“Cuộc sống đào hoa của nam sinh tác giả web: Cô bạn thanh mai trúc mã từng nói ‘Làm gì có chuyện cậu là tác giả thần thánh’ và đá tôi, giờ thì hối hận… nhưng đã quá muộn.”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 03 - Chương 99: Michiru đi mua sắm về

Chương 99: Michiru đi mua sắm về

Một ngày tháng 9, tôi và Kou-chan đi hẹn hò ở Akihabara.

Trên đường về, lúc chiều tà.

'Thế giới đang đón Giáng sinh nhưng mọi người thì sao? Kou-chan chắc sẽ ru rú ở nhà làm việc thôi.'

Kou-chan nói gì đó bằng tiếng Nga, tôi không hiểu lắm. Chắc cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu.

'Kou-chan ghét Giáng sinh lắm. Đi ra ngoài thì toàn cặp đôi làm mình thấy tủi thân, mà ở nhà làm việc hay lướt SNS một mình thì lại bị người ta nghĩ là độc thân nên ghét~. Nè, có thấy thế không?'

"Kou-chan, em đang nhìn đi đâu mà nói gì thế?"

Vừa đi vừa nói chuyện như thế, đúng lúc đó.

"Đại tỷ Michiru... kìa."

Có một bóng người nhỏ nhắn đang đi phía trước.

"Michiru!"

"Yuuta... và Nhóc con."

Chạm mắt với tôi, Michiru mỉm cười vui vẻ. Nhưng vừa nhìn thấy Kou-chan, cô ấy làm vẻ mặt khó chịu ngay.

"Đi hẹn hò về hả?"

Piki piki, gân xanh nổi lên trên trán, Michiru mỉm cười hỏi.

"Ừm! Đúng rồi. Nhỉ, Kou-chan?"

"Hể~~~~~~~~~~~"

'Hiu...! Sợ quá! Kami-nii-sama chậm tiêu quá đi! Ở đó có con quái vật khiến Jason cũng phải tái mét đấy! Nhận ra đi, nhận ra đi mà!'

Kou-chan run cầm cập. Tại sao thế nhỉ?

"Thế thì thân thiết quá ha!"

"Ừm! Bọn anh thân nhau lắm, nhỉ Kou-chan?"

'Đúng là thân thiết thật, nhưng nếu gật đầu cái rụp thì chắc chắn sẽ bị "xử" mất, nên em xin phép không gật đầu nhé!'

Vút, Kou-chan trốn tịt ra sau lưng tôi. Chắc là do xấu hổ đây mà.

"Hứ! Mà thôi kệ. Chắc là đi làm về chứ gì?"

"Ừm. Công việc mới kết hợp với Kou-chan."

Tôi và Michiru cùng bước đi. Tất cả chúng tôi đang sống chung một nhà.

Michiru có vẻ vừa đi mua sắm về. Hai tay xách đầy túi hành lý.

Nghĩ là nặng nên tôi xách giúp một bên. Ư... nặng phết.

Đang nghĩ thế thì Michiru cũng nắm lấy một bên quai túi.

"Cảm ơn, Yuuta."

"Không có gì, Michiru."

Hai chúng tôi cùng xách một túi đồ lớn.

'Kinh thật... cứ như vợ chồng son ấy... quả không hổ danh nữ chính... Hộc! Kou-chan cũng là nữ chính mà đúng không!? Nhỉ!?'

Kou-chan đang khẳng định điều gì đó bằng tiếng Nga. Chắc là không có ý nghĩa gì mấy đâu.

'Này này đừng có thấy tiếng Nga không hiểu mà lờ đi nhé, sẽ gặp rắc rối to đấy. Biết đâu thỉnh thoảng em lại lầm bầm mấy câu tình cảm bằng tiếng Nga thì sao? Hả?'

"Nhóc con. Ồn ào quá."

"Noooo~."

Shun, Kou-chan ủ rũ cúi đầu.

"Nhưng mà công việc mới... có ổn không đấy?"

"Kami-nii-sama, ổn không?"

"Chị đang nói nhóc đấy, Nhóc con."

Hả? Kou-chan nghiêng đầu ngơ ngác.

"Bình thường đã toàn sát nút deadline rồi, giờ ôm tận 3 việc có ổn không đấy?"

'Fuhahaha! Không vấn đề gì đâu ạ! Ổn mà ổn mà, deadline thì fufufufu~ thôi'

Chắc là đang nói "cứ giao cho em", nhưng sao tôi chẳng thấy yên tâm chút nào nhỉ.

"Nên giảm bớt công việc đi thì hơn. Chị lo đấy, cả cậu nữa... cả Nhóc con nữa."

Michiru lo lắng cho sức khỏe của chúng tôi. Vui thật đấy.

"Tớ ổn mà."

"Cậu cần tiền đến thế sao?"

"Không phải. Tớ nhận thêm việc là vì muốn Michiru đọc mà."

Từ ngày xưa tôi đã viết tiểu thuyết vì Michiru. Cô ấy là fan hâm mộ số 1 của tôi.

"Tớ muốn Michiru đọc thật nhiều, thật nhiều câu chuyện khác nhau."

"Đồ ngốc. Rồi làm quá sức mà ngã bệnh thì cũng bằng không."

Pui, Michiru quay mặt đi. Đầu tai cô ấy đỏ bừng.

"Không sao đâu. Cơ thể tớ khỏe lắm. Hơn nữa bây giờ, có vợ quản lý sức khỏe cho nên ngày nào cũng khỏe mạnh, kiểu thế."

"Đ... ! Đồ ngốcccc~... ♡ Mồ, a-ai là vợ cậu chứ... thiệt tình... thiệt tình à~ ♡"

Michiru cười e thẹn, mặt giãn ra vì hạnh phúc.

"Cậu cười cũng dễ thương lắm."

"Đ-Đ-Đồ ngốc! Mồ! Ở ngoài đừng có n-nói mấy câu kỳ cục như thế!"

"Vậy ở nhà thì được à?"

"C-Cái đó thì~........................ ừm."

Fufu, quả nhiên Michiru dễ thương thật.

"............"

Kou-chan đang nhìn chằm chằm vào Michiru.

"G-Gì hả?"

'Đây là biểu cảm của con cái sao. Nữ chính là phải làm vẻ mặt thế này à. Kou-chan cũng phải tích cực thể hiện mình là nữ chính mới được, không thì độc giả quên mất mình là nữ chính mất.'

Hừm, Kou-chan quay mặt đi.

"Đ-Đồ ngốc~ đừng có nói mấy câu kỳ cục nữa nha~"

"Nhóc con, cái đó, là đang bắt chước ai thế hả~?"

"Hiii! Sợ quá!"

Vút! Kou-chan bỏ chạy.

"Yuuta, cầm hộ tớ cái này. Đứng lại đó cho chị!"

Michiru đưa túi đồ cho tôi. Rồi đuổi theo Kou-chan, tóm gọn từ phía sau.

'Hiii! Tha cho em! Xin tha mạng~!'

Mochi mochi, Michiru nhào nặn má Kou-chan như nặn bánh dày.

"Chị ghen tị vì hai người được đi hẹn hò đấy!"

'Lẫn tình cảm cá nhân vào rồi kìa!?'

Michiru kéo dãn má Kou-chan ra.

"Thôi nào, thế là đủ rồi."

"Hừm!"

Michiru thả Kou-chan ra.

'Thời nay nữ chính bạo lực không còn hot nữa đâu! Bây giờ người ta chuộng nữ chính lầm bầm tình cảm bằng tiếng Nga cơ. Tức là Kou-chan mới là nữ chính được thời đại mong chờ đấy!'

"Nào Kou-chan đi thôi."

"Aaan, Kami-nii-sama. Đối xử thô bạo quá."

Chúng tôi cười vui vẻ trên đường về nhà.

Michiru tuy có vẻ ngán ngẩm, nhưng cũng đang mỉm cười.