“Cuộc sống đào hoa của nam sinh tác giả web: Cô bạn thanh mai trúc mã từng nói ‘Làm gì có chuyện cậu là tác giả thần thánh’ và đá tôi, giờ thì hối hận… nhưng đã quá muộn.”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 123

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 01 - Chương 23: Biên tập viên thì ngốc nghếch, còn Phó tổng biên tập thì thực ra rất ngầu

Tôi cùng với Seiyuu Yurie đến ban biên tập của nhà xuất bản, nơi phát hành sách cho tôi.

"Họp ở chỗ nào thế?"

"Chắc phải hỏi Mei-san mới biết được."

Biên tập viên phụ trách Mei-san đã nhắn tin bảo tôi đến ban biên tập lúc 17 giờ.

Tôi nhìn ngó vào bên trong từ cửa ra vào ban biên tập.

Nhưng không thấy bóng dáng cô ấy đâu.

"Để tớ liên lạc thử xem."

Đúng lúc đó.

"Kamimatsu-sensei!"

Đột nhiên có người gọi tôi.

Mei-san...? Tôi cứ tưởng là cô ấy nhưng không phải.

"Yaa xin chào Sensei!"

"Kamimatsu-sama bằng xương bằng thịt kìa. Uwa w Kinh thật w"

"...?"

Là những người tôi không quen biết.

Họ đeo thẻ tên trên cổ, nên tôi biết họ là biên tập viên.

Chúng tôi bị vây quanh bởi một biên tập viên trung niên và một biên tập viên trông có vẻ trẻ tuổi.

Nhân tiện thì Yurie đang cải trang nên không bị lộ danh tính.

"Yaa~ Sensei, tôi đọc rồi nhé! Boku-Koko! Thú vị cực kỳ luôn ạ!"

"Em cũng thế ạ! Nói sao nhỉ, chất lừ luôn ạ! Kiểu này chắc bán được 100 triệu bản luôn quá!"

"Này này, 100 triệu bản thì nói quá rồi! Mà, lần này chắc chắn cũng bán đắt như tôm tươi cho xem! Quả không hổ danh Kamimatsu-sensei!"

"Vâng... c-cảm ơn..."

Chết dở, người lạ cứ sán lại gần.

Đáng sợ quá...

Vốn tính âm trầm nên tôi không muốn dính dáng đến người lạ chút nào...

"A, à ừm... M-Mei-san... tôi có việc cần gặp Sakudaira-san... nếu được thì..."

Tôi định bảo họ gọi cô ấy ra giúp.

Nhưng hai biên tập viên này chẳng thèm nghe tôi nói.

Không những thế...

"Nhân tiện thì Sensei, nhất định hãy cùng tôi hợp tác trong một tác phẩm viết mới nhé~"

Biên tập viên trung niên vừa xoa tay vừa nói với nụ cười nịnh nọt.

"Digimas đại thành công thế cơ mà! Tác phẩm mới chắc chắn cũng thành hit thôi! Làm đi mà, nhất định phải làm nhé!"

"A, ừm... x-xin lỗi. Mấy chuyện đó, phải thông qua Mei-san... biên tập viên phụ trách..."

"Đừng cứng nhắc thế chứ! Được mà! Nhé! Nhé! Cho tôi dính tí danh tiếng với tác phẩm của Kamimatsu đi mà~"

Trong khi đó, tay biên tập trẻ tuổi lại nói thế này.

"Sensei, cho em xin chữ ký được không ạ?"

"Ch-Chữ ký...?"

"Đúng vậyyy. Bạn gái em ý mà, là fan cuồng của Digimas, cứ bảo muốn xin chữ ký của tác giả ý mà "

"H-Hả."

Ơ, xin chữ ký cho người yêu á?

Mang chuyện tư tình vào công việc thế này có ổn không đấy...?

"A, à ừm... chữ ký thì... cái đó..."

"Ê hê hê được mà đúng hômmm. Đừng keo kiệt thế chứ"

Liếc, tôi nhìn lên đồng hồ treo tường.

Đã quá giờ hẹn 17 giờ rồi.

"A, cái đó... quan trọng hơn là Mei-san..."

Nhưng hai tên biên tập này chẳng chịu nghe tôi nói gì cả.

"Tác phẩm viết mới! Làm đi! Nhất định làm đi! Tôi lên lịch luôn nhé!"

"Để em đi lấy bút ký, đợi tí nhé w"

Aaa mô~! Không ai nghe tôi nói cả!

"N-Này, hai người kia."

Không thể đứng nhìn thêm được nữa, Yurie bước lên một bước.

"Kamimatsu-sensei đang thấy khó chịu kìa!"

Nhưng hai gã biên tập nhìn Yurie (đang cải trang), rồi hừ mũi coi thường... hừm.

"Con ranh con. Xê ra chỗ khác. Bây giờ người lớn đang bàn chuyện công việc."

"Mà người không liên quan thì đừng có tự tiện xen vào chứ. Đi ra đi ra."

Bốp...! Tên biên tập trẻ tuổi đẩy mạnh vai Yurie.

"Kya...!"

"Y-Yurie!"

Cô ấy mất thăng bằng, đúng lúc đó.

"Oái."

Bộp, ai đó đỡ lấy Yurie từ phía sau.

"Có sao không, Yuritan."

"A, Y-Yuuta-kun... bố cậu..."

"Bố!"

Phó tổng biên tập, bố tôi đã đến chỗ chúng tôi.

"Sakaki-kun, và cả Hirata-kun nữa. Ở chỗ này... hai cậu đang làm cái gì thế hả?"

Bố nhìn hai biên tập viên với giọng điệu điềm tĩnh.

Có vẻ Sakaki là tên biên tập trung niên, còn Hirata là tên gã trẻ tuổi.

"Ph-Phó tổng biên tập..."

"X-Xin lỗi ạ w"

Sakaki và Hirata lúng túng.

"Có chuyện gì thế? Kể tôi nghe xem nào."

Bố hỏi Yurie.

Cô ấy kể lại ngắn gọn sự tình.

Vút... vẻ mặt bố thay đổi.

"Sakaki-kun. Biên tập viên phụ trách của Kamimatsu-sensei là Sakudaira-kun. Cậu cũng biết mà đúng không?"

"V-Vâng..."

"Tự ý yêu cầu công việc mà không thông qua người phụ trách, cậu cũng biết là thiếu thường thức mà nhỉ?"

"X-Xin lỗi."

Bố vẫn giữ giọng điệu điềm tĩnh.

Nhưng, biểu cảm thì cực kỳ nghiêm túc.

"Kamimatsu-sensei đúng là tác giả ăn khách. Làm việc với cậu ấy thì đánh giá của bản thân sẽ tăng lên nên cậu muốn làm việc cùng. Tâm trạng đó tôi rất hiểu."

Nhưng mà, bố tiếp tục.

"Nếu vì những phát ngôn khó chịu của cậu mà Kamimatsu-sensei cảm thấy phật ý thì sao? Nếu vì thế mà cậu ấy không viết cho bên mình nữa thì sao? Cậu có chịu trách nhiệm được không?"

"V-Vô cùng... xin lỗi ạ."

Sakaki toát mồ hôi hột, cúi đầu lia lịa.

"Ừm. Biết hối lỗi là tốt. Nhưng người cậu cần xin lỗi không phải là tôi đâu nhỉ?"

"V-Vâng... Sensei."

Sakaki quỳ sụp xuống tại chỗ, dập đầu (dogeza) tạ lỗi.

"Tôi đã thất lễ quá, vô cùng xin lỗi ngài ạ!"

Bị người lớn quỳ lạy thế này làm tôi bối rối quá.

"Sensei, tha thứ cho cậu ta được không? Tôi sẽ nhắc nhở nghiêm khắc trong nội bộ để chuyện tương tự không tái diễn nữa."

"Ư, ừm..."

Nào, tiếp theo bố nhìn sang biên tập viên trẻ tuổi, Hirata.

"Hirata-kun."

"V-Vâng."

Chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, Hirata vốn đang có thái độ xấc xược giờ cũng sợ xanh mặt.

"Kamimatsu-sensei về cơ bản cấm ký tặng cá nhân. Cậu có hiểu tại sao không?"

"Kh-Không biết ạ."

"Vậy à. Cậu không biết à. Thế thì chịu rồi."

Bố vỗ vai tôi.

"Tác phẩm đại hit Digimas, chữ ký của tác giả đó sẽ có giá trị sưu tầm. Tức là chỉ riêng chữ ký thôi đã mang giá trị tiền bạc rồi. Vì thế, nó sẽ trở thành nguồn gốc rắc rối. Do đó phía chúng ta đã yêu cầu cậu ấy cấm ký tặng cá nhân."

"V-Vậy sao ạ."

"Ừm. Vì cậu không biết nên lần này coi như bỏ qua. Nhưng lần sau đừng có làm những hành động vô lễ như thế nữa. Hiểu chưa?"

"Đ-Đã rõ ạ! Thật sự xin lỗi Sensei ạ!"

Phắt...! Hirata cúi gập người một góc 90 độ tạ lỗi.

"Hirata-kun."

"V-Vâng."

Với vẻ mặt nghiêm khắc, bố nhắc nhở Hirata.

"Cách dùng từ của cậu không được. Kamimatsu-sensei tuy nhỏ tuổi hơn, nhưng là đối tác công việc. Hơn nữa còn là khách hàng siêu VIP. Sensei hiền lành nên không nói gì, chứ gặp người khó tính thì giờ này công việc của cậu bay màu rồi đấy."

"V-V-Vô cùng xin lỗi ạ!"

Cũng toát mồ hôi như tắm, Hirata cúi đầu xin lỗi.

Hai biên tập viên đứng tiu nghỉu một chỗ.

"Kamimatsu-sensei. Và cả Yurie-san nữa."

"A, a, v-vâng." "Vâng."

Bố cúi đầu thật sâu.

"Cấp dưới của tôi đã thất lễ, tôi vô cùng xin lỗi. Thành thật tạ lỗi với hai người."

Bố.

"K-Không sao đâu ạ. Thật đấy."

"Cháu cũng thế. Bác ngẩng đầu lên đi ạ."

Thở phào nhẹ nhõm, bố ngẩng đầu lên.

"Được rồi. Vậy thì hai cậu, quay lại làm việc đi."

"""Vâng ạ!"""

Hai biên tập viên với vẻ mặt khó xử, vừa cúi đầu lia lịa vừa biến mất.

"Chà... Hôm nay con có cuộc họp với Mei-kun nhỉ. Nay đặt phòng họp ở tầng trên rồi. Để bố dẫn đường."

Nghe bảo Mei-san đang bị kéo dài cuộc họp với tác giả khác.

Tôi cùng bố đi lên cầu thang.

"Bố cậu... ở công ty không khí khác hẳn nhỉ."

Yurie thì thầm vào tai tôi.

"Ư, ừm... đúng thế thật."

Ở nhà thì trông thảm hại thế thôi, chứ quả không hổ danh là Phó tổng biên tập.

Lên đến tầng trên, chúng tôi đi dọc hành lang.

"Yuuta. Yuritan. Xin lỗi hai đứa nhé."

Peko, bố cúi đầu nhẹ.

"Lát nữa bố sẽ báo cáo đàng hoàng với Tổng biên tập, yêu cầu kỷ luật nghiêm khắc."

"Không, thế có hơi nghiêm quá không ạ?"

"Nhưng hai đứa là đối tác quan trọng cực kỳ mà."

Bố đi đến trước cửa phòng họp.

"Làm phật ý đối tác, gây thiệt hại cho công ty, những trường hợp như thế nhiều vô kể. Mấy chuyện này, không phòng ngừa tái diễn đàng hoàng là không được đâu."

Cả tôi và Yurie đều tròn mắt.

...Aaa, bố.

Thực ra bố là người tuyệt vời thật đấy.

Ở nhà chỉ là cố tình tỏ ra như thế thôi sao.

Con có chút... không, là thay đổi cách nhìn về bố nhiều lắm đấy!

"Hửm? Sao thế?"

"Không... Cháu thấy bố Yuuta-kun ngầu quá."

Bố mỉm cười...

"Đề hê hê~ ♡ Thế hả~ ♡ Uhyooo! Được Yuritan khen kìa!"

U ưm, bố là người tuyệt vời... đúng không nhỉ?