Chương 208: Vốn hiểu biết
Sau khi ăn trưa cùng Michiru, chúng tôi di chuyển sang địa điểm khác.
"Tiếp theo đi đâu?"
"Chỗ gọi là Joypolis."
"A, hình như tớ nghe qua rồi. Công viên giải trí trong nhà hả?"
"Đúng đúng."
Đó là khu vui chơi giải trí trong nhà nằm gần ga tàu một ray. Có cả tàu lượn siêu tốc các thứ nữa, khá là vui.
"Nè, Yuuta."
"Hửm? Gì thế?"
Bất chợt, Michiru đi bên cạnh hỏi tôi.
"Về chuyện tiền nong hôm nay ấy..."
Tiền à. A, là chi phí hẹn hò ha. Nhắc mới nhớ, nãy giờ toàn là tôi trả.
"Xin lỗi nhé, cứ để cậu bao mãi."
Ra là vậy, Michiru đang bận tâm chuyện đó sao.
"Đừng bận tâm mà."
"Nhưng mà..."
Michiru trông có vẻ rất áy náy. Ưm~ thực sự không cần để ý đâu mà.
"Hôm nay tớ là người mời hẹn hò mà. Đừng bận tâm."
"Ừm."
Nói thì nói thế chứ Michiru không phải là kiểu người sẽ cho qua dễ dàng. Chà, làm sao đây nhỉ.
Bảo cậu ấy mua gì đó cho mình... cảm giác hơi sai sai. Vậy thì nhờ làm cái gì đó. Làm gì nhỉ? Nếu là Michiru, chắc là nấu ăn ha.
"Vậy thì súp Miso."
"Hả?"
"Tớ muốn cậu nấu súp Miso cho tớ. Từ nay về sau, mỗi ngày luôn."
Một câu nói vô thưởng vô phạt. Thế nhưng, mặt Michiru bừng đỏ lên trong nháy mắt! Ơ?
Gì thế... hả?
"A, ơ... n-nói câu đó ở đây á?"
"Hả? Sao thế?"
Tại sao Michiru lại dao động dữ dội trước một câu nói bâng quơ như thế nhỉ. Kh-Không hiểu nổi...
Nhìn chằm chằm vào tôi, Michiru thở dài thật sâu.
"Yuuta. Trăng đẹp nhỉ (Tsuki ga kirei desu ne)."
Tôi ngước nhìn lên bầu trời. Bây giờ mới quá trưa. Đương nhiên là làm gì có trăng.
"Cậu đang nói gì thế?"
"A, ừm. Tớ hiểu rồi... ừm, OK."
Hàaa. Michiru thở dài thườn thượt. Rồi ngồi thụp xuống tại chỗ. S-Sao thế nhỉ?
"Yuuta là tác giả mà nhỉ?"
"Đúng thế. Thì sao?"
"Không thì mang tiếng là Thần Tác Giả nhưng cậu chẳng đọc văn học cổ điển bao giờ ha. Chẳng lẽ tác giả hiện đại ai cũng thế này sao."
Cậu đang nói cái gì thế... Michiru?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
