Cứ chơi tẹt ga đi! Nữ Thần đá bay trùm cuối trong Tutorial rồi, Giờ tao muốn làm gì thì làm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 69

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Volume 2 (Light Novel) - Chương 2.2

Chương 2.2

Khu nhà kho đang cháy rừng rực cuối cùng cũng được dập tắt, còn những nhà kho bên cạnh thì chỉ bị bén lửa nhẹ. Gần biển nên nước xài bao nhiêu cũng có. Nhưng riêng cái nhà kho đó thì đi tong luôn, cháy sạch sẽ, chỉ còn trơ cái móng đá sót lại.

Quan trọng hơn: tôi không ngờ hắn dám chơi đến mức đó! Không chỉ giết luôn tên bác sĩ của nhóm, hắn còn phóng hỏa thiêu kho để phi tang bằng chứng, rồi phủi sạch trách nhiệm! Nghe hắn kể, hình như hắn định đổ hết cho tên bác sĩ, kiểu như “nó hút thuốc xong quăng mẩu tàn xuống, cháy là đáng”.

Không ông ơi, nhìn kiểu gì thì người sai vẫn là ông. À… mà nói đi cũng nói lại, chắc tôi cũng có dính líu tí, tôi đã chôm hàng của bọn chúng, tính ra tôi cũng chịu trách nhiệm… một tẹo thôi…

Tóm lại, tôi vừa chứng kiến một cảnh kinh dị. Càng tìm hiểu bọn này, tôi càng thấy hoang mang việc chị của Dia có còn nguyên vẹn hay không. Bọn đủ gan giết người của mình để che dấu chuyện, thì một đứa elf con gái có khi cũng đi đời trong một nốt nhạc. Hiểu theo nghĩa đó, tôi phải cứu cô ấy càng sớm càng tốt. Nếu họ chưa kịp thịt cô ấy rồi. Lúc kho còn cháy, tôi có dòm thử bên trong, và hình như chẳng còn ai sống sót cả.

“Cảm ơn mọi người nhiều lắm,” Gomez đang nói. “Không có các cậu thì lửa lan sang kho khác mất rồi.”

“Đốt kho à? Xui quá ha ông Gomez?”

“Chắc hãng của ông toang kha khá đấy nhỉ?”

“Tôi chắc là do có thằng nào ganh tị với thành công của công ty thôi,” Gomez đáp. “Nghĩ lại thì, lúc trước khi cháy tôi có thấy một ả phụ nữ khả nghi mon men vào kho.”

“Dù sao thì không phải lỗi bên tôi, hẳn là lãnh chúa sẽ bồi thường thiệt hại. May vậy đó.” Hắn thở dài cái rột. “Có điều thuyền trưởng Maririn chắc chửi tôi sml, cái đó thì tôi không ham rồi.”

Gomez tỉnh bơ nói dối như đúng rồi với mấy chủ kho kế bên. Đúng là dạng “hưởng lợi trên nỗi đau người khác”. Và khoan—“ả phụ nữ khả nghi” kia chắc chắn hắn đang ám chỉ tôi?? Đúng là hết nói.

“Thôi, chắc chúng ta còn mệt dài đây nên ta đi trước,” Gomez nói xong gom lính hướng ra cảng. “Giờ thì… đi báo cáo cho thuyền trưởng… trời ơi đoạn này mới khổ.”

Hóa ra căn cứ của tụi nó là một con tàu đang neo. Có khi chị của Dia đang bị nhốt trên đó. Nếu đúng, vậy khỏi cần mất công đi tìm. Cô ấy là elf và bỏ qua chuyện trinh tiết ra, tôi vẫn chắc là tụi nó chưa giết liền. Nếu tôi là bọn chúng, chắc cũng phải giữ lại vài ngày chơi đã rồi mới tính, chắc thế. Có lẽ.

Gomez và đồng bọn bước lên một con thuyền buồm trông y như tàu hải tặc trong phim, cờ đen sọc trắng đầu lâu đủ combo. Chắc buồm mở ra cũng in hình đó.

Được rồi, bám đuôi thôi. Tôi nói kế hoạch với Dia và Aishia:

“Gomez và người của hắn đang lên tàu hải tặc. Giờ ta biết căn cứ tụi nó ở đâu rồi, chị sẽ lẻn vào tàu tìm chị em.”

“Hả? Từ đây mà chị đoán ra tụi nó lên tàu được á?”

“Ma pháp mà, gì cũng được. Để xem chị em có trên đó hay không. Nếu có thì dễ ợt. Hai đứa ở nhà canh nhé.”

“Em trông cậy chị cứu chị gái em đó, chị Karina!”

“Chúc chủ nhân thắng trận trở về!”

“Ổn mà, để đó chị lo!”

Tôi phóng ra khỏi căn cứ và ra ngoài. Nào, lên tàu cứu chị Dia và lấy đôi tất thôi!

Tôi bám theo sau Gomez, đồng thời ngụy trang tàng hình. Lần đầu tôi thấy một con tàu lớn như vậy ngoài đời, nhìn quanh cũng hơi phấn khích. Đã đến tận đây rồi, tiện thể xem Maririn có cầm thánh khí thật hay không.

…Mà đợi đã, tôi có cần ra ngoài thật không? Thôi kệ. Nếu quay về lúc này chắc Dia với Aishia sẽ nhìn tôi bằng nửa con mắt, nên thôi cứ chơi tới. Bám trần ninja là xong.

Vừa bám nóc, tôi vừa theo Gomez đến căn phòng có vẻ là phòng thuyền trưởng. Trước cửa có hai tên hải tặc đứng gác. Gomez gào lên bảo hắn có chuyện “cực kỳ hệ trọng” cần gặp thuyền trưởng. Hai tên gác còn chưa kịp đáp, thì bên trong đã vọng ra tiếng:

“Chuyện hệ trọng à? Vào đi.”

“Thuyền trưởng Maririn, có chuyện kinh hoàng!” Gomez xông vào phòng. “Kho hàng của ta cháy rụi, toàn bộ hàng hóa tiêu sạch! Thủ phạm chính là tên bác sĩ!”

“Cái gì?!” Maririn bật dậy khỏi võng. Chắc đang ngủ trưa, vì áo khoác hải tặc để qua một bên, còn người thì chỉ mặc đồ ngủ ôm sát, với tất đùi bó chặt. Nhìn hơi nóng mắt, nhưng tôi cố tập trung.

“Là tôi giao cái kho đó cho ngươi trông coi, có đúng không Gomez?! Kể đầu đuôi đi, và nói cho ra hồn!”

“D-Dạ thưa thuyền trưởng! Tên bác sĩ đó lén vào kho hút thuốc. Lúc soát trong tro tàn, bọn tôi thấy mẩu thuốc và xác cháy đen thui của hắn.”

“Cái đồ ngu! Ta đã bảo nó cai thuốc rồi cơ mà?!” Maririn gào lên.

Đúng rồi, lửa là tử thù của tàu, cháy rồi thì chạy đi đâu. Nghe như Maririn đã cảnh cáo tên bác sĩ trước đó, nên Gomez dùng đúng chi tiết đó để làm câu chuyện có lý hơn.

“Chắc hắn chui vào kho hút vì sợ bị bắt quả tang ở bến. Ai mà nghĩ nó đốt luôn cái kho chứ…”

Gomez nói dối như thở, phịa ra hết lớp này đến lớp khác. Rõ ràng hắn đã nghĩ sẵn kịch bản trên đường đến đây, nên giờ kể ra nghe logic hơn ban nãy nhiều.

Maririn nhếch môi. “Mẻ rồi đấy. Nếu lỗi ở người của ta, tiền bồi thường sẽ ít đi.”

“Không sao đâu thuyền trưởng! Tôi lo hết rồi!”

“Oh? Nói nghe coi? Hay lắm đó Gomez!”

Gomez nịnh đến mức Maririn có vẻ nuốt trọn câu chuyện. Khiếp. Anh không biết ngượng à?

“Nhưng hàng hóa cũng cháy theo kho rồi,” cô nói. “Đấy là tổn thất lớn.”

“Tôi tính rồi. Lấy tiền trong tài khoản của bác sĩ mà bù vào thì sao?”

“Bất ngờ nha, Gomez. Nhưng như vậy là tự nhận hắn gây cháy mà?”

“Không sao thuyền trưởng! Ta bịa lý do khác! Hắn chết rồi đâu có lên tiếng được… À, nghĩ ra rồi! Ta nói hắn định ăn trộm hàng! Khi đó ta có quyền tịch thu tiền của hắn!”

Ồ, chắc hắn đã cuỗm bớt hàng, giờ còn đổ luôn tội đó lên đầu ông bác sĩ đã chết. Cảm giác tôi nghe ra là vậy.

“Liệu có trót lọt không?” Maririn cau mày, rồi thở dài. “Aaaa, mới nghĩ thôi là nhức đầu rồi. Nhưng Gomez này, dù có xảy ra chuyện gì đi nữa thì nhà kho vẫn là trách nhiệm của ngươi. Đừng tưởng tôi cho qua được.”

“Tôi biết rõ, thuyền trưởng. Tôi sẵn sàng chịu mọi hình phạt.” Hắn đáp nghe nghiêm chỉnh, mặt thì bình thản. Trông như thể hắn đã chấp nhận chịu tội, nhưng chắc trong bụng chỉ đang mừng vì cô đã tin lời hắn.

“Vậy thì, cắt lương một thời gian. Rõ chưa?”

“Ừ-Ừm…” Mặt hắn méo xệch. Nhưng với việc ông đích thân đốt cái kho, như vậy vẫn còn nhẹ đấy.

“Dù sao thì tình hình cũng rối lắm rồi,” cô tiếp. “Tôi định bán phần hàng chưa có người mua cho lãnh chúa trong thị trấn, và tiền ông ấy đã ứng trước rồi. Nếu không giao hàng, có khi ông ấy cắt hợp đồng. Mà nếu lãnh chúa đoạn tuyệt với ta, băng ta sẽ như cá nằm trên cạn. Chúng ta phải nghĩ ra kế hoạch gấp. Được rồi Gomez, ta quyết rồi! Gọi toàn bộ anh em tập hợp! Đúng một giờ nữa, nhổ neo!”

“Rõ, thuyền trưởng! Tôi đi truyền lệnh ngay!” Hắn chạy ra ngoài tàu báo cho bọn còn lại. Khi hắn rời đi, tôi chuyển từ theo dõi Gomez sang theo dõi Maririn. Tôi có đặt dấu trên người Gomez rồi, phòng khi cần. Nhưng giờ tôi phải lấy đôi tất của Maririn. Không phải vì thích nhìn phụ nữ hơn đàn ông xấu trai đâu—thật đó. Tôi chỉ mở một ô cửa sổ nhỏ trong tầm nhìn để xem Gomez đang làm gì. Ma pháp không gian đúng là tiện.

Thế là bọn cướp biển chuẩn bị ra khơi kiếm mồi bù lỗ. Tôi đâu có rành hải tặc, nhưng chuẩn bị ra biển nhanh vậy thật sao? Mà chắc con tàu vốn đã sẵn sàng rồi, bọn chúng chỉ ghé bến nghỉ chút trước khi đi tiếp.

Gomez rời phòng xong, Maririn vuốt tóc cho gọn, đội mũ hải tặc, khoác áo, rồi cùng hai tên gác cửa đi vào sâu trong thân tàu. Có vẻ cô đang hướng đến khu trung tâm con tàu.

Cô dừng lại trước một cánh cửa trang trí cầu kỳ hơn hẳn những cửa còn lại. Nhìn thoáng qua cũng biết phòng này quan trọng.

“Hỡi thần Poseidon, đấng chủ của biển cả!” Maririn hô lớn khi bước vào. “Hãy chỉ cho ta toạ độ của lũ hỗn xược đang lượn lờ trên vùng nước của ngài!” Bên trong bày biện như một bàn thờ. Ở giữa có một quả cầu pha lê xanh lam trong vắt. Đáp lại tiếng cầu khấn, cầu phát sáng, rồi vô số đốm vàng, bạc, đồng, trắng hiện lên trên bề mặt như sao, đều nhấp nháy, tốc độ mạnh nhẹ khác nhau. Tôi còn thấy các đường lượn nối chúng lại với nhau. Nhìn quen lắm, hệt như bản đồ đường ray dọc bờ biển nhìn từ trên cao.

“Để xem… cái này bạc, cái kia bạc, cái này vàng… Ooh, một cái trắng! Mồi đây rồi! Khoan, nhỏ quá, chắc thuyền đánh cá. Tìm tiếp… Ô, con kia to, màu đồng! Lại gần, và sắp hết hạn. Tầm hai ba ngày nữa là chuyển sang trắng, tuyệt vời! Ta căn thời gian quay về bến hợp lý là không ai biết! Quyết định rồi, nhắm thằng đó!”

Tóm lại, thứ này giống radar tìm tàu. Không phải radar thường đâu, nghe cô nói thì nó còn hiện được thuyền được cấp phép, thời hạn giấy phép, và kích cỡ. Nghĩa là mảng sao dày đặc kia, chắc là cảng của Verald.

Hiểu rồi… Với hệ thống điều hướng như này, Maririn và phe cô ta chẳng bao giờ sợ mắc cạn. Đây chính là bí quyết làm ăn đây. Có Poseidon làm GPS, muốn nẫng tàu nào thì nẫng trước.

Khoan… đừng nói đây là thánh khí nhé? Công nghệ quá lố so với thế giới này. Khả năng cao! Tôi đến đây để cứu elf, ai ngờ móc ra cả thánh khí? Quá tổ!

“Hỡi thần biển cả! Chúng con sẽ săn lũ phạm thượng nhân danh ngài! Chúng con cần một giờ chuẩn bị, đến lúc đó xin hãy dẫn chúng con đến kẻ thù!”

Quả cầu sáng lên, hiện luôn đồng hồ đếm ngược từ sáu mươi phút, trông chẳng khác gì đồng hồ điện tử. Maririn rút từ khe ngực ra một đồng hồ bỏ túi vàng, so giờ.

Hự, tiện dữ. Quả cầu này kiểu gì, điện thoại thông minh à? Hết giờ là tàu tự chạy đến đúng điểm? Đúng là thánh khí rồi. Nhưng liệu tôi có nên chôm không? Hmm… phân vân ghê. Tôi muốn biết màu đồng—trắng—vàng nghĩa gì, nhưng chẳng lẽ Maririn tự lẩm bẩm khai hết cho nghe…

“Đúng là vận may! Ban đầu ta còn không chắc tìm được mồi ngon gần đây, ai ngờ một thuyền buôn gần hết hạn giấy phép lại chạy lảng vảng! He he, thần linh độ ta rồi! Nếu ta chặn chúng lại đến khi hết hạn, biểu tượng sẽ chuyển sang trắng. Khi đó ta có lý do tấn công và cướp hàng. Vậy là đủ bù hết lỗ!”

Ồ, cô ta thật sự nói. Cô ta lẩm bẩm giải thích hết thông tin tôi cần. Hình như thần linh cũng chiều tôi ha! Tôi gần như nghe được giọng nữ thần: Ôi Karina yêu dấu, ta thương em lắm, chính xác hơn, ta thương những đôi tất em dâng cho ta! Nghe quá hợp.

Nhưng khoan, nghĩa là thuyền trưởng Maririn đang dùng thánh khí này để ép thương nhân phạm luật, rồi lấy cớ “trừng phạt” để tấn công và cướp đồ… chỉ vì muốn gỡ lỗ công ty mình. Không được. Karina là cô bé ngoan, Karina không chấp nhận trò bẩn đó. Như vậy nghĩa là tôi có lý do chính đáng để lấy thánh khí khỏi tay cô ta! Giờ tôi thấy thanh thản rồi!

Và thế là tôi bắt đầu nghĩ cách chôm quả cầu Poseidon. Rõ ràng Maririn sai lè lè, nên tôi muốn lấy theo kiểu khiến cô ta tự hiểu ra vấn đề. Nhưng màn “nhảy dù không cần dù” tôi từng xài thì hơi cũ rồi. Chiến dịch Namahage trước siêu hiệu quả, nhưng lần này tôi muốn đổi gió. Vậy chọn Chiến dịch ăn trộm thẳng mặt hợp lý hơn. Tôi cũng muốn tiện tay chộp luôn đôi tất đùi của cô ta… Nhưng vì cô ta đã hứa cho rồi, vậy tính ra là tôi chỉ lấy đồ thuộc về tôi thôi, đúng không?

Dù sao thì, khi đã quyết định được phương án, đã đến lúc lập kế hoạch… Ồ? Hình như bên phía Gomez có chút động tĩnh. Hóa ra băng hải tặc Marinebell còn có một căn cứ khác trong thành phố, một tòa nhà hai tầng bằng đá, trông như văn phòng của Công ty Thương mại Marinebell. Nằm khuất trong một con hẻm, nhìn từ bên ngoài đã thấy mờ mờ nghi vấn, chắc chắn bên trong đang diễn ra trò mờ ám.

“Ê lũ lười nhác kia, giờ nghỉ xong rồi nhé!” Gomez hét vào khi lao vào. “Lệnh của thuyền trưởng, chúng ta xuất phát sau ba mươi phút! Cút đi!”

Văn phòng lập tức náo loạn như tổ ong bị đụng. “Hả?!” một tên hải tặc sững sờ. “V-Vâng, thưa sếp! Ơ, các cậu nghe chưa, lệnh thuyền trưởng quan trọng hơn mọi thứ! Mau lên!”

“Các ngươi đã chất đủ đồ cần thiết lên tàu chưa?!” Gomez quát. “Thế thì cầm càng nhiều đồ xa xỉ càng tốt!”

“C-Còn các cô gái thì sao?! Tôi vừa gọi vài cô từ nhà thổ đến!”

“Đừng bận tâm! Nếu không ai ở đây và cửa khóa, họ sẽ tự về thôi! Dùng tiện nghi trên tàu mà chơi tiếp!”

Đám hải tặc chạy tứ tung, từ văn phòng tầng hai xuống kho tầng hầm, mang đủ loại thùng hộp chuẩn bị ra khơi. Gomez dẫn đầu như để xua hết bọn họ ra ngoài, đảm bảo không còn ai ở lại trước khi tất cả hướng thẳng ra bến cảng. Dĩ nhiên, họ không quên khóa cửa trước khi đi.

Ngó lũ lính quèn chạy đi chạy lại có kỷ luật mà tôi cũng thấy thích mắt. Nhưng so với Siêu trộm Karina, khóa cửa hoàn toàn vô dụng! Khi tòa nhà trống, tôi lập tức dùng phép không gian chui vào văn phòng. Ôi, bẩn thỉu kinh khủng. Mùi mồ hôi nồng nặc muốn tôi nôn luôn.

“Thật ra họ nên mở cửa sổ gì đó… Dù sao thì, quét toàn bộ khu vực! Nắm! Và… thu gom!”

Shoop! Tôi dùng phép không gian kéo cả tòa nhà, bao gồm cả tầng hầm vào căn cứ của tôi trong không gian khép kín. Một vụ trộm nhanh gọn, chẳng ai nhận ra, cũng không phát ra tiếng động!

Khi tôi mở cửa văn phòng bằng phép và bước ra, đã thấy mình ở tầng trệt căn cứ của tôi. Ra ngoài tòa nhà bỗng xuất hiện trong căn cứ, Dia nhìn tôi với vẻ kinh ngạc.

“Ê, Dia, chị về rồi. Và này, chị mang theo một món quà lưu niệm.”

“M-M… M-Mừng quay lại, Chị Đại Karina.” Hình như em ấy định nói gì đó, rồi thôi.

“Chào mừng về nhà, chủ nhân. Cái tòa nhà này là cái quái gì vậy?” Aishia thì vẫn bình thản. Thậm chí, vẻ mặt cô ấy dường như nói: ‘Chà, chủ nhân mà, tôi cũng chẳng ngạc nhiên gì nữa.’

“Đây là văn phòng mà bọn hải tặc đang hoạt động,” tôi trả lời. “Tôi phát hiện bọn chúng đang làm chuyện mờ ám, nên… tôi đem luôn cả tòa nhà về.”

“T-Toàn bộ căn cứ của bọn chúng sao?!”

“Ừ. Tôi đoán bọn chúng có để lại chứng cứ trong văn phòng tầng hai hoặc trong mấy ngăn kéo, khoang bí mật nào đó. Nếu tìm thấy, chúng ta có thể dùng để truy cứu trách nhiệm.” Tôi để ý Gomez lén lút tìm kiếm vài chỗ, nên dự định mở mọi khóa gặp phải và sao chép mọi thứ bên trong.

“À chủ nhân, không lẽ chị gái của Dia cũng ở trong tòa nhà à?”

“Không may là không. Cô ấy không ở đây. À, thêm nữa, giờ trong đó cũng không còn sinh vật nào nữa. Tôi không mang theo côn trùng hay chuột vào, nên yên tâm.” Khi tôi kéo cả tòa nhà ra khỏi thế giới, tầng hầm bao gồm, chuột và côn trùng bên trong rơi xuống hố tầng hầm cũ, khi trả tòa nhà lại, xác của chúng cũng biến mất.

“Nhân tiện, chúng ta nên sao chép mọi thứ có thể dùng được. Hai người, tìm bất cứ thứ gì hữu ích hoặc giá trị trong tòa nhà.”

“Vâng, chủ nhân. Phép của chủ nhân tiện quá đi, làm gì cũng che dấu được hết!”

“Em vẫn chưa tin nổi tất cả chuyện này,” Dia nói, “nhưng ít ra em nhận ra chị là một pháp sư siêu đẳng, Chị Đại Karina.”

Heh heh… đúng rồi, khen tôi nhiều hơn nữa đi! Khi phụ nữ đẹp được khen, động lực tăng vù vù!

À, quên mất mấy cô gái từ nhà thổ mà hắn gọi tới. Trông họ đã tới, và hình như bối rối khi thấy tòa nhà biến mất… Hmm, tôi không thể gọi họ tới chơi với tôi được, đúng không? Không, chắc không. Nhất là khi có trẻ con ở đây.

Dù sao, trước khi Gomez và bọn kia quay lại tàu, tôi tự đi kiểm tra. Nếu bọn hải tặc sẵn sàng thuê phụ nữ để “giải trí”, thì câu nói trước về “tiện nghi trên tàu” khiến tôi lo. Gomez bảo dùng tiện nghi thay cho gái điếm, nghĩa là những tiện nghi này… cũng là phụ nữ? Vậy là họ coi phụ nữ như vật, không phải con người. Và nếu vậy, rất có thể họ là nô lệ.

“Chị gái của Dia chắc chắn xinh đẹp, nếu họ đã bắt cô ấy làm nô lệ, thì có thể coi như ‘tiện nghi’ rồi.” Khi đó, cô ấy có thể đang ở trong tình trạng mà trẻ con như Dia tuyệt đối không nên chứng kiến. Và dù tôi có chữa được nếu cô ấy còn sống, tôi cũng không chữa được tinh thần cô ấy. Er… hay là có thể? Không, phép không gian của tôi không đủ mạnh. Nhưng Nữ Thần chắc sẽ làm được… Ừ, biết cô ấy, chắc chắn sẽ rewind hay rewrite ký ức mà không do dự nếu có lợi. Khi cần, tôi đành giao cho Thần xử lý (theo đúng nghĩa đen).

Và thế là tôi teleport trở lại vị trí phía sau Maririn. Tất nhiên, tôi giấu mình thật kỹ và bọn hải tặc trên tàu, chạy loạn như gà mất đầu, cũng chẳng mấy khi để ý điều gì bất thường đâu.

“Phép không gian, triển khai!” Tôi quét tàu bằng ma pháp. Ô—nhìn kìa! Quả cầu Poseidon ở giữa tàu, phía đối diện phòng thuyền trưởng, tôi thấy một khoang chia nhiều ngăn, chính xác kiểu phòng có thể chứa thứ tôi tìm. Xác nhận tọa độ xong, tôi teleport ngay tới đó.

Bên trong kho là ba cô gái bị xích vào tường, mặc rách tả tơi. May mắn, thủy thủ bận chuẩn bị ra khơi, nên không ai bị “sử dụng” lúc này, nhưng dấu hiệu cho thấy họ vừa bị dùng xong. Whoa, khiêu dâm… nhưng khoan, đây không phải lúc nghĩ vậy, đúng không? Ánh mắt họ trống rỗng, kêu lên trò đồi bại và tội ác. Nhắc tới tội ác, phòng hôi kinh khủng. Không thể nào, mấy tên hải tặc này không lau chùi chút sao? Tôi còn dùng vài slime nhặt rác dọn, nhưng bẩn quá, chẳng ăn thua.

“Hmm… Tôi có đến muộn quá không?” Tôi lẩm bẩm, cất slime đi. “Này, còn ai tỉnh không? Tôi tới cứu các cô đây!”

Một cô gái bật lên nghe tiếng tôi. “H-Hả? Cứu… cứu?”

“Trong đây có cô gái elf không? Nếu không, các cô có biết cô ấy ở đâu không?” Tôi nhìn quanh, không thấy ai có tóc bạc hay tai elf. Hai người là người thường, một là beast girl. Hmmm… ít nhất, cô ấy không có trong phòng này.

“Cô...là...ai?” cô gái hỏi.

“Này, ba cô biết gì về elf trên tàu không? À, trước đó, các cô có đói không? Muốn ăn sò áp chảo không?”

Khi tôi tiến lại gần, tay cầm đĩa sò áp bơ, ba cô gái yếu ớt đưa tay ra nhận thức ăn. Rồi, nước mắt tuôn rơi trên khuôn mặt họ, họ ăn hết, kể cả hai người trước đó chẳng phản ứng gì với giọng tôi. Chà, nếu họ còn sức ăn sò, chắc cũng không sao.

“C-Cảm ơn cô nhiều… Lâu lắm rồi tôi mới cảm thấy như một con người trở lại.”

“Nghe vậy thì tốt. Giờ, các cô có thể nói gì về cô gái elf không?”

“V-Vâng, tôi không chắc đó có phải người cô đang tìm không, nhưng tôi nghe một người trong số họ nói rằng đã bắt một cô elf vài ngày trước. Nhưng họ cũng nói sẽ bán cô ấy đi ngay lúc đó, nên khả năng cao là đã bán rồi.”

“Nhưng elf thường xinh đẹp đúng không? Họ sẽ không muốn giữ cô ấy lại cho riêng mình sao?”

“Không đâu, nếu giá bán cô ấy quá cao.”

À đúng rồi… Một cô elf còn nguyên, thuần khiết sẽ bán được giá cao hơn nếu vẫn giữ nguyên. Nếu họ định bán, họ sẽ muốn kiếm càng nhiều tiền càng tốt, nên chắc chắn không làm gì cô ấy cả.

“Và nếu không dùng được cô ấy, họ sẽ bán cô ấy đi càng nhanh càng tốt,” người phụ nữ tiếp tục. “Càng giữ lâu, càng dễ bị cám dỗ mà làm hại cô ấy.”

Hợp lý. “Vậy các cô có biết họ sẽ bán cô ấy cho ai không? Nếu bán làm nô lệ, có thể ở tay người buôn nô lệ ở Verald chứ?”

“Chưa chắc. Bác sĩ trên tàu này cũng là kẻ buôn nô lệ ngầm, nên chắc họ không làm việc đó hợp pháp.” Cô ấy ngập ngừng một chút. “Rốt cuộc, khi biến chúng tôi thành nô lệ, họ đã đảm bảo chúng tôi không thể chống trả… hoặc tự tử.”

Bác sĩ trên tàu? Ý là tên mà Gomez đã giết rồi đốt ấy hả? “Vậy thì chắc cô ấy không còn trên tàu nữa rồi,” tôi thở dài. “Chà, đã đến đây rồi, tôi cứu ba cô trước. Nhưng không miễn phí, sau này tôi sẽ nhờ các cô một việc.”

“T-Thật lòng cảm ơn, chúng tôi biết ơn tấm lòng cô… nhưng vô ích thôi. Chúng tôi chỉ là gánh nặng cho cô thôi.”

“Hmm?” Tôi nói. Giọng cô ấy như đã buông xuôi với số phận, tôi thấy lạ. Rồi cuối cùng tôi nhìn xuống chân họ hay chính xác là nơi chân họ lẽ ra phải có. Chỉ còn lại những khúc chân cụt, bị cắt ngang cổ chân. Vết thương cháy khét hiện qua những băng bó lỏng lẻo.

“Như cô thấy đó.” Nhận ra tôi đang nhìn xuống đâu, cô ấy buồn bã kết thúc câu.

“Ồ… Vậy là bọn chúng cắt chân các cô để khỏi chạy trốn.”

“Đúng vậy. Dù hợp đồng nô lệ đã ràng buộc chúng tôi.”

Nếu cắt chân, họ không thể chạy. Và trong tình trạng yếu ớt, dễ dàng giữ họ trong phòng. Logic đơn giản, nguyên thủy. Chỉ cần chặt chân các cô gái tùy thích, huh? Thế giới này thật khác hẳn với thế giới cũ của tôi.

Nhưng chờ đã, phép hồi phục hay thuốc có thể phục hồi chi bị mất không? Sau khi chữa cho Aishia, tôi tò mò tra sách “Tổng hợp kiến thức” và thấy có loại phép, phép thần thánh có thể hồi phục chi. Như tên gọi “thần thánh”, tôi đoán Nữ Thần tạo ra phép này để giữ chân tay dân chúng còn nguyên, phục vụ sở thích… tất nhiên, để cô ấy còn tận hưởng… tất nhiên là… tất cả… vớ… tất… của họ nữa. Chỉ nghĩ thôi tôi đã lắc đầu thở dài.

Huh? Đúng rồi, nếu các cô không có chân, làm sao mang tất được! “Hiểu rồi, thật là một hành động bỉ ổi, dị giáo. Nữ Thần sẽ nổi giận.”

“Ồ? Thương chúng tôi sao?” Cô ấy cười. “Dù sao cũng cảm ơn tấm lòng cô, thật tử tế.”

Chết thật… Sao bọn hải tặc phải cắt cả hai chân?! Một chân là đủ rồi mà?! Giờ tôi chẳng còn cách nào khác, phải làm ngược lại với Aishia, sao chép tay để làm chân mới cho họ. Ugh, mệt thật.

“Nhưng đừng lo về chúng tôi. Dù có thoát ra, không chân thì cũng vô dụng. Thực ra, nếu cô có thể chấm dứt khổ đau cho chúng tôi, chúng tôi sẽ rất vui. Chỉ cần biết cuối cùng, vẫn có người coi chúng tôi là con người là đủ.”

Tôi lại thở dài. “Được rồi, được rồi. Tôi sẽ làm chân cho các cô, cứ yên tâm.” Nói xong, tôi kích hoạt phép không gian. Việc phẫu thuật có thể kinh dị, nên tôi dùng vài tấm vải phủ chân họ. Thủ thuật không đơn giản, nhưng đã làm cho Aishia rồi, nên ít nhất có kinh nghiệm.

Trước tiên, tôi sao chép tay phải họ, rồi tạo hình thành chân, thêm bớt tế bào nếu cần. Khi xong chân phải, tôi sao chép và lật để làm chân trái. Cuối cùng, dán lên cổ chân cụt, chỉnh sửa nốt cho mượt. Một, hai, ba… và xong! Khi tôi gỡ vải ra, chân họ đã được phục hồi! Wow, tuyệt vời! Tôi nghe tiếng vỗ tay trong đầu luôn! Tôi như ảo thuật gia, nhưng thay vì chặt người, tôi chữa lành họ!

“Xong! Tôi khá hài lòng. Còn các cô thì sao? Đi lại được chứ?”

“C-Cái gì?! Hả?! C-Chúng tôi có chân rồi?!” Họ sốc, nhưng khi thấy co duỗi ngón chân thoải mái, rõ ràng thành công.

Dù sao, dùng phép hồi phục sẽ dễ hơn. Chân họ sẽ xuất hiện trong ánh sáng trắng lấp lánh, không cần phải chạm đến máu me. Phép không gian mạnh, nhưng ngoài phạm vi, phải sáng tạo hơn.

Whoa, chóng mặt. Tạo ba đôi chân cùng lúc tốn quá nhiều mana. Hít thở sâu… ugh, trời, mùi trong này kinh quá! Muốn nôn luôn!

“C-Cô ổn chứ?!” cô gái kêu.

“Ugh… Ừ, ổn mà. Nhưng giờ tôi đã chữa xong, đến lúc tôi cần các cô làm một việc. Tôi muốn các cô mang… tất này—Ôi, không.”

Lúc đó tôi nhận ra sai lầm. Vừa rồi tôi sao chép chân họ bằng phép không gian. Nếu sao chép chất liệu tất đã bị cấm, thì sao chép cả chân… sẽ khiến Nữ Thần… mất hứng?!

“Chết tiệt! Tôi hỏng việc rồi!” Tôi ôm mặt. Tôi tưởng có thể tận dụng món nợ này để thu thập tất mặc một thời gian, giờ thì chẳng thể giao chúng cho Nữ Thần nữa! Nếu dùng phép hồi phục, sẽ ổn mà!

“C-Cái mặt đó là sao? Cô dùng gì để chữa chúng tôi sao?”

“Er, không, không có gì đâu. Chắc tôi chỉ bị mắng thôi… Không, quên đi.”

Rồi mắt tôi rơi vào mấy cuộn băng quấn quanh cổ chân cụt của họ, những cuộn băng đầy máu mủ, bẩn thỉu đủ thứ không biết.

“Này, mấy cuộn băng này không cần dùng nữa đúng không? Thế thì tôi sẽ lấy chúng làm… phí dịch vụ, coi như xong chuyện.” Chúng quấn quanh cổ chân, vậy về lý thuyết có thể coi như tất không nhỉ? Dù sao, tôi cũng gom lại, đề phòng.

“Ơ… Cô… rốt cuộc là ai vậy?” cô gái hỏi.

“Ồ, không cần biết đâu. Không sao cả. Giờ thì, các cô có thể nhắm mắt giúp tôi không?”

Họ làm theo, nhắm mắt lại. Tôi không muốn họ rơi vào tình cảnh nguy hiểm lần nữa sau khi tôi rời đi, nên quyết định đưa họ vào không gian đóng của tôi, tách riêng với Dia và Aishia. Shoop, shoop, shoop. Xong rồi. Hẹn gặp lại, các cô gái. Lần tới mở mắt ra, sẽ thấy mình ở nơi an toàn.

Giờ thì… tôi đã biết được những gì cần biết. Chị gái của Dia rõ ràng đã bị bán đi. Điều đó có nghĩa là cô ấy chẳng còn trên con tàu này nữa, và nếu bị bán qua đường dây ngầm, bất hợp pháp, tôi cũng không biết cô ấy sẽ ở đâu. Tôi cần thêm thông tin.

“Nhưng thay vì Gomez, có lẽ tôi nên nhắm tới Maririn để lấy thông tin?” Khi tôi đang suy nghĩ, tôi nghe tiếng bước chân tiến vào phòng, liền đưa ra quyết định chớp nhoáng chạy sang phòng thủy thủ trưởng. Maririn đang ngồi sau bàn làm việc, bàn trông như cố định vĩnh viễn xuống sàn. Một tên thủy thủ này nối tiếp tên khác vào phòng, báo cáo các tình trạng như “Hồ sơ khởi hành đã hoàn tất, thưa thủy thủ trưởng!” “Thưa thủy thủ trưởng, golem đã được đưa lên tàu!” “Vật dụng và lương thực đều sẵn sàng!” và “Chúng tôi đã buộc buồm vào cột chính!” Maririn chỉ gật đầu xác nhận ngắn gọn với từng người.

Rồi Gomez quay lại, báo cáo: “Thưa thủy thủ trưởng, tôi đã tập hợp mọi người! Chúng tôi đã lên tàu sẵn sàng ra khơi!”

“Tuyệt. Vậy là tất cả sẵn sàng… và đúng giờ nữa.” Cô ấy lấy lại đồng hồ bỏ túi vàng, kiểm tra giờ. Đúng thật, đúng giờ xuất phát đã khai báo cho quả cầu pha lê. Cô đứng dậy, rời phòng cùng Gomez. Tôi lặng lẽ theo sau, vẫn ẩn thân. Có lẽ tôi nên đầu tư vào kỹ năng tàng hình lúc này nhỉ? Tôi nghĩ vẩn vơ.

Chúng tôi ra tới boong tàu. Cửa phòng thủy thủ trưởng nằm ở điểm cao nhất trên boong trên. Các thủy thủ khác thì tụ tập dưới boong chính.

“Các con yêu của ta? Mọi người đã sẵn sàng ra khơi chưa?” Maririn rót giọng mê hoặc.

“Dạ, dạ, thưa bà! Chúng em sẵn sàng và háo hức lắm!” họ đồng thanh.

“Rất tốt. Giờ, một số người có thể thắc mắc lý do ra khơi đột ngột. Kho hàng ở cảng của chúng ta đã bị cháy, và bi kịch là chúng ta mất toàn bộ hàng hóa bên trong. Nếu không bù đắp kịp thời, chúng ta sẽ rơi vào rắc rối lớn. Chỉ cần biết vậy thôi.”

Khi các thủy thủ thì thầm với nhau, Gomez bổ sung: “Đáng tiếc, đây không phải cố ý. Thủ phạm không ai khác chính là bác sĩ trên tàu này. Hắn hút thuốc mà quên dập tàn. Thật không may, hắn chết cháy cùng kho hàng, nhưng giờ là nhiệm vụ của Hải Tặc Marinebell dọn dẹp mớ bòng bong này! Hiểu chưa? Vì thủy thủ trưởng, chúng ta cắt bớt giờ nghỉ! Ai không làm tròn nhiệm vụ thì không phải là Hải Tặc Marinebell!”

“Sao cơ?! Tại bác sĩ sao?!”

“Tên ngốc đó, chúng ta đã cảnh báo hắn ngừng hút thuốc!”

“Tất nhiên chúng em sẽ làm hết sức vì Maririn!”

Lời của Gomez khiến các thủy thủ náo động. Những kẻ đã đốt kho cùng với Gomez cũng chửi bác sĩ theo, nhưng cúi đầu khi nói.

“Cả sàn là của thủy thủ trưởng,” Gomez nói, bàn giao sàn cho Maririn.

“Đúng giờ quá,” cô nói. “Hải Tặc Marinebell… Chuẩn bị ra khơi!”

“Dạ, dạ, thưa bà!”

Ngay khi cô ra lệnh, buồm có logo đầu lâu và xương chéo lập tức căng ra, tàu bắt đầu chuyển động ngay lập tức. Chẳng bao lâu, cảng đã ở phía sau.

“Whew… Mỗi lần ra khơi, tôi đều nghĩ vậy, nhưng ra cảng mượt như vậy cho một bọn hải tặc thật lạ nhỉ?” một thủy thủ nói.

“Ừ,” một người khác đồng ý. “Các thủy thủ khác không thể làm được đâu. Nhờ ơn Poseidon mà thôi.”

“Ồ sao? Tàu hải tặc bình thường thì sao?”

“Chắc họ phải tự vận hành và dùng phép gió với buồm—Khoan, giọng ai vừa nãy?”

Oops. Có lẽ không nên xen vào cuộc trò chuyện khi vẫn tàng hình. Nhưng giờ thì tôi hiểu, Poseidon tự điều khiển tàu luôn à?

“Chúng ta sẽ tới mục tiêu trong ba giờ,” Maririn tuyên bố. “Trong thời gian đó, biết việc phải làm, chuẩn bị tấn công!”

“Dạ, thưa bà!” Các Hải Tặc Marinebell bắt tay vào nhiệm vụ.

Giờ thì… tôi nên làm gì đây? Tôi muốn hỏi Maririn về chị gái Dia, nhưng làm sao khiến cô ấy nói? Bắt cóc à? Tôi định dùng phép để làm vậy, thì một tên thuộc hạ lao tới.

“C-Thủy thủ trưởng, khẩn cấp! Các ‘tiện nghi’ biến mất!”

Ôi. Chúng phát hiện mấy cô gái tôi cứu (lấy đi) đã biến mất hả? Chắc một người đến phòng ngay khi tàu rời cảng, chỉ để thấy họ không còn.

“Đ-Đồ ngốc! Đừng nói chuyện đó trước mặt Maririn!” Gomez rít.

“Hmm? Tiện nghi? Chúng ta quên mang gì lên tàu sao?” Maririn hỏi, vẻ bối rối.

“Ơ-Ơ, không sao đâu, thưa bà, tôi sẽ lo, mọi thứ ổn,” Gomez gật gù. Khi Maririn không nhìn, Gomez túm mặt tên thủy thủ báo cáo, đánh mạnh một cái. Er… Có phải Maririn không biết mấy cô gái trên tàu sao?

À! Ý tưởng lóe lên! Tôi sao chép quần áo rách rưới các cô gái đang mặc, mặc nhanh vào. Rồi…

“Aaah! Cứu tôi với!” Tôi giả vờ trượt chân ngã ngay sau lưng Gomez, đảm bảo Maririn nhìn thấy nét mặt hoảng sợ của tôi.

“Hả?! Lại là cô sao!” cô kêu. “Cô từ đâu ra? Sao lên tàu được?!”

“Chẳng rõ sao?! Chính các người đưa tôi lên tàu mà! Các người định làm chuyện bậy với tôi, như mấy cuốn tiểu thuyết tình ái nóng bỏng!”

Tất nhiên, tôi cố tình hô to để gây cảnh, nhưng tôi chẳng nói gì sai đâu. Gomez và lũ tay sai thực sự đã dẫn tôi lên con tàu của họ (dù không phải chủ ý), và chúng thậm chí còn định đánh cho tôi tơi bời và bắt giữ tôi ở kho hàng.

“Hả?! Ch-Chờ đã, không phải…!” Maririn lập tức hoảng loạn, nhìn Gomez rồi lại nhìn tôi. Rồi ánh mắt cô đóng băng. “Gomez… Sửa lời tôi nếu nhầm, nhưng chẳng phải đây là cô gái đã uống rượu hơn cậu ở hội guild sao? Giải thích xem sao cô ấy lại có mặt ở đây ngay bây giờ?”

“K-Không, không phải tôi, thưa thủy thủ trưởng, thật mà! Tôi không biết cô ấy đến đây bằng cách nào!”

“Xin lỗi?!“ tôi hét lên. “Ý ngươi là tôi tự tiện leo lên tàu hải tặc chỉ vì muốn chơi sao?! Ngươi biết chuyện gì đã xảy ra mà! Lũ thuộc hạ của ngươi xông vào đánh tôi, còn ngươi thì chỉ đứng đó cười ngớ ngẩn… Ngươi là kẻ hiếp dâm! Kẻ thù của tất cả phụ nữ!”

“H-Này! Đừng nghe cô ta, thưa thuyền trưởng, toàn bộ là dối trá! Mọi chuyện đều là lỗi của cô ta! Cả kho hàng nữa!”

“Kho hàng? Kho hàng liên quan gì đến chuyện này?” Maririn hỏi, nhướng mày.

Ha ha, Gomez, ngươi sập bẫy rồi! Bắt gọn!

“Ồ, ờ… cô gái này, lúc đó đang ở cùng bác sĩ trong kho, và… cơ mà…”

“Gomez giết bác sĩ, rồi phóng hỏa thi thể và kho hàng để phi tang chứng cứ!”

“Mày nói gì, con đĩ?! Tất cả đều là lỗi của cô từ đầu! Chính cô mới là kẻ ăn cắp hàng hóa!”

Ồ? Cái gì vậy? Trước đó ngươi còn nói toàn bộ hàng hóa đã cháy rồi mà? Heh heh heh, thật không thể tin được, ngươi nói chuyện chẳng nhất quán chút nào!

“Và hơn nữa, để nghĩ rằng những Hải Tặc Marinebell danh tiếng lại bắt cóc phụ nữ làm nô lệ… Tôi đã cứu được ba người phụ nữ bị xích trong phòng nam, nhưng không kịp rời tàu! Giờ thì chúng ta ra khơi, và lũ đàn ông thú tính này sẽ biến tôi thành bữa ăn thay!”

“C-Câm miệng đi!” Gomez tung cú đấm về phía tôi, nhưng tôi né dễ dàng.

“Họ bị giam trong phòng nam đối diện phòng thuyền trưởng, giấu đi để thỏa mãn dục vọng bệnh hoạn! Chúng chẳng coi họ là con người, gọi họ là ‘tiện nghi’! Chúng mặc cho họ mấy bộ rách tôi đang mặc, nhưng tôi đã đưa họ ra khỏi tàu trước khi tàu ra khơi! Đó là lý do tên thủy thủ vừa nói tiện nghi biến mất!” Tôi chỉ vào gã vừa bị Gomez đấm, và gương mặt hắn tái mét.

“Gomez?” Maririn hỏi thận trọng. “Chuyện gì đang diễn ra thế này?” Tôi thấy thái dương cô bắt đầu phồng lên vì tức giận trước thông tin mới này.

“K-Không, thuyền trưởng, tôi không biết cô ta nói gì! Chắc cô ta nói dối—”

“ĐỦ CHUYỆN VÔ LÝ!” cô hét lên, tung Gomez và tên thủy thủ khác bay ra bằng một cú đá. Hai gã đập vào tường boong rồi ngã sấp xuống. Một bức tường ma thuật tự động bật ra khi va chạm, đảm bảo tàu không hề hấn gì.

“Vậy… sao ngươi lại mang phụ nữ khác lên tàu ngoài tôi?! Hả?!”

Ồ… hóa ra đây là lý do cô ấy tức giận?

“Nếu ngươi là thủy thủ của tôi, phải tôn thờ tôi như một nữ thần! Duy nhất! Không ai khác! Tôi đã nói rõ chưa?!”

“T-Tôi không biết họ lên tàu!” Gomez rên rỉ, co người lại. “Chắc cô ấy tự đưa họ lên!”

Maririn giậm gót xuống hắn. “Ồ, vậy là muốn chết thật hả?!”

Hắn và thuộc hạ run sợ. “Nh-Nhưng thưa thuyền trưởng,” gã thuộc hạ lí nhí, “dù bà đẹp thật, nhưng… chúng tôi chỉ được nhìn thôi—”

Trước khi gã kịp nói hết, Maririn đá thẳng vào đầu gã với tốc độ và sức mạnh khiến trông như đánh bay luôn cái đầu. “Đương nhiên! Tôi quá tuyệt đối với lũ vô dụng xấu xí như các người! Phải chết đi, tái sinh thành chàng trai đẹp trai thì tôi mới cho đụng được!”

Tên hải tặc rơi xuống đất với tiếng “bụp”. Mặt hắn sưng húp gần hết, còn bất tỉnh, chắc chắn không nghe Maririn nói gì.

Gomez nhân cơ hội quỳ gối trước thuyền trưởng. “T-Thuyền trưởng Maririn! Xin tha lỗi! Bọn họ cứ la lối, tôi đành nhắm mắt cho phép, nhưng tôi hứa không động vào mấy cô gái! Chỉ có thuyền trưởng là duy nhất!”

Rõ ràng là hắn đang nói dối.

Maririn tặc lưỡi khinh bỉ. “Gomez, chúng ta sẽ nói chuyện dài sau. Còn cô, nhóc con! Định ở lại tàu bao lâu nữa?! Xuống ngay đi!”

“Hmm?” Cô đang nhắm vào tôi. Sao cô nghĩ tôi có thể xuống được đây? Chúng tôi đã ra khơi rồi. “Ờ, ít ra có thể cho tôi đi cùng đến cảng không?”

“Không đời nào! Đây là tàu của tôi! Và trừ khi có kế hoạch bán họ, tôi sẽ không cho phụ nữ khác lên tàu! Xuống tàu ngay!”

“Được thôi, nhưng trước hết, có thể cho tôi biết cô gái elf được bán đi đâu không?”

“Poseidon! Theo quyền hạn của tôi là thuyền trưởng, cấm hành khách này lên tàu!”

Trong tích tắc tiếp theo, một lực vô hình, không thể giải thích được đẩy tôi văng ra khỏi tàu và rơi ùm xuống nước. Không áo phao, không thuyền cứu sinh, không gì cả. Tôi lao đầu xuống nước và chìm như tảng đá. Chết tiệt… Nếu cô ấy làm vậy với bất kỳ ai khác ngoài tôi, chắc chắn họ đã chết rồi! Chưa kể tàu đang di chuyển nhanh đến mức người bình thường bơi cả ngày cũng không thể đuổi kịp.

Dù sao, tôi dùng ma thuật để dịch chuyển bản thân trở lại tàu. Tôi vẫn chưa có được thông tin về chị gái của Dia mà tôi cần, và quan trọng nhất là… tôi vẫn chưa có được tất cả những đôi tất của Maririn!

Và thế là tôi lại tiếp tục xâm nhập vào con tàu hải tặc hoặc ít nhất là cố gắng, nhưng một bức tường vô hình đẩy tôi ngược trở lại.

“Hả? Cái gì thế này, bức rào chắn hay gì?” Tôi thử đưa tay vào, và tay tôi lập tức bị đẩy ngược lại với cùng một lực. Không ổn rồi. À, ra là cô ấy thực sự cấm tôi lên tàu thật à? Thì ra là vậy.

“Ô kìa! Thì teleport qua thôi mà!” Nhưng lực vô hình lại một lần nữa đẩy tôi ra, kèm theo một âm thanh hụt. Cái quái gì vậy? Tôi hoàn toàn bị chặn ngoài rồi! Giờ phải làm sao đây?!

“Grrr… Có lẽ tôi ít nhất có thể lấy trộm Poseidon từ tàu đi thôi?” Tôi thử giật quả cầu pha lê từ trong tàu kéo về phía mình, nhưng không hề phản ứng. Ma thuật của tôi không thể xuyên vào tàu. Chẳng lẽ nó không chỉ chặn tôi mà còn cả ma thuật của tôi nữa sao?!

“Nói cách khác, không còn nghi ngờ gì nữa. Poseidon phải là một bảo vật thần thánh. Một món pháp khí bình thường không thể chặn được ma thuật không gian do Thượng Đế ban cho… Chắc tôi không còn cách nào khác ngoài việc bám theo tàu thôi.”

Trong khi đó, tôi sẽ nghĩ cách lấy được bảo vật thần thánh. Và tất nhiên, cả thông tin về cô gái elf nữa.

Khi bám theo tàu, tôi suy nghĩ các phương án. Không thể lên tàu, tôi ở trên trời phía trên nó. Cuối cùng, tôi nhìn thấy một con tàu khác ở đường chân trời phía trước. Đây có lẽ là con tàu thương gia mà Maririn đã nhắc đến. Nếu nhớ không nhầm, cô ấy định trì hoãn tiến độ của tàu đó khoảng hai đến ba ngày. Và điều đó cho tôi một ý tưởng: Nếu tôi không thể lên tàu hải tặc, tại sao không để chính hải tặc đến với tôi?

“Heh heh, đôi khi chỉ cần nhìn vấn đề từ góc ngược lại là ra! Tôi đúng là thiên tài!”

Và thế là, để thực hiện kế hoạch, tôi quyết định tấn công con tàu thương gia. Cụ thể, tôi sẽ buộc họ rời tàu (bằng sức mạnh), rồi chiếm quyền điều khiển con tàu. Đừng lo, khi xong xuôi, tôi sẽ đưa tàu về cảng gần đó và trả lại cho họ, không hại ai cả. Karina là một cô gái tốt—không phải kiểu người cướp của kẻ vô tội!

“Hmm? Ai—”

“Xin lỗi, tôi sẽ mượn tạm con tàu của các bạn một chút. Ở yên đây một lát nhé.” Với một tiếng vỗ tay, tôi đưa gã thủy thủ vào không gian đóng của mình. Rồi tôi làm tương tự với tất cả mọi người cho đến khi chỉ còn tôi là sinh vật sống duy nhất trên tàu. Được rồi, chiếm tàu hoàn tất! Tôi sẽ trả tàu sau… Nhưng nếu các bạn cũng làm điều xấu trên tàu này thì sao? Phòng hờ, tôi ném tất cả hàng hóa trên tàu vào không gian đóng, để sau này kiểm tra.

Không thể để hành vi khả nghi nào thoát khỏi trừng phạt được!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!