Tôi đã quyết định đi chơi đổi gió cùng nữ ca sĩ siêu nổi tiếng, Alyssa Seba.
Cứ tưởng là đi đâu đó gần gần... ai dè nhận ra thì đã thấy mình ngồi trên máy bay rồi.
Câu chuyện diễn ra một lúc sau khi máy bay cất cánh từ Haneda.
"K-Kinh thật... ghế hạng nhất luôn... lần đầu tiên được ngồi đấy..."
Ghế sofa rộng rãi, khoảng cách trước sau trái phải vô cùng thoáng đãng. Không gian thoải mái vô cùng. Bình thường đi máy bay toàn phải chịu cảnh chật chội.
"Mong là Ngài hài lòng ạ ♡"
Ngồi bên cạnh tôi, Alyssa mỉm cười rạng rỡ.
"X-Xin lỗi nhé, để cậu đặt vé hạng nhất thế này. Lát nữa mình sẽ trả tiền lại đàng hoàng."
"Đừng bận tâm chuyện tiền nong ạ ♡ Hôm nay và ngày mai Ngài hãy chiều theo sự ích kỷ của em nhé. Yuta-san cứ thoải mái tận hưởng chuyến đi đi ạ."
"Ưm... nếu Alyssa thấy ổn thì, mình biết rồi."
Dù sao cũng không nên từ chối lòng tốt của người khác mà.
Một lúc sau. Nơi chúng tôi đặt chân đến là sân bay New Chitose.
"Là Hokkaido à."
"Vâng. Cũng không phải mùa du lịch nên em nghĩ sẽ được thong thả ạ."
Hôm qua mới nảy ra ý định, hôm sau đã đi Hokkaido luôn, ghê thật. Giờ nghĩ lại mới thấy.
"Em cũng đã sắp xếp xe rồi ạ. Xin mời."
"A, cảm ơn."
Ngay trước cửa sân bay New Chitose, một chiếc limousine đen bóng lộn đang đỗ ở đó.
Đúng là người giàu có khác.
Bước vào trong xe, cô ấy ngồi sát ngay cạnh tôi.
"A, ừm... ghế còn trống nhiều lắm mà?"
"Em thích ngồi chỗ này. Ngài... ghét sao ạ?"
Alyssa ngước nhìn tôi với đôi mắt ầng ậng nước.
Siết, cô ấy ôm chặt lấy cánh tay tôi.
"Đâu có... ghét đâu."
"Vậy thì, cứ thế này nhé ♡"
Cộp, Alyssa tựa đầu lên vai tôi.
Chỉ cần cử động nhẹ thôi là khuỷu tay sẽ chạm vào ngực mất, nguy hiểm quá. Lại còn mùi hương ngọt ngào từ mái tóc cô ấy nữa, sắp xỉu đến nơi rồi.
Chiếc limousine cứ thế bon bon chạy trên vùng đất rộng lớn của Hokkaido.
Cơ mà không có đèn tín hiệu nhỉ. Mà cũng chẳng có ai đi bộ.
"Em hay đến Hokkaido lắm à?"
"Vâng. Một mình. Cứ thế này ngẩn ngơ ngắm nhìn thảo nguyên trống trải và bầu trời rộng lớn... em thích cảm giác đó."
Ra là vậy, cũng có cách tận hưởng như thế ha.
"Đương nhiên em cũng thích mấy điểm du lịch nổi tiếng. Nhưng nếu phải chọn thì em thích những nơi yên tĩnh hơn."
"A, anh cũng thế."
Fufu, Alyssa mỉm cười.
"Em vui lắm ♡ Vì giống với Yuta-san mà em yêu thích."
"O, ơ, a..."
Yêu thích ở đây là thích với tư cách tác giả ấy nhỉ, ừm. Đúng rồi ha.
"~~~~~~~~~ /////"
Bụp...! Mặt Alyssa đỏ bừng lên.
"À ừm cái đó, là là... v-với tư cách, tác giả... thôi ạ."
"Đ-Đúng rồi ha...! Ừm, a-anh hiểu mà...! Ừ."
Một lúc sau, sự im lặng ngượng ngùng bao trùm.
Nghĩ lại thì tình huống bây giờ kinh khủng thật. Đi du lịch riêng với ca sĩ nổi tiếng.
"...Bài hát. Mình nói chuyện, về bài hát nhé?"
"A, ừ! Đúng rồi, đó là mục đích chính mà! Nói đi nói đi."
Cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm.
Tôi thích yên tĩnh, nhưng ghét sự ngượng ngùng khó xử.
Tôi kể về những diễn biến sắp tới của Boku-Koko, về tâm trạng nhân vật, về nhân vật mới.
"Chà. Vậy chẳng lẽ con quái vật xuất hiện ở đoạn đầu, chính là người bạn thân đã ăn trái cấm và biến hình sao ạ?"
"Ừm, đúng rồi đấy."
Hàaa... Alyssa gật đầu thán phục.
"Thu hồi hint xuất sắc thật. Quả không hổ danh Kamimatsu-sensei. Em hoàn toàn bị Yuta-san dắt mũi rồi."
"Ahaha, cảm ơn em."
"Nhưng mà tác phẩm viết trước cả Digimas, vậy mà lại thú vị ngang ngửa... không, thậm chí còn thú vị hơn cả Digimas, thật đáng kinh ngạc. Một học sinh tiểu học mà nghĩ ra được thế này... đúng là quá siêu."
Alyssa đang ghi chép lại.
"Hồi tiểu học, Ngài là đứa trẻ thế nào ạ?"
"Bình thường thôi. Chỉ là bố anh làm ở nhà xuất bản nên trong nhà có rất nhiều Manga và Light Novel."
Kết quả của việc hấp thụ văn hóa giải trí từ nhỏ là tự nhiên anh cũng muốn thử tự mình sáng tác xem sao.
"Thành quả của giáo dục sớm nhỉ."
"Chắc thế. Nếu không có bố thì anh nghĩ sẽ không có Kamimatsu đâu."
Người cho tôi đọc thật nhiều tác phẩm, người cho tôi chiếc máy tính cũ cũng là bố.
"Có một gia đình tuyệt vời như thế, em ghen tị với Yuta-san lắm."
"Cảm ơn em. Gia đình cũng là niềm tự hào của anh mà."
Luôn đứng về phía tôi dù bất cứ chuyện gì, tôi nghĩ đó là gia đình tuyệt vời nhất.
"Cả Digimas lẫn Boku-Koko, đều là những câu chuyện lấy chủ đề gia đình nhỉ. Ngài yêu gia đình mình thật đấy."
"Nghe em nói mới để ý, cả hai đều có yếu tố gia đình ha. Chắc là những thứ mình thích nó vô thức bộc lộ ra."
Cứ như thế, chúng tôi vừa thong thả chạy xe trên con đường quê Hokkaido, vừa nói chuyện về tác phẩm.
Giữa đường, chúng tôi ghé vào điểm du lịch ăn trưa. Tham quan một chút rồi lại lên xe chạy tiếp trên đường quê.
"Mấy chú bò kìa."
"Đúng thật. Chắc có trang trại đâu đây. Muốn vào xem không?"
"Không ạ. Nhìn từ xa là đủ rồi."
Nói thì nói thế, nhưng Alyssa cứ liếc nhìn mấy con bò mãi.
Chắc là muốn đi lắm đây... ừm.
"Đợi chút nhé."
Mở bản đồ trên điện thoại tìm kiếm, quả nhiên có trang trại thật.
Hình như là trang trại du lịch, có thể vào trong được.
"Đi thử xem."
"Nhưng mà, đây là lần đầu em đến trang trại."
"Theo kinh nghiệm của anh, thử thách những điều chưa từng làm bao giờ sẽ mang lại kích thích tốt, những vướng mắc trong sáng tác cũng sẽ được giải quyết cái một luôn đấy."
Một mình ngồi ủ ê suy nghĩ mãi không ra chữ nào, nhưng đến quán mì chưa từng ăn bao giờ lại nảy ra ý tưởng cái rụp, chuyện đó cũng thường xuyên xảy ra mà.
Sau một thoáng chần chừ, Alyssa gật đầu cái rụp.
Chỉ đường cho bác tài xế, chúng tôi hướng đến trang trại.
Có lẽ vì đã qua mùa du lịch nên vắng hoe.
Chúng tôi thong thả ngắm bò, rồi còn được thử vắt sữa nữa.
Ông chú ở trang trại vì vắng khách rảnh rỗi nên đã hướng dẫn chúng tôi rất tận tình.
Tham quan xong, chúng tôi ăn kem tươi ở trung tâm du lịch.
"Chàaa nói gì thì nói... bất ngờ thật đấy. Không ngờ có ngày được nhìn thấy Alyssa Seba bằng xương bằng thịt thế này"
Ông chú trang trại gật gù cảm thán.
"Tôi nghe nhạc cô suốt đấy. Bài hát của cô, hay lắm."
Có vẻ như ngay cả ông chú nông dân ở vùng quê Hokkaido cũng biết những bài hát trong Digimas do Alyssa sáng tác.
"Chỉ cần nghe thôi là thấy dũng khí trào dâng rồi. Làm nông tốn sức lắm, ngày nào cũng mệt bở hơi tai. Nhưng cứ tối đến nghe nhạc của Alyssa-san là lại thấy ngày mai mình có thể cố gắng tiếp được. Cảm ơn cô nhé."
Ông chú nắm lấy tay Alyssa, lắc lấy lắc để.
"Cảm ơn, bác ạ."
Cô ấy tuy bối rối nhưng cũng mỉm cười e thẹn.
"Ủa? Nhắc mới nhớ, cậu em kia là bạn trai của Alyssa-san hả?"
"""Kh-Kh-Không phải đâu ạ...!!!"""
Chúng tôi đỏ mặt hét lên. Nhưng ông chú gật gù như đã hiểu ra điều gì đó "Hah haan...".
"Yên tâm, chú mày thấy đấy chú chỉ là nông dân nhà quê thôi. Không đi rêu rao chuyện bạn trai bạn gái đâu."
"V-Vậy ạ... đã bảo là không phải bạn trai mà."
"Thế à? Hưmm~... Nhưng mà từ phía Alyssa-san cứ tỏa ra cái hào quang yêu thích hừng hực... ưm ưm."
Alyssa đang tuyệt vọng bịt miệng ông chú lại.
Hả, hào quang gì cơ?
"Mà, không sao. Chắc là đi chơi bí mật chứ gì. Chú không nói ai biết đâu, cứ yên tâm."
"""Cảm ơn bác ạ."""
Chia tay ông chú, chúng tôi lên xe đi về phía Bắc.
Mặt trời đã ngả về tây. Từ thảo nguyên trải dài tít tắp, mặt trời màu cam trông to lớn lạ thường.
Chúng tôi thong thả ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống.
"Cảm ơn Ngài, Yuta-san."
Cô ấy khẽ thì thầm.
"Nhờ Ngài mà tâm trạng em thoải mái hơn nhiều rồi. Lại còn được nghe những lời ấm áp từ người hâm mộ nữa."
"Vậy à. Thế thì tốt quá."
"Vâng. Lúc đó nếu Yuta-san không rủ em đi thì chắc em không có được cảm giác vui vẻ thế này đâu."
"Sáng tác được bài hát hay chứ?"
"Vâng ạ. Bài hát tuyệt vời nhất... đã hoàn thành rồi ạ."
May quá, có vẻ cô ấy đã thoát khỏi tình trạng bế tắc rồi.
"Nhờ có Ngài mà em có thể tạo ra bài hát hay nhất trong lịch sử của mình. Cảm ơn Ngài, quả không hổ danh Yuta-san ♡"
Cô ấy tự tin như thế, chắc chắn bài hát cho Boku-Koko sẽ là một tuyệt phẩm đây.
Giờ tôi đang rất mong chờ nó hoàn thành đây.
