Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

WN - Chương 139: Tôi tiếp tục tìm kiếm thêm thông tin cùng người mình thầm thích

Chương 139: Tôi tiếp tục tìm kiếm thêm thông tin cùng người mình thầm thích

“Youki và Cecilia à. Tôi không nhận được báo cáo có khách đến nên lúc cấp dưới bảo có khách, tôi còn tự hỏi là ai.”

“Xin lỗi vì đã đường đột ghé thăm lúc anh đang bận rộn.”

“Không sao, dù sao tôi cũng đang định nghỉ ngơi một chút. Quan trọng hơn... Youki có chuyện gì thế?”

Trong mắt Raven, tôi đang cười gượng gạo, trên mặt dính một chiếc lá phong.

Tất nhiên không phải Cecilia dán lá phong lên mặt tôi, mà là tự tôi làm trên đường đến đây để xốc lại tinh thần.

Cecilia có lo lắng hỏi “Thế này có hơi quá không ạ?”, nhưng tôi cần phải làm thế.

Dù đã được cảnh báo nhưng tôi vẫn không nghe, để rồi xấu hổ đến mức không bước nổi thì thật thảm hại.

Bị Cecilia nhắc nhở “Anh tỉnh lại đi”, tôi buộc phải vực dậy tinh thần.

Sau đó, vì vừa đi vừa tự tát vào mặt mình nên tôi đã thu hút sự chú ý của mọi người, kết quả là suýt làm lộ lớp cải trang của Cecilia.

Dù không bị đòn vật lý, nhưng tôi đã bị Cecilia mắng thêm một trận nữa.

“À, tự làm tự chịu ấy mà.”

Đúng như nghĩa đen, tôi chẳng còn gì để nói.

“Cecilia cũng vất vả nhỉ.”

“Dạ không, lần này em là người nhờ Youki-san giúp đỡ mà. Nên em sẽ rộng lượng bỏ qua cho anh ấy ở một mức độ nào đó.”

“Từ nay anh sẽ cố gắng tự kiềm chế hết mức có thể.”

Sự khoan dung này thật đáng trân trọng.

Nếu Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ mà còn cái tôi của riêng mình thì hậu quả sẽ khó lường.

Tôi sẽ ghi nhớ điều này làm bài học cho tương lai.

Bỏ qua chuyện của tôi, Raven có vẻ hơi ngạc nhiên.

“Cecilia nhờ Youki sao? Lạ nhỉ, có chuyện gì thế.”

“Vâng, thực ra chúng em đang tìm một người. Nghĩ rằng các kỵ sĩ thường xuyên đi tuần tra chắc sẽ có thông tin gì đó.”

“Tìm người sao.”

“Bọn tôi đang tìm một gã tự xưng là Thương Viêm Cương Oản, dạo gần đây đang gây náo loạn ở vương đô.”

“Là gã đó sao.”

Nét mặt Raven bỗng chốc đanh lại. Chắc chắn là có chuyện gì rồi.

“Đúng vậy. Có vẻ đoàn kỵ sĩ cũng đang đau đầu vì hắn nhỉ.”

“Ừ, hắn đang gây ra đủ thứ rắc rối khắp vương đô. Gã tự cho mình là đang làm việc thiện nhưng lại giải quyết mọi chuyện bằng vũ lực mà chẳng cần lý do hay đòi hỏi báo đáp. Như thế là không được.”

“Đúng vậy ha.”

“Tài sản bị phá hoại do sử dụng vũ lực quá mức, những vụ hòa giải người say rượu nhưng vẫn để lại hiềm khích, những kẻ quen thói được giúp đỡ miễn phí quay ra đòi hỏi vô lý ở Guild mạo hiểm giả. Có cả núi việc phải giải quyết.”

Raven thở dài, liếc nhìn đống giấy tờ cao như núi trên bàn.

Có vẻ Thương Viêm Cương Oản đã gây ra rất nhiều rắc rối.

“Cậu có được nghỉ ngơi đàng hoàng không đấy.”

“Mấy ngày nay bận tối mắt tối mũi. Từ bữa đó đến giờ tôi vẫn chưa gặp lại Happiness. Đang lúc đó thì hai người đến.”

“À, ờm... xin lỗi nhé.”

“Em xin lỗi anh Raven.”

“Tôi đã nói rồi mà, tôi đang định nghỉ giải lao. Đừng bận tâm. Về thông tin của tên đó, bản đồ này đánh dấu những địa điểm và thời gian hắn được nhìn thấy. Cứ xem đi.”

“Cảm ơn anh Raven.”

Cecilia bắt đầu xem xét bản đồ trên bàn.

Nhân lúc đó, Raven giơ một mẩu giấy cho tôi xem.

Lâu lắm rồi mới thấy cậu ta dùng bút đàm, nhưng sao lại là lúc này...?

Trên giấy viết: ‘Hai người không phải đang đi hẹn hò đúng không?’

Tôi lén nhìn biểu cảm của Raven.

Trên gương mặt chất chứa vẻ mệt mỏi, cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt hơi nghi ngờ.

Có lẽ vì cuối cùng cũng thành đôi mà lại không có thời gian ở bên nhau nên cậu ta có chút bứt rứt.

Chắc lát nữa tôi phải nhờ Happiness mang đồ ăn nhẹ đến cho cậu ta mới được.

Tạm thời tôi viết một tờ giấy trả lời Raven: ‘Lần tới gặp nhau cậu cứ thoải mái tình tứ đi, thử nắm tay cô ấy xem, chắc chắn Happiness sẽ làm nũng với cậu đấy’.

“Có vẻ hôm nay hắn chưa xuất hiện ở đâu cả. Anh Raven, những thông tin mới nhất của ngày hôm nay đã được cập nhật lên bản đồ này chưa ạ? Anh Raven, mặt anh đỏ quá. Anh thấy không khỏe sao?”

“K-Không, tôi ổn. Bản đồ đó được cập nhật liên tục. Nãy giờ cũng không có ai đến báo cáo thêm gì. Chắc hôm nay hắn vẫn chưa xuất hiện đâu.”

“Nếu hắn cứ biến mất luôn thì tốt biết mấy. Thế thì Raven cũng được nghỉ ngơi.”

“Y-Youki...”

Mặt Raven ngày càng đỏ bừng.

Hy vọng cặp đôi này sẽ sớm trở thành một cặp đôi ngốc nghếch vượt mặt cả Teal-chan và Guy.

“Nếu hắn cứ biến mất luôn thì mục đích của em sẽ không thể hoàn thành được.”

“À đúng rồi, xin lỗi.”

Ưu tiên hàng đầu là yêu cầu của Cecilia: tìm ra gã Thương Viêm Cương Oản đó.

“Nếu hai người đang tìm gã, khi nào có thông tin mới tôi sẽ báo ngay.”

“Xin lỗi vì đã làm phiền, nhờ anh giúp đỡ ạ.”

“Ừ, cứ giao cho tôi. À, còn nữa, Youki. Cho đến khi vụ này lắng xuống, cậu hạn chế những hành động gây chú ý nhé.”

“Tôi á?”

“Tôi đã nghe Happiness kể rồi. Ta cũng dặn dò cấp dưới cẩn thận để không bắt nhầm người có trang phục tương tự, nhưng cứ nhắc trước cho chắc.”

“Thật á, xin lỗi nhé. Làm cậu phải bận tâm rồi.”

Hèn chi thái độ của mấy kỵ sĩ lúc nãy lại hòa nhã thế.

Hóa ra Raven đã lo lót trước rồi. Kế hoạch “dùng Chuuni gọi Chuuni” của tôi suýt chút nữa đã phản tác dụng hoàn toàn.

Hôm nào phải khao Raven một bữa mới được.

“Mà, Youki cũng đã đăng ký Guild đàng hoàng. Dù có hơi nổi bật nhưng cũng không đến mức thành vấn đề lớn. Chỉ là, xét theo tình hình hiện tại, có khả năng cậu sẽ bị coi là người liên quan và bị nghi ngờ oan nên cẩn thận nhé.”

“Anh nghe rồi đấy, Youki-san.”

“Anh sẽ tự kiểm điểm...”

Bị hai người nhắc nhở thế này, tất cả đều tại cái gã Thương Viêm Cương Oản kia.

Nhất định tôi sẽ tìm ra gã và mắng vốn một trận.

Tôi sẽ cho gã nếm mùi thế nào là Chuuni đích thực.

“Anh đang toan tính chuyện gì mờ ám đúng không?”

“Làm gì có. Anh chỉ đang nghĩ cách tìm gã thôi! Tuyệt đối không nghĩ gì bậy bạ đâu.”

“Vậy sao. Xin lỗi anh, em nhờ Youki-san giúp đỡ mà lại đi nghi ngờ anh.”

“M-Mà, cũng do bình thường anh hay làm mấy trò ngớ ngẩn...”

Tự nói ra thấy đau lòng thật.

Không dám nhìn thẳng vào mắt Cecilia, tôi lảng tránh ánh mắt.

“Hà, muốn gặp Happiness quá.”

Chẳng biết do chứng kiến màn tương tác của tôi và Cecilia hay sao.

Raven vừa nhâm nhi tách trà tự pha vừa nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt đầy nhớ nhung.

Nhìn đống hồ sơ cao như núi trên bàn, trừ phi Happiness tự tìm đến, còn không thì chắc chắn là bất khả thi rồi.

“Bọn tôi làm phiền cậu làm việc quá, xin phép về đây.”

“Đúng vậy ạ. Anh Raven, cảm ơn anh đã dành thời gian cho chúng em dù đang rất bận rộn.”

“Không có gì. Có thông tin gì tôi sẽ liên lạc ngay.”

Chào tạm biệt Raven đang vô cùng mệt mỏi, chúng tôi rời khỏi trụ sở Đoàn kỵ sĩ.

“Happiness thì...”

“Xin nghỉ phép một tháng, hôm sau biến mất tăm. Chắc cô Sophia phải huấn luyện cho ra trò mới thôi.”

“Thì phải thế thôi.”

Hai người này vừa mới thành đôi đã bận rộn bù đầu.

Nếu cứ xa nhau thế này lâu ngày, không biết có tự động chia tay không nữa. Không, chắc tôi lo xa quá rồi.

“Bỏ qua chuyện của Raven và Happiness đi, giờ chúng ta chẳng còn manh mối nào nữa.”

“Hôm nay tự nhiên lại lặn mất tăm, không biết có chuyện gì không nhỉ.”

“Hừm, có thể là nghỉ phép do mệt mỏi, hoặc do lý do cá nhân. Dưới lớp mặt nạ đó thì ai biết được là ai chứ.”

Một mạo hiểm giả như tôi, thực ra có khi lại là nông dân, hoặc kỵ sĩ cũng nên.

Hoặc không phải người nước này mà là kẻ lang thang từ nước khác đến.

Có hàng tá khả năng.

“Ý anh là hắn cũng có một cuộc sống bình thường khác sao.”

“Nghĩ vậy thì hôm nay chúng ta nên dừng ở đây thôi. Cũng đã đi hỏi thăm và nhờ Raven rồi mà.”

“Chỉ biết dựa dẫm vào người khác thế này em thấy áy náy quá.”

“Cecilia còn công việc của một Linh mục nữa mà. Việc tìm kiếm cứ giao lại cho anh.”

“Xin lỗi anh. Chỉ vì phán đoán sai lầm của em. Gây rắc rối cho anh rồi.”

Tôi không muốn thấy người con gái mình thích phải buồn bã.

Cecilia phải luôn giữ được trạng thái bình thường mới tốt.

“Nếu anh làm hết thì chắc em cũng không vui đâu, lúc nào có thời gian chúng ta lại cùng đi tìm nhé.”

“Vâng. Nhờ anh ạ.”

Sau khi thỏa thuận như vậy, trong khoảng hai tuần tiếp theo, tôi đã đi tìm kiếm một mình, hoặc thỉnh thoảng đi cùng Cecilia nhưng vẫn không bắt được gã.

Cũng không có thông tin gì từ Raven, Thương Viêm Cương Oản đã hoàn toàn biến mất khỏi Minerva.

Tuy nhiên, thay vì chuyện đó, một sự kiện trọng đại khác đã xảy ra.

Cecilia nhận được lời đề nghị xem mắt.

“Xin lỗi dì Seria. Cháu không muốn chấp nhận hiện thực này.”

Được dì Seria gọi đến dinh thự, tôi nhận được một hung tin ngoài sức tưởng tượng.

Dù chỉ đang ngồi trên ghế sofa, nhưng tôi cảm giác mình đang tỏa ra một luồng hắc khí bất thường.

“Bình tĩnh đi Youki-kun. Chỉ là xem mắt thôi, đâu có nghĩa là sẽ kết hôn ngay.”

Dì Seria ra sức dỗ dành, nhưng ngọn lửa trong tôi vẫn không thể dập tắt.

Trong đầu tôi lúc này chỉ toàn là sự hối hận.

Với vị thế của Cecilia, lẽ ra tôi phải đoán trước được chuyện này.

Tất cả là do sự yếu hèn của tôi, cứ trì hoãn mãi.

Có lẽ tôi đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng chúng tôi có thể mãi mãi như thế này...

“Tỉnh táo lại đi! Nếu cháu thực sự thích Cecilia thì đừng có đánh mất bản thân chỉ vì một lời đề nghị xem mắt chứ!”

“Hự, ch-cháu xin lỗi...”

Bị dì Seria mắng, tôi mới sực tỉnh.

Đúng rồi, tình cảm của tôi không thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy được.

“Những lời đề nghị trước đây dì đều từ chối trước khi gặp mặt, nhưng lần này thì không thể chối từ được. Đối phương là con trai của lãnh chúa nước láng giềng. Vừa là lãnh chúa tương lai, lại là thành viên của tổ đội Dũng giả, người mà Cecilia cũng đã gặp mặt vài lần rồi.”

Lãnh chúa tương lai, thành viên tổ đội Dũng giả, người quen của Cecilia. Sao tôi thấy phần thắng của mình mong manh thế này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!