Chương 53 - Nhưng mà hình như đếch phải thế (4)
Viêm Tự Lai Đạt hớt hải chạy về đến căn cứ thì gặp ngay cảnh ba thằng đệ tử út ít đang đứng cười hớn hở, không biết nhìn bầu không khí là gì.
Hắn đang định mở mồm chửi thì khựng lại vì câu nói tiếp theo.
"Đại ca! Tìm thấy rồi! Tìm thấy rồi ạ!"
"Ngay ở cái hố thứ 90 luôn!"
Viêm Tự Lai Đạt cảm thấy như mặt trời chân lý chói qua tim.
Thế này là hoàn thành nhiệm vụ rồi!
Dù Tiền Tiến Phá Lãng Đội có bị thiệt hại nặng nề thì hắn cũng có cái để báo cáo.
Dù sao thì một cao thủ thực thụ như hắn vẫn sống nhăn, và tên Phó chỉ huy cũng sẽ xử lý xong Vương Tôn Vạn rồi quay về.
Thế là đủ để phủi trách nhiệm rồi.
"Thế cái Phục Thần Xích (복신적) đâu? Tìm thấy chưa?"
"Dạ?"
"Tao hỏi là tìm thấy chưa?"
Ba thằng út nhìn nhau ngơ ngác.
Viêm Tự Lai Đạt chửi thề một câu.
"Chết tiệt, chúng mày không kiểm tra à? Lũ ngu này."
Đám đệ tử thấy oan ức lắm nhưng không dám ho he.
"Ở đâu, nhanh lên, dẫn tao đi ngay!"
Viêm Tự Lai Đạt sốt ruột giục giã.
Bọn Đại Chính Môn có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Chúng sẽ sớm nhận ra làn khói không có độc và mò lên đây ngay.
Hắn biết đường tắt nên chạy về nhanh, chứ bọn kia thì còn phải dò đường chán.
Thấy Đại ca cuống, ba thằng út vội vàng dẫn hắn ra chỗ cái hố vừa đào.
Mộ thất của Thiên Hậu được chôn giấu kỹ lưỡng, không có bia mộ, lại nằm sâu dưới lòng đất chằng chịt rễ cây.
Việc đào bới đúng là cực hình.
Thảo nào chúng phải đi bắt cóc người về làm phu phen.
Tất nhiên, một phần cũng vì cái tôi cao ngạo của đám chiến binh Ma Giáo: Đường đường là cao thủ Nhất Lưu mà phải đi cuốc đất thì nhục mặt quá, nên chúng mới lười.
Dưới lớp đất bị đào xới, một bức tường đá màu xám tro lộ ra.
Những viên gạch được xếp chồng lên nhau một cách nhân tạo.
Lúc này Viêm Tự Lai Đạt mới nhận ra sai lầm của mình.
Đào bừa một cái hố thì làm sao mà trúng ngay cửa vào được.
Nhiệm vụ tìm kiếm mộ thất Thiên Hậu đã kéo dài 8 tháng trời.
Tìm được cái hố chôn mộ thất thôi đã là kỳ tích rồi.
Đáng lẽ giờ phải huy động toàn bộ nhân lực đào mở rộng sang hai bên để tìm cửa chính.
Nhưng làm gì còn thời gian.
Dù biết lấy được Phục Thần Xích và chuồn về Ma Giáo là con đường sống duy nhất, nhưng...
"Tránh ra."
Viêm Tự Lai Đạt vung cái Thiết Chùy lên.
Không có thời gian đào thì bố mày đập thông tường mà vào.
Hắn dồn hết nội lực còn lại, nện chùy vào bức tường đá.
Rầm! Rầm! Rầm!
Trong tình cảnh đang bị truy đuổi, mỗi tiếng động lớn vang lên đều khiến tim hắn thót lại.
Hắn nghiến răng ken két.
Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!
Không biết đập bao lâu, cuối cùng bức tường gạch cũng đổ sập vào trong.
Một khoảng tối đen ngòm như cái miệng quái vật hiện ra.
"Đuốc."
"Dạ?"
"Đưa tao cây đuốc!"
"A. Để em chuẩn bị ngay."
"Đ** cụ mày! Sao không chuẩn bị từ trước? Mày mù à không thấy tao đang phá tường?"
Viêm Tự Lai Đạt gắt gỏng.
Mấy thằng đệ tủi thân muốn khóc.
Nhưng quy luật giang hồ là thế: Oan ức thì về cày cấp lên làm Đại ca đi rồi muốn chửi ai thì chửi.
Một tên vội vàng châm đuốc ném vào trong. Ánh lửa soi rọi một gian mộ thất sâu khoảng một trượng (hơn 3 mét).
Viêm Tự Lai Đạt vội vàng nhảy xuống.
Giờ chỉ cần tìm thấy Phục Thần Xích rồi té khẩn trương là xong.
Nhưng nụ cười trên môi hắn tắt ngấm.
Trong tưởng tượng của hắn, giữa mộ thất sẽ là một cái rương báu hoành tráng, mở ra là thấy đồ xịn.
Nhưng không.
Giữa phòng là một cái quan tài đá (Thạch mộ).
Cũng đúng thôi, đây là mộ thất mà.
Vấn đề là xung quanh bốn bức tường rộng lớn chi chít những ngăn kéo nhỏ li ti, y hệt như cái tủ thuốc trong tiệm thuốc Bắc.
Hàng ngàn cái ngăn kéo nhìn mà hoa cả mắt.
Như kiểu thách thức: "Giỏi thì tìm đi cưng".
"Ui Cái Đ** M* Cuộc Đời" 
Viêm Tự Lai Đạt vò đầu bứt tai trong tuyệt vọng.
A Thanh hiểu rất rõ hiệu ứng của Thi Huyết Độc Nhân.
Kháng Độc . Một hiệu ứng ngắn gọn súc tích.
Nghe đồn trong cái game mà nàng chưa chơi phút nào này, kẻ địch rất chăm dùng độc.
Nên có cái này thì đi map sướng phải biết.
Nhưng vấn đề là thế giới này đã trở thành hiện thực, chứ không phải những dòng code đơn giản.
Nên cái hiệu ứng "Kháng Độc" đơn giản kia hóa ra lại phức tạp phết.
Rốt cuộc cái gì được tính là "Độc"?
Mấy thứ thuốc độc bảng A bảng B thì không nói làm gì.
Thế còn nấm mốc? Thức ăn ôi thiu?
Rượu thì sao? Rượu bản chất là chất độc thần kinh (Cồn) gây hại cho gan thận, thế có tính là độc không?
Thời gian đầu mới xuyên không, A Thanh đã phải tự mình làm chuột bạch để test (kiểm tra).
Nấm lạ? Quả dại? Cỏ rác? Ăn tất.
Sâu bọ cũng xơi luôn. Ăn riết cũng quen.
Trừ việc vị như đấm vào mồm, mùi tởm lợm và phải ăn số lượng lớn mới no ra, thì hoàn toàn không sao cả.
Người ta bảo côn trùng là nguồn protein của tương lai mà lị.
Mặc dù nàng hơi nghi ngờ về cái tương lai nhân loại phải ăn mấy thứ này.
Ơ kìa, đồ ăn thiu thối cũng ăn được luôn?
Thế là từ đó nàng khỏi cần vào rừng kiếm ăn, cứ mò xuống thành phố bới thùng rác là xong bữa.
Cũng chẳng bị nhiễm trùng hay đau bụng gì sất.
Vết thương hở toang hoác cứ lấy vải bẩn buộc bừa vào cũng tự lành, không cần cồn sát trùng.
Có vẻ như vi khuẩn cũng được hệ thống tính là "Độc" và loại bỏ luôn.
Mãi sau này cày cuốc được ít điểm, võ công khá khẩm hơn, nàng mới bắt đầu đi trấn lột (loot đồ) của bọn đạo tặc, kiếm chút tiền thưởng và sống cuộc sống con người trở lại.
Rượu cũng thế, uống vào chỉ thấy phê phê chứ không say, không đau đầu, không nôn mửa.
Cứ cái gì hại là lọc bỏ, cái gì sướng là giữ lại. Không nghiện ngập gì sất.
Vụ Cỏ Anh Túc hôm nọ càng củng cố niềm tin này.
Nàng lờ mờ đoán ra quy luật: Cứ cái gì gây hại cho cơ thể (Debuff) thì hệ thống coi là Độc và chặn hết.
Nhưng biết đâu vẫn có ngoại lệ (Bug game) nên cũng không được chủ quan.
Đó là lý do khi nghe hô "Có Độc", A Thanh lao vào không chút do dự.
Mấy thứ lằng nhằng khác thì không chắc, chứ đã dán nhãn "Độc" thì bà đây cân tất.
A Thanh bay vù ra khỏi màn khói như một bóng ma.
Nhờ khinh công Việt Nữ Tản Bộ đã luyện đến Đại Thành, nàng nhảy tưng tưng như phi hành gia trên mặt trăng (phản trọng lực).
Quét mắt nhìn đám tàn quân Tiền Tiến Phá Lãng Đội đang chạy tán loạn như gián trong rừng, nàng tia ngay thấy một nhóm ba tên đang tụ lại.
Một đứa thì ít quá, ba đứa giết mới bõ công.
Vào đến trong rừng, bọn chúng mới phát hiện ra có người đuổi theo.
Thấy một cô gái trẻ tung tăng chạy tới, chúng tưởng bở nên quay lại định "làm gỏi".
Một cây trâm bay vút tới xuyên thủng cổ tay một tên.
Ngay sau đó, tiếng chuông Keng vang lên, một tên khác văng ra xa (do dính Như Lai Thần Chưởng).
Ba đánh một, giờ còn mỗi một mình trơ trọi, tên còn lại mặt cắt không còn giọt máu.
A Thanh cười toe toét.
"Đấy, cứ thấy thiếu thiếu cái gì. Hóa ra là thiếu Nguyệt Quang Kiếm...!"
Chưa kịp nói hết câu, nàng đã áp sát.
Việt Nữ Kiếm, Đệ Bát Thức : Nguyệt Kiến Vô Hạn (월건무한).
Đây là chiêu cuối (Ulti) của Việt Nữ Kiếm, gồm 5 thức đầu và 3 thức sau.
Một chuỗi combo cực nhanh: Chém 3 nhát trong một sát na, và lặp lại 3 lần như thế.
Tổng cộng 9 nhát chém liên hoàn, tạo nên hình ảnh vầng trăng khuyết sáng rực giữa ban ngày.
Cổ tay kẻ địch bị cắt đứt lìa.
Lưỡi kiếm quay lại cắt thêm một khúc nữa.
Vầng trăng khuyết tiếp theo lại lướt qua, gọt thêm một lát nữa.
Những lát thịt mỏng tang rơi lả tả xuống đất (như thái thịt nguội).
Từ cổ tay mỏng manh đến cẳng tay, qua khuỷu tay rồi đến bắp tay cuồn cuộn, tất cả đều bị thái lát (Carpaccio người).
Tên địch vừa lùi lại vừa phun máu tung tóe.
Bất ngờ, tên bị trâm xuyên tay lúc nãy lao tới, dùng dao găm đâm lén vào sườn A Thanh.
A Thanh đưa tay ra.
Bàn tay trắng bệch bắt lấy lưỡi dao sắc lẹm.
Nàng bóp chặt tay. Rắc! Lưỡi dao vỡ vụn.
"Ơ, ơ? Đoạn Kiếm Thủ (단검수)?"
Đoạn Kiếm Thủ là kỹ thuật dùng tay không bẻ gãy vũ khí đối phương.
Nhưng là dùng kỹ thuật vặn xoắn điểm yếu của kiếm, chứ không phải dùng sức trâu bóp nát kiếm như bóp bánh đa thế này.
Nếu A Thanh biết võ lý thì chắc nàng sẽ cười vào mặt sự thiếu hiểu biết của mình, nhưng khổ nỗi nàng cũng có biết gì đâu.
"Sai rồi cưng. Là Nguyệt Quang Thủ."
Tên địch ngớ người.
Nguyệt Quang Thủ? Sao không gọi là Nguyệt Quang Chưởng cho nó vần?
Và cái giá phải trả cho sự mất tập trung là rất đắt.
Phập.
Bàn tay A Thanh cắm ngập vào lồng ngực hắn.
Xuyên qua lớp xương sườn, bàn tay nàng nhẹ nhàng nắm lấy trái tim đối thủ.
Khối cơ tim không tự chủ vẫn đập thình thịch trong lòng bàn tay nàng, bất chấp ý muốn của chủ nhân.
Một nhịp đập sinh mệnh thật ngọt ngào.
Uầy, làm được trò này luôn à?
Thế nào nhỉ? Bóp thử cái xem sao?
"Khụ... hự..."
Tên địch trợn ngược mắt, sùi bọt mép vì cơn đau tim (nghĩa đen) kinh hoàng.
Khóe miệng A Thanh nhếch lên, tay rút phắt ra.
Trên tay nàng là một khối cơ bắp đỏ hỏn, xanh lè gân guốc. Trái tim vẫn còn đang giật giật.
Đột nhiên, nước miếng ứa ra trong miệng A Thanh.
Nàng vô thức đưa trái tim lên gần miệng định cắn...
Rồi giật mình hoảng hốt vung tay ném nó đi như phải bỏng.
Vãi! Mình bị làm sao thế này?
A Thanh nhíu mày khó chịu, bước tới cái xác không tim, rút lại cây trâm cài lên đầu.
Rồi nàng quay người lại.
Tên bị cụt tay (bị thái lát) vẫn đang ôm tay lăn lộn dưới đất.
A Thanh đi tới, đặt chân lên đầu hắn.
Dẫm nhẹ thử xem nào.
Hộp sọ cứng phết nhỉ?
Dùng thêm tí lực nữa.
Rộp.
Đầu hắn bẹp dúm như quả dưa hấu bị xe cán.
Một luồng khoái cảm tê dại chạy dọc từ gan bàn chân lên thẳng đỉnh đầu A Thanh.
Khi nàng đang phê pha tận hưởng dư âm đó thì...
"Ma... Ma nữ...!"
A Thanh quay đầu lại.
Thằng cha bị dính Như Lai Thần Chưởng lúc nãy, thay vì chạy trốn thì lại ngồi bệt xuống đất lảm nhảm.
Vừa nãy hùng hổ lắm mà giờ nhìn nhau cái đã són ra quần rồi.
"Ma nữ á? Muốn nếm thử mùi Ma nữ không? Thích xem xiếc không? Để chị moi ruột cưng ra buộc nơ lên cổ nhé? Hử?"
A Thanh bỗng rùng mình một cái rồi nói tiếp.
"Nghĩ kỹ thì ý tưởng đó hay phết. Duyệt. Mày sẽ được vinh dự đó."
Quần của tên kia bỗng ướt đẫm một mảng tối sẫm.
A Thanh nhăn mặt ghê tởm.
"Đệch, bẩn thỉu vãi. Gì vậy? Sợ tao đến thế cơ à? Trời ạ. Đã mang tiếng nam tử hán đại trượng phu thì phải cứng lên chứ? Chết cũng phải chết cho ngầu, bị treo cổ thì tự mình tròng dây, bị moi ruột thì tự moi ra mà quấn.
Sợ đến mức đái ra quần thế này à? Hả?
Thế thì cắt m* 'quả ớt' đi cho rồi! Cắt đi! Đã đái ngồi như đàn bà thì còn đeo cái của nợ đấy lủng lẳng làm gì cho nặng háng?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
