Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[0-100] - Chương 58 - Đi tìm cô đơn giữa dòng đời tấp nập, nhưng lại vớ phải cái "của nợ" (3)

Chương 58 - Đi tìm cô đơn giữa dòng đời tấp nập, nhưng lại vớ phải cái "của nợ" (3)

Đó là một chiêu thức kiếm pháp mà ông lão kia đã thi triển.

Vậy ra ông lão đó chính là Võ Thiên Đại Đế?

Trong đầu A Thanh lúc này không chỉ có một chiêu kiếm, mà còn một mớ thông tin khác.

Độc Cô Cửu Kiếm không thể dùng Điểm Tu Luyện Tự Do để nâng cấp.

Thay vào đó, mỗi khi tham quan (hoàn thành nhiệm vụ) tại Tuyệt Kiếm Bích của một môn phái trong Cửu Phái, độ thuần thục sẽ tăng lên Nhất Thành .

Khi thu thập đủ 9 mảnh ghép từ Cửu Phái để đạt Cửu Thành, sẽ có một Nhiệm vụ đặc biệt để đạt cảnh giới tối thượng Thập Thành.

Thông tin này từ đâu ra thế này?

Chưa từng thấy, chưa từng nghe bao giờ.

Cảm giác như có ai đó nhét kiến thức vào não mình thật sự khó chịu.

Bảng Võ Công, lại là mày đúng không?

Đúng là cái thứ khốn nạn.

Tuy nhiên, so với việc bị cái Bảng Trạng Thái - con quái vật ăn não - hành hạ, thì cảm giác lần này cũng không đến nỗi quá tệ.

Hình như ở đoạn giữa... có cái gì đó... Cái gì nhỉ?

Cảm giác như vừa bỏ lỡ một cơ hội cực kỳ ngon ăn?

Nhưng lại bị ai đó phá đám?

Đã xảy ra chuyện gì à? Sao mình không nhớ gì hết?

Thực tế là: A Thanh đã mở toang cánh cửa dẫn đến Tẩu Hỏa Nhập Ma, bước vào đó hai bước rồi quay đầu đi ra.

Nhập Ma!

Đó là một con đường tắt, hay nói đúng hơn là cái lỗ chó, dành cho những Ma nhân đã vượt qua Siêu Tuyệt Đỉnh nhưng không thể đạt tới Hóa Cảnh (화경).

Nó dễ đi hơn nhiều so với việc phá vỡ bức tường Hóa Cảnh một cách chính thống.

Nhưng tác dụng phụ thì hơi bị căng.

Triệu chứng điển hình: Ham muốn giết người điên cuồng, bạo dâm , và nghiện ăn thịt người, nói chung là cuồng đồ hiếu sát - biến thái dâm loạn....

Xét đi xét lại thì nó cũng... chẳng khác tình trạng hiện tại của A Thanh là mấy.

Dù sao thì một khi đã bước vào Nhập Ma, đầu óc sẽ quay cuồng và biến thành Ma nhân vĩnh viễn.

Mãi cho đến khi đạt cảnh giới tiếp theo.

Khi Ma nhân vượt qua tường thành để đạt tới Huyền Cảnh (현경) , lúc đó mới lấy lại được lý trí và trở lại bình thường.

Gọi là Thoát Ma (탈마).

Nhưng trong lịch sử võ lâm dằng dặc, số người Thoát Ma đếm trên đầu ngón tay.

Đã chọn chui qua lỗ chó để đi tắt, thì cái giá phải trả là bức tường tiếp theo sẽ cao gấp mấy lần người bình thường.

Đó là lý do tại sao Ma nhân thường kẹt mãi ở kiếp quái vật.

Tóm lại, A Thanh suýt chút nữa đã sa chân vào vũng bùn Ma đạo vĩnh viễn.

Nhưng nhờ sự "bảo kê" đầy uy quyền của Đại tiền bối Võ Thiên Đại Đế, nàng đã quay đầu là bờ.

Tiếc là nàng không nhớ gì cả.

Cơ chế tự vệ của não bộ: Khi gặp cú sốc quá lớn, con người thường xóa ký ức để bảo vệ bản thân.

Tuyệt chiêu: "Coi như chưa từng xảy ra".

Trải nghiệm cảm giác bị cả vũ trụ quay lưng lại, bị các vì sao xua đuổi, là quá sức chịu đựng đối với tâm hồn mỏng manh yếu đuối của A Thanh (người thậm chí còn chưa giết nổi một con sâu... à nhầm).

Dù sao thì không nhớ nghĩa là không biết.

Mà cái gì không biết thì A Thanh đếch thèm nghĩ nhiều.

Càng cố nhớ càng đau đầu.

Cứ kệ nó đấy, tự nhiên nó sẽ nhớ ra thôi.

Giống như mấy ông chú hay kể chuyện cười nhạt nhẽo, nằm xuống giường mới tự nhiên nhớ ra rồi cười khục khục một mình.

Thấy mọi người nhìn mình lo lắng, A Thanh cười trừ.

"Không sao đâu. Xin lỗi làm mọi người lo lắng."

Bành Đại Sơn nhíu mày.

"Thật sự không sao chứ? Bảo không sao mà nôn ra cả đống huyết thế kia à?"

"Ta á?"

Bành Đại Sơn không trả lời, chỉ tay xuống đất.

Một vũng máu đen sì to tướng.

Lượng máu này mà từ người chui ra thì hơi bị "phi thường".

Bình thường nôn từng này máu là liệm luôn rồi chứ nhỉ?

A Thanh chối bay chối biến.

"Gì đấy? Không phải máu của ta đâu!"

"...Rõ ràng vừa nãy cô nôn ra mà."

"Ủa, tôi á? Tôi không biết gì cả." (Chế độ chối tội: Bật).

"Lúc nãy còn nhờ vỗ lưng hộ cơ mà."

"Thế á?"

A Thanh lén giấu tay áo dính máu ra sau lưng.

"Nghiêm túc chút đi. Để ta truyền nội khí vào kiểm tra kinh mạch xem nào."

A Thanh ngoan ngoãn nghe lời Bành Đại Sơn.

Nội khí cuồn cuộn trong đan điền di chuyển trơn tru qua toàn bộ huyệt đạo và kinh mạch.

Phải nói là... mượt hơn trước nhiều.

Tốc độ luân chuyển nội khí nhanh hơn, nhưng khả năng kiểm soát lại dễ dàng hơn.

Nghĩa là giờ nàng có thể dồn nhiều mana hơn vào một đòn đánh .

"Ồ? Này, hình như... xịn hơn trước nhiều?"

"Xịn hơn á?"

"Nôn máu xong là được buff à? Thế nôn thêm bãi nữa có khi lên Siêu Tuyệt Đỉnh luôn không? Đây gọi là Ngộ Đạo à?"

A Thanh bắt đầu làm lố.

Bành Đại Sơn cạn lời tập hai. Đúng là khi cạn lời đến cực điểm thì người ta chẳng buồn nói nữa.

Lúc này A Thanh quay sang Liễu Hà Chân Nhân.

"Chưởng môn đại nhân. Cái kia là tâm đắc của Võ Thiên Đại Đế để lại đấy ạ. Tên nó là Thiên Biến Vạn Hóa."

Lông mày Liễu Hà Chân Nhân giật giật.

"Thiên Biến Vạn Hóa? Ý nghĩa là gì?"

"Là cái chiêu thức ấy ạ. Tên võ công là Độc Cô Cửu Kiếm, và..."

"Độc Cô Cửu Kiếm! Kiếm khách cô độc cầu đạo! Trời ơi! Thật không thể tin nổi! Kiếm Hữu! Một cái tên đẹp đẽ và ý nghĩa đến nhường nào! Tại sao từ cái miệng thô lỗ của cô nương lại thốt ra những lời rung động tâm can đến thế! Vậy ra đó là Võ Thiên Đại... Đế... Hừm."

Nam Cung Thần Tài chen ngang.

Hắn đang diễn sâu, mắt sáng rực, nước miếng bắn tung tóe vì phấn khích, thì bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của Liễu Hà Chân Nhân.

Thế là hắn xìu xuống, quay về làm thanh niên nghiêm túc.

Ơ kìa? Hình như đoạn giữa có câu gì hơi thừa?

Cái gì mà "miệng thô lỗ"?

Mình bị đối xử hơi tệ bạc thì phải?

A Thanh nghiêng đầu suy ngẫm về lời thoại của Nam Cung Thần Tài, nhưng Liễu Hà Chân Nhân đã giục.

"Sư muội út. Kể chi tiết hơn xem nào."

"Thì em thấy ảo ảnh gì đấy. Có ông già biến thành kiếm? Rồi Kiếm Hoàn bay tứ tung như này này."

"Thân Kiếm Hợp Nhất! Kiếm Hoàn! Quả nhiên là Võ Thiên Đại... Đế... Hừm."

"Cậu! Có! Trật tự! Được không hả!"

"Tiểu bối xin lỗi. Tại tiểu bối phấn khích quá..."

Nam Cung Thần Tài lại cúi đầu xin lỗi.

Nhưng sự cung kính của hắn khác với A Thanh.

Không phải sợ hãi trước sức mạnh của Liễu Hà Chân Nhân.

Mà là sự tôn trọng dành cho một bậc thầy kiếm đạo thực thụ.

Liễu Hà Chân Nhân xứng đáng nhận được sự kính trọng đó từ Nam Cung Thần Tài.

Trong khi Nam Cung Thần Tài thu mình lại, A Thanh miêu tả lại chiêu thức của ông lão trong ảo ảnh cho Liễu Hà Chân Nhân nghe.

Đó là lời hứa mà.

Có qua có lại mới toại lòng nhau.

Dù sao thì cũng là đồ ăn sẵn, không mất công cày cuốc gì.

Đây là tâm đắc Võ Thiên Đại Đế tặng cho Hoa Sơn Phái.

Không phải của mình nên chia sẻ cho vui nhà vui cửa.

"Vậy là Sư muội đã đọc được Kiếm Ngân của ngài ấy! Thiện tai! Thiện tai! Thế... Sư muội có thể thi triển thử một lần được không?"

"Đương nhiên là được ạ!"

A Thanh rút kiếm đầy tự tin.

Và rồi... làm theo những gì não bộ và cơ thể ghi nhớ...

Ghi nhớ...

Ghi nhớ cái quái gì nhỉ?

A Thanh trừng mắt nhìn thanh Nguyệt Quang Kiếm (Số 8) tội nghiệp.

"Ơ. Ừm..."

"Sao thế? Sư muội."

"Em... không biết cách hợp thể với kiếm. Cũng không tung ra được Cương khí .."

Chiêu thức vừa học được hóa ra phế toàn tập.

Một võ giả Tuyệt Đỉnh Hậu Kỳ quèn làm sao mà tái hiện được tuyệt kỹ Cương Khí tối thượng của Võ Thiên Đại Đế thời đỉnh cao chứ.

Vai A Thanh sụp xuống.

"À..."

Liễu Hà Chân Nhân thở dài.

Đọc được Kiếm Ngân là một chuyện, nhưng cảnh giới chưa tới thì lực bất tòng tâm là chuyện bình thường.

"Kinh nghiệm của Sư muội vẫn chưa đủ để thấu hiểu sự huyền diệu của Thân Kiếm Hợp Nhất."

Nhưng ông không hề thất vọng.

"Sau này khi cảnh giới của Sư muội tăng lên, tự nhiên sẽ ngộ ra thôi. Chắc chắn tâm đắc của Võ Thiên Đại Đế tiền bối sẽ giúp ích rất nhiều cho việc phá vỡ giới hạn."

"Thật ạ?"

"Chắc chắn rồi."

Trong lòng Liễu Hà Chân Nhân, đánh giá về A Thanh tăng vọt theo chiều thẳng đứng.

Từ một "hạt giống tiềm năng có ô dù to", giờ đã thành "Tiềm Long" có khả năng tranh đoạt ngôi vị Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân trong tương lai.

Và kết thân với người có quyền lực là bản năng sinh tồn đặc trưng của dân Trung Hoa.

"Vừa nôn ra Tử Huyết chắc mệt lắm rồi. Nghỉ ngơi đi, tối nay ta sẽ mở tiệc lớn để tẩm bổ cho Sư muội. Thế nào?"

Cơm!

Mắt A Thanh sáng rực lên như đèn pha ô tô.

A Thanh đã trải qua một tuần lễ cực kỳ sôi động.

Được Chưởng môn nhân Hoa Sơn tiếp đãi bằng cả tấm lòng (và ngân sách chùa).

Ông ấy cưng chiều A Thanh đến mức thiên hạ đồn ầm lên là Hoa Sơn Chưởng môn mới tìm lại được đứa con gái rơi thất lạc.

Ngoài môn đồ, Hoa Sơn còn tiếp đón rất nhiều khách khứa giang hồ.

Trong suốt một tuần tiệc tùng linh đình như đám cưới, đám khách khứa này cũng thay phiên nhau tham dự.

Kết quả là, sự kiện này vô tình trở thành màn "Debut" (Ra mắt) chính thức của Ký Danh Đệ Tử Đại Mẫu Tây Môn Tú Lâm trước toàn thể võ lâm.

Liễu Hà Chân Nhân trong nỗ lực nâng bi (PR) cho sư muội mới, đã tung hô lên tận mây xanh:

'Quả thực là hóa thân của Việt Nữ, là tài năng thiên hạ hiếm có, tương lai không xa sẽ được xưng tụng là Thần Kiếm!'

Biệt hiệu trong giang hồ có nhiều cách để hình thành.

Và một trong số đó là được một VIP có máu mặt bảo chứng .

Liễu Hà Chân Nhân đã PR quá lố.

Đến mức khách khứa tưởng nhầm lời khen đó là biệt hiệu chính thức của A Thanh.

Nguyệt Nga Thần Kiếm (월아신검)!

Giang hồ có cái tật xấu là hễ biết được tin gì hot là ngứa mồm không chịu được, phải đi kể lể ngay.

Sau khi rời Hoa Sơn, đám khách khứa này sẽ đi rêu rao khắp nơi về sự cưng chiều của Chưởng môn Hoa Sơn và nữ hiệp trẻ tuổi như ngôi sao mới nổi của Bạch đạo.

Tất nhiên, họ không hề biết rằng nữ hiệp Bạch đạo này có sở thích giết người như ngóe và xài Ma công như cơm bữa.

Dù sao thì A Thanh cũng rất vui, và cuộc vui nào cũng có lúc tàn.

"Vậy, Sư muội út định thế nào?"

Từ "Sư muội" (xã giao) giờ đã thành "Sư muội út của ta" (thân mật).

"Em định quay về Thần Nữ Môn ạ. Cũng lâu rồi chưa gặp Sư phụ. Với lại em có hứa là trời trở lạnh sẽ về."

"Ừ. Lúc nào rảnh thì ghé chơi nhé. Sư huynh già cả neo đơn, có người trò chuyện về thế thái nhân tình cũng vui."

Chưởng môn Hoa Sơn đích thân tiễn khách ra tận cửa.

Các Chưởng môn phái khác mà thấy cảnh này chắc chép miệng khinh bỉ: "Đường đường là Chưởng môn mà cư xử như lái buôn, mất hết cả thể thống."

Nhưng Liễu Hà Chân Nhân vốn nổi tiếng là thực dụng (thế tục).

Sự thịnh vượng của Hoa Sơn hiện tại chính là nhờ cái tính thực dụng đó, nên ông rất tự hào.

"Thương Bân ở lại mạnh giỏi nhé. Hẹn ngày tái ngộ."

"Tây Môn tiểu thư cũng bảo trọng..."

Thương Bân liếc nhìn Chưởng môn rồi lí nhí đáp.

Là Đại sư huynh, Thương Bân phải ở lại Hoa Sơn bế quan tu luyện một thời gian.

Và.

"Ta cũng phải về Gia tộc đây."

"Phải rồi. Chắc phụ thân huynh cũng nguôi giận rồi. Không thể đi bụi mãi được."

"Gì cơ? Sơn! Kiếm Hữu! Hai người định bỏ ta mà đi á?" (A Thanh giả vờ sốc).

Bành Đại Sơn thở dài thườn thượt.

Hắn từng coi biệt hiệu Ngọc Kỳ Lân là nỗi sỉ nhục, vì hắn tự tin mình là đệ nhất trong đám Hậu Khởi Chi Tú.

Nhưng cái tự tin đó đã bị đập nát bét.

Giờ đây trong lòng Bành Đại Sơn hừng hực ngọn lửa quyết tâm tu luyện để đạt cảnh giới cao hơn.

Quan trọng nhất là: Không muốn thua con mụ này.

Mỗi lần nghe A Thanh khịa: "Ngươi yếu hơn ta mà" là máu hắn lại sôi lên sùng sục vì cay cú.

Cảm thấy cơn giận lại trào lên, Bành Đại Sơn hít sâu để trấn tĩnh.

"Sau này nếu có việc đến Hà Bắc, nhớ ghé qua Bành Gia. Ta sẽ đãi cô ăn sơn hào hải vị đến mức vỡ bụng thì thôi."

Bành Đại Sơn lôi trong ngực áo ra một cái hộp gỗ, mân mê một lúc rồi lấy ra một tấm thẻ gỗ đưa cho A Thanh.

"Ồ hố. Cái này có ý nghĩa gì đây?" (A Thanh cười gian).

"Cái giọng điệu đó... Thôi bỏ đi."

A Thanh nhận lấy tấm thẻ gỗ.

Trên đó khắc tên Bành Đại Sơn.

"Đây là Thẻ Khách của Bành Gia. Kể cả ta không có nhà thì người trong tộc cũng sẽ tiếp đãi cô như thượng khách."

"Ra là thế! Kiếm Hữu, nhận lấy cái của ta nữa này. Nếu đến An Huy thì nhớ ghé bản gia của Kiếm Hữu (tự xưng). Là kiếm khách thì ít nhất phải đến thăm Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Gia một lần cho biết."

A Thanh nhận lấy hai tấm thẻ gỗ.

Chắc cũng giống danh thiếp thôi nhỉ.

Về cơ bản là đúng.

Nhưng A Thanh không biết rằng tấm thẻ nàng đang cầm là Thẻ Đặc Quyền Thượng Hạng (VVIP Card) chỉ dành cho khách cực kỳ quan trọng.

Thế là cả nhóm chia tay, ai về nhà nấy.

Chẳng có gì phải tiếc nuối.

Có duyên thì sẽ gặp lại.

Hoặc cứ đến nhà tìm là được, họ đã bảo thế mà.

Cuộc chơi nào cũng phải tàn để người ta còn về nhà.

Quan trọng hơn cả, giờ đây A Thanh đã có một nơi để gọi là Nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!