“Cuộc sống đào hoa của nam sinh tác giả web: Cô bạn thanh mai trúc mã từng nói ‘Làm gì có chuyện cậu là tác giả thần thánh’ và đá tôi, giờ thì hối hận… nhưng đã quá muộn.”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 123

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 01 - Chương 31: Thần họa sĩ nói tiếng Nga và "dere" (yêu) một cách bất thường

Tiểu thuyết series thứ 2 [Boku-Koko], tôi đã có cuộc gặp gỡ với người phụ trách minh họa, Misayama Kou-san.

Thế nhưng người xuất hiện tại hiện trường lại là một thiếu nữ Nga nhỏ nhắn dễ thương, nhìn kiểu gì cũng chỉ tầm 10 tuổi...!

Địa điểm là Starbucks trước nhà ga. Tôi và Misayama-sensei đang ngồi đối diện nhau ở bàn cạnh cửa sổ.

'Waa! Waa! Vinh dự quá! Được gặp Kamimatsu-sensei, nhà sáng tạo vĩ đại nhất thế giới, em siêu vui! Vui muốn chết luôn á!'

Mặt đỏ bừng, thiếu nữ tóc bạc đang nói gì đó rất tâm huyết.

'Em siêu siêu siêu thích Sensei! Câu chuyện tuyệt vời đó đã không biết bao nhiêu lần làm trái tim em rạo rực!'

Misayama-sensei thao thao bất tuyệt. Nhưng mà... tất cả đều không phải tiếng Nhật.

Chắc là tiếng Nga nhỉ. Nhưng khỏi phải nói tôi là người Nhật 100%. Nên đối phương nói gì bằng tiếng Nga tôi hoàn toàn mù tịt.

'Viết được câu chuyện tuyệt vời đến thế, Sensei đúng là thiên tài thực thụ! Em kính trọng Ngài lắm lắm lắm!'

"À, ừm... Misayama-sensei. B-Bình tĩnh lại nào... Em nói gì anh không hiểu đâu."

Hộc...! Sensei đỏ mặt.

"...X-Xin, lỗi ạ."

Lần này là tiếng Nhật. May quá, có thể giao tiếp được rồi.

"À ừm... vậy đầu tiên giới thiệu bản thân nhé. Rất hân hạnh. Anh là Agematsu Yuuta."

"...Em là... Misayama Kou."

Sensei lấy điện thoại ra, gõ chữ với tốc độ kinh hoàng. Cô bé giơ màn hình lên, chỉ cho tôi cách viết chữ Hán tên mình (三才山 鵠).

"Hể... tên dễ thương thật đấy, Misayama-sensei."

"~~~~~~~~~~~!"

Bụp...! Misayama-sensei đỏ bừng mặt.

'G-Gian xảo! Thế này thì... y-yêu mất thôi! Mô~, Sensei không chỉ có tài viết tiểu thuyết mà còn có tài sát gái nữa sao ♡ Tuyệt quá ♡ Tuyệt quá đi ♡ Kyaa ♡'

Ưm~ không phải là người ít nói đâu. Nhưng khổ nỗi tôi chẳng hiểu cô bé đang nói cái gì cả.

"Cái tên đó của Sensei."

"...Là [Kou], ạ. Đọc là Kou. À ừm..."

"? À... cách gọi nhỉ. Gọi là Kou-chan... được không?"

Phắt...! Kou-chan mở to mắt.

'Foa~~~~~~~~ ♡ Kou-chan ♡ Được gọi là Kou-chan kìa ♡ Được người mình thích gọi bằng tên thân mật kìa ♡ Thích quá à ♡ Thích thích thích ~ ♡ Yêu chết mất ~ ♡'

Kou-chan lại phấn khích rồi. Rõ ràng ấn tượng bề ngoài là một tiểu thư khuê các trầm tính cơ mà.

Đúng là giống hệt ấn tượng trên Twitter.

"Vậy Kou-chan cứ gọi anh thế nào cũng được."

"...V-Vậy thì. Thần, sama ạ."

"Thần thì hơi quá. Gọi bình thường thôi."

"...Onii-sama, ạ."

"Không, anh đâu phải anh trai em đâu..."

"...Kami, nii-sama (Anh trai thần thánh), ạ."

Thôi được rồi, sao cũng được...

"Kou-chan... cái đó, em thực sự đang làm họa sĩ minh họa sao? Trẻ thế này mà?"

Học sinh tiểu học mà làm họa sĩ minh họa... thì đúng là ghê gớm thật.

Nhưng Kou-chan lắc đầu nguầy nguậy.

"...E-Em... 15 tuổi, rồi ạ."

"M-Mười lăm!? Vậy là... năm 3 trung học cơ sở?"

"Em đang học, cao trung ạ."

Học sinh cao trung á! Không... tại thấp bé quá nên tôi cứ đinh ninh là học sinh tiểu học chứ...

Không ngờ lại kém tôi có 1 tuổi.

"Trẻ thế mà đã là họa sĩ siêu nổi tiếng kiêm OurTUBER, giỏi thật đấy."

"!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!"

Kou-chan đỏ bừng từ mặt đến tận cánh tay trong nháy mắt.

'Hyaaaaaa ♡ Thích quá à ♡ Được nhà sáng tạo mình kính trọng khen là giỏi kìa hyaaaaaa ♡ Thích thích thích quá đi ♡ Yêu nhấttttt ♡ Kyaaaaaaa ♡'

Bịch bịch bịch! Kou-chan đập chân liên hồi.

Nãy giờ cô bé cứ lặp đi lặp lại [Nura] [Nura] (Chắc là "Thích" trong tiếng Nga?)... nghĩa là gì nhỉ?

Đúng lúc đó.

"Kya...!"

Chân Kou-chan đá vào bàn. Pasha, ly cà phê sóng sánh đổ ra ngoài. Nước cà phê đổ lên mu bàn tay phải của Kou-chan.

"Ng-Nguy rồi...!"

Tôi vội vàng nắm lấy bàn tay trắng trẻo của cô bé.

"?!?!?!?!?!?!?!?!"

"Có sao không!? Có bị bỏng không!?"

Xèo xèo xèo... mặt cô bé đỏ bừng đến mức như bốc khói.

A, nhưng tay không bị đỏ.

"May quá... em gọi cà phê đá nhỉ... ơ, Kou-chan?"

Bịch... cơ thể Kou-chan trượt xuống ghế.

"Kou-chan!? Sao thế!?"

'...Được Kami-nii-sama... nắm tay... hạnh phúc quá, chết mất thôi ~... ♡'

Lẩm bẩm điều gì đó, Kou-chan ngất xỉu.

Sau khi Kou-chan tỉnh lại, chúng tôi rời khỏi Starbucks.

Tại gây náo loạn quá mà.

Chúng tôi đến cửa hàng Anime ở phía bên kia nhà ga.

'Kyaa ♡ Nhiều đồ Digimas quá ♡'

Vút...! Kou-chan chạy biến đi. Nhìn thế này thì đúng là học sinh tiểu học thật, chuẩn luôn.

Thứ Kou-chan đang nhìn là móc khóa Acrylic của Digimas.

'Woa...! Móc khóa mới nè! Cái nào cũng tuyệt... ! Hự ~!'

Cô bé nhìn chăm chú quá.

"Em muốn không?"

Gật gật! Kou-chan gật đầu mạnh mẽ.

"Anh mua cho nhé?"

Thật á!? Kou-chan ngạc nhiên như không tin nổi.

"Đ-Được, không ạ?"

"Ừm. Từ giờ anh còn nhờ vả em nhiều mà, coi như quà gặp mặt."

Kou-chan lại đỏ mặt. Da trắng nên đỏ mặt cái là biết ngay.

'Chết mất thôi ~... Thích quá đi mất ~... ♡ Kami-nii-sama... vừa là tác giả thần thánh vừa đẹp trai tốt tính... thế này thì chỉ có thể yêu thôi chứ sao giờ ~... ♡'

Ưm~, thật sự chẳng hiểu cô bé nói gì. Nhưng có vẻ vui nên chắc là ổn thôi.

"Em thích cái nào?"

Kou-chan nhìn chằm chằm với vẻ mặt nghiêm túc.Cuối cùng, cô bé chọn móc khóa hình Ray.

"Em thích Ray à?"

Kiran, mắt Kou-chan sáng lên.

'Vâng! Em thích lắm! Trong số các nhân vật thần thánh do Kami-nii-sama tạo ra, em thích Ray nhất! Phải nói là Ray trong movie Thiên Không Vô Hạn Đấu Trường quá xuất sắc luôn ấy!'

Sau đó, Kou-chan bắn rap liên thanh về điều gì đó. Không hiểu nghĩa nhưng nhiệt huyết thì truyền đạt rõ ràng.

'Với lại nhé. Tạo ra được nhân vật tuyệt vời thế này, em nghĩ Kami-nii-sama thực sự là người rất tuyệt vời! Quá đỉnh luôn! Tuyệt nhất quả đất!'

"A, cảm ơn em."

Chỉ hiểu mỗi ý là được khen thôi.

Người yêu tác phẩm của tôi đến mức này sẽ vẽ minh họa cho tôi. Chắc chắn... không, là tuyệt đối, Boku-Koko cũng sẽ trở thành tác phẩm tuyệt vời.

Sau đó tôi mua móc khóa ở quầy thu ngân rồi đưa cho Kou-chan.

"Cảm, ơn. Anh, ạ."

Kou-chan ôm chặt cái móc khóa vào ngực. Siết.

"...Là báu vật, cả đời. Ạ."

"Nói quá rồi."

Lắc lắc! Kou-chan lắc đầu mạnh.

'Không nói quá đâu ạ! Là đồ vật nhận được từ Kami-nii-sama đáng kính mà. Em sẽ trân trọng nó mãi mãi mãi mãi! Trân trọng đến lúc chết luôn! Mang theo vào quan tài luôn!'

Lời nói không hiểu nhưng tấm lòng thì hiểu.

Cứ như thế chúng tôi mua sắm xong, trời đã ngả chiều.

"Vậy nhé, Kou-chan. Hẹn gặp lại."

Buổi chiều, trước nhà ga, chúng tôi chuẩn bị chia tay.

'Aaa...! Đã chiều rồi sao! Thời gian trôi nhanh quá... ! Hàaa ~ ♡ Thời gian hạnh phúc bên tác giả thần thánh yêu dấu... đúng là trôi qua trong nháy mắt mà ~... ♡'

Vẻ mặt Kou-chan trông cực kỳ tiếc nuối. Chắc là muốn nói chuyện nhiều hơn nữa.

"À ừm... đúng rồi. Kou-chan, trao đổi liên lạc không?"

Lại đỏ mặt, Kou-chan run lẩy bẩy.

'K-Kẻ hèn mọn như em... mà lại được nhận... thông tin liên lạc của... tác giả thần thánh sao...? Th-Thật đáng sợ (vinh dự quá mức)...'

Vẫn không hiểu nói gì, nhưng chắc là kiểu "Được không ạ?" nhỉ.Chúng tôi nhanh chóng trao đổi ID Line.

'Thần! Thần! Liên lạc của thần do thần ban tặng nè! Hyaaaaa ♡ Vui quá! Vui quá đi mất! Hôm nay là ngày hạnh phúc sao? Lọt top ngày tuyệt vời nhất đời em rồi!'

Pyon pyon, Kou-chan nhảy cẫng lên vui sướng.

"Sau này có gì không hiểu thì cứ hỏi anh bất cứ lúc nào nhé."

'B-Bất cứ lúc nào!? Bất cứ lúc nào nghĩa là... ngày nào cũng được sao ạ!?'

Dúi, Kou-chan ghé sát mặt lại với vẻ mặt nghiêm trọng.

'Ngày nào cũng gọi điện được không ạ!?'

"Ơ, à ừm... ừ."

Chẳng hiểu nói gì nhưng mà...

'Ehehe ♡ Yatta! Hạnh phúc quá! Yêu Kami-nii-sama nhất ♡'

Kou-chan ôm chầm lấy eo tôi. Siết.

"Ơ, ừm... Kou-chan? Cái đó... có người nhìn kìa, nhé?"

Kou-chan lại đỏ bừng toàn thân trong nháy mắt.

"...Xin lỗi, nhạ." (Nói ngọng)

Nhạ, dễ thương ghê.

"Vậy thì... từ giờ mong em giúp đỡ nhé."

Tôi bắt tay với Kou-chan.

"Vâng, ạ! Em sẽ, cố gắng!"

Kou-chan gật đầu mạnh mẽ.

'Minh họa cho Boku-Koko, em sẽ hoàn thành nó tuyệt vời nhất! Vì tác phẩm thần thánh thứ hai của Kami-nii-sama!'

Chắc là đang nói sẽ cố gắng đây mà.

"Ừm, anh cũng sẽ cố gắng."

Kou-chan đi qua cửa soát vé, quay lại nhìn tôi.

'Kami-nii-sama! Bye byeee! Em yêu anhhh!'

Mỹ thiếu nữ Nga vẫy tay đầy năng lượng.

Ừm, cô bé ngoan thật đấy Misayama-sensei. Thế này thì, tôi có thể yên tâm giao phó minh họa cho em ấy rồi.