Chương 112: Tôi đã cùng Dũng giả đến lâu đài bỏ hoang
“Tại sao ngươi lại ở đây?”
Tôi vừa gọi một Dũng giả đã cứu thế giới bằng “ngươi” đấy.
Thú thật là trong lòng tôi đang hoảng loạn lắm.
Tại sao Yuuga lại có mặt ở cái thị trấn xa tít tắp so với Minerva thế này chứ? Gặp ai không gặp, lại gặp đúng cái tên mà tôi không muốn gặp nhất vào lúc này.
Không, nói đúng hơn là tôi chẳng bao giờ muốn gặp gã cả.
“Thế còn Youki-kun, cậu đến đây làm gì?”
“Tôi... à thì... đi du lịch?”
Chẳng lẽ lại khai thật là chuyện tình cảm với Cecilia không suôn sẻ nên tôi đến tìm truyền thuyết Thần Tình Yêu để cầu cứu.
“Hê, ra là vậy. Không phải đi làm nhiệm vụ à. Tôi thì nhận được thư của một người bạn. Cậu ấy đang gặp rắc rối nên muốn tôi giúp đỡ.”
“Nhờ vả bạn bè sao.”
Yuuga đáng lẽ phải bận rộn với công việc ngoại giao hay gì đó chứ.
Chắc là đã xin nghỉ phép dài hạn để giúp bạn. Quả không hổ danh Dũng giả.
“Ừ, đúng vậy. Theo lời cậu ấy thì gần Brieling có một tòa lâu đài bỏ hoang. Hình như có Ma cà rồng sống ở đó. Bạn gái của bạn tôi bị hại nên cậu ấy nhờ tôi tiêu diệt.”
“Hê, Ma cà rồng à.”
Loại ma vật tôi chưa từng gặp bao giờ.
Cả Nhân ngư cũng thế, rõ ràng tôi từng sống trong Ma Vương Thành mà sao lại chưa gặp bao giờ nhỉ.
“Nếu cứ để mặc thì thiệt hại sẽ lan rộng mất. Là Dũng giả, tôi không thể làm ngơ được.”
“Vất vả cho cậu rồi. Thôi, cố gắng nhé.”
Tốt nhất là nên cắt đuôi gã rồi chuồn lẹ.
Càng ở gần tên này thì rủi ro gặp chuyện phiền phức càng cao. Chỉ cần đi cùng thôi cũng đủ nguy hiểm rồi, Dũng giả đúng là đáng sợ thật.
“A, chờ đã. Hay là chúng ta đi cùng nhau đi?”
“Hả, tại sao? Tôi với Dũng giả đại nhân? Cùng nhau?”
Tôi cố tình nhấn mạnh từ “Dũng giả đại nhân” đầy mỉa mai. Tại sao tôi phải đi dạo phố với tên này chứ.
“Thì... Youki-kun đi du lịch mà.”
“Đúng, thì sao?”
“Tiện thể đi tham quan lâu đài bỏ hoang cũng hay mà.”
“Không, tôi có việc ở lâu đài bỏ hoang khác.”
Tôi đâu có việc gì ở cái lâu đài có Ma cà rồng.
Mục tiêu của tôi là lâu đài có truyền thuyết Thần Tình Yêu cơ.
“Ơ, tôi đến Brieling từ hôm qua rồi. Theo thông tin tôi tìm hiểu thì gần đây chỉ có mỗi cái lâu đài tôi định đến thôi.”
“Cái gì!? Không có... sao?”
Khoan đã, hai ông bà đó nói dối... không thể nào.
Dù chỉ đồng hành một đoạn ngắn nhưng họ không giống người nói dối.
Chẳng lẽ, cái lâu đài tôi định đến đã bị Ma cà rồng chiếm giữ?
“Có khi nào chúng ta cùng một đích đến không. Chắc Youki-kun nhầm lẫn gì đó rồi.”
“Không không, chờ đã. Nghe tôi nói...”
“Được rồi, đi nào.”
“Đi nào cái con khỉ. Buông tay ra!”
Tôi không muốn nắm tay nhau thân thiết đâu.
Nhưng Yuuga mặc kệ sự phản kháng của tôi. Kết quả là tôi bị lôi xềnh xệch đi cùng gã đến lâu đài bỏ hoang.
“Đến nơi rồi. Bầu không khí đúng chất thật. Chắc chắn hắn đang ở đây.”
Yuuga ngước nhìn tòa lâu đài với ánh mắt nghiêm nghị.
Tay nắm chặt chuôi kiếm bên hông, tỏa ra khí thế sẵn sàng chiến đấu. Trông ngầu thật, chắc tại gã vừa đẹp trai vừa là Dũng giả.
Tuyệt đối không phải tôi đang ghen tị đâu nhé.
“Đúng là có không khí thật, nhưng với một lâu đài bỏ hoang thì hơi lạ.”
Bảo là không hoang tàn... thì là nói dối. Nhưng khu vườn sau cánh cổng không hề cỏ mọc um tùm, mà có vẻ được chăm sóc rất kỹ lưỡng. Cánh cửa dẫn vào trong lâu đài cũng sạch sẽ lạ thường.
“Ma cà rồng ưa sạch sẽ à?”
“Chịu, tôi chưa nghe chuyện đó bao giờ. Nhưng dù có giữ lâu đài sạch sẽ đến đâu thì việc tấn công con người là không thể tha thứ.”
Ngầu quá, quả không hổ danh Dũng giả... chắc mấy cô gái sẽ nói thế nếu có ở đây.
Còn nếu tôi mà nói: “Phu ha ha ha, gặp ta là vận số của ngươi đã tận, hãy yên nghỉ đi”, thì chắc chắn sẽ bị xa lánh ngay.
“Sao thế Youki-kun? Cậu vẫn thấy chỗ nào không ổn à?”
“Không, tôi chỉ đang suy nghĩ xem làm thế nào để xóa bỏ sự bất mãn về việc thế giới này quá bất công thôi.”
“Bất công... đúng vậy. Có lẽ tổn thương, đau khổ và buồn bã sẽ không bao giờ biến mất. Nhưng dù không thể xóa bỏ hoàn toàn, ít nhất tôi cũng muốn cứu những người trước mắt mình...”
“Này, cậu là ai vậy!”
Nói mấy câu sến súa mà không biết ngượng mồm, hắn nghĩ mình là ai chứ. Nếu là Duke hay Cecilia thì chắc họ sẽ lơ đẹp luôn rồi.
“Ơ, tôi là Yuuga mà. Youki-kun biết tên tôi rồi còn gì.”
“Ý tôi không phải thế! Aaaa~, thôi bỏ đi. Nếu muốn vào thì vào nhanh đi.”
Tôi tìm Thần Tình Yêu. Yuuga tìm Ma cà rồng gây rối. Vào trong rồi tìm cớ tách ra là được.
“Được rồi, cùng cố gắng nhé.”
“Chỉ mình cậu cố gắng thôi.”
“Ơ, Youki-kun không giúp tôi à?”
“Tại sao tôi phải giúp chứ.”
Tôi đã bảo là đi du lịch rồi mà. Đây là yêu cầu từ bạn của Yuuga gửi cho gã, nên gã tự mình giải quyết đi chứ.
“Coi như là cùng hội cùng thuyền đi mà.”
“Không, cái thuyền này đi đâu tôi còn chưa biết nên xin kiếu.”
Kẻ cầm lái là một cái máy tạo rắc rối đấy. Ai mà dám lên cái thuyền đó chứ.
“Được rồi, đi thôi.”
“Nghe người ta nói chút đi! Mà thôi, mệt quá.”
Cứ đứng đây nói chuyện thì lại thành tấu hài mãi không dứt mất. Cuối cùng tôi chịu thua và cùng gã bước vào lâu đài.
“Bên trong cũng được dọn dẹp sạch sẽ ghê. Rộng thế này mà...”
Lâu đài này còn rộng hơn cả dinh thự của Cecilia. Vậy mà bình hoa và đồ trang trí dọc hành lang không hề bám bụi.
Sàn nhà sạch bóng như thể được lau dọn mỗi ngày.
“Cái này là...”
“Sao thế, cậu phát hiện ra gì à?”
“Tôi cảm nhận được, kẻ địch đang ở tầng cao nhất.”
“Thì thường là thế mà!”
Mấy cái lâu đài kiểu này thì trùm cuối lúc nào chẳng ở tầng cao nhất. Trả lại sự kỳ vọng cho tôi đây.
“Nhưng mà lạ thật. Lâu đài rộng thế này mà kẻ địch chỉ ở tầng trên cùng thôi sao.”
“Cũng đúng. Để duy trì sự sạch sẽ cho nơi rộng lớn thế này thì phải có nhiều người sống chứ.”
Tôi lén dùng khứu giác cường hóa để kiểm tra mà không để Yuuga phát hiện.
Không có mùi máu tanh nồng nặc như nơi ở của Ma cà rồng. Và đúng là có người ở tầng trên thật. Nhưng theo cảm giác của tôi thì chỉ có một người thôi, chuyện này là sao.
Không thể nói cho Yuuga biết nên tôi đành ôm thắc mắc một mình. Có thể có kẻ đang ẩn nấp, nhưng liệu có qua mắt được tôi không? Hoặc có thể bình thường có nhiều người sống ở đây nhưng hiện tại họ đang đi vắng.
“Sao thế, mặt cậu trông nghiêm trọng quá.”
“Yên tâm, không có chuyện gì to tát đâu.”
Tôi lơ đẹp Yuuga và tiếp tục suy nghĩ nhưng vẫn không ra.
Chúng tôi lên đến tầng cao nhất mà không gặp bất cứ trở ngại nào.
“Là phòng này. Có ai đó ở bên trong.”
“Ừ.”
Với tôi thì việc biết có người bên trong chẳng khác nào bị spoil trước, nên tôi cũng chẳng cần chuẩn bị gì đặc biệt.
Kể cả bị tập kích bất ngờ tôi cũng xử lý được.
Yuuga cũng không cần chuẩn bị gì, gã nhẹ nhàng mở cửa phòng.
“Chào mừng. Các chàng trai lạc lối, chào mừng đến đây.”
Bên trong là một người đàn ông đang ngồi vắt chân trên chiếc ghế sofa sang trọng.
“Tôi đến để tiêu diệt ngươi. Tên Ma cà rồng đang gây rắc rối cho thị trấn này!”
Yuuga rút thanh kiếm bên hông ra và chĩa về phía người đàn ông.
Nhìn kỹ thì đó là thanh Thánh kiếm quen thuộc.
“Ấy chà chà. Lời chào hỏi dã man quá. Căn cứ vào đâu mà cậu bảo tôi là Ma cà rồng?”
“Đừng có giả vờ. Tôi biết ngươi đang gây hại cho phụ nữ trong thị trấn.”
“A ha ha ha. Tôi gây hại cho phụ nữ trong thị trấn ư? Làm gì có chuyện đó.”
“Cái gì...?”
“Tôi chỉ là đồng minh của những kẻ đang phiền não vì tình yêu thôi.”
“Hả!?”
Chẳng lẽ tên này là Thần Tình Yêu mà tôi đang tìm kiếm?
Cái gã ái kỷ (narcissist) một tay cầm ly rượu vang, chốc chốc lại búng tay tanh tách và vuốt tóc làm màu thế này á?
“Sao thế Youki-kun. Tự nhiên hét toáng lên.”
“À, không có gì.”
“Được rồi được rồi. Mà, tôi không biết ai đã tiêm nhiễm vào đầu cậu cái ý nghĩ tôi là Ma cà rồng. Nhưng trước hết, ngồi xuống đã nào.”
Người đàn ông vỗ tay ra hiệu, cố gắng làm dịu bầu không khí.
Hiện tại chưa có bằng chứng xác thực gã là Ma cà rồng.
Và nếu gã là Thần Tình Yêu mà tôi đang tìm kiếm thì...
“Được rồi, ngồi xuống đi Yuuga.”
“Hả, tại sao chứ Youki-kun. Kẻ địch đang ở ngay trước mắt mà.”
“Chờ đã, đâu có bằng chứng hắn là Ma cà rồng. Ngược lại cũng chưa có bằng chứng hắn không phải. Cứ thử nghe hắn nói xem sao.”
“Ư, ưm... nhưng mà...”
“Nếu phán đoán sai lầm mà tấn công người dân vô tội, cậu sẽ bị Mikana, Cecilia, Raven và cả tổ đội Dũng giả thuyết giáo đấy.”
“Hự!”
Mặt Yuuga tối sầm lại ngay lập tức. Chắc gã đang tưởng tượng ra cảnh bị ba người đó hợp lực mắng mỏ.
Tôi cũng muốn thấy cảnh Yuuga ngồi quỳ seiza trước mặt ba bức tượng hộ pháp là Cecilia, Mikana và Raven đấy.
Thuyết phục thành công, tôi và Yuuga ngồi xuống ghế sofa đối diện với người đàn ông.
“Được rồi, bắt đầu thôi nào.”
“Định làm gì?”
Yuuga vẫn cảnh giác cao độ, thực ra gã vẫn chưa tra Thánh kiếm vào vỏ.
Làm ơn cất cái thứ nguy hiểm đó đi giùm cái.
“Tất nhiên là tư vấn tình cảm cho các cậu rồi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
