Vào ngày nghỉ, biên tập viên Mei-san đã đề xuất chuyển thể sách, truyện tranh và Anime cho tác phẩm mới của tôi.
Sau đó, chị Mei quay trở lại ban biên tập.
'Vậy nhé Sensei. Cho chị gửi lời hỏi thăm đến mấy cô bạn gái ở trên tầng nữa nhé ♡'
'...Hả! Sao chị biết...?'
'Trực giác phụ nữ, chắc thế ♡ Bye byeee~'
Lúc ra về, chị Mei ghé tai thì thầm với tôi. Cũng đâu phải bạn gái đâu nhưng mà là bạn là con gái thì gọi là bạn gái cũng được nhỉ?
Sau đó, tại phòng khách, tôi cùng Alyssa, Yurie và em gái Utako ăn trưa.
"""Anime hóa á... !?"""
Tác phẩm mới [Hãy Dâng Hiến Trái Tim Của Em Cho Anh], gọi tắt là [Boku-Koko] đã quyết định làm Anime, tôi (à thực ra là bố) đã thông báo cho mọi người biết.
"K-K-Kinh khủng quá Yuuta-kun!"
Yurie trợn tròn mắt hét lên.
"Quyết định xuất bản ngay lập tức đã ghê rồi đằng này còn quyết định Anime hóa ngay trong ngày nữa chứ! Tớ chưa nghe thấy bao giờ luôn!"
Bên cạnh cô ấy, Alyssa Seba nói với vẻ thán phục.
"Quả không hổ danh Yuta-sama. Đúng là thiên tài sáng tạo thực thụ được thượng đế ban tặng tài năng văn chương. Em thực sự kính trọng Ngài."
Ừm ừm, Alyssa và Yurie gật đầu tán thành.
Nhìn thấy cảnh đó, Utako kinh ngạc tột độ.
"Được cả ca sĩ đỉnh cao thế giới và Seiyuu siêu nổi tiếng kính trọng thế này. Anh hai đúng là quá đỉnh!"
"Yu-chan từ xưa đã giỏi giang rồi mà~ ♡"
Hội chị em phụ nữ thi nhau khen ngợi tôi.
'Chàaa Yuuta đúng là báu vật của nhà Agematsu mà!'
Trong khi đó, bố tôi đang nhìn chúng tôi từ ngoài ban công.
"Mẹ... sao bố lại ở ngoài kia?"
"Hưm~ ♡ Sao là sao? Rác cồng kềnh thì phải để ở ngoài chứ con ♡"
Cuối cùng mẹ cũng gọi thẳng là rác rồi kìa!?
"Thế này thì hơi tội nghiệp thật."
'Fuhaha! Yuuta, đừng có coi thường bố! Ở công ty bố cũng bị coi như rác quen rồi, bị đối xử thế này là bình thường thôi!'
Coi như không nghe thấy gì đi, ừm.
"À ừm... cái đó, Yurie. Cảm ơn cậu."
Tôi nói với cô ấy điều mà nãy giờ chưa nói được.
"Nhờ Yurie khuyên tớ đăng truyện, mà Boku-Koko mới có cơ hội được nhiều người biết đến thế này. Thế nên, cảm ơn cậu."
Yurie tròn mắt ngạc nhiên, rồi cười nhẹ.
"Không có chi!"
"Quả nhiên Yuta-san nhân cách cũng rất tốt. Không tự mãn coi đó là công lao của riêng mình, đúng là người đàn ông tuyệt vời nhất ♡"
Utako mở điện thoại ra, rồi trợn tròn mắt.
"A-Anh hai... bản dài kỳ, anh đăng rồi hả?"
"Hả, ừ. Lúc 10 giờ sáng. Sao thế?"
"À, cái đó... có thứ hạng bảng xếp hạng buổi trưa rồi nè, anh xem đi."
Chúng tôi cùng cầm điện thoại lên, xem trang xếp hạng của Narou.
Và rồi...
"""C-Cái gì thế này!"""
Tất cả chúng tôi đều kinh ngạc.
"Bản dài kỳ, bảng xếp hạng tháng... h-hạng 4 ư!?"
Cảnh tượng quá phi thực tế khiến tôi không tin vào mắt mình.
"Ara, sao thế Yu-chan. Hình như sáng nay là hạng 5 đúng không? Tăng lên 1 bậc thôi mà, sao ngạc nhiên dữ vậy?"
Mẹ tôi không biết sự tình nên nghiêng đầu thắc mắc.
"Mẹ ơi... cái đó là thứ hạng của truyện ngắn. Còn cái này là bản dài kỳ."
"Ara chà... chỉ trong vài tiếng mà đã lọt vào bảng xếp hạng tháng sao?"
"Không, không phải đâu mẹ nó!"
Rầm...! Bố mở cửa phòng khách lao vào.
"Theo cơ chế của Narou, thời gian tính điểm được quy định cố định."
"Thời gian tính điểm?"
"Đúng thế. Ví dụ bảng xếp hạng buổi trưa sẽ phản ánh số điểm đạt được tính đến 11 giờ sáng."
"Ara? Vậy thì... bản dài kỳ đăng lúc 10 giờ mà..."
"Đúng vậy!" Bố hét lên.
"Bản dài kỳ tác phẩm mới của Yuuta, chỉ trong 1 tiếng sau khi đăng, đã leo lên hạng 4 tháng, kiếm được hơn 60000 điểm chỉ trong 1 tiếng đồng hồ đấy!"
...Nghe bố giải thích, tôi lại càng thấy kinh ngạc hơn.
"Ara chà, thế là ghê gớm lắm hả?"
"Không chỉ là ghê gớm đâu! Như anh đã nói lúc trước, để vào top 5 tháng, dù cố gắng đến đâu cũng phải mất 2, 3 tuần. Thế mà Yuuta leo lên vị trí đó chỉ trong 1 tiếng đồng hồ đấy!"
"Chà... ♡ Đúng là Yu-chan có khác ♡ Giỏi quá đi~ ♡"
Đúng là ở bản truyện ngắn tôi có dẫn link kiểu [Đã bắt đầu bản dài kỳ. Mời mọi người sang ủng hộ].
Cũng nghĩ là sẽ có điểm từ những người muốn đọc tiếp, hay những người vào từ bảng xếp hạng...
"Hơn nữa nhìn này Yuuta-kun! Thứ hạng và điểm số bảng xếp hạng ngày!"
Bản dài kỳ đương nhiên đứng hạng 1. Hạng 2 là bản truyện ngắn.
Và số điểm trong ngày của bản dài kỳ là hơn 60000.
"Quả không hổ danh Yuta-san. Lúc truyện ngắn đã là con số chưa từng có rồi, thế mà giờ còn lập kỷ lục gấp đôi thế này"
"Anh hai kinh khủng quá! Quái vật rồi! Kẻ hủy diệt lịch sử luôn á!"
Trong khi được khen ngợi hết lời, tôi lại thấy bối rối. Tác phẩm này, lại được đánh giá cao đến mức này sao.
"Nhưng mà Yuuta-kun giỏi thật đấy. Tác phẩm viết từ hồi tiểu học, trước khi trở thành chuyên nghiệp, mà lại được đánh giá cao đến thế này."
"""H-Hồi tiểu học á!?"""
Mẹ, Utako và bố đều trợn mắt hét lên.
"Anh hai... thiệt tình, giỏi quá mức... em thấy sợ luôn rồi này..."
"Yuuta, con đúng là thần đồng! Chàaa kinh thật!"
Em gái và bố nhao nhao khen ngợi.
"Cái này chắc chắn Anime cũng đại thành công rồi!" "Sách cũng bán chạy như tôm tươi cho xem! Ngày nhà ta thành biệt thự không còn xa nữa! Thắng rồi gahaha!"
Bị khen dữ quá làm tôi thấy sợ ngược lại luôn ấy chứ...
Trong khi đó, mẹ vỗ tay "Hai hai" (Rồi rồi).
"Mọi người, thế thôi nào. Đừng gây áp lực cho Yu-chan quá."
Hả...? Mọi người nghiêng đầu thắc mắc.
"Vẫn còn chưa thành sách đâu đấy nhé. Nếu bây giờ gây áp lực quá lớn, nhỡ tác giả bị đè bẹp thì sao?"
A...! Mọi người làm vẻ mặt như vừa nhận ra điều gì đó.
"Chuyện Yu-chan giỏi giang là sự thật ai cũng biết. Nhưng nếu kỳ vọng quá nhiều, thì khi thất bại sát thương sẽ rất lớn. Nhỡ vì thế mà Yu-chan không viết tiếp được nữa hay tệ nhất là giải nghệ... thì mọi người không thích đúng không?"
"""Kh-Không thích đâu ạ!"""
Mỉm cười, mẹ nhẹ nhàng khuyên bảo mọi người.
"Mọi người cùng nhau ủng hộ Yu-chan không phải là việc xấu. Nhưng ủng hộ quá mức đôi khi lại trở thành gánh nặng. Hãy hiểu điều đó và cùng nhau hỗ trợ Yu-chan nhé ♡"
"""Vânggg ạ!"""
...Thú thật, tôi cũng lo lắng không biết sắp tới mình có làm được không.
Nhưng mà, tôi có gia đình và những người bạn tuyệt vời nhất luôn ở bên ủng hộ, hỗ trợ.
"Cảm ơn mọi người. Con... sẽ cố gắng!"
Mẹ mỉm cười, rồi ôm chặt lấy tôi.
"Những lúc khó khăn hãy cứ dựa vào mẹ nhé. Chúng ta lúc nào cũng là đội cổ vũ, luôn ủng hộ Yu-chan mà ♡"
