“Cuộc sống đào hoa của nam sinh tác giả web: Cô bạn thanh mai trúc mã từng nói ‘Làm gì có chuyện cậu là tác giả thần thánh’ và đá tôi, giờ thì hối hận… nhưng đã quá muộn.”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

562 4378

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

718 8149

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

593 4079

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

139 2865

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

610 2569

Tập 05 - Chương 212: Tiến tới sân khấu cuối cùng

Chương 212: Tiến tới sân khấu cuối cùng

Sau đó, tôi đã có khoảng thời gian vui vẻ cùng Michiru tại Joypolis. Chẳng hiểu sao hôm nay trò nào cũng vắng hoe.

Chúng tôi đã tận hưởng Joypolis, hay nói rộng hơn là buổi hẹn hò ở Odaiba một cách trọn vẹn.

Và rồi màn đêm đã bao trùm xung quanh.

"Aaa~! Vui quá đi!"

Michiru đi bên cạnh tôi với tâm trạng rất phấn khởi. Thật tốt vì Michiru đã vui. Công sức tôi lên kế hoạch vất vả cũng bõ.

"............"

Giờ tôi sẽ bắt đầu công đoạn cuối cùng. Tôi mời Michiru đến đây hẹn hò là để tỏ tình, để cầu hôn cô ấy.

"Thế, giờ làm gì tiếp? Về hả?"

"Không, còn một chỗ nữa. Có một nơi tớ muốn đến."

"............"

Michiru nhìn tôi. Từ biểu cảm của tôi, có vẻ cô ấy đã nhận ra điều gì đó.

"Được thôi, tớ sẽ đi theo cậu."

"Cảm ơn cậu."

Cửa ải đầu tiên đã qua. Nếu bị từ chối chắc tôi nhảy thẳng xuống biển Odaiba mất.

"Thế? Đi đâu?"

Tôi lấy từ trong ba lô ra một dải vải.

"Gì thế?"

"Michiru này. Cậu có thể... để tớ bịt mắt cậu lại mà không hỏi gì được không?"

"........................!?"

Cô ấy ngạc nhiên. Đương nhiên rồi. Tự nhiên lại bảo "Bịt mắt được không?". Bình thường thì sẽ bị hỏi là định làm trò gì ngay.

Thế nhưng.

"Được thôi."

Michiru không hề tỏ ra đắn đo dù chỉ một chút. Cô ấy mỉm cười chấp nhận lời đề nghị kỳ quặc của tôi.

Nhờ thế, quyết tâm của tôi dường như đã hoàn toàn vững chắc.

"Cảm ơn cậu, Michiru."

Tôi đứng ra sau lưng Michiru và bịt mắt cô ấy lại. Rồi tôi nắm lấy tay cô ấy.

"Đi theo tớ nhé."

"OK."

Nào, cùng tiến đến sân khấu cuối cùng thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!