Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[300-400] - Chương 333 - Trận Chiến Giữa Con Người Và Tây Môn Thanh (1)

Chương 333 - Trận Chiến Giữa Con Người Và Tây Môn Thanh (1)

Aisss. Trắng đêm rồi...

Từ một lúc nào đó, A Thanh có cảm giác quang cảnh rừng rậm bắt đầu hiện ra mờ ảo. Không chỉ là cảm giác. Bình minh đang lên.

Tất nhiên, trong cái "trần nhà" dày đặc của rừng nguyên sinh này thì chẳng thấy được bầu trời hửng sáng. A Thanh là dân "khối xã hội", nên mù tịt về mấy cái cơ chế khoa học như "tán xạ ánh sáng" hay "bước sóng mặt trời" gì đó. Nàng chỉ biết là đôi mắt siêu nhân của mình cuối cùng cũng bắt được những tia sáng yếu ớt như không có, gửi tín hiệu về não bộ.

Dù chỉ nhìn thấy đường nét trắng đen mờ mờ, nhưng so với việc phải dùng luồng khí để dò đường như đêm qua thì đúng là một trời một vực.

Ẩm ướt, lạnh lẽo, mệt mỏi... Ước gì được ngâm mình trong bồn nước nóng sùng sục rồi ném mình lên giường ngay lập tức.

Nguyên Gia Giới là một khu rừng bán nhiệt đới. Đặc điểm của nó là ẩm ướt và đất sét đỏ nghèo dinh dưỡng. Cây bụi thấp lúp xúp, mỗi lần đi qua quẹt vào là lá cây ướt sũng lại hào phóng "chia sẻ" nước cho quần áo khô ráo của A Thanh.

Sau một đêm lòng vòng, quần áo A Thanh giờ ướt nhẹp, dính dấp và nặng trịch. Chân còn nặng hơn. Sương mù quanh năm khiến đất đỏ dưới lớp lá mục dính chặt vào giày dép như keo, bám đầy lên tận cổ chân, trông như vừa nhào bột đất sét.

Tinh thần của cao thủ có thể thức thêm ba ngày nữa cũng chẳng sao, nhưng thức trắng một đêm thì sáng hôm sau người ngợm vẫn cứ lờ đờ, uể oải.

Một buổi sáng tồi tệ. Biết thế tìm đại cái hốc cây hay khe đá nào mà ngủ quách cho rồi.

A Thanh hối hận, mệt mỏi, người ngợm bẩn thỉu ướt át, tâm trạng xuống dốc không phanh. Nhưng hối hận thì được ích gì. Vốn dĩ A Thanh không phải kiểu người hay dằn vặt quá khứ. "Chuyện đã rồi thì thôi", nàng rũ bỏ phiền muộn một cách nhẹ tênh. Dù sao trời cũng sáng rồi, thoát ra là được chứ gì? Nhanh về tắm rửa rồi đi ngủ thôi.

Đây là tính cách tuyệt vời để bảo vệ hạnh phúc cá nhân. Nhưng cũng là khiếm khuyết chí mạng: Mắc sai lầm liên tục nhưng chẳng hối lỗi sâu sắc, nên chẳng rút ra được bài học gì sất.

Kết hợp với sự "nghĩ ngắn", "tăng động" và "vô tư lự", A Thanh trở thành một tổ hợp nhân cách khiến người khác phát điên. Lần nào cũng hành động bất cẩn, việc làm một lần là xong thì lại làm đi làm lại nhiều lần, tốn công tốn sức gấp bội. Nhưng làm xong thì quên ngay, chẳng để bụng, nên lần sau lại y như cũ. Chắc chắn nàng sẽ sống như thế cho đến lúc chết.

Tuy nhiên, dù có những thói xấu đó, trước khi xuyên không A Thanh vẫn được tiếng là "được việc". Nhờ có chút khôn vặt và sự khéo léo, những kế hoạch nàng nghĩ ra trong đầu thường khớp với thực tế, nên sự tăng động của nàng chín trên mười lần đều mang lại kết quả tốt.

Chẳng hạn như hồi ở Lạc Dương được công nhận là thợ mộc tập sự, đâu phải chỉ cần sức trâu là được, còn phải có sự khéo léo và đầu óc lắp ráp nữa chứ. Nhưng lần này là ngoại lệ, là cái một phần mười thất bại thảm hại.

A Thanh leo lên cây. Mẹ kiếp, cây gì mà trơn tuột thế này. Mặt trời mọc hướng Đông, vậy hướng Nam là đằng kia. Thế là nàng lại hì hục trèo xuống, rẽ cây mở lối đi về phía Nam.

Mặt trời đã lên cao, ánh nắng ban mai nhợt nhạt len lỏi xuống khu rừng. Cuối cùng, A Thanh cũng đến được phía Nam Nguyên Gia Giới, Thung lũng Kim Tiên Khê!

『 Kia rồi! Tây Môn Thanh kìa! 』

『 Thật kìa! Nó xuất hiện thật rồi! 』

"Tuýt tuýtttt!!!"

Nguyên Gia Giới là một lòng chảo được bao quanh bởi núi. Phía Nam trũng xuống bị chặn bởi con sông lớn rộng hai mươi trượng tên là Kim Tiên Khê. Mà kể cả có qua sông thì bên kia vẫn là vách núi Hoàng Thạch Trại, Thiên Môn Sơn chặn đứng lối đi. Vốn dĩ bước vào Nguyên Gia Giới chẳng khác nào chui đầu vào rọ.

Tiếng còi báo động "Tuýt tuýt" vang lên dồn dập từ bờ bên kia khiến A Thanh bừng tỉnh. Chết cha. Kèo này toang rồi. Tạm thời rút lui. A Thanh lặn mất tăm vào rừng rậm.

Sau lưng, tiếng Hưởng tiễn "Viuuuu" lại xé gió bay lên trời.

A Thanh lao sâu vào trung tâm Nguyên Gia Giới, đầu óc chạy hết công suất. Làm sao bây giờ? Hay là cứ trốn trong rừng chờ thời? Nằm im thở khẽ khoảng một hai tháng, chắc bọn chúng tưởng mình thoát rồi sẽ bỏ cuộc thôi? Dù sao mình cũng quen sống bờ ngủ bụi. Ăn rễ cây uống nước suối cầm hơi, chờ vòng vây nới lỏng rồi chuồn.

Đúng lúc đó. "Gâu gâu", tiếng chó sủa đâu đó vọng lại.

Lăn lộn giang hồ năm năm, A Thanh gặp đủ loại thú rồi, sói cũng không lạ gì. Sói không sủa kiểu đó. Chỉ có chó nhà nuôi mới sủa để báo hiệu cho người. Dù về mặt sinh học chó và sói chả khác gì nhau, nhưng hành vi thì khác hẳn.

Lũ khốn này thả chó săn!

A Thanh vội vã tăng tốc. Dù xung quanh tối om nhưng với A Thanh thì sáng như ban ngày. Tiếng sủa "Gâu gâu" vang lên sau lưng, rồi bên trái, A Thanh rẽ phải thì bên phải lại "Gâu gâu", nàng lại rẽ trái...

Đột nhiên "Soạt", một con chó to xám xịt nhảy bổ ra từ bụi rậm, chặn đứng đường đi. Nó đứng chễm chệ trên một gốc cây cụt, nhe nanh gầm gừ với A Thanh.

Gừ gừ...

「 Suỵt. Ngoan nào. Im lặng chút được không? 」

A Thanh thử dỗ dành con chó. Thất bại thảm hại! Con chó sủa to hơn! "GÂU! GÂU!"

Vốn dĩ nó đâu được huấn luyện lệnh "Im lặng", mà kể cả có thì người lạ nói nó cũng chẳng nghe. Với nó, A Thanh không phải là người, mà là "con mồi", là thứ phải cắn chết.

Thấy thế, A Thanh định quay đầu bỏ chạy thì khựng lại. Ủa? Tại sao mình phải chạy?

Đáp án: Chó sủa thì người sẽ đến. Mà khoan, đường đường là Siêu Tuyệt Đỉnh, Siêu Việt, Siêu Cấp A Thanh ta đây mà phải chạy trốn à?

Hôm qua đánh thử thấy bọn sơn tặc cũng chỉ toàn tôm tép riu. Cũng phải, cao thủ thực sự thì đi làm gì cho sướng thân, ai lại chui rúc làm sơn tặc?

Tử Long Tam là một sơn tặc thuộc trại Càn Khôn. Mười năm trước, sau trận đại hạn hán, anh cả Tử Long Nhất đi ăn trộm lúa bị đánh chết. Không còn đường sống, hắn cùng anh hai Tử Long Nhị gia nhập Lục Lâm. Và hắn phát hiện ra mình có tài năng thiên bẩm. Hóa ra hắn có khiếu đi cướp hơn là bị cướp. Nhờ đó hắn leo lên vị trí thứ bảy trong trại Càn Khôn, trong khi ông anh Tử Long Nhị vẫn lẹt đẹt ở vị trí mười bảy.

Vì thế, nhiệm vụ truy tìm lần này với Tử Long Tam là cơ hội đổi đời hơn là nỗi sợ hãi. Nghe bảo đối thủ chỉ là con ranh hai mươi tuổi, lại còn lệnh bắt sống chứ không phải giết chết. Chỉ cần góp công là được các vị bề trên ở Tổng trại truyền thụ võ công xịn.

Nghe tiếng sủa của con chó săn cưng Triệu Tử Long và mấy con chó khác, hắn càng thêm hưng phấn, dẫn đầu anh em lao tới. Vạch lá tìm sâu, cuối cùng hắn cũng thấy con chó cưng và hai con chó khác đang vây quanh một gốc cây cổ thụ to ba người ôm, ngửa cổ sủa "Gâu gâu" inh ỏi lên tán cây.

『 Tốt lắm! Nó trốn trên đó! 』

Xem ra chó của các trại khác đã đến nhưng người thì chưa. Vậy là mình đến đầu tiên! Công đầu thuộc về ta! Học võ công gì bây giờ nhỉ? Thiên Huyết Đao Pháp? Tiềm Long Thăng Thiên Phủ? Thiên Vương Khí Công Chưởng?

Đó là suy nghĩ cuối cùng trong đời của Tử Long Tam.

"Phập", A Thanh thả người rơi tự do từ trên cây xuống, Nguyệt Quang Kiếm cắm thẳng từ đỉnh đầu Tử Long Tam xuyên xuống tận háng.

『 Long Tam! 』

Anh hai Tử Long Nhị hét lên khi thấy em trai bị xẻ đôi. Và đó cũng là lời trăn trối của hắn.

Thế giới xoay vòng, mặt đất đập vào mắt, "Cái gì thế?", hắn chớp mắt ba cái. Cái đầu lìa khỏi cổ lăn lóc dưới đất, đôi mắt đờ đẫn chưa kịp hiểu mình đã chết. Máu phun xối xả từ cái cổ cụt.

"Phụt phụt", mưa máu trút xuống.

Dưới cơn mưa máu ấy, đôi mắt A Thanh sáng rực lên đầy sức sống. Cảm giác ẩm ướt, nhớp nháp, bẩn thỉu, mệt mỏi nặng nề trước đó bỗng tan biến sạch sẽ, thay vào đó là sự sảng khoái tột độ.

『 Ở đây! Tây Môn Thanh ở đây! 』

「 Tây Môn Thanh cái gì! Tao là bạn mày à mà gọi trống không thế! 」

"Rầm!"

Lá mục tung bay như bom nổ che khuất tầm nhìn. Khi A Thanh hiện ra lần nữa, bàn tay đen sì giáng thẳng vào đầu một tên sơn tặc. "Bép", đầu tên sơn tặc vỡ nát như quả dưa hấu rơi xuống đất.

Nhìn vào đôi mắt sau lớp mạng che mặt đang trừng trừng nhìn mình, tên sơn tặc còn sót lại run rẩy cầm cái tù và.

「 Cái đó, định thổi à? 」

『 K-Không, không dám. 』

「 Xạo ke, rõ ràng định thổi. Mà tao thì ghét nhất là ồn ào. 」

『 Không ạ! Em không thổi! 』

「 Không thổi? Hừm. 」

A Thanh đang tính xem nên bắt bẻ thế nào thì... "Soạt soạt", tiếng chân chạy gấp gáp, rồi "Phập, phập, phập", mấy cái bóng đen lao vào người nàng.

Bị tấn công bất ngờ, A Thanh loạng choạng. Là bầy chó săn! Lũ chó cắn chặt vào tứ chi A Thanh, ánh mắt long lanh nhìn về phía những người chủ thân yêu.

Chủ nhân! Ngay bây giờ! Và các "chủ nhân" đáp lại tấm lòng trung thành đó bằng cách: Sự hy sinh của chúng mày tao sẽ không bao giờ quên! Rồi đồng loạt quay đầu bỏ chạy thục mạng.

Thấy lão Thất bị chẻ đôi, một thằng bay đầu, một thằng nát gáo, thì bố ai mà dám ở lại đánh nhau nữa. A Thanh định đuổi theo nhưng nhăn mặt. Tay phải một con, vai trái một con, cổ chân phải một con, đùi trái một con. Hỏi: Tổng cộng có bao nhiêu con chó đang cắn A Thanh?

「 Aisss, nặng vãi. 」

Sói là loài vật săn mồi kém cỏi bẩm sinh, chỉ biết mỗi chiêu cắn rồi lắc qua lắc lại để xé thịt. Vì đói quá nên chúng mới mò đến loài người, và thế là chó - người bạn tốt nhất của con người - ra đời. Dù săn mồi kém nhưng khoản cắn trộm sau lưng của loài chó thì đúng là thượng thừa. Bốn con chó cùng lúc tấn công vào điểm mù, khóa chặt tứ chi A Thanh, quả là một pha phối hợp hoàn hảo.

Nhưng khổ nỗi, các ông chủ lại bỏ chạy mất dép.

Lũ chó cảm thấy có gì đó sai sai. Răng cắm vào người mà như cắm vào đá tảng, đau ê ẩm cả hàm, lắc đầu mỏi cả cổ mà "khúc gỗ" này chẳng sứt mẻ tí nào.

「 Mấy con chó chết tiệt này. Ngon không? Hả? 」

Giọng nói lạnh lẽo của A Thanh vang lên. Nàng đang rất bực vì để sổng mất mấy "vị khách mở hàng". Cảm nhận sát khí, lũ chó từ từ nhả mõm, hạ người xuống đất. Chúng lảng tránh ánh mắt A Thanh, nhìn xa xăm ra vẻ vô tội.

「 Giết chó thì hơi cắn rứt lương tâm. Nhưng chó mà cắn người thành thục thế này thì chắc không phải lần đầu nhỉ? 」

Chó cắn người thì phải tiêu hủy. Chó có thể thấy oan ức. Nhưng A Thanh cũng quan niệm: Người cắn người cũng phải tiêu hủy nốt. Có thể coi đây là sự tôn trọng bình đẳng giữa các loài.

A Thanh giơ kiếm lên.

Ngay lập tức, lũ chó khôn ngoan đồng loạt nằm ngửa ra, phơi bụng lên trời. Đuôi cụp chặt vào giữa hai chân che đi bộ phận nhạy cảm. Miệng rên rỉ "Ư ử" đầy ai oán. Biểu hiện của sự quy phục tuyệt đối!

「 Aisss, làm người ta mềm lòng quá đi mất. 」

A Thanh vốn yêu động vật, to nhỏ xấu đẹp gì cũng thích tất.

「 Hết cách rồi. Này mấy đứa, Sủa đi! 」

Lũ chó bật dậy, nghiêng đầu nhìn A Thanh. Đây cũng là hành động giao tiếp đặc trưng của loài chó.

「 Sủa đi. Gâu, gâu gâu. 」

A Thanh sủa mẫu. Lũ chó lại nghiêng đầu sang bên kia. Con người đáng sợ này sao lại sủa tiếng chó?

「 Aisss, sủa lên. Cái món tủ của tụi bay ấy. Gâu gâu! Vâu vâu! Ẳng ẳng! Bặc bặc! Hay là chó Tây? Bow wow? 」

"Bow wow" thì chó nào hiểu được. A Thanh nghĩ thầm: Nếu chó mà hiểu tiếng người thì thành tinh rồi.

Lũ chó chả hiểu A Thanh nói gì, chỉ biết là màn "nằm ngửa xin tha" đã có hiệu quả. Chúng vẫy đuôi rối rít, lao vào liếm láp, cọ người vào A Thanh nịnh nọt. Hừm. Đúng là đồ chó, bảo một đằng làm một nẻo.

A Thanh vừa xoa đầu lũ chó vừa nghĩ.

「 Aisss, tao bảo sủa cơ mà! Gâu gâu! Gâu gâu gâu! Ẳng ẳng! Grừ gâu gâu!! 」

A Thanh thử đủ mọi loại tiếng chó. Phải làm cho chúng sủa thì bọn sơn tặc mới mò đến chứ.

Cuối cùng, A Thanh hú lên một tiếng "Aoooouuu" như sói. Có vẻ trúng tủ, lũ chó cũng ngửa cổ hú "Aoooouuu", rồi sủa "Gâu gâu" ầm ĩ, nhưng lần này tiếng sủa nghe vui vẻ chứ không hung dữ.

【 Hướng đó! Hướng đó! 】

Xen lẫn tiếng chó sủa là tiếng người la hét từ xa, tiếng bước chân "soạt soạt" rẽ lối trong rừng. A Thanh nhoẻn miệng cười, phóng người leo tót lên cây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!