một chút nữa thôi.
Chỉ cần giải quyết xong Vòng Chính, Võ Đấu Hội mà tôi đã dành hơn một năm chuẩn bị sẽ kết thúc êm đẹp. Lịch trình quay phim dày đặc đến nghẹt thở cuối cùng cũng sẽ lắng xuống. Tôi sẽ không cần phải ôm ấp sát ý dành cho Benderio nữa.
Điều duy nhất còn lấn cấn, chắc là chuyện Wing Road của anh trai.
Mà không, chắc là ổn thôi.
Anh trai là người đã làm thì sẽ làm đến nơi đến chốn. Một thần đồng ở độ tuổi đó mà đã chạm tay được vào "Khí", chắc chắn anh ấy sẽ hoàn thành xuất sắc không chút phàn nàn.
Nào, cố gắng nốt chặng cuối cùng thôi.
◆
Mọi thứ thật tĩnh lặng.
Cho đến giờ, các tuyển thủ buộc phải đứng trước ống kính máy quay vì lý do này hay lý do khác, người thì căng thẳng không nói nên lời, người thì nôn nóng trước Vòng Chính cận kề, tất cả đều trải qua những ngày tháng không yên ổn.
Tuy nhiên, đúng như lời giải thích của Đoàn trưởng Hiệp sĩ đoàn.
Khi chỉ còn một tuần nữa là đến Vòng Chính, mọi sự tiếp xúc từ phía ban tổ chức đều chấm dứt. Không còn quay phim, người ngoài trừ nhân viên cũng không được lên đảo.
Những ngày bận rộn trước đây cứ như một lời nói dối, họ có được khoảng thời gian tự do.
Bao gồm cả mười mấy người đã chiến thắng Vòng Hồi Sinh, các tuyển thủ đều dành thời gian theo cách riêng.
Trong yên lặng, không có sự ồn ào náo nhiệt như ở Vương đô, hầu hết mọi người chỉ lẳng lặng đổ mồ hôi rèn luyện. Số còn lại chắc đang nghỉ ngơi dưỡng sức.
Tất cả đều hiểu rõ một tuần này quan trọng đến nhường nào.
Những tay mơ kiểu "chắc chắn thua" từng xuất hiện ở vòng loại, giờ đây không còn lấy một mống.
Tất cả mọi người, dù nghề nghiệp chính có khác nhau, nhưng đều là những kẻ lấy chiến đấu làm kế sinh nhai.
"Thám hiểm thành bại tại khâu chuẩn bị" —— giới mạo hiểm giả có câu châm ngôn như thế. Dù có đổi thành "chiến đấu" thì cũng chẳng sai chút nào.
Tâm trạng lâng lâng chỉ được phép giữ đến bữa tiệc hôm đó thôi.
Sau đó, ai nấy đều bắt đầu hành động để giành chiến thắng. Không còn rảnh rỗi để ngó nghiêng, cũng chẳng thèm nhìn đến những kẻ có ân oán với mình. Chỉ một lòng đối diện với bản thân, mài giũa chính mình, đưa trạng thái cơ thể lên mức tốt nhất. Họ dành toàn bộ thời gian cho việc đó.
"——Quả nhiên là khác hẳn."
Rinokis đang chạy trên Đảo Nổi tĩnh lặng.
Cô bao bọc "Khí" quanh người và cứ thế chạy miệt mài.
Cô nghĩ về những tuyển thủ lướt qua cùng với phong cảnh... nghĩ về những mạo hiểm giả mà mình từng ngưỡng mộ.
Cho đến vòng loại hay bữa tiệc hôm nọ, biết bao ánh mắt đã đổ dồn vào cô. Bị nói xấu sau lưng cũng có, bị gây sự công khai cũng nhiều không đếm xuể. Tuy không có trò quấy rối nào quá lộ liễu, nhưng những lời đồn ác ý do ai đó tung ra thì nhiều vô kể.
Ứng cử viên vô địch số một.
Chính vì danh xưng này mà cô đã chuốc lấy không ít sự ghen ghét.
Thế nhưng.
Giờ đây không còn ai xao nhãng nữa.
Để tận dụng một tuần quan trọng này, chẳng ai thèm bận tâm đến Rinokis. Như thể họ không có thời gian cho việc đó.
Quả nhiên là khác hẳn.
Cách họ chuyển đổi tâm thế thật sự rất giỏi. Chính khả năng phán đoán bình tĩnh đó là minh chứng của sự chuyên nghiệp.
——Ở điểm này, Rinokis đã quá ngây thơ.
Cô không nhận ra rằng ai cũng đang ngầm chú ý đến mình.
Đặc biệt là những kẻ ở hạng mục không vũ khí, họ đang quan sát.
Để thu thập thông tin về ứng cử viên vô địch số một, tìm kiếm cơ hội chiến thắng cho bản thân.
Nếu không thể thắng bằng thực lực, thì phải chuẩn bị để có thể thắng.
Đó mới chính là ý thức của dân chuyên nghiệp.
"...Phù."
Cô đã quay trở lại trước khu ký túc xá.
Mồ hôi không ngừng tuôn. Cơ thể nặng trĩu. Chạy thêm nữa chắc sẽ chấn thương mất.
Không phải mệt mỏi về thể xác, mà là do dùng "Khí" quá nhiều.
Khả năng kiểm soát đã ổn định hơn nhiều, nhưng vẫn chưa đủ. Cô không nghĩ một tuần có thể thay đổi được gì nhiều, nhưng vẫn phải nỗ lực.
Với lại, may mà dùng loại mỹ phẩm chịu được mồ hôi. Tuy đắt tiền nhưng chất lượng thì miễn chê.
"——Mười vòng."
Giọng nói bất ngờ vang lên từ phía sau khiến cô giật thót.
Quay lại nhìn, cô thấy một thú nhân có đôi tai cáo màu xanh với vẻ mặt tỉnh bơ đang đứng đó.
Là Tohawrow.
"Mới có mười vòng mà đổ mồ hôi dữ vậy?"
Mười vòng là quãng đường Rinokis đã chạy quanh đảo.
Cô không đặt ra quãng đường cụ thể, chỉ định chạy đến giới hạn thì dừng. Vì dự định chiều tối sẽ chạy thêm một lần nữa, nên giờ cô định về phòng nghỉ ngơi.
"...Không lẽ, cô chạy theo tôi suốt nãy giờ?"
"Ừ, tớ chạy ngay phía sau ấy. Mà tớ giấu khí rồi. Cậu không nhận ra hả?"
Cô đã không nhận ra.
Không chỉ là khả năng thể chất vượt trội đặc trưng của thú nhân. Cô ta không ỷ lại vào điều đó mà đã rèn luyện bản thân một cách tỉ mỉ, kỹ lưỡng. Rinokis cảm nhận được một sức mạnh thâm sâu khó lường.
Mặc kệ sự dao động của Rinokis, Tohawrow nhìn chằm chằm vào mắt cô.
"...Đằng ấy có mạnh đến thế không nhỉ? Trông thì đâu có vẻ mạnh lắm đâu ta. Nhưng mà chuyển động cậu thể hiện ở vòng loại ấy, nhanh ngang ngửa tớ luôn đó nha."
Chắc là nói đến trận đấu với Aban.
Ngoài trận đó ra, Rinokis chưa từng tung hết sức.
"Thử vài chiêu không?"
Đó là lời mời gọi đấu tập.
Trước đây cô đã bị khiêu khích nhiều lần rồi. Đánh nhau thì không được nhưng đấu tập chắc không sao đâu, bọn họ thường viện cớ đó. Nhiều đến mức phát ngán.
"Không. Còn lâu. Đừng hòng."
Rinokis từ chối ngay lập tức.
"Hả? Từ chối á?"
"Đương nhiên rồi. Lỡ vì thế mà bị tước quyền thi đấu thì không vui chút nào đâu."
Đại hội này cực kỳ nghiêm khắc với những vụ xô xát hay tranh chấp bên lề. Vì có nhiều người đa quốc tịch, nếu không khéo có thể trở thành vấn đề quốc tế. Ban tổ chức tuyệt đối muốn tránh điều đó.
Thực tế là ngay lúc này các nhân viên cũng đang quan sát. Gây sự là bị loại ngay đấy.
"Hừm. Mà thôi kệ, để dành niềm vui đến lúc thi đấu vậy."
"Cô nghĩ là chúng ta sẽ đụng độ sao?"
"Đương nhiên. Tớ sẽ vào đến chung kết mà. Kiểu gì chẳng gặp."
"Dù ngoài tôi ra, vẫn còn những tuyển thủ mạnh hơn cô sao?"
"Hả? Ai cơ?"
Thấy Tohawrow ngơ ngác như muốn nói là thực sự không biết, Rinokis định nói toẹt ra cho bõ ghét.
Nhưng rốt cuộc, cô giữ im lặng.
Vì chẳng có lợi lộc gì khi cung cấp thông tin cả.
"Với lại tớ cũng không định thua cậu đâu nhé?"
"Được thế thì tốt."
Thành thật mà nói, ai mạnh hơn cũng chẳng quan trọng.
Mong muốn của Rinokis là, với tư cách đại đệ tử của Nia, cô không muốn thua trước mặt người. Chỉ vậy thôi.
Tất nhiên Tohawrow cũng là đối tượng cần cảnh giác, thế nhưng mối lo ngại lớn nhất của Rinokis đang hướng về gã đó.
——Là Gandolf.
Ở hạng mục không vũ khí, có gã đàn ông đó.
Cả hai đều biết rõ chiêu thức của nhau ở mức độ nào đó, và cùng biết về "Khí". Nắm được đại khái thực lực của nhau.
Và có thể gọi là đồng môn.
Điều này mới thật phiền phức. Giả sử có thua Tohawrow thì thôi, nhưng riêng Gandolf thì tuyệt đối không được phép thua.
Với tư cách là đại đệ tử của Nia, tuyệt đối không thể thua.
Thua gã nhị đệ tử hay danh xưng đại loại thế thì danh hiệu đại đệ tử sẽ bị vấy bẩn mất. So với cái danh ứng cử viên vô địch số một thì điều này quan trọng hơn nhiều.
Lúc chạy bộ cô cũng đã nhìn thấy Gandolf.
Gã đó cứ lặp đi lặp lại động tác chính quyền. Tuy chỉ là luyện quyền nhưng cú đấm giả định thực chiến đó, dù không đánh trúng cái gì, vẫn mang lại cảm giác nặng nề khủng khiếp.
Cô thực sự đã nghĩ "nguy to rồi". Cô nhận ra hắn đã hoàn thiện bản thân hơn cả tưởng tượng.
Liệu có phá vỡ được phòng ngự của hắn không?
Hình ảnh đó, cô không tưởng tượng ra được.
Hắn đã khác xa so với hồi mới gặp. Giờ cô chỉ có thể dự đoán rằng dù mình có tấn công thế nào cũng sẽ bị phản đòn.
"Cô cũng nên đi rèn luyện phần mình đi thì hơn đấy?"
Bỏ lại câu đó, Rinokis trở về phòng.
Không có thời gian dư dả để lo chuyện bao đồng.
Bắt đầu từ Rinokis, các đệ tử của Nia cũng đang miệt mài rèn luyện theo cách riêng.
Linette lặp lại các bài tập cơ bản.
Fressa chỉ đi dạo và nỗ lực quan sát các tuyển thủ.
Anzel giam mình trong phòng đắm chìm vào việc tự rèn luyện.
Gandolf không lơ là dù chỉ một chút, nhất tâm bất loạn tung ra những cú chính quyền.
Và Rinokis, vừa chạy bộ vừa suy tính giả định cho trận đấu với Gandolf.
Trong một tuần được tự do hoạt động này, Rinokis và Linette từng định quay về gặp chủ nhân một chút.
Họ đã từng xem nhẹ Võ Đấu Hội đến mức đó.
Nhưng giờ họ đã bị cuốn theo đến mức quên sạch ý định ấy.
Lý do chiến đấu tuy có khác nhau, nhưng tâm trạng không muốn thua, khao khát chiến thắng thì ai cũng có.
Tất nhiên, các tuyển thủ khác cũng tương tự.
Ai nấy đều tham lam nhắm đến ngôi vị quán quân.
Một sân khấu lớn vượt qua quy mô quốc gia.
Khoản tiền thưởng vô địch khổng lồ.
Nhìn xung quanh toàn là những kẻ mạnh.
Đây là cơ hội tuyệt vời để đánh bóng tên tuổi khi mà cả những nhân vật tầm cỡ của các nước lân cận cũng đến xem. Nó cũng ẩn chứa khả năng lớn dẫn đến những cơ hội đổi đời.
Biết đâu đấy, đây có thể là canh bạc lớn nhất cuộc đời.
Cũng không ít người suy nghĩ như vậy.
Với dã tâm và lòng hiếu chiến sục sôi, Vòng Chính bắt đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
