Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[200-300] - Chương 229 - Lãng khách có đạo nghĩa của Lãng khách (2)

Chương 229 - Lãng khách có đạo nghĩa của Lãng khách (2)

Sau đó, mọi người bắt đầu mô tả lại nhân dạng của kẻ phát thuốc.

Thiên Du Học lấy giấy và than củi ra, xoẹt xoẹt phác họa dựa trên lời kể, rồi chỉnh sửa dần từng chi tiết.

【 Ồ, có cả Họa sư đi cùng sao? Chuẩn bị kỹ lưỡng thế này, không ngờ tiểu thư lại tận tâm đến vậy. 】

Ánh mắt các võ nhân nhìn A Thanh trở nên ấm áp hơn hẳn.

Thực ra trên đời này làm gì có ai quan tâm đến Lãng khách.

Họ bị coi là công cụ rẻ tiền, là tấm bia đỡ đạn, lúc thất nghiệp thì bị khinh là phường trộm cướp, nên chỉ cần một chút quan tâm nhỏ nhoi cũng đủ làm họ cảm động.

Dù vai vế có hơi thấp trong mắt họ, nhưng A Thanh vẫn là nữ hiệp của danh môn chính phái Thần Nữ Môn.

Thay vì chọn cách đơn giản là chạy đi mách lẻo với Võ Lâm Minh để lập công, nàng lại lo lắng cho sự thiệt thòi của họ và tìm cách giải quyết êm đẹp. Tấm lòng ấy sao không khiến họ cảm kích cho được.

『 Hừ. Ta lúc nào chẳng tận tâm. 』

A Thanh thản nhiên nhận lời khen.

Thiên Du Học đang vẽ chân dung nghe thế thì giật giật lông mày, nhưng đang ở chỗ đông người nên đành nín nhịn không chửi con ranh này.

Mỗi người một ý, trí nhớ lại lộn xộn nên độ tin cậy của bức phác họa này cũng chẳng cao hơn hồi ở Hắc Điếm là bao.

Tuy nhiên, khác với đám ở Hắc Điếm chỉ khai bừa cho xong chuyện để lấy tiền, các Lãng khách này rất nhiệt tình và nghiêm túc. Sau khi tốn cả đống giấy nháp, cuối cùng cũng ra được một bức chân dung mà mọi người đều gật đầu ưng ý.

『 Ưm. Mũi hếch bình thường thôi mà... 』

Khuôn mặt bình thường đến mức nhạt nhòa, đặc điểm duy nhất là cái mũi hếch. Hơn nữa, nhìn người thật còn chẳng nhận ra ai thì nhìn tranh vẽ làm sao mà biết được. A Thanh đương nhiên cũng chịu chết, chẳng biết là ai.

『 Trước mắt thì... Tên đó chắc chắn sẽ xuất hiện trước mặt các vị một lần nữa. 』

【 Tại sao tiểu thư chắc chắn vậy? 】

『 Ờ... Thì thủ phạm luôn quay lại hiện trường vụ án mà? 』

【 Quả nhiên! 】

【 Suy luận thần sầu của tiểu thư thật sáng suốt! 】

Tiếng trầm trồ vang lên khắp phòng.

Đám võ nhân đã bị A Thanh thu phục hoàn toàn, giờ nàng có nói hươu nói vượn gì họ cũng sẵn sàng vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt.

Nhắc lại lần nữa, Lãng khách về cơ bản là những kẻ thiếu thốn tình cảm.

『 Không chỉ vậy, hắn đã nắm được thóp của các vị rồi. Tiềm Lam Đan đắt đỏ như thế, hắn không cho không đâu. Chắc chắn không phải để tống tiền, mà có thể là để ép buộc các vị làm chuyện mờ ám gì đó. 』

Nghe đến đây, sắc mặt mọi người tối sầm lại.

Giờ họ mới thấm thía sự ngu dốt và nông nổi của mình khi tin lời "Thần Thâu" và nuốt chửng thứ thuốc đáng ngờ đó.

Nhưng dù có quay ngược thời gian, quyết định của họ chắc cũng chẳng khác là bao.

Đó là sự tuyệt vọng của những kẻ ở đáy xã hội muốn đổi đời nhờ Tỷ Võ Hội.

Kẻ tuyệt vọng thì dễ bị lợi dụng, đó là quy luật muôn đời.

『 Bắt được hắn thì tốt, nhưng có vẻ nguy hiểm đấy, đừng có manh động. Nào nào, mỗi người cầm lấy một lọ này. Đây là Thuốc Truy Tung (Truy Tung Hương), mọi người biết dùng rồi chứ? 』

A Thanh phát cho mỗi người một lọ thuốc nhỏ mà Thiên Du Học đưa.

『 Gặp lại hắn thì lén bôi lên người hắn. Không cần bôi lên mặt đâu, cứ bôi vào gấu quần hay chỗ nào khuất khuất ấy. 』

Kế hoạch chốt lại như sau:

Khi kẻ đó liên lạc lại, tìm cách bôi Truy Tung Hương lên người hắn.

Một người thất bại thì người khác sẽ thành công, kiểu gì cũng dính.

Sau đó thì huy động toàn lực lượng úp sọt bắt sống.

Tiếp theo là dùng biện pháp "hòa bình" để tra khảo mục đích và kẻ chủ mưu, đồng thời xử lý êm đẹp để bí mật không bị lộ ra ngoài.

Một kế hoạch đơn giản, sơ sài và thiếu chi tiết cụ thể.

Nhưng với A Thanh thì thế là quá xuất sắc rồi, mọi người đứng dậy vỗ tay hoan hô cũng không quá đáng.

【 Ờ... Nhưng mà tiểu thư này. 】

Vương Lão Bút rụt rè lên tiếng.

【 Nếu chúng ta đột ngột sa sút phong độ, hắn sẽ nghi ngờ ngay. Đã vất vả lắm mới lọt vào vòng mười sáu người, tự nhiên không dùng thuốc nữa thì hắn sẽ thấy lạ lắm. Ý tại hạ là... tại hạ nghĩ thế thôi chứ không phải muốn uống thêm thuốc đâu nhé... 】

Thấy sát khí của A Thanh bùng lên, giọng hắn nhỏ dần rồi tắt hẳn.

『 Gì cơ, muốn uống Tiềm Lam Đan nữa à? Gì thế này? Ý gì đây? Ý là muốn ăn đòn hả? 』

Uống thêm một viên nữa là Ác Nghiệp vượt quá 100 điểm.

Từ "kẻ ngốc nghếch đáng thương bị lợi dụng" sẽ chuyển thành "thứ cặn bã đáng thương bị lợi dụng", và lúc đó A Thanh sẽ không nương tay nữa.

【 Thế thì... hay là tìm mua Tiềm Lam Đan loại khác uống tạm... 】

『 Thích thì cứ tự nhiên, đừng hỏi ta. Nhưng các người nghĩ đi lùng mua Tiềm Lam Đan ở cái đất Khai Phong này mà không bị ai phát hiện à? Thà để tên kia nghi ngờ còn hơn. Hắn thấy các người không uống thuốc, kiểu gì chẳng mò đến hỏi cho ra lẽ. 』

A Thanh thở dài đáp lại.

Thực ra, người duy nhất có khả năng nhận diện bức phác họa này chỉ có một.

『 Lý Huyền à, đệ biết tên này là ai không? 』

『 Hừm. Đây là một bài kiểm tra sao? Hừm... 』

Gia Cát Lý Huyền ngắm nghía bức tranh một hồi lâu, rồi bộp một cái, gõ mạnh cây quạt vào lòng bàn tay.

『 Ồ, biết là ai rồi à? 』

『 Không biết. Vốn dĩ tranh phác họa tin thế quái nào được. Nhưng nét vẽ này không tầm thường chút nào, bút pháp rất lạ, chắc chắn không phải họa sĩ bình thường. 』

Gia Cát Lý Huyền dù sao cũng chỉ là thế hệ trẻ.

Nếu là tên tuổi hay biệt hiệu thì hắn có thể thao thao bất tuyệt cả ngày, chứ nhìn tranh đoán người thì chịu chết.

『 Thế gõ quạt làm cái gì? Làm màu à? 』

『 Tỷ tỷ. Ít ra cũng cho đệ gõ quạt cái chứ. 』

Gia Cát Lý Huyền cười hì hì.

A Thanh nghiêng đầu.

Sao tự nhiên thấy ngứa mắt thế nhỉ?

Nhưng chưa đến mức phải ném bom vào đầu hắn. Quả nhiên là tên cơ bắp triển vọng nhất của Gia Cát Thế Gia, biết cách giữ mạng.

Việc truy tìm kẻ phát tán thuốc độc thực ra cũng chẳng phải chuyện cấp bách hay mối thù truyền kiếp gì với A Thanh.

Chỉ là thấy chuyện bất bình, ngứa mắt thì ra tay thôi.

Với tư cách là (người sẽ) Quán quân Tỷ Võ Hội, nàng không muốn danh tiếng của giải đấu bị bôi nhọ.

Nên A Thanh cũng chẳng sốt sắng ngồi canh me kẻ xấu xuất hiện làm gì.

Cứ thế, nàng vừa chuẩn bị cho trận đấu, vừa tụ tập với hội Bán Kiếm Song Đao, vừa tận hưởng cảm giác "sung sướng" khi bị bộ đồ vải gai cào xé da thịt. Thoáng chốc đã đến ngày thi đấu vòng mười sáu người.

Đối thủ lần này là người quen.

【 ...Hoa Sơn... thỉnh giáo... 】

Là Thương Bân. Người mà nàng đã mời đến Võ Thiên Các chơi nhưng mãi chẳng thấy mặt mũi đâu.

Dù sao cũng là chỗ thân tình, A Thanh tự tin rằng mình và huynh ấy khá hợp cạ, thế mà bẵng đi một thời gian không gặp, quan hệ lại trở về con số không.

A Thanh cười khúc khích chào lại.

『 Thương Bân à. Sao huynh không đến chỗ ta chơi lần nào thế? Ta đã dặn rồi mà. 』

Thấy A Thanh cười, Thương Bân cũng bớt căng thẳng hơn.

【 Chuyện đó. Hơi bất tiện... à không, bất tiện lắm. Đến chỗ ở của nữ nhân, khụ, sợ có tin đồn không hay... đại loại thế... 】

Thương Bân ấp úng giải thích.

Tóm tắt lại là: "Khó lắm".

『 A. Xin lỗi. Ta quên mất. 』

A Thanh quên mất cái tính nhát gái như thỏ đế của Thương Bân.

Giá mà A Thanh xông vào nhà khách Hoa Sơn lôi cổ đi thì may ra, chứ bảo tự giác đến chơi thì còn lâu con thỏ nhút nhát này mới dám ló mặt.

『 Nào, tới đi. 』

【 Tới đây. 】

Thương Bân đáp lại bằng một câu cụt lủn, nửa kính ngữ nửa trống không.

Chữ "Hoa" trong Hoa Sơn là chữ Hoa (華) nghĩa là tinh hoa, rực rỡ.

Ở quê A Thanh thì nó thường mang nghĩa là tỏa sáng, nhưng ở Trung Nguyên cổ đại, Hoa (花 - Hoa) và Hoa (華 - Tinh hoa) thường dùng lẫn lộn.

"Tỏa sáng" ở đây không phải là phát sáng, mà là đẹp đến chói mắt.

Nhưng thực tế ngọn núi Hoa Sơn mà A Thanh thấy chỉ là một tảng đá dựng đứng khổng lồ, hiểm trở bậc nhất thiên hạ.

Gọi tảng đá đó là "Hoa" thì chứng tỏ thị lực của tổ tiên người Trung Nguyên có vấn đề nặng, chắc toàn bị mù màu hoặc cận thị.

Vì thế, kiếm pháp Hoa Sơn cũng mang đặc tính của "bông hoa" đó: đẹp nhưng hiểm hóc như vách núi dựng đứng.

Kiếm của Thương Bân rung lên lanh canh, kiếm khí lạnh lẽo tỏa ra, nở rộ như ngàn vạn cánh hoa mai bùng nổ trên đường kiếm đi qua.

Những luồng kiếm khí uốn lượn như nương theo chiều gió thực chất là những cánh hoa chết chóc. Nhưng tinh túy của Hoa Sơn không nằm ở đó, mà nằm ở kiếm thế hiểm hóc.

Đường kiếm đang mềm mại bỗng nhiên đổ ập xuống như sấm sét.

Những cánh hoa kiếm khí rực rỡ kia chỉ là đòn nghi binh, nếu mải ngắm nhìn chúng mà lơ là lưỡi kiếm thật thì đầu sẽ lìa khỏi cổ trong tích tắc.

Keng! A Thanh dùng sức mạnh thuần túy chặn đứng tia sét.

Đẩy văng thanh kiếm ra, A Thanh thấy thân pháp của Thương Bân uyển chuyển, dập dờn như sóng nước.

Võ công Hoa Sơn có vẻ hơi... nham hiểm nhỉ.

A Thanh nghĩ thầm.

Thân pháp lắc lư, trôi nổi tự do kia chính là tuyệt kỹ Tế Liễu Phiêu của Hoa Sơn mà A Thanh đã từng được nếm mùi.

Đang đung đưa như cành liễu trước gió, Thương Bân bất ngờ dậm mạnh chân xuống sàn Rầm.

Bảy bước chân của Hoa Sơn - Thất Tinh Bộ.

A Thanh lùi lại một bước, ngả người ra sau.

Chiêu thức Mai Hoa Thất Tuyệt Kiếm quen thuộc chém vào khoảng không trước vai A Thanh.

Nhưng những cánh hoa kiếm khí đi theo đường kiếm đó vẫn ập vào người nàng như bão táp.

Võ công Hoa Sơn là sự kết hợp giữa Ảo và Biến.

Những cánh hoa mai kiếm khí rực rỡ kia vừa là ảo ảnh đánh lừa thị giác, vừa là những lưỡi dao sắc bén thực sự.

Lúc này, thanh thiết kiếm của A Thanh mới vẽ một vòng cung lớn, bùng lên rực rỡ như mặt trời buổi hoàng hôn. Những cánh hoa mỏng manh tan chảy và biến mất trong ánh tà dương.

Kiếm thế của Thương Bân lại thay đổi.

Mũi kiếm di chuyển tinh vi, vẽ nên những đường nét thanh thoát như cành mai vươn ra.

Lưu lại kiếm khí trong không gian là đặc trưng của Hoa Sơn Phái. Lần này, cành mai nở hoa vươn dài về phía A Thanh như muốn ôm lấy nàng.

Nhưng mà, ưm. Hình như nhìn thấy sơ hở.

Sao kiếm thuật Hoa Sơn lại trở nên rõ ràng thế này nhỉ? À phải rồi, là nhờ lão già đó - Võ Thiên Đại Đế, người đã đứng sừng sững giữa trời hoa kiếm khí rợp trời.

Nhất Lý Quán Chi (Một lý lẽ thông suốt vạn sự). Một cú đâm đơn giản của Tam Tài Kiếm chẻ đôi cành mai như chẻ tre.

Thương Bân giật mình kinh hãi, vội vàng nhảy lùi lại giãn khoảng cách.

【 Làm thế nào? 】

Giữa kính ngữ và trống không có một cách nói chuyện là... bỏ lửng câu. Thương Bân hỏi cộc lốc, A Thanh cười đáp:

『 Đoán xem? Nào. Cố lên chứ. 』

【 Vậy thì, tiếp, đây. 】

Vẻ mặt Thương Bân rạng rỡ hẳn lên khi lao vào tấn công tiếp.

Dù thắng hay thua, với một kẻ cuồng võ thì khoảnh khắc được tung hết sức mình luôn là niềm hạnh phúc tột cùng.

Trên sàn đấu, hoa lại nở, lại bay, lại rơi rụng, rồi lại bị cơn gió xuân muộn màng của tháng Năm cuốn lên bay phấp phới.

Cuối cùng, Thương Bân dừng lại, chắp tay nghiêm trang nói:

【 Phù. Ta thua rồi. 】

Đã thi triển hết bảy chiêu Thất Tuyệt và mười bốn chiêu Thập Tứ Thủ của Mai Hoa Kiếm, Thương Bân cảm thấy vô cùng sảng khoái, không còn gì hối tiếc.

【 Người chiến thắng: Thần Nữ Môn đệ tử Tây Môn Thanh! 】

Lần này, tiếng reo hò vang dội hơn hẳn.

Cũng phải thôi, trận đấu vừa rồi mãn nhãn với kiếm khí bay lượn rợp trời.

Biết rõ thực lực của A Thanh nên Thương Bân không ngần ngại tung hết nội công, và để đáp lễ, A Thanh cũng dùng kiếm khí để đối chọi.

Với khán giả bình dân, được chứng kiến một trận đấu kiếm khí đỉnh cao mà không phải lo sợ bị vạ lây là cơ hội ngàn năm có một.

Võ công Hoa Sơn vốn dĩ đã đẹp mắt sẵn rồi.

— Xú Diện Kiếm Nữ! Xú Diện Kiếm Nữ! Xú Diện Kiếm Nữ!

Vẫn là cái biệt danh đó, nhưng âm điệu đã chứa đựng sự yêu mến và thán phục.

Tất nhiên A Thanh trước không quan tâm thì giờ cũng chẳng để ý làm gì.

Nhảy xuống lối đi dưới sàn đấu, Thương Bân ngập ngừng bắt chuyện.

【 Ưm. Tây Môn tiểu thư? Cô không để ý à. Ta thấy không cần thiết phải giấu giếm dung mạo như thế... 】

『 Cũng chẳng phải cố tình giấu. Nhưng giờ tự nhiên lột ra rồi bảo "Tèn ten, thực ra ta là đại mỹ nhân đây" thì ngại chết. 』

【 Cũng đúng. Nhỉ. 】

『 Này, thôi đi. Muốn nói trống không thì nói, muốn kính ngữ thì kính ngữ. Cứ nửa nạc nửa mỡ thế nghe mệt lắm. 』

【 Nhưng mà vai vế của tiểu thư cao quá, nói trống không thì thất lễ, mà kính ngữ thì lại xa cách, nên là, ưm, khó lắm... 】

Vừa muốn thân thiết lại vừa sợ phạm thượng, trái tim mong manh của Thương Bân thật là phức tạp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!