“Cuộc sống đào hoa của nam sinh tác giả web: Cô bạn thanh mai trúc mã từng nói ‘Làm gì có chuyện cậu là tác giả thần thánh’ và đá tôi, giờ thì hối hận… nhưng đã quá muộn.”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 03 - Chương 89: Buổi sáng của mỗi người

Chương 89: Buổi sáng của mỗi người

Tôi, Agematsu Yuuta, học kỳ 2 của năm hai cao trung.

Việc chuyển nhà đã hoàn tất, và hôm nay là ngày chính thức bắt đầu đi học trở lại.

"Yuuta~. Sáng rồi kìa~"

Bạn thuở nhỏ Ookuwa Michiru gõ cửa phòng và gọi tôi dậy.

"Rồi rồi."

Mở cửa ra, Michiru đang đứng đó trong bộ đồng phục.

Vì học kỳ 2 chưa đến lúc đổi đồng phục nên cô ấy vẫn mặc áo sơ mi ngắn tay và váy.

"Chào buổi sáng, Michiru."

"Ừm. Chào."

Michiru bĩu môi, quay mặt đi chỗ khác.

"Cậu lúc nào cũng dậy sớm nhỉ."

Musu, Michiru nói với vẻ hờn dỗi.

"Ừm. Buổi sáng tớ phải viết tiểu thuyết mà."

Thói quen hàng ngày của tôi là ngủ lúc 0 giờ và dậy lúc 6 giờ. Dậy xong tập thể dục giãn cơ, rồi viết tiểu thuyết khoảng 1 tiếng.

Sáng nào cũng vậy.

"Không làm việc buổi sáng là tớ thấy khó chịu lắm."

"Hừm... Đọc rồi nhé, Digimas. Chương mới hôm nay."

Digimas, Digital Masters. Bộ tiểu thuyết tôi đang đăng tải trên web.

"Thế nào?"

"Mới sáng ra đã làm người ta khóc, đồ ngốc."

Nhìn kỹ thì khóe mắt cô ấy hơi đỏ. Michiru là fan của Digimas, chương nào cô ấy cũng mong chờ.

Chúng tôi xuống tầng 1, chuẩn bị bữa sáng.

Đeo tạp dề, chúng tôi cùng đứng trong bếp.

"............"

Bất chợt Michiru ngồi thụp xuống, ôm lấy má.

"Cái này, giống vợ chồng son quá nhỉ."

"S-Sao thế, Michiru?"

Buruburu, Michiru lắc đầu rồi đứng dậy.

"Kh-Không có gì. Nào, bữa sáng cho 5 người đấy, làm nhanh lên thôi."

"Ừm."

Chúng tôi im lặng làm việc của mình.

Michiru chìa tay ra, tôi đặt quả trứng vào tay cô ấy.

"Dạo này tần suất cập nhật tăng lên nhỉ."

"Ừm. Công việc sách in đang tạm dừng nên tớ rảnh mà."

Michiru đập trứng bằng một tay, thả vào chảo.

Tôi nhận lấy vỏ trứng vỡ, rồi đưa thịt xông khói cho cô ấy.

"A~... Hình như chuyển công ty đúng không, Digimas và Boku-Koko ấy."

"Ừm. TAKANAWA Books... hình như quyết định ngừng xuất bản rồi."

Tôi đưa muối và hạt tiêu cho Michiru.

"Vậy sao... tiếc nhỉ."

"A, nhưng mà. Ở SR Bunko, tức là sẽ xuất bản lại từ tập 1 khổ Bunko đấy. Họa sĩ minh họa vẫn giữ nguyên."

"Ra thế. Thế thì... đáng mong chờ ha."

Michiru nhấc chảo lên, tôi đưa đĩa ra hứng.

Ponn, trứng ốp la thịt xông khói nằm gọn trên đĩa.

"Nhìn chằm chằm."

Từ phía bên kia quầy bếp, một mỹ thiếu nữ tóc đen đang nhìn chúng tôi.

"Cậu làm cái gì thế."

"Yurie, chào buổi sáng."

Seiyuu Komagane Yurie.

Cũng 17 tuổi giống chúng tôi.

"Chào buổi sáng! Hai người!"

Yurie nở nụ cười không chút lo âu. Cô ấy cũng đang mặc đồng phục.

"Chàaa, thấy hai người thân thiết từ sáng sớm, tớ sợ làm phiền nên đứng nhìn thôi."

Tetete, Yurie chạy lại gần chúng tôi, mắt sáng long lanh.

"Cái màn chuẩn bị bữa sáng đó! Không cần nói 'lấy cái kia' mà vẫn hiểu ý nhau! Tuyệt quá, cứ như vợ chồng ấy!"

"D-Dừng lại đi... xấu hổ chết... Nè Yuuta?"

"Hả? Thế á? Michiru đeo tạp dề dễ thương như vợ mới cưới mà."

"Nya... ! Đừng có nói thế nữa mà~."

Michiru thả lỏng cơ mặt, vỗ nhẹ vào vai tôi. Pen pen.

Chẳng đau tí nào.

"Michirun, Yuuta-kun, cảm ơn nhé! Xin lỗi vì để hai người chuẩn bị bữa sáng."

Pekori, Yurie cúi đầu áy náy.

"Đừng bận tâm, có gì đâu. Nhỉ, Yuuta."

"Ừm. Tớ thích làm mà."

Yurie ngẩng mặt lên, gật đầu cái rụp! "Ừm!".

"Từ mai, tớ cũng tham gia!"

"Hả, được thôi."

"Được mà! Tớ cũng muốn học nấu ăn... nè, Alyssa-chan!"

Yurie quay lại, ca sĩ Alyssa Seba đang đứng đó với vẻ mặt ngái ngủ (hoặc không vui).

Mái tóc vàng bồng bềnh, thân hình người lớn.

"Chào buổi sáng ạ."

Chắc là do mới ngủ dậy nên tóc hơi bù xù.

"Ừm, chào buổi sáng." "Chào buổi sáng~!" "Tóc cậu rối rồi kìa."

Michiru làm ướt khăn tay ở vòi nước, rồi chỉnh lại tóc cho Alyssa.

"K-Không cần đâu ạ. Tôi tự làm được."

"Rồi rồi, đừng cử động. Ừm, được rồi đấy."

Khi Michiru rời ra, Alyssa đỏ mặt lí nhí "C-Cảm ơn."

"Nè nè Yuuta-kun!"

Yurie thì thầm vào tai tôi với vẻ mặt vui sướng.

"Hai người họ, thân thiết hơn chút rồi nhỉ!"

"Đúng ha. Bức tường ngăn cách đã mỏng đi rồi, nhỉ?"

Alyssa đỏ mặt, lắc đầu nguầy nguậy. Buruburu.

"Em cũng sẽ giúp buổi sáng ạ. Hay đúng hơn là, xin hãy dạy em nấu ăn."

"Ừm. Được thôi. Vậy chia phiên trực nhé."

"Tán thành~!" "Anh cũng thấy thế là ổn."

Chúng tôi chia nhau ra chuẩn bị bữa sáng.

Trên chiếc bàn lớn trong phòng khách, bữa sáng cho 5 người đã được dọn ra.

"Còn lại là... Nhóc con~! Dậy đi~!"

Michiru gọi lớn nhưng không thấy trả lời.

"Thật tình! Con bé này!"

Michiru vừa đi vừa càu nhàu, rời khỏi phòng khách.

Một lúc sau.

'Oáp... munyamunya...'

Bị Michiru túm gáy lôi đến là thần họa sĩ Misayama Kou-chan.

"Dậy đi! Ngủ đến bao giờ nữa hả!"

'Mới, 8 giờ sáng thôi mà. Giờ này trẻ ngoan vẫn còn ngủ đấy ạ~'

Mỹ thiếu nữ Nga tóc bạc lẩm bẩm với vẻ ngái ngủ.

Mặc pijama, đầu tóc bù xù, mắt nhắm mắt mở, cô bé bị Michiru mắng.

"Hôm nay có đi học không hả!"

Đúng vậy, Kou-chan là học sinh cao trung năm nhất (15 tuổi).

Thực ra cô bé vẫn đi học đàng hoàng.

"Không thay đồ nhanh là muộn học đấy!"

'Không sao~, hôm nay nghỉ'

"Nói tiếng Nga chị không hiểu nhưng định trốn học chứ gì! Đừng hòng nhé! Lại đây!"

Michiru lôi Kou-chan vào phòng vệ sinh.

Kou-chan cứ như con búp bê, để mặc cho Michiru lôi đi.

'Phugyaaaaaaaaaaaaaa!'

Sau tiếng hét thất thanh của Kou-chan, cô bé bước ra từ phòng vệ sinh.

Đầu tóc đã gọn gàng. Mặc bộ đồng phục thủy thủ màu đen.

'Kami-nii-samaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!'

Kou-chan vừa khóc vừa lao vào ôm tôi.

Run rẩy như sóc con, cô bé bám chặt lấy tôi.

'Đại tỷ Michiru! Sáng sớm đã dùng thủy hình! Quá đáng quá điii!'

"Rồi rồi. Tại hôm qua Kou-chan chơi game khuya quá chứ gì."

'Tại Apex đấy ạ! Kou-chan không có lỗi! Tại Epe (Apex Legends) vui quá thôi!'

Epe, Epe, Kou-chan lặp đi lặp lại.

Chắc là tên game.

"Đủ mặt rồi nhỉ."

Kou-chan, tôi, Yurie, Michiru đều mặc đồng phục.

Alyssa hôm nay có buổi thu âm ở studio nên đã trang điểm từ sáng.

Chúng tôi ngồi quanh bàn ăn. Và... tôi nói.

"Vậy thì... mời cả nhà ăn cơm (Itadakimasu)."