Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2901

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

[300-400] - Chương 335 - Trận Chiến Giữa Con Người Và Tây Môn Thanh (3)

Chương 335 - Trận Chiến Giữa Con Người Và Tây Môn Thanh (3)

A Tàn Đức nhận được lời thỉnh cầu của Tổng Trại Chủ: Bắt sống Tây Môn Thanh. Không phải mệnh lệnh, mà là "lời thỉnh cầu". Lời thỉnh cầu tha thiết của vị Tổng Trại Chủ, người ngày thường mở mồm ra là chửi "Thằng lừa đảo chết tiệt" và "Vắt óc ra mà nghĩ kế đi".

Thế nên A Tàn Đức quyết định nhân cơ hội này tạo ân huệ để sau này sống dễ thở hơn trong Lục Lâm. Hắn vắt óc suy nghĩ mưu kế.

Tuy nhiên, con người chỉ có thể tư duy dựa trên nền tảng kiến thức và niềm tin của mình. Dù là cao thủ Siêu Tuyệt Đỉnh thì cũng không thể trụ vững mãi trong khu rừng khắc nghiệt này. Rừng nguyên sinh quanh năm ẩm ướt, sương mù dày đặc. Giờ đã là đầu tháng Mười Một, đêm xuống rất lạnh. Độ ẩm cao làm cơ thể mất nhiệt nhanh chóng, cái lạnh thấu xương sẽ càng thêm tàn khốc.

Chiến thuật: Ban ngày tung lính lác vào quấy rối, bắt nó di chuyển liên tục. Ban đêm chặn mọi ngả đường, không cho nó thoát ra ngoài. Cứ thế vây hãm, thời tiết ngày càng lạnh. Mệt mỏi, đói khát, rét mướt sẽ làm nó kiệt sức. Rồi nó sẽ tự gục ngã, hoặc liều mạng phá vây. Lúc đó, đội quân tinh nhuệ của Lục Lâm sẽ ập vào tóm gọn, dâng lên Tổng Trại Chủ. Hoặc không cần dâng, vì Tổng Trại Chủ chắc chắn sẽ là người đầu tiên lao đến.

Kế hoạch này đã được tham vấn ý kiến của Đào Vũ Tam – nhân vật số hai về võ công và số ba về quyền lực trong Lục Lâm.

— Cao thủ Siêu Tuyệt Đỉnh chịu đựng được bao lâu trong rừng sâu?

— Có phải Siêu Tuyệt Đỉnh thì gió lạnh thổi vù vù cũng không sao, ăn nấm độc uống thuốc độc cũng vận công đốt cháy hết được không?

Đào Vũ Tam – người mới bước chân vào Hóa Cảnh – tự tin trả lời:

「 Làm gì có chuyện đó. Vài ngày thì được, chứ quá mười ngày thì cả thể lực lẫn nội công đều cạn kiệt, nguy hiểm tính mạng. 」

Đào Vũ Tam cũng chỉ trả lời dựa trên kinh nghiệm chủ quan của một Siêu Tuyệt Đỉnh bình thường.

Tổng kết ngày đầu tiên: Khởi đầu không tệ. Tây Môn Thanh đã phải thức trắng đêm đặt bẫy, chắc chắn đã xuống sức.

Điểm cần khắc phục: Thằng ngu nào ra lệnh cấp lương thực cho đội quân cảm tử? Phải trừng phạt kẻ tiếp tế cho địch. Đáng tiếc thay, kẻ tiếp tế cho địch lại đang đứng ngay bên cạnh. Nhưng không thể phạt Đại Chủ Lương Sơn Bạc Đội được, nên A Tàn Đức chỉ nhẹ nhàng khuyên giải: "Để ngăn chặn Tây Môn Thanh cướp lương thực, tuyệt đối không được mang đồ ăn theo."

『 Cái gì? Đưa người vào rừng thiêng nước độc mà không cho ăn một bữa? 』

『 Ngươi xem, đi mười bảy thằng chết cả mười bảy. Nếu nó bắt được mười thằng là có ba mươi nắm cơm. Con ả đó mà ăn dè sẻn thì đủ sống cả tháng đấy. Dù cơm sẽ thiu trước lúc đó, nhưng nhờ ơn ngươi mà thời gian tác chiến bị kéo dài thêm ít nhất mười ngày rồi. 』

『 Khụ. 』

Đào Vũ Tam nhận ra sai lầm của mình. Hắn ngượng ngùng đánh trống lảng:

『 Hừm hừm. Năm nay mới đầu tháng Mười Một mà lạnh vãi chưởng. Chắc giờ này nó đang run cầm cập rồi, có mấy nắm cơm thiu thì làm được tích sự gì. 』

「 Chà, ấm áp ghê. Không ngờ tụi bay hữu dụng phết. 」

Trong một hang động nông dưới tảng đá kỳ dị, A Thanh vùi mình trong đống lông lá ấm áp, kẹp hai con chó săn vào nách, cười khúc khích.

「 Nhưng mà... hừm, hôi quá. Mùi của tụi bay hay là mùi của con Gấu Đần kia thế? 」

"Khù khù..." Con gấu đen to lớn đang làm đệm lưng cho A Thanh thở dài oan ức.

Hôm qua thức trắng, hôm nay phải ngủ bù. A Thanh là chuyên gia ngủ bờ ngủ bụi nên liếc qua là biết tình trạng khu rừng. Sương đọng trên lá mục. Nghĩa là lớp đất bên dưới sũng nước, ấn tay xuống là nước trào ra. Không thể ngủ trên đất được. Vì ẩm ướt...

Nên trước khi trời tối, A Thanh đã đi tìm chỗ ngủ. Những tảng đá kỳ dị dựng đứng khắp nơi. Chắc chắn sẽ có hốc đá khô ráo. Và nàng tìm thấy một hang động tuyệt vời. Nhưng vừa định bước vào thì bốn con chó săn – được A Thanh đặt tên mới là Bạch Cẩu, Hoàng Cẩu, Hắc Cẩu và Lông Mày – chặn đường, gầm gừ "Gừ gừ" về phía trong hang.

A Thanh định vào xem có gì, lũ chó rên rỉ "Ư ử" cắn gấu quần nàng kéo lại. Đồ chó này, dám cản đường người à, cắn thì cắn đi, bà cứ vào.

Hóa ra trong hang có một con gấu đang ngủ đông. Đang ngủ ngon bị đánh thức thì ai chả cáu, huống hồ là gấu. Tuy hơi ngái ngủ nhưng cú tát của nó vẫn đủ sức đập vỡ sọ bò mộng. A Thanh đáp lễ bằng một trận đòn nhừ tử.

Cú đấm của cao thủ đau thấu trời xanh. Lần đầu tiên trong đời con gấu biết thế nào là đau đớn thực sự. Lớp da dày, lớp mỡ và cơ bắp đàn hồi của nó có thể chịu được đá rơi, nhưng trước cú đấm thấm đẫm nội công Thông Bối Quyền thì gấu hay người cũng phải khóc thét.

Gấu cũng là loài thông minh. Nó nhận ra ngay: Bật lại là chết. Nên nó thu mình lại, ngoan ngoãn nằm im, len lén nhìn A Thanh. Con người đẩy thì nó nằm, trèo lên người thì nó chịu. Đường đường là chúa sơn lâm mà bị một con sói người cưỡi lên đầu lên cổ, nhục nhã ê chề. Nhưng sợ chết nên đành nhịn.

A Thanh cực kỳ hài lòng. Gấu tích mỡ ngủ đông nên êm như đệm cao su Kymdan, lại ấm áp. Lũ chó săn nằm xung quanh như chăn bông, tiếng tim đập "thình thịch" vui tai. Chỉ trừ một điều: Mùi.

「 Hừm. Hôm nay mệt quá nên kệ. Mai phải tìm chỗ tắm rửa mới được. Tụi bay đứa nào cũng hôi như chó... Khòòò. 」

A Thanh mệt rũ rượi, chìm vào giấc ngủ nhanh như ngất xỉu.

Nhật ký trong rừng của A Thanh:

Ngày 2: Ăn cơm nắm, đi đặt bẫy. Thấy chiến lợi phẩm có lưới, thử chế bẫy lưới xem sao. Lũ sơn tặc lại dẫn chó đến. Dám bỏ rơi chó à? Không thể tha thứ. Tử hình.

Ngày 4: Đã có tám con chó. Cơm nắm không đủ ăn, chắc phải săn thú rừng thôi. Được cái tám con chó đắp ấm thật.

Ngày 6: Hôm nay là mười một con. Chán quá, đặt bẫy xong chờ mãi chẳng thấy thằng nào đến, toàn thấy thả chó vào. Đi kiểm tra thì thấy xác chết la liệt bị xiên trên bẫy. Đặt nhiều quá à? Mất vui rồi.

Ngày 7: Săn được con lợn rừng. Thấy con lợn con dễ thương định vuốt ve tí thì con mẹ lao ra húc. Thú thật là hơi bị đau. Lợn rừng húc còn mạnh hơn Gấu Đần. Cáu quá lỡ tay cốc đầu một cái, ai ngờ sọ lợn mềm thế. Định nướng ăn nhưng lười nhóm lửa nên cho lũ chó ăn tiệc. Thịt lợn rừng dai ngoách, chả bõ công nướng.

Ngày 8: Hôm nay là mười ba con chó. Và không hiểu sao gặp đàn sói, chúng nó cũng làm nũng đi theo. Thêm tám con sói nữa. Nghe bảo chó với sói cùng loài, tổng cộng hai mươi mốt con. Đúng là cái trại chó.

Ngày 11: Cuối cùng A Thanh cũng bùng nổ. Không sống thế này được nữa! Đã hơn mười ngày không ăn đồ nóng! Ta có phải đạo sĩ tu tiên đâu mà bắt ăn chay trường?

Cơm nắm thiu hết rồi, ăn thì vẫn ăn được nhưng ngán tận cổ! Không tắm thì ngứa ngáy mấy ngày đầu, qua ngưỡng đó thì quen, thấy bình thường. Ngủ thì đông vui quá, ấm đến mức toát mồ hôi. Con Gấu Đần ban đầu khó chịu vì nhà đông con, sau chán đời quá nên ngủ đông luôn mặc kệ sự đời. Ăn mặc ở đều ổn.

Nhưng ăn uống kham khổ thế này thì không chịu nổi! A Thanh điên tiết lùng sục khắp rừng, bắt được một con hoẵng và hai con gà rừng. Ném con hoẵng cho lũ đệ tử, nàng quyết tâm nhóm lửa.

Rừng ướt nên nhóm lửa hơi cực, nhưng không phải không làm được. Phải chẻ củi lấy phần lõi khô để làm mồi lửa. Dùng Thanh Từ Kiếm để bào gỗ làm mồi thì đúng là sang chảnh hết phần thiên hạ. "Phù phù", lửa lên rồi! Cho củi ẩm vào, khói bốc lên mù mịt.

Mất cả canh giờ mới nhóm được cái bếp lửa. Lửa to rồi thì củi ướt cũng cháy tuốt. Nhưng khói thì... ôi thôi, như hun chuột. Thôi kệ, coi như món gà hun khói. Củi gì thì chịu, không biết độc hay không.

Trong lúc A Thanh nướng gà, cột khói trắng bốc lên cao, xuyên qua tán cây rậm rạp bay lên trời.

Sơn Môn Sách Sĩ A Tàn Đức nhìn thấy cột khói.

『 Kia rồi! Thời cơ đã đến! 』

『 Thời cơ gì? Giờ đi bắt Tây Môn Thanh à? 』

『 Con ả đó nhóm lửa kìa! Chứng tỏ nó lạnh và đói không chịu nổi nữa rồi! 』

Không lạnh, cũng không đói. Chỉ là chán ăn đồ nguội thôi.

『 Nhìn hành tung của nó xem. Mấy ngày nay không thấy mặt mũi đâu, chỉ dựa vào bẫy rập, chứng tỏ nó đã suy yếu, kiệt sức rồi. 』

Cũng không phải. Chỉ là lười chảy thây thôi. Thử nghiệm đủ loại bẫy vui quá, hăng máu quá. Lũ sơn tặc đi theo chó dính bẫy chết sạch, A Thanh ra ngoài cũng chẳng còn gì để chơi nên lười đi.

『 Nó nhịn lửa đến giờ này chứng tỏ đang cố giấu vị trí. Nhưng giờ phải nhóm lửa nghĩa là cơn lạnh đã đánh bại lý trí! 』

Nếu A Thanh nghe thấy, nàng sẽ chửi vào mặt tên lừa đảo này: Đồ ngu, thế mà cũng đi lừa đảo được à? Nhưng phán đoán của A Tàn Đức hoàn toàn dựa trên thường thức.

Ai mà ngờ được một con ranh hai mươi tuổi lại đạt đến cảnh giới Hàn Thử Bất Xâm? Ai mà tin nổi nó đang sống sung sướng, ấm áp như bà hoàng giữa bầy sói và chó? Lại còn Vạn Độc Bất Xâm, ăn đất cũng không chết?

『 Nó chắc chắn đã yếu lắm rồi. Muốn bắt sống thì phải cẩn thận kẻo lỡ tay giết chết. 』

『 Hừ. Lo bò trắng răng. Con ranh Siêu Tuyệt Đỉnh sơ kỳ dù có yếu thì cũng không dễ chết thế đâu. Trừ khi Đại ca hăng máu quá tay thôi. 』

Tổng Trại Chủ Lục Lâm nghiến răng ken két, phát ra tiếng cười "Khục khục" như tiếng khóc. Cuối cùng cũng đến lúc. Nguyên Gia, Nguyên Thu, cha sẽ làm lễ tế hoành tráng cho các con.

Và thế là, toàn bộ binh lực Lục Lâm dưới trướng Tổng Trại Chủ đồng loạt tiến vào Nguyên Gia Giới.

Một con mụ ăn mày bẩn thỉu đang nướng gà. Quần áo ướt nhẹp, dính đầy bùn đất và lông thú, không nhận ra màu sắc ban đầu. Người ngợm bẩn thỉu, mặt mũi chắc cũng lem luốc, nhưng có mạng che mặt nên không thấy rõ. Nhưng mỹ nhân thì dù có bẩn vẫn là mỹ nhân.

A Thanh vui vẻ ngân nga hát, xoay xoay xiên thịt gà trên lửa. Đã chén xong một con rồi. Ăn xong thấy ngon quá, tiếc công nhóm lửa nên nướng nốt con còn lại ăn cho bõ. Xung quanh là một bãi chiến trường hỗn loạn của lũ chó má. Gặm xương hoẵng, cắn nhau chí chóe, lăn lộn đùa giỡn.

Đột nhiên. Lũ chó đồng loạt dựng đứng tai lên, bật dậy, đứng thủ thế bốn chân, nhe nanh gầm gừ về phía bóng tối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!