Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[300-400] - Chương 329 - Ân Nghĩa Dễ Quên, Oán Thù Khó Dứt (5)

Chương 329 - Ân Nghĩa Dễ Quên, Oán Thù Khó Dứt (5)

Ngày xửa ngày xưa, ở Trung Nguyên, trộm cướp là chuyện thường ngày ở huyện. Anh là cướp, tôi là cướp, chúng ta đều là cướp.

Thời thế loạn lạc, thiên hạ chia năm xẻ bảy tranh giành nhau. Quân đội đánh quân đội. Môn phái đánh môn phái, hôm nay kết bè kết đảng Chính - Tà - Ma, ngày mai lật mặt đánh nhau chí chóe tranh giành địa bàn. Dân thường cũng co cụm lại thành làng chiến đấu, coi việc sang làng bên cướp kho, cướp gái, thiến đàn ông bắt làm nô lệ là chuyện đương nhiên như cơm bữa.

Thời đó, làm cướp là bình thường. Ai không làm cướp mới là kẻ bất bình thường.

Trên núi có sơn tặc, dưới sông có thủy tặc. Đồng bằng có mã tặc, ngoài biển có Oa khấu.

Đó là thời đại chiến tranh loạn lạc, vạn người đấu tranh với vạn người để sinh tồn. Thế nên các bậc trí giả cổ đại coi con người là loài dã thú tàn bạo, độc ác nhất trong các loài dã thú cũng là điều dễ hiểu. Và họ buộc phải thừa nhận tầm quan trọng của Thiên Tử, hay chính xác hơn là tầm quan trọng của một Triều đại thống nhất.

Triết học Trung Nguyên về cơ bản coi bản tính con người là ác, và sự tồn tại của Hoàng đế là yếu tố cần thiết để kiềm chế cái ác đó. Nếu Hoàng đế không cai trị, thiên hạ sẽ chỉ toàn những kẻ ích kỷ, tàn độc ăn thịt lẫn nhau không ngừng nghỉ.

Người ở quê hương A Thanh có thể khó hiểu, nhưng nếu thay từ "Hoàng đế" bằng "Chính phủ pháp quyền được quốc tế công nhận" thì nghe cũng xuôi tai.

Dù sao thì, khi một triều đại thống nhất Trung Nguyên xuất hiện, đám trộm cướp này sẽ dần lắng xuống, thiên hạ thái bình. Nhưng "Hoa vô thập nhật hồng", triều đại nào tồn tại lâu cũng sẽ mục nát, trộm cướp lại nổi lên như ong vỡ tổ. Đó là điềm báo vong quốc.

May mắn thay, triều đại hiện tại được ban cho một cơ hội sống sót, nhờ vào vị hiệp khách vĩ đại được xưng tụng là Cổ Kim Đệ Nhất Nhân - Võ Thiên Đại Đế, người đã đi "dọn dẹp" sạch sẽ các băng đảng trộm cướp lớn.

Giờ đây Mã tặc gần như tuyệt chủng. Trừ bọn man di cưỡi ngựa từ phương Bắc xuống, chứ ở Trung Nguyên mà dám tụ tập cưỡi ngựa mang vũ khí đi nghênh ngang thì quan quân sẽ sướng rơn, lao vào "thịt" ngay để cướp ngựa vì ngựa rất đắt.

Thủy tặc cũng bỏ nghề.

Theo lời Trường Giang Thủy Lộ Trại Chủ Phục Hạ Vân, thì: "Chúng ta bỏ nghề thủy tặc! Chúng ta sẽ vượt qua đẳng cấp thủy tặc!".

Nhưng bản chất của băng đảng trộm cướp là tập hợp những kẻ khốn nạn muốn làm gì thì làm theo ý "Cu". Khi Trường Giang Thủy Lộ Trại chuyển đổi mô hình từ cướp bóc sang "Doanh nghiệp quản lý sông Trường Giang", họ đã đuổi cổ những kẻ không tuân thủ, dẫn đến những cuộc thanh trừng đẫm máu.

Kết quả là sức chiến đấu thực tế của Thủy Lộ Trại giảm sút thê thảm, dù vẫn nắm quyền kiểm soát sông Trường Giang nhờ lợi thế địa hình. Có thể nói Phục Hạ Vân có tầm nhìn xa trông rộng, vì kỹ thuật đóng tàu của quan phủ ngày càng vượt xa dân sự, nếu cứ làm cướp thì sớm muộn cũng bị vài chiếc chiến hạm triều đình bắn cho tan xác.

Oa khấu thì vẫn là Oa khấu. Lũ này như châu chấu, diệt mãi không hết, nên thiên hạ cũng kệ xác chúng nó.

Còn Sơn tặc. Sơn tặc vẫn sống khỏe, sống tốt.

Thứ nhất, không có ai đi tiễu trừ. Tiễu trừ sơn tặc chẳng được lợi lộc gì, quan phủ lười nhác. Thậm chí nếu đường xá an toàn, dân chúng đi lại tự do quá thì quan lại càng khó quản lý, coi như lỗ vốn.

Thứ hai, số lượng đông đảo. Nhập môn làm sơn tặc dễ ợt. Đang đi đường, thấy ngứa mắt thì bỏ thuốc, đập gáy, giết người cướp của bạn đồng hành, thế là chuyển nghề thành công. Lục Lâm lại còn chủ trương "tuyển dụng không cần hồ sơ", ai muốn làm cướp thì cứ việc gia nhập, dễ như đi chợ.

Thứ ba, ngạc nhiên thay, có rất nhiều cao thủ. Cao thủ thì làm gì chẳng được trọng vọng, sao lại đi làm sơn tặc? Nhưng đời có nhiều kẻ mạnh mà tâm địa vặn vẹo, thích tự do tự tại, muốn làm gì thì làm theo ý "Cu" mà không bị ràng buộc.

Hơn nữa, những kẻ bị truy nã, lộ mặt, không thể hành tẩu giang hồ thì đi đâu? Tà phái thì kén chọn, sợ rước họa vào thân. Ma Giáo thì xa quá. Huyết Giáo thì... ghê tởm quá.

Vậy thì Sơn tặc là lựa chọn số một. Tìm một ngọn núi non nước hữu tình, xây cái trại, tuyển mộ đàn em, sống như vua một cõi, sướng như tiên. Kế hoạch hoàn hảo. Chỉ cần biết chút võ công là khối kẻ bu vào xin làm đệ tử. Nộp chút lễ vật cho Lục Lâm là có ngay cái biển hiệu bảo kê.

Thế nên Lục Lâm mới hưng thịnh. Quy luật hưng vong của Lục Lâm là thế này:

Mạnh lên-> Gan to lên -> Làm càn-> Bị triều đình/võ lâm tiễu trừ ->Tan rã -> Tàn dư sống lay lắt ->Xuất hiện cao thủ mới tập hợp lại -> Lục Lâm tái sinh.

Hiện tại, Lục Lâm đang ở thời kỳ Hoàng kim. Võ Thiên Đại Đế ngày xưa khinh thường không thèm chấp bọn sơn tặc tép riu, nên trong khi Hoàng cung, Tà phái, Ma Giáo, Huyết Giáo đều bị ngài đánh cho tơi bời, thì Lục Lâm lại bảo toàn lực lượng và lớn mạnh.

Đám tàn dư bị Võ Thiên Đại Đế đánh bại cũng chạy hết lên núi làm sơn tặc, khiến trình độ võ công của Lục Lâm tăng vọt.

Tất nhiên, nếu nói thế trước mặt Võ Thiên Đại Đế, ngài sẽ đấm cho vỡ mồm: Lục Lâm cũng là Tà phái mà? Ta đập tan Tà Đạo Liên thì coi như đập luôn bọn nó rồi, hơi đâu đi tìm từng cái trại lẻ tẻ mà diệt?

Gần đây, nhân sự thất nghiệp từ cuộc cải tổ của Trường Giang Thủy Lộ Trại cũng đổ bộ lên núi, bổ sung thêm một lượng lớn nhân lực chất lượng cao. Trong bối cảnh đó, uy thế của Lục Lâm Tổng Trại Chủ kiêm Tổng Tuần Sát lớn mạnh nhường nào.

Thế mà, một con ranh con, không phải người của Cửu Phái Nhất Bang mà chỉ là đệ tử cái môn phái "Lỗ hổng" vô danh tiểu tốt, dám cả gan giết con trai hắn. Không điên tiết mới lạ. Lại còn cướp vàng của sơn tặc nữa chứ. Đây là sự sỉ nhục nghiêm trọng đối với quyền uy của Tổng Tuần Sát.

Nhưng A Thanh làm sao biết mấy chuyện hậu trường này. Mà kể cả không phải A Thanh, cũng chẳng ai thèm quan tâm Lục Lâm mạnh yếu thế nào. Chỉ coi như đám trộm cướp cỏn con, dọn xong lại mọc, nên chúng nó mới có cơ hội bành trướng đến tận trời xanh thế này.

"Tu tuuuu!!! Tu tuuuu!!!"

Tiếng tù và vang lên chói tai. A Thanh phấn khích hét lớn:

「 Lên nào, Nguyệt Quang Kiếm! Màn chào sân giang hồ, tiếp khách mở hàng nào! 」

Nguyệt Quang Kiếm size mười của A Thanh đón vị khách đầu tiên. Vị khách vinh dự này bị chẻ đôi tim.

Lưỡi kiếm đâm từ đỉnh đầu xuống làm sao chẻ đôi tim được? A Thanh xin trả lời: Sức mạnh trâu bò cộng Kiếm xịn cộng Kiếm Cương!

Đòn tấn công tàn bạo khiến lũ sơn tặc không tin vào mắt mình. Sự tàn nhẫn của A Thanh một phần là do sở thích cá nhân, coi đó là liều thuốc kích thích tinh thần hợp pháp. Hai phần còn lại là kinh nghiệm sống còn ở giang hồ: Ra tay tàn độc để trấn áp tinh thần đối thủ ngay từ đầu. Thế trận sẽ nghiêng hẳn về phía mình.

A Thanh có một quy tắc tự đặt ra: Kiếm đã đâm vào thì không được rút ra cùng đường cũ. Thanh kiếm đâm từ đỉnh đầu, xẻ dọc cơ thể rồi xuyên qua sườn. Một phần tư cơ thể rơi xuống đất. Ba phần tư còn lại đổ sụp xuống như quỳ lạy.

『 Ááá! Ác quỷ! 』

Có tên yếu bóng vía sợ vỡ mật, quay đầu bỏ chạy. Nhưng hắn sợ quá hóa cuống. Sợ đến mức bỏ cả thân xác lại, chỉ để cái đầu bay lên trời tẩu thoát.

Tên thủ lĩnh sơn tặc vừa giúp cái đầu thuộc hạ "thoát xác" vung thanh đại đao đẫm máu, gầm lên:

『 Thằng nào chạy tao giết! Giết nó! Không giết nó thì chúng mày cũng chết! 』

Xem ra tên Đại Chủ kia chỉ là bù nhìn, còn gã này mới là hàng thật. Được, chơi luôn.

A Thanh vung thanh kiếm dài lao tới. "Phập", một tên. "Phập", thêm tên nữa.

A Thanh xiên táo hai tên sơn tặc trên lưỡi kiếm, cứ thế đẩy chúng lùi lại, tiếp tục lao lên như xe ủi.

Đột nhiên "Bốp". Tên bị xiên đầu tiên túm chặt lấy tay A Thanh. Ánh mắt hắn nhìn nàng đầy van xin!

"Cốp!!"

A Thanh cụng đầu vào mặt hắn. "Ááá!" Tiếng hét ngọt ngào vang lên bên tai, tiếng xương mũi vỡ vụn "Rắc rắc" truyền qua trán... Wao, wao wao wao. Không ngờ cụng đầu phê thế này...

Xiên hai thằng đàn ông to xác trên kiếm khiến tốc độ A Thanh giảm đi một nửa. Nhưng vốn dĩ nàng đã nhanh như gió, nên dù có mang thêm hai "cục nợ" thì vẫn dũng mãnh lao đi.

Hai tên bị xiên trở thành khiên thịt và gánh nặng. Sơn tặc lao vào tấn công, chính diện thì bị khiên thịt chặn, hai bên sườn thì hở.

"Phập", một lưỡi dao chém trúng vai A Thanh. Đau nhói. Nhưng chắc chỉ xước da thôi. A Thanh lờ đi, nghiến răng tăng tốc.

Dưới góc nhìn của tên Phó trại chủ, cảnh tượng thật kinh hoàng. Lưỡi kiếm bọc Kiếm Cương vàng rực xuyên qua lưng hai tên thuộc hạ đang lao tới. Hắn chém chết một tên lính để chặn đứng sự hoảng loạn của đám đàn em. Nhưng chúng lao lên rồi lại chùn bước, chỉ dám bao vây giữ khoảng cách chứ không dám tấn công quyết liệt.

Phó trại chủ đẩy mạnh tên Đại Chủ.

『 Ngài chạy đi! 』

『 Ờ, ờ... 』

Đồng thời, Phó trại chủ vận hết Đao Khí lên. Hắn biết đấu với Siêu Tuyệt Đỉnh là lấy trứng chọi đá. Nhưng nếu để Đại Chủ chết thì hắn sống trên núi không xong, xuống núi cũng chết. Chỉ cần câu giờ, chỉ cần câu giờ là được.

Thanh kiếm xiên hai người đã đến ngay trước mặt. Phó trại chủ chợt nhận ra vấn đề lớn. Chém vào đâu bây giờ?

Muốn chém đôi người như chém đậu phụ thì phải có Thần binh hoặc Đao Cương. Đại đao bọc Đao Khí của hắn không đủ tuổi để chém đứt ba người cùng lúc.

『 Mẹ kiếp! Lưới! Quăng lưới đi! 』

Phó trại chủ hét lên rồi lao sang bên phải. Kiếm đâm thẳng thì sườn phải hở. Hắn lách mình tránh né hai cái xác bị xiên, giơ cao đại đao chém xuống—

"Vút!"

Tiếng xé gió rợn người. Nhưng đại đao chém vào hư không.

Thôi chết.

Phó trại chủ nhìn thấy hai cái xác bị xiên đổ ập xuống. Con ả Tây Môn Thanh gian manh đã buông kiếm ngay trước khi va chạm.

Buông kiếm? Thế nó đâu rồi?

Trong khoảnh khắc sinh tử, sự tập trung của cao thủ Tuyệt Đỉnh khiến thời gian như trôi chậm lại. Trên đầu cái xác bị xiên.

Giờ mới thấy, một chiếc giày có hình dáng kỳ lạ với phần gót trước mỏng dính đang giáng xuống. Và trong khoảnh khắc, chân khí đen kịt đậm đặc tụ lại ở mũi chân... "Bép", đầu tên thuộc hạ nổ tung như quả dưa hấu. Những mảnh vỡ văng ra chậm rãi trong không gian ngưng đọng.

A Thanh đạp nát đầu người làm bàn đạp, phóng vút đi. Trong dòng thời gian chậm chạp ấy, chỉ có mình A Thanh di chuyển với tốc độ bình thường.

Tên Đại Chủ đang cắm đầu chạy trốn, dường như cảm nhận được điều gì đó, quay đầu lại nhìn. Kinh hoàng. Khuôn mặt méo xệch đi vì sợ hãi.

『 Ááááá——— 』

Phó trại chủ gào lên một tiếng thảm thiết kéo dài.

Đột nhiên. "Cạch", chân Đại Chủ vấp phải hòn đá. Đang chạy bán sống bán chết, cú vấp này khiến hắn bay vèo lên không trung, đầu hướng về phía trước như mũi tên.

Đó là lý do tại sao chạy thì phải nhìn đường. Nhờ cú vấp thần thánh đó, chưởng lực của A Thanh đánh vào hư không thay vì lưng hắn. Đôi khi chạy cắm đầu cũng có lợi.

Thấy đánh trượt, tay trái A Thanh vội vàng thò ra sau gáy, rút chiếc trâm cài tóc phi ra. Chiếc trâm bay vút đi, nhắm vào bắp chân Đại Chủ... Trượt!

Do ném vội nên lệch, hay do kỹ năng ám khí của A Thanh đã đạt đến cảnh giới "bách phát bách trượt" của nhân loại thì không rõ.

Được rồi! Đại Chủ thoát rồi!

Thời gian trở lại bình thường. Tiếng hét của Phó trại chủ chuyển thành tiếng reo hò sung sướng:

『 ——Được rồi! 』

Nhưng vấn đề không phải là cái trâm.

Đại Chủ giờ đây là một viên đạn pháo người bắn bằng đầu, một cỗ xe ngựa nặng mười ba nghìn ba trăm ba mươi ba cân đứt phanh lao xuống dốc.

Điểm kết thúc của quỹ đạo bay đó là một tảng đá khổng lồ.

Như một màn trình diễn nghệ thuật đương đại mang tên: "Ý chí con người đối đầu với Thiên nhiên bằng đầu".

Một chuyến bay đẹp đẽ kết thúc bằng...

Quả nhiên, chạy thì vẫn phải nhìn đường. Đừng bao giờ vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!