Chương 23: Một chút thành ý
Thế nhưng, những thao tác tiếp theo của Kiryu Kazusuke đã dập tắt hoàn toàn sự hoài nghi của Imagawa Shiki.
Mũi thứ hai, mũi thứ ba, mũi thứ tư...
Động tác của cậu duy trì một nhịp điệu vô cùng ổn định, không vội vã cũng chẳng rề rà.
Khoảng cách giữa mỗi mũi khâu gần như đều tăm tắp, độ sâu khi đâm kim và vị trí rút kim cũng được kiểm soát cực kỳ chuẩn xác.
Một hàng chỉ khâu chạy dài, thẳng tắp và đều đặn như được in từ khuôn đúc ra.
Takigawa Takuhei đứng đối diện, dù trong lòng đã chuẩn bị sẵn tinh thần từ trước, nhưng lúc này vẫn không khỏi cảm thấy khó tin.
Bản thân anh ta mỗi khi khâu vết thương, để đảm bảo hai mép da được đối khớp, luôn phải ướm đi ướm lại, kéo qua kéo lại mấy bận. Vừa chậm chạp mất thời gian, lại vừa làm mô mềm bị tổn thương thêm.
Còn đường khâu của Kiryu Kazusuke, lại mang đến một cảm giác thong dong, nhàn nhã đến lạ thường.
Thậm chí, anh ta còn có cảm giác, gã bác sĩ thực tập này nhắm mắt lại cũng có thể tìm được vị trí đâm kim hoàn hảo nhất.
Quá đỗi điêu luyện.
Y tá dụng cụ cũng không giấu nổi vẻ ngạc nhiên trên mặt.
Cô đã từng đưa kim chỉ cho không biết bao nhiêu vị bác sĩ, chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn thấu trình độ cao thấp.
Tay nghề của Kiryu Kazusuke, đã vượt xa cái mác bác sĩ thực tập từ đời thuở nào rồi, thậm chí còn ăn đứt mấy vị bác sĩ nội trú có thâm niên trong y cục.
Nghĩ đến đây, cô lén liếc nhìn Takigawa Takuhei một cái.
Đúng rồi đấy, đang nói móc anh đấy.
"Chuyển sang lớp tiếp theo."
Kiryu Kazusuke dường như hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của riêng mình, chẳng buồn bận tâm đến ánh nhìn của những người xung quanh.
Cậu đổi sang một sợi chỉ mới, bắt đầu tiến hành khâu vắt lớp mô dưới da.
Tốc độ rõ ràng đã được đẩy nhanh hơn hẳn.
Mũi kim xuyên thoăn thoắt qua lớp mô mỡ màu vàng nhạt.
Bàn tay trái của Kiryu Kazusuke gần như không cần phải hỗ trợ gì nhiều, mỗi một nhịp lật cổ tay, mỗi một nhịp kéo chỉ của chiếc kìm kẹp kim bên tay phải, đều kéo hai mép mô xích lại gần nhau một cách chuẩn xác không lệch một ly.
Một đường khâu vắt đã nhanh chóng được hoàn thiện.
Khoảng không chết ở lớp sâu của vết mổ đã được triệt tiêu hiệu quả, tạo nền tảng vững chắc cho quá trình liền sẹo của lớp biểu bì.
Nếu nói thao tác cố định bằng đinh Kirschner ban nãy của cậu là một tác phẩm nghệ thuật bùng nổ đầy tính sáng tạo.
Thì đường khâu của cậu lúc này, lại giống như một món đồ thủ công mỹ nghệ được đẽo gọt tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất.
Không mang lại cảm giác chấn động kinh thiên động địa.
Nhưng cũng hoàn mỹ không thể chê vào đâu được.
Trình độ cỡ này, đã vượt xa khỏi tiêu chuẩn cần có của một gã bác sĩ thực tập, thậm chí là của một bác sĩ nội trú thông thường.
Khâu vá là một công việc thuần túy đòi hỏi sự quen tay hay việc, tuyệt đối không có bất kỳ con đường tắt nào để đi.
Điều này khiến Imagawa Shiki một lần nữa phải thay đổi cái nhìn về cậu.
Một kẻ sở hữu thiên phú sử dụng đinh Kirschner đáng sợ đến nhường ấy, vậy mà vẫn có thể tĩnh tâm, nhẫn nại mài giũa thứ kỹ năng nhàm chán và cơ bản nhất là khâu vá.
Cái tâm tính này, còn đáng sợ hơn cả thiên phú bẩm sinh.
"Lớp cuối cùng, khâu thẩm mỹ trong da."
Giọng Kiryu Kazusuke lại vang lên, cậu đổi sang dùng loại chỉ nilon 5-0 siêu mảnh.
Khâu trong da, hay còn gọi là khâu thẩm mỹ.
Nguyên lý của nó là vùi lấp toàn bộ sợi chỉ nằm gọn bên trong lớp trung bì của da, nhìn từ bên ngoài sẽ không thấy bất kỳ vết chân kim hay nút thắt nào, sau khi lành lặn chỉ để lại một đường sẹo trắng mờ nhạt.
Kỹ thuật này, ngay cả nhiều bác sĩ chuyên khoa cũng chưa chắc đã nắm vững.
Mấy người trong phòng mổ đều nín thở, dán mắt theo dõi từng cử động của cậu.
Thao tác của Kiryu Kazusuke trở nên vô cùng nhẹ nhàng.
Mũi kim luồn lách theo chiều ngang bên trong lớp trung bì, bơi từ bờ da bên này sang bờ da bên kia, điêu luyện như một chú cá lặn ngụp dưới mặt nước.
Cậu không kéo tuột hết sợi chỉ qua, mà cố tình chừa lại một đoạn chỉ ngắn.
Sau đó, mũi kim lại đâm vào ngay sát vị trí vừa thoát ra, men theo mép vết mổ, cứ thế khâu luồn qua lại bên trong lớp trung bì, từ từ kéo hai mép da khép chặt lại với nhau hệt như đang kéo khóa áo.
Vết mổ há hoác ban đầu, giờ chỉ còn là một đường rãnh mỏng dính màu đỏ nhạt.
"Xong rồi."
Kiryu Kazusuke cắt đoạn chỉ thừa, vùi nốt nút thắt cuối cùng xuống dưới da, hoàn tất toàn bộ ca phẫu thuật.
Quá trình khâu phục hồi từ lớp sâu ra đến lớp nông này, tiêu tốn của cậu chưa đầy mười phút đồng hồ.
Nếu nói thao tác cố định đinh Kirschner ban nãy của Kiryu Kazusuke là một kiệt tác nghệ thuật xuất thần, thì kỹ thuật khâu vá hiện tại chính là thành quả của sự trui rèn miệt mài trăm ngàn lần.
Tuy không đến mức khiến người ta phải trầm trồ kinh ngạc, nhưng cái công phu tinh xảo toát ra từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất, cũng đủ khiến người ta phải ngả mũ thán phục.
Đó chính là cảm nhận của Imagawa Shiki lúc này.
Cô ngước lên, phóng tầm mắt vượt qua bàn mổ, dừng lại trên nửa khuôn mặt bị khẩu trang che khuất của Kiryu Kazusuke.
Đây thực sự là một tên lính mới tốt nghiệp trường y chưa đầy một năm sao?
Sao trước kia mình không nhìn ra nhỉ?
Là do cậu ta cứ mãi ru rú ở vị trí trợ lý số hai, chuyên lo việc kéo banh vén nên không có đất dụng võ?
Có phải ngày nào tan làm ở bệnh viện xong, cậu ta cũng lén lút trốn về nhà, dùng da lợn, dùng mô hình để điên cuồng luyện tập những thao tác cơ bản và nhàm chán này hàng trăm hàng ngàn lần không?
"Mọi người vất vả rồi."
Nhưng Imagawa Shiki cũng nhanh chóng thu lại dòng suy nghĩ miên man, khẽ gật đầu chào tất cả mọi người có mặt trong phòng mổ.
Đến lúc này, đám bác sĩ gây mê, y tá chạy ngoài, y tá dụng cụ mới như bừng tỉnh khỏi cơn mê.
Ca phẫu thuật kết thúc rồi.
Imagawa Shiki cởi bỏ chiếc áo choàng phẫu thuật, vứt tạch vào thùng rác y tế.
"Hai người sắp xếp lại hồ sơ phẫu thuật cho cẩn thận nhé."
Trước khi bước ra khỏi cửa, cô còn ngoái đầu dặn dò thêm một câu, rồi mới sải bước rời đi nhanh chóng.
Trong bệnh viện vừa mới tiếp nhận một vị giám đốc của một tập đoàn lớn nào đó.
Chuyện này nhất định phải ghé qua xem tình hình mới được.
Sau khi cởi bỏ bộ đồ mổ và khoác lại chiếc áo blouse trắng của mình, Imagawa Shiki đi thẳng một mạch lên khu phòng bệnh VIP nằm trên tầng cao nhất của khu nội trú.
Bệnh viện trực thuộc Đại học Gunma với tư cách là trung tâm y tế hàng đầu của tỉnh, tất nhiên cũng bố trí một khu vực đặc biệt chuyên phục vụ cho giới tinh hoa xã hội và tầng lớp thượng lưu.
Phòng bệnh ở đây toàn bộ là phòng đơn, nội thất và tiện nghi sang trọng sánh ngang với khách sạn cao cấp.
Tất nhiên, cái giá phải trả cũng cao ngất ngưởng.
Thế nên, những người đủ tư cách nằm ở đây, nếu không phải là tỷ phú thì cũng là bậc quyền quý cao sang.
Đối với Imagawa Shiki, chỉ cần bệnh nhân ở khu này có chút dính dáng đến cô, thì dù bận rộn đến mấy cô cũng sẽ bớt chút thời gian đảo qua thăm hỏi.
Cửa thang máy mở ra.
Cô chỉnh đốn lại trang phục, vuốt phẳng những nếp nhăn trên áo blouse rồi mới sải bước bước ra.
Hành lang khu VIP được trải thảm dày cộm êm ái, trong không khí thoang thoảng mùi hương tinh dầu cao cấp vô cùng thanh nhã.
Imagawa Shiki dừng lại trước cửa một căn phòng, đưa tay gõ nhẹ ba tiếng.
"Mời vào."
Một giọng nam trầm ấm, điềm tĩnh vang lên từ bên trong.
Imagawa Shiki đẩy cửa bước vào.
Cách bài trí của căn phòng bệnh này quả thực không hề kém cạnh phòng tổng thống của các khách sạn năm sao, khu vực tiếp khách và khu vực nghỉ ngơi biệt lập được trang bị đầy đủ tiện nghi, qua tấm cửa kính sát đất khổng lồ có thể phóng tầm mắt ngắm trọn vẹn cảnh quan thành phố Maebashi nhộn nhịp.
Một cụ ông với mái tóc hoa râm, nhưng phong thái vẫn còn vô cùng minh mẫn đang tựa lưng vào thành giường đọc báo.
Đứng hầu bên cạnh là một người đàn ông trung niên mặc vest đen, thái độ cung kính, chắc hẳn là thư ký hoặc trợ lý.
"Chào ngài giám đốc Fujiwara, tôi là bác sĩ Imagawa Shiki của khoa Ngoại 1."
Cô bước tới bên cạnh giường bệnh, khẽ cúi người chào.
Vị giám đốc Fujiwara trước mặt này là người sáng lập của một tập đoàn xây dựng quy mô lớn ở khu vực Kanto, phải nhập viện theo dõi do có dấu hiệu bất thường nhẹ về tim mạch.
Mặc dù ca bệnh này chẳng có chút dây mơ rễ má nào với khoa Ngoại 1, nhưng một khi đã nắm được thông tin, thì tiện đường tạt qua chào hỏi một tiếng cũng chẳng thiệt thòi gì.
"Chào bác sĩ Imagawa."
Giám đốc Fujiwara đặt tờ báo xuống, cũng lịch sự đáp lời.
"Nghe danh cô là bác sĩ chuyên khoa trẻ tuổi nhất của bệnh viện này, quả là tuổi trẻ tài cao."
"Chủ tịch ngài quá khen rồi."
Hai người tung hứng vài câu khách sáo.
Imagawa Shiki bước tới vài bước, vô cùng tự nhiên cầm lấy tập hồ sơ bệnh án để trên bàn lật xem vài trang.
"Chỉ là vài kiểm tra tổng quát thôi, không có vấn đề gì nghiêm trọng đâu, nhưng dạo này thời tiết bắt đầu trở lạnh, giám đốc vẫn nên chú ý giữ ấm cơ thể, tránh để tâm trạng kích động."
"Cảm ơn bác sĩ Imagawa đã quan tâm."
Vừa nói, giám đốc Fujiwara vừa liếc mắt ra hiệu cho gã thư ký đứng cạnh.
Gã thư ký lập tức hiểu ý, rút từ trong chiếc cặp da mang theo người ra một phong bì màu trắng dày cộp, hai tay cung kính đưa cho Imagawa Shiki.
"Bác sĩ Imagawa, đây là chút thành ý của chủ tịch chúng tôi."
"Bác sĩ công việc bận rộn trăm bề, vậy mà vẫn dành thời gian ghé qua thăm hỏi, thật sự quá vất vả rồi."
Nhưng Imagawa Shiki không vội vàng giơ tay nhận lấy ngay, ngược lại, trên mặt còn lộ ra vài phần khó xử.
Dù trong bụng thèm nhỏ dãi, nhưng nếu lúc này mà xòe tay ra nhận ngay tắp lự, thì cái mục đích tư lợi nó lộ liễu quá, mất hay.
"Thế này sao được, tôi cũng chỉ đang làm đúng bổn phận của mình thôi mà."
"Bác sĩ Imagawa đừng từ chối nữa, đây chỉ là chút lòng thành của chúng tôi thôi, sau này chắc chắn còn phải phiền đến bác sĩ nhiều."
Thái độ của gã thư ký cũng cực kỳ kiên quyết.
Chuyện đã nói đến nước này rồi, Imagawa Shiki mới tỏ vẻ miễn cưỡng nhận lấy chiếc phong bì.
Phong bì rất dày, cầm cũng khá nặng tay.
Chẳng cần mở ra xem, chỉ cần sờ nắn qua loa thôi cô cũng dư sức ước lượng được, bên trong ít nhất cũng phải có tầm năm mươi vạn yên.
"Vậy... tôi xin phép nhận tấm lòng của chủ tịch."
"Ngài cứ an tâm nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, có việc gì cần cứ gọi tôi bất cứ lúc nào."
Imagawa Shiki đút tọt chiếc phong bì vào túi áo blouse, gập người cúi chào thêm một lần nữa, rồi lui bước ra khỏi phòng bệnh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
