Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

WN - Chương 138: Tôi tiếp tục tìm kiếm cùng người mình thầm thích

Chương 138: Tôi tiếp tục tìm kiếm cùng người mình thầm thích

“Ma Kiếm Sĩ-san, chúng ta thử hỏi thăm các kỵ sĩ đang đi tuần xem sao?”

“Đúng là họ chạy khắp Minerva mỗi ngày nên chắc chắn sẽ nắm được thông tin. Được, ra hỏi thử luôn đi.”

Kỵ sĩ đi tuần thì dễ tìm thôi. Cứ hỏi bừa từ người này sang người khác là kiểu gì cũng ra tung tích của gã đó.

“Ờm, nhưng mà có ổn không ạ? Nếu định bắt chuyện với kỵ sĩ thì em nghĩ nên thay đồ lại sẽ tốt hơn...”

“Em nói gì vậy. Hôm nay ta là Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ. Ta có thể che giấu thân phận, nhưng không bao giờ làm những chuyện phải xấu hổ với lương tâm. Chúng ta sẽ ngẩng cao đầu mà đi!”

“Em khuyên là vì muốn tốt cho Ma Kiếm Sĩ-san thôi. Lần nào cuối cùng anh cũng hối hận mà.”

“À, đúng là có thế thật.”

“Anh vừa bảo 'có thế thật' đấy nhé. Nghĩa là anh cũng tự nhận thức được đúng không.”

“Tất cả những điều đó mới tạo nên Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ!”

“Em đã cảnh báo rồi đấy nhé...”

Cecily có vẻ đã bỏ cuộc, chúng tôi tiếp tục tìm kiếm.

Mục tiêu tiếp theo là các kỵ sĩ đang đi tuần.

Những nơi đông người qua lại thường dễ xảy ra sự cố, nên chắc chắn sẽ có nhiều kỵ sĩ đi tuần ở đó.

“Được rồi, phát hiện kỵ sĩ. Xông lên!”

Lấy khí thế, tôi bắt đầu cuộc phỏng vấn.

“Anh cứ đi lại bình thường thôi ạ. Cần gì phải 'xông lên'.”

Bỏ qua Cecily đang ngán ngẩm, tôi tiến lại hỏi chuyện hai kỵ sĩ.

“Xin lỗi, ta có chuyện muốn hỏi một chút.”

“Vâng, hiểu rồi. Ngài cần gì ạ?”

“Nghe ta nói đây. Xin lỗi vì làm mất thời gian của các anh lúc đang bận rộn.”

“Không sao ạ, lắng nghe người dân cũng là nhiệm vụ của kỵ sĩ chúng tôi mà.”

Dù bị mũ giáp che khuất không thấy mặt, nhưng tên kỵ sĩ này chắc chắn là dân đào hoa.

Tôi cảm nhận được bầu không khí đó. Dù giờ điều đó không quan trọng.

Anh bạn kỵ sĩ đi cùng đang thì thầm hỏi xem có ổn không.

Chắc tại hiện giờ tôi đang là Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ nên họ hơi cảnh giác, đúng như Cecily nói.

“Xin lỗi, tôi có thể kiểm tra thân phận của ngài được không? Không phải tôi nghi ngờ gì đâu, nhưng đây là thủ tục công việc.”

“Thế này được chưa?”

Cứ tưởng sẽ lằng nhằng, ai ngờ chỉ cần kiểm tra thân phận là xong.

Những lúc thế này thì thẻ Guild đúng là tiện lợi thật.

Tôi thò tay vào túi lấy thẻ đưa cho kỵ sĩ.

Tất nhiên, đó là thẻ Guild của Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ.

“Mạo hiểm giả hạng A, Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ sao. Đã xác nhận. Xin thất lễ.”

“Mạo hiểm giả hạng A. Hóa ra ngài là một người có thực lực đáng gờm.”

Nhận lại thẻ Guild, tôi thấy anh chàng kỵ sĩ “chắc-chắn-là-đào-hoa” lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

Đối với kỵ sĩ thông thường, mạo hiểm giả hạng A có vẻ là những người rất đáng nể.

“À, cũng tàm tạm thôi. Vậy, ta muốn hỏi. Các anh có thấy ai ăn mặc giống ta lảng vảng quanh đây không?”

“Ăn mặc giống ngài... sao ạ? Nhắc mới nhớ, vài ngày nay chúng tôi cũng thấy vài lần. Nghe đâu người đó hay bắt bợm nhậu với móc túi. Đáng lẽ đó là việc của chúng tôi mới phải.”

“À, bắt giùm thì cũng tốt thôi, nhưng ta mong hắn đừng có kích động đám đông sau khi xong việc. Chính vì hành động đó mà lại sinh ra rắc rối mới, rồi nhiều nơi khác cũng làm theo, khiến chúng tôi phải điều thêm người đi dẹp loạn. Nếu chúng tôi ra tay từ đầu thì đã chẳng có rắc rối thừa thãi, cũng không tốn nhiều công sức đến thế.”

Kỵ sĩ kia kể lại kết quả với giọng đều đều, nghe có vẻ mệt mỏi rã rời.

Chắc mấy ngày nay họ phải chạy đôn chạy đáo suốt.

Nếu nói chuyện không khéo, khéo lại phải đứng nghe họ than vãn mất.

Anh kỵ sĩ “chắc-chắn-là-đào-hoa” bên cạnh chắc cũng có lịch hẹn hò bị hủy.

Raven cũng khổ sở lắm đây, vừa mới hẹn hò chưa được bao lâu mà đã không có thời gian ở bên nhau.

“Ra là vậy, người đó đã gây ảnh hưởng đến rất nhiều người nhỉ.”

Cecily làm một biểu cảm khó tả.

Chắc cô ấy đang phân vân không biết nếu tìm thấy gã thì nên xin lỗi hay thuyết giáo thêm cho một trận đây.

“Hai vị có quen biết với người tự xưng là Thương Viêm Cương Oản đó sao?”

“Làm gì có chuyện đó. Chúng ta chỉ đang tìm hắn vì vài lý do thôi. Thế, hôm nay các anh có thấy hắn không?”

“Trong khu vực chúng tôi tuần tra thì chưa thấy.”

“Đúng vậy. Mấy hôm trước ngày nào cũng thấy hắn xuất hiện mấy lần, nhưng kỳ lạ là hôm nay lại chẳng thấy bóng dáng đâu.”

“Có thể là hắn chưa xuất hiện trong khu vực của chúng tôi thôi.”

“Ừ. Nếu có bạo động ở khu vực khác cần thêm người, thì kỵ sĩ từ trụ sở chính sẽ được điều động đến trước. Có khi thông tin chưa đến được chỗ chúng ta cũng nên.”

Vậy là phải đến trụ sở Đoàn kỵ sĩ xem có thông tin gì không rồi.

Cách này sẽ hiệu quả hơn là đi hỏi từng kỵ sĩ đang đi tuần.

“Ra vậy. Xin lỗi vì đã làm mất thời gian của các anh. Đi thôi, Cecily.”

“...Vâng.”

Chào tạm biệt hai kỵ sĩ, chúng tôi hướng về trụ sở Đoàn kỵ sĩ.

“Thế, chúng ta đi đâu đây ạ?”

“À, trụ sở Đoàn kỵ sĩ. Đến trực tiếp hỏi Raven lấy thông tin luôn. Người chỉ huy chắc chắn là Raven mà.”

“Đến gặp Raven-san sao ạ. Vậy thì phải thay đồ thôi. Mặc bộ này đến đó khéo người ta không cho vào đâu ạ.”

“Cái gì?”

“Đương nhiên rồi ạ. Raven-san đâu có biết Ma Kiếm Sĩ-san là ai, giải thích lằng nhằng lắm. Thay đồ rồi đến gặp sẽ nhanh hơn nhiều.”

Lập luận của Cecily quá hợp lý khiến tôi câm nín.

Sự trở lại của Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ nhanh chóng kết thúc tại đây sao.

Kế hoạch “dùng Chuuni gọi Chuuni” của tôi coi như phá sản vì chưa thấy hiệu quả gì.

Chắc do cái gã Thương Viêm Cương Oản kia hay gây rối nên lúc nãy đi đường tôi mới bị nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng như vậy.

Không thể để Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ bị đánh đồng với gã đó được.

Món nợ này, khi nào tìm thấy, ta nhất định sẽ bắt ngươi trả đủ. Cứ rửa cổ mà đợi đi!

“Tuyên bố quyết tâm xong rồi. Thay đồ thôi.”

“Rốt cuộc anh vừa tuyên bố cái gì thế...?”

Bỏ qua lời bắt bẻ, tôi bế Cecily lên và chạy tìm chỗ vắng người.

Cái nhà thờ cũ từng dùng trước đây đang sửa chữa rồi, giờ thay đồ ở đâu đây.

“Ma Kiếm Sĩ-san, cách di chuyển này không thể sửa được sao ạ.”

Hiện tại tôi đang bế Cecily và chạy trên mái nhà.

Ngay khoảnh khắc khuất khỏi tầm nhìn của mọi người, tôi đã dùng Banish Wave để tàng hình hoàn toàn nên không sợ gây náo loạn.

“Như mọi khi thôi mà. Mà này, nói chuyện lúc này dễ cắn vào lưỡi lắm đấy.”

“Việc 'như mọi khi' này mới là vấn đề đấy ạ...”

“Do cách anh bế có vấn đề à?”

“Thôi được rồi. Anh mau tìm chỗ thay đồ đi.”

Cảm giác như Cecily đã buông xuôi rồi.

Nếu có lần sau tôi sẽ nghĩ thêm vài tư thế bế khác vậy.

“Được rồi, phát hiện một ngôi nhà hoang có vẻ không ai dùng.”

Tôi đã dùng khứu giác và thính giác xác nhận không có ai bên trong.

Hơn nữa lại còn cách khá xa các công trình khác, đúng là điều kiện lý tưởng.

Tôi lập tức lẻn vào và thả Cecily xuống.

“Anh sẽ luôn cảnh giác nên em cứ yên tâm thay đồ nhé. Mà chắc anh thay xong trước thôi. Anh sẽ canh gác ở gần cửa.”

“Hành động này hoàn toàn là xâm nhập gia cư bất hợp pháp đấy ạ, em sẽ thay đồ thật nhanh.”

Tôi thay đồ ở tầng một, Cecily thay ở tầng hai.

Nhân tiện, dù có thay đồ chung nhà thì cũng chẳng có tình tiết rom-com nào xảy ra đâu nhé.

Mấy cái đó thì nhường cho gã máy tạo rắc rối Yuuga là đủ rồi.

Chỉ thay đồ thôi thì làm sao mà xảy ra chuyện gì được.

Với suy nghĩ đó, tôi cởi bỏ trang bị Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ.

Và rồi, mười mấy phút sau...

“Em đã bảo rồi mà, kiểu gì anh cũng hối hận thôi.”

Cecilia thay đồ xong bước xuống tầng một, đập vào mắt cô ấy là cảnh tôi đang lăn lộn trên sàn nhà vì quá xấu hổ.

Tôi cầu xin sự nhân từ từ Cecilia.

“Làm ơn, đừng xát muối vào tim anh nữa. Cho anh năm phút, anh sẽ hồi phục ngay.”

“Anh đã dõng dạc tuyên bố 'Cái đó cũng nằm trong tính toán' mà.”

“C-Có cách nào chữa trị không...?”

“Rất tiếc, em không có thuốc chữa bệnh này.”

Dù tự tôi chuốc lấy nhưng tôi vẫn muốn được an ủi một chút.

“Cecilia, à không, Thánh nữ-sama. Xin hãy cứu rỗi kẻ tội nghiệp này...”

“Thật tình, hết cách với anh.”

Cecilia có vẻ miễn cưỡng nhưng cũng chịu giúp.

Cô ấy ngồi xổm xuống trước mặt tôi đang ngồi bệt trên sàn.

Rồi đột nhiên, cô ấy nắm chặt hai tay lại. Ơ, định làm gì vậy?

Tim tôi bắt đầu đập loạn nhịp theo một nghĩa khác, nuốt nước bọt chờ đợi điều sắp xảy ra.

Mặt Cecilia tiến sát lại gần, và rồi.

“Tỉnh táo lại đi anh!”

Tôi bị mắng.

Vì tôi sai hoàn toàn nên chỉ biết rụt cổ lại và lí nhí đáp “Vâng...”.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!