Cô Nàng Chăn Cừu Không Chết Trong Thế Giới Huyền Bí

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11081

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Web Novel - Chương 24: Cô Ấy Là Của Tôi

Chương 24: Cô Ấy Là Của Tôi

“Cậu lúc nào cũng vậy, ăn uống cứ như một đứa trẻ con.”

Giọng điệu của Vilnia tràn đầy vẻ nuông chiều, và ngón tay cô dường như nán lại nơi khóe miệng Mel lâu hơn bình thường một chút. 

Đôi gò má của Mel lập tức nóng bừng lên. 

Cô vội vàng cúi đầu, cầm một miếng bánh mì nhúng vào súp rồi đưa vào miệng.

Vilnia ngồi đối diện Mel một cách thanh lịch, ánh mắt cô dính dấp như mật ong, găm chặt lấy Mel không rời.

“Mel này, dạo này cậu sụt cân sao, hay là nghỉ ngơi không tốt?” 

Bất thình lình, cô khẽ lên tiếng. “Trông cậu có vẻ hơi xanh xao.”

Mel hơi ngẩn người, vô thức lắc đầu.

“Mình không nghĩ vậy.... mình thấy ổn mà.”

“Vậy sao....”

Vilnia khẽ gật đầu. “Đúng rồi, gần nhà mình mới mở một cửa hàng tráng miệng. Nghe nói món bánh kem mâm xôi ở đó rất nổi tiếng. Cuối tuần này cậu có muốn cùng đi ăn thử không?”

Giọng nói của cô tươi tỉnh, nhưng lại mang theo một chút kiên định không cho phép từ chối. 

Mel ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của Vilnia. 

Bên trong đó dường như ẩn chứa một loại cảm xúc rực cháy nào đó, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

“Mình.... cuối tuần này mình có lẽ phải...”

“Cậu định đi cùng người khác sao?”

Vilnia ngắt lời Mel, tông giọng vẫn dịu dàng nhưng giờ đây đã nhuốm màu nguy hiểm.

“Là Anna người đã tặng cậu sô-cô-la, hay là Claire, hay có lẽ là Jonathan?”

“Keng——”

Dụng cụ ăn chạm vào đĩa phát ra một tiếng động sắc gọn. 

Tay Mel run nhẹ, suýt chút nữa đã làm đổ bát súp.

“Không... không phải vậy, mình chỉ là có việc phải——”

Trước khi Mel kịp nói xong, Vilnia đột ngột vươn tay ra, nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô. 

Cảm giác ấm áp khiến Mel sững người tại chỗ.

“Đừng căng thẳng thế, mình đùa thôi mà.”

Vilnia khẽ cười, nhưng không hề buông tay ra.

“Chỉ là vì cậu sắp đi rồi nên mình có chút không nỡ. Cứ coi như đây là lời cảm ơn cho những ghi chép đi, và đồng ý với mình một lần này thôi, được không?”

Ngón tay cái của cô nhẹ nhàng mơn trớn mu bàn tay Mel. 

Cử chỉ thân mật này khiến tim Mel đập nhanh hơn.

“Mình.... mình hiểu rồi.”

Cuối cùng Mel chọn cách thỏa hiệp. 

Dù sao thì cô cũng chưa cần gì từ các buổi tụ tập vào lúc này, cũng chẳng có gì để bán. 

Và việc cứ liên tục lui tới chợ đen cũng không tốt, dù gì cô vẫn đang bị Cục Thứ Năm giám sát.

(Nhắc mới nhớ, liệu Cục Thứ Năm có biết Vilnia cũng là một Người Chăn Cừu không?) 

Ý nghĩ này bất chợt hiện lên trong đầu Mel.

“Tuyệt quá, vậy quyết định thế nhé. Mình sẽ qua nhà đón cậu.”

Nụ cười của Vilnia sâu thêm. 

Cô cuối cùng cũng buông tay Mel ra, nhưng hơi ấm dường như vẫn còn vương vấn trên da thịt cô gái trẻ.

“Mình sẽ chuẩn bị thật tốt, hứa sẽ dành cho cậu một cuối tuần không thể nào quên.”

Tông giọng của Vilnia rất vui vẻ, nhưng nó lại khiến Mel cảm thấy bất an một cách vô cớ. 

Cảm giác đó giống như một con nhện thanh lịch đang kiên nhẫn chờ đợi con mồi rơi vào tấm lưới mà nó đã dày công giăng sẵn.

Bữa trưa kết thúc trong bầu không khí vi diệu ấy. 

Khi Mel đứng dậy rời đi, Vilnia lại đột ngột nắm lấy cổ tay cô.

“Đợi đã.”

Vilnia đứng dậy tiến sát lại gần Mel, đưa tay nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc cà vạt hơi xộc xệch của cô.

“Cà vạt của cậu bị lệch rồi.”

Cô khẽ nói, hơi thở lướt qua dái tai Mel. “Cậu phải chú ý đến ngoại hình của mình chứ, Mel.”

Vilnia nói đầy ẩn ý. “Dù sao thì, hiện giờ cậu đang là.... tâm điểm của rất nhiều người đấy.”

“Ý cậu... là sao?” Mel nhìn Vilnia với vẻ bối rối.

“Không có gì đâu.”

Vilnia lùi lại một bước và khẽ lắc đầu với Mel.

“Cậu về lớp trước đi, mình còn chút việc nên sẽ không đi cùng cậu.”

Nghe vậy, Mel nhìn Vilnia một cái rồi khẽ gật đầu, quay người nhanh chóng rời khỏi nhà ăn.

Sau khi Mel rời đi, nụ cười trên mặt Vilnia dần biến mất, thay vào đó là một biểu cảm lạnh lùng. 

Cô chậm rãi bước đến bên cạnh Claire, ngồi xuống và mỉm cười nhẹ nhàng với cô gái đang ăn trưa.

“Chào Claire, chúng ta có thể nói chuyện một chút không?”

Ánh mắt cô quét qua cô gái trẻ trước mặt. 

Khi Claire ngước lên, một hoa văn kỳ lạ xuất hiện trong đồng tử của cô ta. 

Đó là một hoa văn mà chỉ Vilnia mới có thể nhìn thấy. 

Bởi vì Claire chính là con chiên của cô.

Không đợi đối phương kịp trả lời, Vilnia ngồi xuống trực diện với Claire. 

Ánh nắng đổ xuống bàn ăn giữa hai người, nhưng không thể xua đi bầu không khí ngạt thở và giá lạnh.

“Ai cho phép cậu tiếp cận Mel?”

Vilnia thản nhiên nói, tiện tay dùng nĩa xiên một miếng cà rốt từ đĩa của đối phương và cắn một miếng nhỏ.

“Tôi tin là mình đã bảo cậu phải giữ khoảng cách với cô ấy——cô ấy là của tôi.”

“Rắc——”

Tiếng cà rốt gãy giữa hai hàm răng Vilnia vang lên đặc biệt rõ ràng trong góc yên tĩnh. 

Toàn thân Claire run rẩy. 

Cô ngước nhìn, đôi mắt đầy vẻ hoảng loạn.

“X... xin lỗi, tiểu thư Vilnia, mình chỉ... chỉ là muốn giúp đỡ Mel....” 

Giọng Claire run cầm cập, như một đứa trẻ vừa làm sai điều gì đó.

“Giúp đỡ?” 

Vilnia khẽ cười.

“Cậu có chắc không phải vì lý do nào khác không? Ví dụ như... theo lệnh của một số người nào đó?”

Claire đột ngột ngẩng đầu, và hoa văn kỳ lạ trong đồng tử cô bắt đầu dao động dữ dội. 

Vilnia đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve má Claire. 

Cử chỉ đó dịu dàng, nhưng lại mang theo một sức mạnh không thể kháng cự.

“Nói cho tôi biết đi, Claire thân mến, ai đã sai cậu làm việc này?”

“Tõm——”

Nước mắt của Claire rơi xuống đĩa thức ăn.

“Là.... là cha mình nói, phải tạo mối quan hệ tốt với Mel....”

Nghe đến đây, đôi mắt Vilnia càng lạnh lẽo hơn, nhưng ngón tay cô vẫn nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt Claire.

“Đừng buồn, Claire.” 

Cô khẽ nói.

“Hãy nhớ lấy, Mel thuộc về tôi. Nếu không có sự cho phép của tôi, không ai được phép đến gần cô ấy cả. Bao gồm cả cậu, cả cha cậu và tất cả những người khác, hiểu chưa?”

Claire gật đầu một cách máy móc, và hoa văn trong đồng tử dần bình ổn trở lại. 

Vilnia hài lòng thu tay về, đứng dậy vuốt phẳng lại váy, rồi quay người rời đi, để mặc Claire ngồi đó một mình với đôi mắt trống rỗng.

Mặt trời vẫn tỏa nắng ấm áp trong nhà ăn, nhưng nó không thể chạm tới đôi mắt đã mất đi ánh sáng của Claire.

Vilnia tản bộ dọc theo hành lang vắng vẻ, tiếng gót giày nện xuống sàn phát ra những âm thanh giòn giã. 

Cô dừng lại trước một khung cửa sổ và nhìn qua lớp kính về phía Mel đang ngồi phía sau. 

Lúc này, Mel đang ngồi một mình tại chỗ, nghỉ ngơi đôi chút. 

Cô gái trẻ hơi cúi đầu và không nhận ra sự xuất hiện của Vilnia.

Vilnia đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào lớp kính, như thể đang mơn trớn hình bóng của Mel qua không trung. 

Ánh nắng hắt lên người Mel những vệt sáng tối loang lổ qua kẽ lá, một cảnh tượng đẹp đẽ đến mức khiến Vilnia say đắm.

“Cộp, cộp——”

Tiếng bước chân vang lên từ phía bên kia hành lang. Vilnia thu hồi ánh mắt và nhìn về hướng âm thanh phát ra.

“Anna.” Vilnia mỉm cười lên tiếng, chặn đường cô nàng tóc vàng đang tiến lại gần.

“Tôi có thể nói chuyện với cậu một lát không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!