Một ngày nọ khi Summer Comiket đang đến gần.
Điện thoại tôi nhận được tin nhắn LINE.
[Kami-emoooon. Cứu em với~]
"Và rồi, đến nơi thì, tại sao cái phòng này lại trở về trạng thái bãi rác thế này?"
Tôi và Seiyuu Yurie đã đến nhà của thần họa sĩ Kou-chan.
Nghe bảo hôm nay Yurie rảnh rỗi nên được mời đến chơi.
"Yaannn ♡ Kou-chan dễ thương quá điii~ ♡ Cái tính lôi thôi luộm thuộm cũng cute nữaaa~ ♡"
Yurie ôm Kou-chan từ phía sau.
'Ư, trên lưng có quả gì to thế nàyyyy! Chết tiệttt! Hơn nhau có 1 tuổi mà sao cái con dưa lưới này to dữ vậy!'
Kou-chan cầu cứu bằng tiếng Nga.
Tôi lờ đi và bắt đầu dọn dẹp.
Một lúc sau.
Tôi và Yurie đã dọn xong cái phòng bẩn thỉu của Kou-chan.
"Kou-chan, bảo cứu với, nghĩa là lại bắt dọn dẹp giúp đấy hả?"
"Kh-Kh, ông... phải ạ. Là thỉnh cầu, quan trọng."
"Thỉnh cầu? Gì thế gì thế, chị sẽ làm bất cứ điều gì luôn~ ♡"
Yurie đặt Kou-chan ngồi lên đùi mình, hai người ngồi trên giường.
Theo lời anh trai cô ấy là Hakuba-sensei thì: "My Sister là con út mà. Chắc con bé muốn có em gái lắm đấy".
"Hửm? Vừa rồi... chị bảo sẽ làm bất cứ điều gì... đúng không?"
Kiran, mắt Kou-chan sáng lên.
"Ừm ừm, bất cứ điều gì!"
"Xin hãy, đợi một chút."
Kou-chan rời khỏi đùi Yurie, mở tủ quần áo ra.
"Để xem nào... chỗ này... ở đây..."
Lục lọi trong tủ, cô bé ném quần áo ra ngoài vèo vèo.
"Aaa mô~, Kou-chan. Vừa mới dọn xong mà... cứ thế này thì phòng lại bẩn đấy biết không?"
"Nihongo, Muzukashiiii." (Tiếng Nhật, khó quá điii)
"Lại giở thói giả làm người nước ngoài."
Cứ hễ gặp bất lợi là con bé này lại giả vờ không hiểu tiếng Nhật.
Một lúc sau.
"Ja, ja-jan!"
Thứ Kou-chan lôi ra là một bộ trang phục.
"Ủa? Bộ đồ này... Nè Yuuta-kun, nhìn quen không?"
"Ừ, nhìn quen lắm... cái này là... trang phục Chobi hay mặc đúng không? Trong Digimas ấy?"
"Chuẩn, cơm mẹ nấu!"
Thứ Kou-chan đang cầm trên tay là trang phục của nhân vật nữ trong Digimas.
"Oa tuyệt quá! Có bán cả cái này sao?"
"Không phải... Em làm đấy."
"""Làm á? Ai làm?"""
"It's me (Là em)."
Có vẻ như Kou-chan đã tự tay làm nó!
"Hả, em tự làm trang phục nhân vật á!?"
"Nghĩa là trang phục Cosplay sao?"
"""K-Kinh thật!"""
Cả tôi và Yurie đều ngạc nhiên khi nhìn bộ trang phục Kou-chan làm.
Nó giống hệt bộ quần áo mà nhân vật mặc trong nguyên tác.
"Hể~, em, làm được chuyện gì ghê gớm lắm sao?" 'Doya- (Đắc ý)'
Kou-chan nói gì đó pha trộn giữa tiếng Nhật và tiếng Nga. Nhưng mà chắc là đang vui vì được khen.
"Kou-chan vừa vẽ tranh giỏi, vẽ Manga hay, lại còn khéo tay may đồ Cosplay nữa, giỏi thật đấy. Khéo tay ghê."
"Tại em... là Inkya (âm trầm) mà!"
Cái đó có phải lý do không vậy...?
Mà Kou-chan đúng là khéo tay thật. Vẽ minh họa siêu đẹp. Chắc may vá cũng giỏi.
"Hể trang phục dễ thương ghê. Thích thế~."
Yurie nhìn bộ đồ lẩm bẩm.
Kiran, mắt Kou-chan lóe sáng.
"Mặc... thử không?"
"Được sao? A, nhưng mà chắc không vừa đâu."
Chiều cao của Kou-chan và Yurie chênh lệch khá nhiều.
"............"
Sun... mắt Kou-chan tối sầm lại.
"Sao thế nhỉ?" "Ai, biết..."
'Đằng nào thì... em cũng là, lép kẹp mà...'
Kou-chan ngồi xổm xuống, vẽ vòng tròn trên sàn nhà.
"Ch-Chẳng lẽ... em ấy để ý chuyện ngực à?"
"A! Kh-Không phải đâu... ý chị là, không vừa theo nghĩa chiều cao ấy mà! Đúng là ngực chắc cũng không vừa thật nhưng mà..."
Zuuun... Kou-chan càng suy sụp hơn.
"Yurie... em bồi thêm nhát nữa rồi kìa."
"Aaa xin lỗi mà~... Kou-chan tha lỗi cho chị đi~."
Yurie mếu máo ôm lấy Kou-chan.
"Chị ấy không có ý xấu đâu, em tha cho chị ấy đi."
"Nếu Kami-nii-sama... đã nói thế..."
Phù, chúng tôi thở phào nhẹ nhõm.
Một lúc sau.
"Oa, oa, tuyệt quá! Là trang phục của Chobi-chan này!"
Yurie đang khoác lên mình bộ đồ Cosplay do Kou-chan chuẩn bị.
Sau đó, Kou-chan đã đo đạc và sửa lại kích cỡ với tốc độ ánh sáng.
Trong lúc cô ấy thay đồ tôi phải ra ngoài, khi quay lại thì Yurie đã mặc xong bộ trang phục.
Miêu tả bộ đồ của cô ấy trong một từ thì là, đồng phục thủy thủ tai chó.
Váy siêu ngắn và áo khoác. Trên đầu là đôi tai chó nhọn hoắt, và phía sau mông là cái đuôi chó bông xù.
"Thế nào, Yuuta-kun?"
Trong bộ dạng khá là gợi cảm, Yurie mỉm cười hỏi.
"Ư, ừm... hợp lắm."
"Ehehe~ ♡ Được Yuuta-kun khen thế này... tớ vui lắm!"
Yurie cúi người xuống cười.
Cái này... phía sau nguy hiểm lắm đấy? Váy ngắn thế kia mà.
"Ủa? Kou-chan đâu?"
Không thấy bóng dáng cô bé Loli người Nga đâu cả.
Tách!
"""Hả?"""
Tiếng màn trập máy ảnh gì thế này...?
Tách! Tách tách!
Kou-chan đang lăn lộn trên sàn nhà.
'Được lắm! Được lắm! Trang phục gợi cảm quá điiiii!'
Kou-chan cầm cái máy ảnh to đùng, áp má xuống sàn nhà, chụp ảnh từ góc thấp.
'Quả nhiên Idol Seiyuu dáng chuẩn nên mặc gì cũng hợp! Cay cú ghê! Nhưng mà hợp nên OK!'
Kou-chan thở phì phò, chụp liên thanh Yurie từ bên dưới.
"K-Kou-chan...! Em làm cái trò gì thế hả!"
Tôi giật lấy cái máy ảnh từ tay Kou-chan.
"Aaan, trả lại đây."
"Tịch thu! Thiệt tình... em chụp từ cái góc độ gì thế hả!"
Thế này thì qu... quần lót lộ hết còn gì!
"Không sao đâu Yuuta-kun. Cái này của váy nhé, là loại quần nhìn thấy cũng không sao đâu."
"V-Vậy à... có thứ như thế sao."
Quần áo con gái kỳ diệu thật ha.
"Nhưng mà nói thật, hợp lắm đấy Yurie. Trông y hệt Chobi luôn."
Yurie cười tươi, nhắm mắt lại nói.
"『Taro-kyun! Yêu lắmmm! Cưới em đi!』"
"Oa, là Chobi. Giọng của Chobi kìa... bắt chước giỏi ghê."
"Fufu, tớ là Seiyuu mà lị."
Chobi là nhân vật nữ phụ. Nhân tiện thì Yurie lồng tiếng cho nhân vật chính Ryo.
"Nghe giọng Chobi trong bộ đồ đó... cảm giác như nhân vật bước ra từ 2D vậy. Hơi bị... cảm động đấy."
Kiran, mắt Kou-chan lóe sáng.
"Kami-nii-sama, Cosplay... anh có hứng thú, không?"
"Hả? Em nói gì thế?"
Vút, Kou-chan lấy ra một bộ đồ Cosplay mới.
"C-Cái đó là... Cosplay Momo-chan?"
Cảm giác, có điềm chẳng lành.
Chobi và Momo-chan. Cả hai đều là Heroine của Digimas.
Và, là nhân vật sẽ xuất hiện trong Doujinshi Digimas mà Kou-chan sắp ra mắt.
"Wawa, cái này cũng dễ thương nè."
Trang phục của Momo-chan là đồ hầu gái, gọi là Classic Maid nhỉ. Trái ngược với trang phục lòe loẹt của Yurie, bộ này kín đáo và trang nhã hơn.
"D-Dễ thương ha. Kou-chan mặc... chắc hợp lắm đấy?"
Nhưng Kou-chan lắc đầu với nụ cười như Bồ Tát.
"Kami-nii-sama... cái này."
Trên tay Kou-chan, từ lúc nào đã xuất hiện bộ tóc giả màu hồng.
Heroine của Digimas, Momo-chan là thiếu nữ có mái tóc màu hồng rực rỡ.
"C-Cái đó... tóc giả à?"
"Là Wig đấy Yuuta-kun. Hể... có vẻ hợp đấy nha."
Yurie hình như cũng nhận ra điều gì đó, ném cho tôi nụ cười Bồ Tát y hệt.
"Kami-nii-sama... nhìn kỹ thì, mặt búng ra sữa."
"Trang điểm chút, đội tóc giả vào... trông sẽ giống con gái lắm đấy~..."
Ng-Nguy to rồi.
"A, a~, đúng rồi! Anh... có deadline! Bản thảo nguy ngập rồi nên anh về đây!"
Gashi! Yurie và Kou-chan tóm chặt lấy vai tôi.
"G-Gì thế!?"
"""Thôi nào thôi nào mà."""
Tôi định bỏ chạy, nhưng cả hai dùng sức mạnh kinh khủng giữ chặt tôi lại.
"N-Nè... đó là đồ con gái mà!? A-Anh mặc sao hợp được!"
"""Thôi nào thôi nào thôi nào mà."""
Yurie và Kou-chan nhìn nhau ra hiệu.
Gashi...!
"Y-Yurie làm cái gì thế!?"
Yurie khóa tay tôi từ phía sau. Tôi cố gắng vùng vẫy.
Nhưng bộ ngực lớn của cô ấy ép vào lưng tôi, làm tôi phân tâm không thể chạy thoát.
"Kou-chan!"
"Yes Sir!"
Kou-chan đặt tay lên quần tôi, kéo tuột xuống một phát.
"Khôngggggggggggggg............!"
Một lúc sau.
"""Dễ thương quaaaaaaaaaaa!"""
...Để tôi giải thích tình hình.
Trước mặt nhóm Yurie... một thiếu nữ tóc hồng xinh đẹp trong bộ đồ hầu gái đang ngồi đó.
Vóc dáng mảnh khảnh. Làn da trắng bóc của cô hầu gái cổ điển...
Là tôi, Agematsu Yuuta, trong bộ dạng đó.
"Tuyệt quá Yuuta-kun! Cực kỳ, cực kỳ hợp luôn!"
'Oho~! Kami-nii-sama giả gái cũng thần thánh luôn! Yo! Quả không hổ danh thần tác giả!'
Được hai cô gái khen ngợi... nhưng mà.
Chẳng thấy vui tí nào cả!
"Háng... mát lạnh quá đi..."
'Kami-nii-sama! Cứ ngồi bệt xuống như thế rồi ngước mắt lên nói [Chủ nhân, xin hãy trừng phạt em] đi ạaa!'
Chẳng hiểu tiếng Nga nói cái gì.
Nhưng mà... rõ ràng là đang yêu cầu cái gì đó không đứng đắn rồi.
"Yuuta-kun... thực sự dễ thương lắm. Như con gái thật vậy. Lần đầu tiên tớ thấy con trai giả gái mà hợp thế này đấy."
"A, cảm ơn cậu."
Nào, tình huống bí ẩn gồm 2 thiếu nữ Cosplay (?) và 1 thần họa sĩ này.
"Đến lúc rồi Kou-chan, nói lý do gọi anh đến đi."
Cô bé bảo cần giúp đỡ cái gì đó mà.
"Kami-nii-sama, nhân viên bán hàng... em muốn nhờ anh."
"""Nhân viên bán hàng?"""
"Summer Comiket. Em... bán... Doujinshi. Anh giúp em việc đó."
Ra là vậy. Tóm lại là làm nhân viên tiếp khách.
"Được thôi. Doujinshi của nhà xuất bản làm xong rồi, hôm đó anh cũng rảnh."
"Tớ cũng giúp nữa~!"
"Cảm... ơn!" 'Đúng như kế hoạch... (Cười nham hiểm)'
...A rể? Cảm giác... có điềm chẳng lành... Part 2.
"A, anooo... Kou-chan. Nhân viên bán hàng thì... mặc đồ bình thường thôi đúng không?"
"............"
"Đừng có im lặng thế chứ Kou-chan!"
'Ta ghét những đứa nhóc nhạy cảm như ngươi.'
Chết dở... linh cảm cực kỳ chẳng lành.
"Kou-chan, chẳng lẽ hôm đó, anh phải mặc bộ này để bán hàng hả?"
"Vâng! Chính xác ạ!"
Biết ngay mà!
"Oa! Vui quá đi!"
Sao Yurie lại hào hứng thế hả!?
"A-Anh không làm đâu nhé."
"............Xịu."
Kou-chan xụ vai buồn bã.Kh-Không được...! Không được mắc lừa!
Cái này chắc chắn là... âm mưu để bắt tôi giả gái!
"............Đã cố gắng, làm mà."
"Aaa mô~! Biết rồi! Anh biết rồi! Mặc là được chứ gì!"
"""Yatta~!"""
...Cứ như thế, tôi đã quyết định làm nhân viên bán hàng cho Doujinshi của Kou-chan tại Summer Comiket.
...Trong bộ đồ Cosplay, giả gái.
Bonus: ảnh giả gái trong Manga

