“Cuộc sống đào hoa của nam sinh tác giả web: Cô bạn thanh mai trúc mã từng nói ‘Làm gì có chuyện cậu là tác giả thần thánh’ và đá tôi, giờ thì hối hận… nhưng đã quá muộn.”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 03 - Chương 96: Kou-chan, đi hẹn hò

Chương 96: Kou-chan, đi hẹn hò

Tôi và họa sĩ minh họa Misayama Kou-chan đã kết thúc buổi họp tại nhà xuất bản.

Sau khi xong việc, hai chúng tôi quyết định đi tàu điện về.

"Kou-chan, em ổn chứ?"

Trên tàu, Kou-chan cứ run rẩy suốt, trông như sóc con vậy.

'B-Bình thường mà. Đi tàu điện thì dễ ợt thôi ạ!'

Kou-chan vừa run rẩy vừa nói bằng tiếng Nga. Có vẻ em ấy không thích chỗ đông người.

'Với dân âm trầm thì ra ngoài đúng là cực hình.'

Siết, Kou-chan ôm chặt lấy người tôi.

Trông cứ như đứa trẻ lần đầu đi tàu điện đang sợ hãi vậy.

Tôi phải bảo vệ em ấy mới được.

"Không sao đâu, Kou-chan."

Siết, tôi vòng tay qua eo Kou-chan.

'Uhya~! Kami-nii-sama thiệt tình à. Mồ~. Chẳng lẽ anh đã mê mẩn trước sự quyến rũ của Kou-chan rồi sao? Hửm~? Muốn tán tỉnh trước mặt bàn dân thiên hạ, anh cũng bạo ghê ta~ !'

Nikoniko, Kou-chan cười tươi. May quá, có vẻ em ấy đã vui lên rồi.

Được ôm thì ai mà chẳng vui chứ nhỉ.

(Tiếp theo là~, Akihabara~. Akihabara~)

Tàu điện vừa vặn dừng lại ở ga Akihabara.

Giật, Kou-chan nhìn ra ngoài cửa sổ tàu.

Nhìn chằm chằm... em ấy nhìn chăm chú quá nên...

"Hay là mình ghé Akihabara chút nhé?"

"Đi ạ~!"

Chúng tôi xuống tàu.

Kou-chan lạch bạch theo sau tôi.

"Sao em không đi trước?"

'Đề phòng kẻ địch... hậu phương cứ để em lo.'

Good, Kou-chan giơ ngón tay cái lên.

Ra là vậy, em ấy không muốn đi trước.

Chúng tôi đi qua cửa soát vé tự động.

Trải rộng trước mắt là những tòa nhà cao tầng san sát.

'Akihabara! Thánh địa của ta! Home town của Kou-chan!'

Kou-chan giơ hai tay lên trời hét lớn.

"Em thích Akihabara à?"

'Đương nhiên rồi! Anime, game, figure! Và cả trung tâm game! Có tất cả mọi thứ! Kou-chan yêu nơi này nhất!'

Chẳng hiểu em ấy nói gì bằng tiếng Nga. Nhưng nhìn vẻ mặt rạng rỡ đó thì rõ ràng là em ấy rất thích nơi này.

"Đi đâu trước đây?"

'Tạm thời đi lượn lờ mấy hàng Doujinshi nhỉ. Đi Melob (Melonbooks), đi Tora (Toranoana), sau đó là Game Center!'

Tôi nghe loáng thoáng mấy từ Melob, Tora.

Chắc là cửa hàng Doujinshi.

............Khoan đã?

"Kou-chan, em là con gái dưới 18 tuổi mà đúng không? Doujinshi thì... có mua được không đấy?"

Vút... Kou-chan lảng tránh ánh mắt.

"Kou-chan? Em không làm chuyện phi pháp đấy chứ?"

'Kh-Không có làm! Em không có nhờ các chị mua hộ mấy cuốn ecchi, hay nhờ đại ca Niekawa mua hộ đâu nhé!'

Kou-chan nói tiếng Nga, lại còn nói nhanh như gió.

Thế này chắc chắn là có mua rồi...

"Thật tình, không được đâu nhé. Dưới 18 tuổi là cấm mua đấy."

'Hể~? Nhưng mà có ai tuân thủ nghiêm ngặt cái đó đâu chứ? Nè, các độc giả. Hồi cấp 3 mọi người vẫn mua sách người lớn bình thường mà đúng không~?'

Kou-chan lại nhìn về hướng xa xăm nói gì đó.

Chắc là cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu.

"Nào, đi xem cái gì khác ngoài sách ecchi đi."

"Vânggg."

Chúng tôi cùng nhau đi dạo quanh phố Akihabara.

Khách du lịch đông nghịt.

'Uhyoo~! Có Figure ecchi của Chobi trong Digimas kìa! Mua thôi~!'

Kou-chan lao vào một cửa hàng bán Figure.

Dán mắt vào tủ kính, em ấy ngắm nghía con búp bê một cách say mê.

"Là búp bê Chobi nhỉ. Em muốn mua à?"

"Rất muốn!"

Hưm... bao nhiêu tiền nhỉ...

"B-Bảy mươi nghìn yên?"

Trời đất ơi.

"Chỉ là con búp bê thôi mà... tận 70 nghìn yên."

"Hừm..."

Kou-chan cười mũi.

'Đồ gà mờ.'

"Kou-chan, dù là tiếng Nga anh cũng biết em đang coi thường anh đấy nhé."

Muni, tôi véo má Kou-chan.

Mềm mại, đàn hồi như bánh dày. Ồ, kéo dài ra được nè.

'Đừng có coi thường chỉ là con búp bê nhé. Nhìn đi! Chi tiết này! Chất liệu bộ ngực này! Tất lưới không phải sơn đâu, mà là mặc tất thật cho Figure đấy! Độ chân thực này! Chất lượng này! 70 nghìn là quá rẻ đấy chứ!'

Fuga fuga, Kou-chan phấn khích thao thao bất tuyệt về Figure.

Tiếng Nga thì tôi chịu, nhưng tôi hiểu là em ấy mê mẩn nó đến mức nào.

"Em mua không?"

"Có!"

Kou-chan lấy ví ra... rồi đứng hình.

"Sao thế?"

"No, Money."

Money? A, là tiền.

'Tháng này nạp tiền quay Gacha nhiều quá nên cháy túi rồi.'

"Kou-chan kiếm được nhiều tiền mà, em tiêu vào việc gì mà hết sạch thế?"

Kou-chan đường hoàng ưỡn ngực nói.

"Giấc mơ."

"A, ra thế."

Mua giấc mơ sao.

'Nghe này mọi người. Nạp tiền quay Gacha tuyệt đối không phải là tiêu xài hoang phí. Đó là mua giấc mơ đấy. Cái cảm giác hưng phấn, hồi hộp khi nghĩ rằng mình có thể quay ra nhân vật xịn, chính là thứ mình mua đấy. Đúng là nó chỉ là dữ liệu điện tử. Bỏ ra hàng chục , hàng trăm nghìn, hàng triệu yên cho dữ liệu là ngu ngốc sao? Không! Tuyệt đối không! Là đấng nam nhi thì phải chơi khô máu! Chơi khô máu có nghĩa là nạp tiền không giới hạn đấy! Kou-chan khuyến khích điều đó!'

Trong lúc Kou-chan đang diễn thuyết hùng hồn, tôi đã ra quầy thanh toán xong xuôi.

"Anh xong rồi đây."

"? Anh mua, cái gì... thế?"

Tôi đưa túi giấy cho Kou-chan.

"Quà tặng."

"!"

Kou-chan nhìn vào trong, ngạc nhiên.

"Figure, của, Chobi!"

Là Figure Chobi mà lúc nãy em ấy bảo muốn mua.

"Được, không ạ?"

Làn da trắng của Kou-chan ửng hồng. Có vẻ em ấy vui lắm.

"Ừm, được mà."

"Cần, đền đáp gì không ạ?"

"Không cần đâu, mấy cái đó."

"Chuyện đó, vô lý."

Kou-chan lộ vẻ mặt rùng mình.

'Tặng Figure 70 nghìn yên mà không có mưu đồ gì sao!?'

Cô bé đang nghi ngờ.

"À ừm... mua quà để làm người yêu mình vui, có gì lạ lắm sao?"

Ngơ ngác... Kou-chan mở to mắt và miệng.

"Người... yêu?"

"Ừm, người yêu."

Bộp, Kou-chan vỗ tay.

'Nhắc mới nhớ, đúng là thế thật! Kou-chan... là bạn gái của Kami-nii-sama mà!'

Kou-chan nói gì đó bằng tiếng Nga.

'Nguy hiểm thật, dạo này không có hành động nào ra dáng nữ chính, nên cả độc giả lẫn bản thân Kou-chan cũng quên béng mất mình là bạn gái chính thức của Kami-nii-sama rồi. Nahaha.'

Có vẻ Kou-chan đang vui.

May quá đi mất~.

"Nào, đi thôi Kou-chan."

"Vâng ạ!"

Tâm trạng phơi phới, Kou-chan bước đi.

Nhưng mà...

"Au..."

Em ấy dừng lại ngay lập tức. Hộc hộc... thở dốc.

"Sao thế?"

"Mệt quá."

Nhanh, nhanh quá đấy!

'Kou-chan là nữ chính hệ mỹ thiếu nữ yếu ớt mà, nên thể lực kém lắm.'

Bình thường toàn ru rú trong nhà, sống sa đọa không vận động tí nào nên đành chịu thôi ha.

"Để anh xách cùng. Nào, cùng nhau nhé."

Tôi cầm một bên quai túi giấy. Kou-chan cầm bên còn lại.

Hai người cùng xách túi giấy ở giữa.

"Ka, Kami-nii-sama... tuyệt quá!"

Mắt Kou-chan sáng lấp lánh.

'Cảm giác Kou-chan đang ra dáng nữ chính Romcom ghê chưa~? Nè! Mọi người có thấy thế không!? Các bạn độc giả!?'

Chắc cũng ra dáng người yêu được chút chút rồi nhỉ. Em ấy vui là tốt rồi.