Con Đường Y Học Tại Tokyo

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 19

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1670

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 489

Tập 1 - Chương 25: Tốt quá rồi

Chương 25: Tốt quá rồi

"Vậy thì tốt rồi."

Takigawa Takuhei lộ rõ vẻ thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng anh ta cũng không rời đi ngay, mà nán lại ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh Kiryu Kazusuke, mang bộ dạng ngập ngừng như muốn nói lại thôi.

Nhìn bộ dạng này của anh ta, trong bụng Kiryu Kazusuke cũng đoán được tám chín phần mười.

Chẳng qua là muốn thỉnh giáo vài chi tiết kỹ thuật trong ca mổ vừa rồi chứ gì.

Chẳng hạn như, làm thế nào cậu lại nghĩ ra cái trò dùng đinh Kirschner để tái thiết lập lực căng dây chằng?

Chẳng hạn như, làm sao cậu có thể định vị chính xác điểm đâm kim và góc độ của năm chiếc đinh đó chỉ trong chớp mắt?

Hay như, cái thao tác dùng chiếc đinh thứ năm gõ vào đuôi các chiếc đinh khác để giải phóng ứng suất ở bước cuối cùng, nguyên lý thực sự của nó là gì?

Thế nhưng Kiryu Kazusuke vẫn im lặng, chẳng hé răng nửa lời.

Cậu thong thả bưng cốc nước trên bàn lên nhấp một ngụm.

Sự phát triển của y học không thể tách rời sự giao lưu và truyền thừa, đạo lý này cậu hiểu rõ hơn ai hết.

Ở kiếp trước, cậu cũng từng dốc hết ruột gan truyền đạt kinh nghiệm của bản thân cho lớp hậu bối, cũng từng khiêm tốn cúi đầu học hỏi những tiền bối tài ba hơn mình.

Thế nên, chỉ cần Takigawa Takuhei chịu mở lời, cậu hoàn toàn không ngại chỉ bảo vài đường cơ bản.

Nhưng với điều kiện là, đối phương phải tự mình mở miệng cầu xin.

Y thuật không tự gõ cửa, bí kíp không tùy tiện trao tay.

Nếu cậu cứ tự động sấn tới truyền thụ hết mọi mánh khóe, thì chẳng những không nhận được sự cảm kích, mà có khi còn bị người ta cho là đang làm màu, ban phát bố thí.

Kiryu Kazusuke đặt cốc nước xuống, bắt đầu thu dọn đồ đạc trên bàn, chuẩn bị đi thăm khám bệnh phòng.

Thấy Kiryu Kazusuke có ý định rời đi, Takigawa Takuhei cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa.

Anh ta cắn chặt răng, dường như vừa đưa ra một quyết định hệ trọng nào đó.

"Kiryu-kun, xin cậu đợi một lát!"

Takigawa Takuhei hít một hơi thật sâu.

Anh ta đứng bật dậy, hướng về phía Kiryu Kazusuke, trịnh trọng cúi gập người.

Một tiền bối bác sĩ nội trú, lại đi hành đại lễ với một tên lính mới thực tập vừa vào nghề nửa năm.

"Xin cậu hãy chỉ giáo cho tôi về kỹ thuật cố định bằng đinh Kirschner trong ca phẫu thuật vừa rồi!"

Vì muốn tiếp tục bám trụ lại khoa Ngoại 1, vì muốn thi đỗ chứng chỉ bác sĩ chuyên khoa, vì không muốn bị đày ải đến những bệnh viện tuyến dưới hẻo lánh.

Kiryu Kazusuke lặng lẽ nhìn anh ta vài giây, rồi mới ngồi xuống lại.

"Ngồi đi, tiền bối Takigawa."

Lúc này Takigawa Takuhei mới chịu thẳng người lên, trên trán đã rịn một tầng mồ hôi mỏng. Anh ta kéo ghế ra, khép nép ngồi xuống đối diện Kiryu Kazusuke.

"Anh muốn biết điều gì?"

"Tất cả!"

Takigawa Takuhei đáp lời ngay tắp lự, gần như không cần suy nghĩ.

Nhưng vừa dứt lời, cảm thấy có vẻ không ổn lắm, anh ta vội vàng đính chính: "À không, ý tôi là, bắt đầu từ điều cơ bản nhất, làm sao cậu phán đoán được là có tình trạng đứt dây chằng ngầm vậy?"

Câu hỏi này đã gãi đúng chỗ ngứa.

Kiryu Kazusuke cầm cây bút trên bàn lên, tiện tay phác họa một sơ đồ khớp cổ tay đơn giản lên tờ giấy trắng.

"Lúc tôi dùng kẹp bóc tách màng xương thử bẩy mảnh xương vụn kia lên, tôi cảm nhận được toàn bộ cấu trúc khớp đều rung lên."

"Sự rung động này không phải là sự xê dịch của một mảnh xương đơn lẻ, mà là sự bất ổn mang tính hệ thống, giống như một tấm lưới đánh cá thùng thình chưa được kéo căng vậy."

"Vì vậy, vấn đề cốt lõi không nằm ở xương, mà nằm ở những sợi 'dây' kết nối các mảnh xương lại với nhau, tức là dây chằng."

Lời giải thích của cậu cực kỳ trực quan, không hề dùng đến bất kỳ thuật ngữ y khoa phức tạp nào.

Takigawa Takuhei nghe đến đâu gật gù đến đấy: "Vậy cái tư duy tái thiết lập lực căng dây chằng sau đó là..."

Kiryu Kazusuke dùng bút chấm bốn điểm lên tờ giấy, lần lượt tượng trưng cho mỏm trâm xương trụ, mỏm trâm xương quay, mặt lưng và mặt lòng bàn tay của khớp cổ tay.

"Đã là do lưới bị chùng, thì việc chúng ta cần làm không phải là đi ghim chặt những con cá trong lưới, mà phải kéo căng tấm lưới đó ra trước."

"Chiếc đinh thứ nhất và thứ hai, làm nhiệm vụ tái thiết lập độ ổn định ở hai bên trong - ngoài."

"Chiếc đinh thứ ba và thứ tư, tái thiết lập độ ổn định ở hai mặt trước - sau."

"Bốn chiếc đinh này, đóng vai trò như bốn cái cọc ghim lều, cùng nhau tạo nên một trường lực căng vững chãi."

"Dưới tác động của trường lực căng này, những mảnh xương bị xê dịch do dây chằng lỏng lẻo sẽ tự động bị lực ép từ bên ngoài gò ép, ngoan ngoãn trở về vị trí ban đầu của chúng."

Vừa nói, cậu vừa dùng ngòi bút nối bốn điểm đó lại với nhau, tạo thành một hình thoi.

"Hóa ra là vậy..."

Takigawa Takuhei nhìn chằm chằm vào hình vẽ, bỗng nhiên bừng tỉnh ngộ.

Lúc nãy anh ta chỉ nhìn thấy được những thao tác xuất thần nhập hóa của Kiryu Kazusuke, mà không sao hiểu nổi cái logic cốt lõi nằm bên dưới.

Bây giờ được cậu chỉ điểm một hai câu, anh ta lập tức cảm thấy đầu óc sáng bừng ra, mây mù tan biến hết.

Nhưng anh ta vẫn còn một thắc mắc cuối cùng: "Thế thao tác dùng chiếc đinh thứ năm gõ vào đuôi các đinh khác ở bước cuối cùng, nguyên lý của nó là gì vậy?"

Kiryu Kazusuke điềm nhiên đáp: "Giải phóng ứng suất."

"Hệ thống lực căng do bốn chiếc đinh tạo ra, bên trong nội bộ chắc chắn sẽ tồn tại những lực căng không đồng đều, y hệt như những dây đàn bị căng quá mức vậy."

"Thông qua những chấn động vi mô, chúng ta có thể phân bổ lại những ứng suất này, giúp toàn bộ hệ thống đạt đến trạng thái cân bằng tuyệt đối."

"Tuy nhiên, thao tác này đòi hỏi xúc giác phải cực kỳ nhạy bén, dư một chút là hỏng, thiếu một chút là không tới, cái này thì chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm tự bản thân đúc kết thôi."

Nói đến đây, Kiryu Kazusuke liền buông bút xuống.

Cậu đã truyền đạt xong cái "Đạo" cốt lõi nhất rồi, còn về phần "Thuật" tức là những tiểu tiết ở cấp độ thao tác thực tế, thì không phải dăm ba câu là có thể nói rõ ràng được.

Đó là thứ đòi hỏi người ta phải rèn luyện hàng trăm hàng ngàn lần mới có thể biến thành ký ức cơ bắp.

"Thực sự vô cùng cảm ơn những lời chỉ giáo của cậu, Kiryu-kun! Tôi đã học hỏi được rất nhiều điều!"

Takigawa Takuhei cũng hiểu rõ đạo lý này. Anh ta lại đứng bật dậy, gập người chín mươi độ thêm một lần nữa.

Kiryu Kazusuke thản nhiên nhận lấy lời cảm ơn của anh ta.

"Tôi phải đi thăm khám bệnh nhân đây."

Nói xong, Kiryu Kazusuke cầm lấy ống nghe và kẹp bệnh án, sải bước ra khỏi y cục.

Tầm này chắc Suzuki Shinya cũng sắp được chuyển từ phòng hồi tỉnh ra ngoài rồi.

Takigawa Takuhei đưa mắt nhìn theo bóng lưng cậu rời đi, rồi lại cúi xuống nhìn sơ đồ khớp cổ tay vẽ trên bàn, cẩn thận gấp gọn nó lại, nâng niu cất vào túi áo.

……

Khu bệnh phòng lưu trú thường ở tầng sáu.

Lúc này, ca phẫu thuật đã kết thúc được ngót nghét hai tiếng đồng hồ.

Kiryu Kazusuke bước vào phòng bệnh của Suzuki Shinya.

Đây là một phòng bệnh ba giường, hai bệnh nhân ở các giường bên cạnh đều đang nghỉ ngơi.

Trên chiếc giường cạnh cửa sổ, Suzuki Shinya đã tỉnh thuốc mê. Ông đang nằm nửa người, cánh tay trái được cố định cẩn thận, vùng cổ tay quấn băng gạc trắng toát, dày cộm.

Ngồi túc trực bên giường là vợ ông, bà Suzuki, một người phụ nữ trung niên với dáng vẻ hiền hậu.

Đứng cạnh bà là cô con gái đang khoác trên mình bộ đồng phục nữ sinh trung học.

"Chú Suzuki, chú thấy trong người thế nào rồi?"

Kiryu Kazusuke bước đến bên giường, cầm tấm bảng bệnh án treo ở cuối giường lên xem lướt qua.

Các chỉ số sinh tồn đều rất ổn định, trạng thái tinh thần sau khi tỉnh mê cũng khá tốt.

"Bác sĩ Kiryu!"

Nghe thấy giọng cậu, bà Suzuki đang thì thầm trò chuyện cùng chồng vội vàng đứng vụt dậy.

"Thật sự, thật sự đội ơn bác sĩ nhiều lắm!"

"Nãy tôi nghe bác sĩ Takigawa nói, ca mổ thành công êm đẹp được như vầy, toàn bộ là nhờ công của cậu cả!"

Giây tiếp theo, bà kéo tay cô con gái, bước nhanh đến trước mặt Kiryu Kazusuke, gập người cúi lạy.

"Bác sĩ ơi, vợ chồng tôi thật sự không biết lấy gì đền đáp công ơn này của cậu."

Suzuki Shinya nằm trên giường bệnh cũng gồng mình định ngồi dậy.

"Chú Suzuki, chú cứ nằm yên đó đừng nhúc nhích."

Kiryu Kazusuke lập tức tiến lên một bước, giữ chặt lấy vai ông.

"Vết thương mới khâu xong, cử động mạnh là toác chỉ khó lành đấy."

Vừa dặn dò, cậu vừa cúi xuống kiểm tra các đầu ngón tay của Suzuki Shinya.

Đầu ngón tay hồng hào, nhiệt độ bình thường, khi khẽ bóp nhẹ, màu sắc máu hồng khôi phục lại rất nhanh.

"Chú thử cử động mấy ngón tay xem nào? Cử động nhè nhẹ thôi."

Dưới sự hướng dẫn của cậu, Suzuki Shinya dè dặt co duỗi từng ngón tay một.

"Ừm, tốt lắm, cảm giác thần kinh và tuần hoàn máu đều không có vấn đề gì."

Kiryu Kazusuke gật đầu hài lòng, rồi quay sang nói với bà Suzuki: "Ca phẫu thuật diễn ra rất suôn sẻ ạ."

"Đoạn xương gãy đã được nắn chỉnh lại vô cùng hoàn hảo, vấn đề về dây chằng cũng đã được xử lý triệt để."

"Tiếp theo đây, chỉ cần chú tĩnh dưỡng cho tốt, phối hợp tập vật lý trị liệu đều đặn, thì khả năng phục hồi lại chức năng cổ tay như lúc chưa bị thương là hoàn toàn có thể."

Câu nói vừa thốt ra, khóe mắt bà Suzuki lập tức đỏ hoe.

Bà đưa tay bưng chặt lấy miệng, cố kìm nén để tiếng nấc nghẹn ngào không bật ra.

"Tốt quá rồi, tốt quá rồi..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!