“Cuộc sống đào hoa của nam sinh tác giả web: Cô bạn thanh mai trúc mã từng nói ‘Làm gì có chuyện cậu là tác giả thần thánh’ và đá tôi, giờ thì hối hận… nhưng đã quá muộn.”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 05 - Chương 209: Công viên giải trí

Chương 209: Công viên giải trí

Chúng tôi đã đến Joypolis, một công viên giải trí trong nhà ở Odaiba.

Tôi mua vé ở lối vào. Lúc nãy Michiru còn tỏ vẻ không thích việc tôi bao tiền, nhưng đến cửa thì cậu ấy lại ngoan ngoãn lạ thường. Sao thế nhỉ?

Dù sao thì, chúng tôi cũng vào được bên trong một cách suôn sẻ. Dù là không gian trong nhà nhưng bên trong khá rộng. Có kết cấu khoảng 3, 4 tầng.

Ngạc nhiên hơn là còn có cả đường ray tàu lượn siêu tốc chạy qua nữa.

"Hàaa, ấm quá đi."

Michiru lẩm bẩm, chóp mũi đỏ ửng. Bây giờ đang là mùa đông mà. Hơn nữa Odaiba lại nằm sát biển nên cảm giác càng lạnh hơn.

"Ủa, khoan đã? Hình như mọi người không xếp hàng chơi trò chơi thì phải?"

"Ara, đúng thật ha."

Ai nấy đều chăm chú nhìn vào điện thoại. Rõ ràng đang ở điểm hẹn hò lý tưởng thế này mà.

"Có chuyện gì thế nhỉ?"

"Ai biết?"

Mà, thế cũng tiện. Vì nơi này vốn khá đông. Thời gian xếp hàng được rút ngắn là chuyện tốt.

"Đầu tiên là tàu lượn siêu tốc nhé?"

Niyari, Michiru cười nham hiểm.

"Đương nhiên rồi!"

Michiru rất thích mấy trò cảm giác mạnh kiểu này. Ngược lại thì cậu ấy dở tệ với mấy thứ đáng sợ.

"Vậy, tàu lượn siêu tốc thẳng tiến."

"Ừm!"

Chúng tôi xếp hàng vào khu tàu lượn. Một chị nhân viên có vẻ là làm thêm hướng dẫn chúng tôi. Mang tiếng là tàu lượn siêu tốc mà chỉ có mỗi tôi và Michiru ngồi.

"Y-Yuuta, nếu sợ thì nắm tay tớ cũng được đấy nhé!"

"Vậy tớ không khách sáo nhé."

Siết, tôi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn và mềm mại của Michiru.

Michiru ngượng ngùng bảo: "Đ-Đã bảo là khi nào sợ mới được nắm mà...". Rõ ràng cậu ấy bảo nắm đi cũng được mà nhỉ. Dễ thương thật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!