“Cuộc sống đào hoa của nam sinh tác giả web: Cô bạn thanh mai trúc mã từng nói ‘Làm gì có chuyện cậu là tác giả thần thánh’ và đá tôi, giờ thì hối hận… nhưng đã quá muộn.”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Tập 03 - Chương 90: Thần họa sĩ học cùng trường với tôi

Chương 90: Thần họa sĩ học cùng trường với tôi

Tuần đầu tiên của tháng 9. Sáng thứ Hai, trên đường đến trường, tôi cùng Michiru đi đến trường, cảm giác như đã lâu lắm rồi mới đi học lại.

"Có sao không nhỉ... tụi mình ấy..."

"À, tại học kỳ 1 có nhiều chuyện xảy ra quá mà."

Vụ tên bạn cùng lớp Nakatsugawa làm loạn các kiểu.

"............Xin lỗi nhé."

Michiru dừng lại, lẩm bẩm.

"Tại tớ mà cậu bị cuốn vào mấy chuyện kỳ lạ."

Nakatsugawa đã nhắm vào Michiru. Vì thế mà Michiru suýt bị cưỡng hiếp.

"Tớ không để bụng đâu."

"Nhưng mà."

"Thật sự không để bụng mà. Nên là, nhé? Đi thôi, đến trường nào."

"Ừm."

Michiru đang hối hận về nhiều chuyện.

Cô ấy là kiểu người hay day dứt về thất bại của mình. Chuyện đã từng đá tôi, cô ấy cũng giữ kín trong lòng mãi.

Tôi phải làm chỗ dựa cho cô ấy mới được.

"Nào, đi thôi."

"Hả? Y-Yuuta?"

Tôi nắm tay Michiru bước đi. Đúng rồi, tôi đã quyết định rồi mà.

Sẽ cùng bước đi với tất cả những người tôi yêu quý.

Michiru cũng là một trong số đó. Nếu cô ấy buồn, tôi sẽ nắm tay cô ấy và dẫn đường.

Để cô ấy có thể lại ngẩng cao đầu và mỉm cười.

"Nhân tiện thì mọi người giờ này đang làm gì nhỉ."

Để thay đổi không khí, tôi hỏi Michiru.

Còn cô ấy thì...

"Funya... ♡"

"Michiru?"

"K-Không có gì đâu... ehehe... ♡"

Siết, Michiru nắm lại tay tôi. Cô ấy cứ nắm chặt rồi thả lỏng liên hồi, đáng yêu quá, nên tôi cũng nắm chặt lại.

"A, à ừm... sao thế?"

"Thì tớ đang hỏi mọi người đang làm gì ấy mà."

"Yurie thì học trường nữ sinh khác. Nhỏ đó... Alyssa hình như không đi học thì phải. Nghe bảo Nhóc con cũng đi học đấy, nhưng không biết trường nào."

Michiru thân với Yurie. Yurie có khả năng giao tiếp tốt, nên chắc đã hỏi thăm được nhiều chuyện từ mọi người.

"Nghĩ lại thì có nhiều chuyện mình chưa biết ha."

"Đương nhiên rồi. Mới dạo trước còn là người dưng mà."

"Ra thế... Tớ muốn biết thật nhiều về Michiru."

"V-Vậy à... a, tớ cũng... nhé. Muốn Yuuta... biết thật nhiều về tớ."

Mắt tôi và Michiru chạm nhau. Chỉ nhìn cô ấy thôi là cơ mặt tôi giãn ra, cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

"Kou-chan có đi học đàng hoàng không nhỉ."

"Cái con nhóc đó, còn định đi taxi đến trường đấy."

"Bảo là không muốn đi tàu điện đông đúc, cũng không muốn đi bộ."

"Sao lại đi học cấp 3 làm gì không biết. Nhỏ đó là họa sĩ minh họa nổi tiếng mà nhỉ?"

"Ưm... chắc là thế... nhưng mà?"

Chết dở, dạo này không thấy cảnh Kou-chan vẽ vời gì cả.

A, a rể? Kou-chan là thần họa sĩ mà nhỉ?

"Hôm nào hỏi Kou-chan thử xem."

"Ừm. Về nhà rồi hỏi."

Cứ thế, chúng tôi đi đến lớp học.

Chúng tôi đã đến trường.

Lễ khai giảng đã kết thúc vào thứ Sáu tuần trước. Ngày đầu tiên của học kỳ 2 chỉ có lễ khai giảng và diễn tập phòng cháy chữa cháy là xong.

Từ hôm nay mới bắt đầu học chính thức.

Ở trường, các bạn cùng lớp đối xử với chúng tôi... như không khí, hoàn toàn bị lơ.

Vốn dĩ tôi là thằng con trai mờ nhạt như không khí trong lớp. Nhưng Michiru thì ít nhất cũng có bạn bè. Vậy mà, đến cả đám bạn đó cũng lơ cô ấy.

Michiru trông có vẻ buồn, nhưng lại cười gượng gạo bảo thế này thoải mái hơn.

Phải làm chỗ dựa cho cô ấy để cô ấy không bị suy sụp mới được.

Cứ thế, đến giờ nghỉ trưa.

Định ăn trưa cùng Michiru, đúng lúc đó.

"Này Agematsu."

Một bạn cùng lớp gọi tôi.

"Sao thế?"

"[Bạch Ngân Công Chúa Ngủ Trong Rừng] đang gọi mày kìa."

"B-Bạch Ngân... Công Chúa Ngủ Trong Rừng?"

"Ai thế?"

Michiru nghiêng đầu. Tôi cũng chẳng biết người nào như thế cả.

"Cô bé kia kìa, kia."

"""A..."""

Đứng ở cửa lớp là... Misayama Kou, hay còn gọi là Kou-chan.

"Hả, hểể!? C-Con nhỏ đó... học trường mình á!?"

"Bất ngờ thật."

Michiru trợn mắt hét lên. Kou-chan quả thực đang mặc đồng phục trường chúng tôi.

"Agematsu, quen biết với Bạch Ngân Công Chúa Ngủ Trong Rừng cơ đấy, ghê thật."

"Cái Bạch Ngân gì gì đó là sao?"

"Khối dưới có 4 mỹ nhân đấy. Một trong số đó là tiểu thư Misayama Kou."

"""Thật á."""

Kou-chan là người nổi tiếng ở trường sao.

'A, Kami-nii-sama!'

Kou-chan nhận ra tôi, vẫy tay chào.

"Này thằng Agematsu, có vẻ thân thiết với Công Chúa Ngủ Trong Rừng ghê nhỉ!"

"Chết tiệt! Ghen tị quá!"

Kou-chan chạy lại chỗ tôi, cười tươi rói nói.

'Cho em xin cơm trưa với!'

"Ồ! Công chúa đang bắt tay Agematsu kìa!"

"Kinh thật! Ra dáng tiểu thư ghê!"

Mấy đứa cùng lớp đang hiểu lầm tai hại.

Kou-chan đúng là đang nói tiếng Nga nên không ai hiểu. Nhưng tôi thì hiểu. Khi Kou-chan dùng tiếng Nga thì y như rằng là chuyện chẳng đâu vào đâu.

'Kou-chan đói quá à~. Không có cơm trưa~'

"À ừm... tạm thời ra khỏi lớp đã nhé."

"Tớ cũng đi."

Tôi, Michiru và Kou-chan, 3 người đi dọc hành lang. Tạm thời đi lên sân thượng vắng người đã.

"Này, Công Chúa Ngủ Trong Rừng kìa!" "Thật kìa!"

Sự chú ý của các bạn cùng lớp đổ dồn vào chúng tôi... hay đúng hơn là vào Kou-chan.

"Vẫn xinh đẹp như mọi khi ha~!" "Lúc nào trong lớp cũng im lặng, đôi mắt ngọc lục bảo u buồn đó tuyệt thật!"

Tôi và Michiru rùng mình. Chẳng hiểu sao... Kou-chan nổi tiếng khiếp.

Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã lên đến sân thượng.

"Ngon quá điii!"

Kou-chan gặm cái bánh sandwich Michiru mang theo như con sóc, cười tít mắt.

"Hóa ra là đói bụng."

"Thế thì nói sớm đi chứ... A, lúc nãy nói rồi nhỉ, ở trong lớp ấy."

Gật gật, Kou-chan gật đầu.

"Ủa? Nhưng hôm nay Michiru làm cơm trưa cho Kou-chan rồi mà nhỉ?"

'Đói quá nên em ăn vụng một tí.'

Tehe, Kou-chan gãi đầu ngượng ngùng.

"Chẳng lẽ ăn hết rồi hả?"

"Được gọi là Công Chúa Ngủ Trong Rừng mà ăn nhanh thế á?"

Vút, Kou-chan lảng tránh ánh mắt.

"Cơm trong nhà vệ sinh."

"""Cảm giác... xin lỗi nhé."""

'Hừ... Kou-chan ấy mà~... là đứa âm trầm cô độc đấy. Không ăn cơm trong lớp được, toàn phải vào nhà vệ sinh ăn thôi... hừ...'

Không hiểu nói gì nhưng cảm nhận được luồng khí âm trầm cực mạnh từ Kou-chan.

"Nhưng mà không biết đấy. Nhóc là học sinh trường này hả."

"Lại còn siêu nổi tiếng nữa chứ."

"Trong lúc, không biết..."

Tổng hợp lại những lời giải thích vụng về của Kou-chan thì...

Cô bé tiếng Nhật không giỏi lắm cộng thêm khoản kém giao tiếp nên cứ im lặng suốt, kết hợp với ngoại hình xinh đẹp nên bị mọi người tự tiện hiểu nhầm là mỹ thiếu nữ ít nói.

"Maa~, đúng là Nhóc con cứ im lặng thì là mỹ thiếu nữ thật."

'Đại tỷ Michiru!? Quá đáng thế!?'

"Nếu không chơi game mà vẽ tranh thì đúng là thần họa sĩ thật."

'Cả Kami-nii-sama nữa!?'

Uuu... Kou-chan tiu nghỉu.

"Nhắc mới nhớ, Kou-chan. Dạo này không thấy em vẽ vời gì cả, có làm việc đàng hoàng không đấy?"

Vút.

"Kou-chan? Sao lại lảng tránh ánh mắt?"

Vút.

Tarari... mồ hôi chảy trên trán.

"Chẳng lẽ... trốn việc?"

'Kh-Không phải đâu! Không phải trốn việc đâu!'

Kuwatt, Kou-chan trợn mắt.

'Dạo này bận lắm đó! Apex này, Minecraft này, Uma Musume này!'

Kou-chan phản bác bằng tiếng Nga. Nhưng dù không hiểu nghĩa thì chắc chắn cũng là mấy lời biện minh vớ vẩn.

'Với cả với cả, dạo này bận chuyển nhà nữa mà! Kou-chan không có lỗi!'

"Nhóc con. Nhóc ở nhà cứ chơi game suốtttttt còn gì. Có làm việc đâu."

"Nyufun."

Kou-chan nằm bẹp xuống sàn như cún con đầu hàng.

'Ta không có lỗi... cơ cấu chính trị Nhật Bản hiện đại ép buộc lao động mới là có lỗi.'

"Kou-chan, làm việc đi?"

'Uuu... đành chịu vậy.'

Kou-chan ngồi dậy, lôi từ dưới áo ra một chiếc iPad.

"Lôi máy tính bảng ra làm gì thế?"

"Vẽ tranh."

Kou-chan ngồi bó gối, khởi động phần mềm vẽ, lấy bút cảm ứng từ túi váy ra.

Shubababababa...!

"""Nhanh thế!"""

Với tốc độ kinh hoàng, Kou-chan hoàn thiện bức tranh.

"C-Cảm giác con nhỏ này... không cần phác thảo hả?"

"Vẽ một phát ăn ngay không cần nháp! Lại còn tranh màu, điêu luyện thế này!"

Chỉ trong vài phút, Kou-chan đã hoàn thành trang bìa.

"Cái này là... bìa tác phẩm mới của Kaida Rushia-sensei?"

"Yes."

"Kaida Rushia là ai?"

Michiru nghiêng đầu.

"Tác giả Light Novel đấy. Dạo này nổi tiếng lắm."

"Hưm. Nhóc con vẽ tranh cho cả người khác ngoài Yuuta à."

'Đẳng cấp thần họa sĩ như Kou-chan thì đắt khách lắm đấy nhé. Kaa~, người nổi tiếng khổ thật đấy. Kaa~ !'

Kou-chan làm vẻ mặt đắc ý nói tiếng Nga.

"Chuyện ôm đồm nhiều series cùng lúc cũng không hiếm đâu."

"Hể~. Nhưng mà... bìa đẹp thật đấy. Tác phẩm tên gì thế?"

"Hình như là tác phẩm của Kaida-sensei ở SR Bunko nên là... Kimitabi thì phải. A, tên viết tắt nhé."

"Kimitabi... Light Novel hay có mấy cái tên viết tắt kỳ cục ha."

Michiru lẩm bẩm vẻ không quan tâm lắm.

"Cậu không hứng thú với Light Novel lắm à?"

"Thì đó. Tớ thích truyện Yuuta viết, chứ đâu có hứng thú với Light Novel nói chung."

Trong khi đó, Kou-chan thì...

"A! Này Nhóc con! Đừng có chơi game!"

Kou-chan đang nằm sấp chơi game điện thoại trên máy tính bảng.

"Tịch thu!"

'Hừ... ngây thơ quá.'

Nyu, từ dưới áo, cô bé lôi ra một cái máy tính bảng khác và khởi động game như chưa có chuyện gì xảy ra.

"Kou-chan, sao em cứ chơi game suốt thế?"

'Vì nếu không có game điện thoại thì em sẽ chết mất! Giống như cá ngừ ngừng bơi là chết ấy! Kiểu thế đấy!'

"Tịch thu nốt!"

"Aaan... đừng mừ~."

Thần họa sĩ được mệnh danh là Bạch Ngân Công Chúa Ngủ Trong Rừng ở trường, trước mặt chúng tôi lại là một cô nàng vô dụng thế này.

Chắc trong trường chẳng ai biết đâu nhỉ.