Chương 218: Câu chuyện cuộc đời cậu
Trên mặt biển Odaiba, Michiru đã nhận cuốn tiểu thuyết từ Yuuta. Nội dung của nó là...
Có một cô gái nọ. Cô là nữ sinh cao trung, có một cậu bạn thuở nhỏ rất bình thường.
Một ngày nọ, cô được cậu thiếu niên tỏ tình. Nhưng cô đã từ chối lời tỏ tình đó.
Thực ra cậu ấy là một nam sinh cao trung tuyệt vời được người đời xưng tụng là Thần Tác Giả. Nhưng cô lại mắng nhiếc cậu bằng những lời lẽ tàn nhẫn rằng bạn thuở nhỏ làm sao có thể là Thần Tác Giả được.
Sau đó, chân tướng cậu bạn thuở nhỏ thực sự là Thần Tác Giả bị bại lộ. Cô kiêu ngạo ép cậu quay lại, nhưng đã quá muộn.
"Đây... chẳng phải là chuyện của mình sao."
Đúng vậy, đó là câu chuyện của Michiru và Yuuta. Những sự việc từ khoảng sau Tuần Lễ Vàng năm nay cho đến tận bây giờ đã được viết lại.
Câu chuyện kể lại những ngày tháng thường nhật một cách bình thản. Nhưng trong đó, nội tâm của Michiru được miêu tả một cách chính xác.
"............"
Khó có thể gọi là một câu chuyện. Vì nó chỉ đơn thuần ghi chép lại việc lúc đó Michiru đã nghĩ gì mà thôi.
"Yuuta..."
Câu chuyện, không, có nên gọi đây là một câu chuyện không nhỉ?
Dù vậy thì trong những dòng chữ này, có hình bóng của Michiru. Những suy nghĩ trong lòng cô lúc đó được miêu tả như thể cậu ấy đã tận mắt chứng kiến vậy.
"............"
Tách tách, nước mắt trào ra. Yuuta đã luôn dõi theo cô.
Cậu ấy đã thấu hiểu cô. Hiểu cô sâu sắc đến mức này.
Từ những dòng chữ này, tình cảm đó của Yuuta đã truyền đến cô.
"Thế nào?"
Khi nhận ra thì Michiru đã đọc xong tất cả. Câu chuyện này không có kết thúc.
Nó dừng lại ở đoạn đi đến biển Odaiba cùng cô bạn thuở nhỏ. Dấu chấm hết được đặt tại đó.
"Thế nào là sao."
"Không thú vị đúng không?"
Yuuta mỉm cười nói. Đúng vậy, đúng là thế. Dù được viết bởi Thần Tác Giả Kamimatsu, nhưng so với Digimas hay các tác phẩm khác thì nó chẳng thú vị chút nào.
Nếu đem bán cái này thì chắc chắn sẽ bị cắt ở tập 2. Tuy có vẻ hợp để chuyển thể Manga, tùy vào tay nghề họa sĩ mà có thể kéo dài hơn 5 tập. Dù vậy...
"Đúng thế."
So với những gì Yuuta viết thì nó không thú vị. Đó cũng là điều hiển nhiên.
Bởi vì đây là tác phẩm viết lại cuộc đời của Michiru một cách cẩn thận. Nếu là chính bản thân Michiru viết thì còn hiểu được. Nhưng đây là người khác viết về cuộc đời của Michiru.
Cô cảm nhận được sự tuyệt vời đó. Người khác mà lại đoán trúng 100% nội tâm của người kia.
"Tớ đã cảm nhận được tình cảm của Yuuta rồi."
Cậu ấy muốn nói rằng cậu ấy hiểu rõ cô. Rằng cậu ấy biết tận sâu trong lòng cô.
"Tớ vui lắm! Cảm ơn cậu."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
