“Cuộc sống đào hoa của nam sinh tác giả web: Cô bạn thanh mai trúc mã từng nói ‘Làm gì có chuyện cậu là tác giả thần thánh’ và đá tôi, giờ thì hối hận… nhưng đã quá muộn.”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

721 8151

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

603 4080

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

140 2866

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

367 1700

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

334 15567

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Tập 05 - Chương 209: Công viên giải trí

Chương 209: Công viên giải trí

Chúng tôi đã đến Joypolis, một công viên giải trí trong nhà ở Odaiba.

Tôi mua vé ở lối vào. Lúc nãy Michiru còn tỏ vẻ không thích việc tôi bao tiền, nhưng đến cửa thì cậu ấy lại ngoan ngoãn lạ thường. Sao thế nhỉ?

Dù sao thì, chúng tôi cũng vào được bên trong một cách suôn sẻ. Dù là không gian trong nhà nhưng bên trong khá rộng. Có kết cấu khoảng 3, 4 tầng.

Ngạc nhiên hơn là còn có cả đường ray tàu lượn siêu tốc chạy qua nữa.

"Hàaa, ấm quá đi."

Michiru lẩm bẩm, chóp mũi đỏ ửng. Bây giờ đang là mùa đông mà. Hơn nữa Odaiba lại nằm sát biển nên cảm giác càng lạnh hơn.

"Ủa, khoan đã? Hình như mọi người không xếp hàng chơi trò chơi thì phải?"

"Ara, đúng thật ha."

Ai nấy đều chăm chú nhìn vào điện thoại. Rõ ràng đang ở điểm hẹn hò lý tưởng thế này mà.

"Có chuyện gì thế nhỉ?"

"Ai biết?"

Mà, thế cũng tiện. Vì nơi này vốn khá đông. Thời gian xếp hàng được rút ngắn là chuyện tốt.

"Đầu tiên là tàu lượn siêu tốc nhé?"

Niyari, Michiru cười nham hiểm.

"Đương nhiên rồi!"

Michiru rất thích mấy trò cảm giác mạnh kiểu này. Ngược lại thì cậu ấy dở tệ với mấy thứ đáng sợ.

"Vậy, tàu lượn siêu tốc thẳng tiến."

"Ừm!"

Chúng tôi xếp hàng vào khu tàu lượn. Một chị nhân viên có vẻ là làm thêm hướng dẫn chúng tôi. Mang tiếng là tàu lượn siêu tốc mà chỉ có mỗi tôi và Michiru ngồi.

"Y-Yuuta, nếu sợ thì nắm tay tớ cũng được đấy nhé!"

"Vậy tớ không khách sáo nhé."

Siết, tôi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn và mềm mại của Michiru.

Michiru ngượng ngùng bảo: "Đ-Đã bảo là khi nào sợ mới được nắm mà...". Rõ ràng cậu ấy bảo nắm đi cũng được mà nhỉ. Dễ thương thật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!