Cô lớp trưởng lạnh lùng sẽ trở thành vợ tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Volume 3: Tôi muốn xua tan nỗi sợ đang ràng buộc mình [Chương 61 - 90] - Chương 87: Tình yêu lắc lư và toa tàu nóng nực

Chương 87: Tình yêu lắc lư và toa tàu nóng nực

Ngày hôm sau buổi giao lưu.

Hôm nay tôi không đi cùng Saki, mà tách ra hành động riêng.

““Chàoo!””

Là vì tôi hẹn gặp Akari trước nhà ga, rồi cùng nhau thực hiện một “sự kiện hẹn hò”, đó là đứng chờ người hẹn hò với mình ngay tại ga.

Ý tưởng này vốn do Akari nghĩ ra.

Khi gặp nhau trước ga, Akari mặc quần short xanh lá và áo aloha màu hồng.

Trên trán cậu ấy gác một cặp kính râm cực kỳ nổi bật, còn chiếc phao bơi vắt trên vai phải thì tạo nên một cảm giác tồn tại khá là… vi diệu.

Dưới chân là dép xỏ ngón đi biển, bên cạnh đặt đoàng một chiếc túi thể thao dùng cho câu lạc bộ.

“Cậu mặc đúng kiểu đi chơi luôn nhỉ, Akari?”

“Đương nhiên. Thế Akira thì định đi đâu?”

“Đi biển chứ đâu?”

“Ừ thì đúng là vậy… vậy sao cậu như sinh viên đại học vừa ra trường thế?”

“Sinh viên đại học à…”

Tôi đã tốt nghiệp đại học ở nước ngoài, nên nói thế cũng không hẳn là sai.

Còn trang phục của tôi thì sao?

Áo polo trắng, quần jean.

Thứ dễ gây chú ý nhất là cặp kính thông minh và tai nghe đeo ở tai.

Ngoài ra thì chỉ có chiếc ví dài thò ra từ túi quần sau.

Dưới chân vẫn là đôi sneaker tôi thường mang.

“Chỗ này thì mặc áo thun với quần short là được rồi mà?”- Akari nói.

Quả nhiên là phương án đó tốt hơn à.

Ban đầu tôi cũng định chọn đúng bộ thường phục như đã nói.

Nhưng vì đi biển thì bộ này hợp hơn, Saki đã đưa ra yêu cầu như vậy.

Đến mức này rồi thì cũng không thể không nghe theo được.

“Đừng có chê cách nhìn của Saki.”

“Vợ chọn cho à? Vậy thì tôi hiểu rồi.”

Sao lại hiểu kiểu đó chứ?

Nhân tiện nói luôn, hành lý xách tay của tôi chỉ có đúng một chiếc vali.

Quần áo thay đã được nén gọn và cho vào trong.

Mấy thứ như lọ thuốc thì tôi để lại trong phòng riêng rồi.

Một lúc sau–

““Bọn mình tới rồi~!””

Saki và Ichikawa-san cùng nhau đến điểm hẹn.

Ichikawa-san mặc áo thun hồng nhạt với quần short xanh lá.

Chiếc túi đeo chéo nhỏ màu trắng được đeo theo kiểu vắt chéo qua ngực.

Tay trái xách một chiếc vali màu hồng, dưới chân là đôi sandal trông rất mát mẻ.

Còn Saki thì mặc váy liền màu xanh nước nhạt, đội mũ rơm.

Trên vai phải là túi đeo chéo màu xanh lam, cổ tay trái đeo chiếc đồng hồ bạc mua trong buổi hẹn hò hôm trước.

Dưới chân là đôi giày búp bê cùng tông màu, nhưng vì váy dài nên không nhìn rõ lắm.

Hành lý gồm một chiếc vali màu ngọc bích và một túi du lịch đựng áo khoác.

“Chồng thế nào thì vợ cũng thế ấy nhỉ.”

“Gì cơ!?”

Tại sao chỉ mới nhìn thôi mà mấy người lại trông ngán ngẩm thế chứ?

“Về phía tôi thì lại thấy mặc đồ đôi thế kia mới đáng nói đấy.”

“Có sao đâu. Bọn tôi thấy vậy là được rồi.”

Này này. Cậu thì được quyền chê người khác, còn khi bị nói thì lại là ổn à?

Thôi kệ.

“Nhưng mà… cái đó nhỉ. Paizura à.”

“Cậu đang nhìn chỗ nào trên người bạn gái tôi thế hả?”

“Ngực chứ đâu. Mà nói gì thì nói, cái đó thì ai nhìn cũng phải nhìn thôi.”

Thực tế là có không ít gã đàn ông đã quay đầu lại, thậm chí còn suýt chảy máu mũi.

Bởi ngay trước ngực cô ấy đang có hai “quả dưa hấu cỡ lớn” phô ra một cảm giác tồn tại cực kỳ áp đảo.

Đã thế lại còn bị dây túi (paizura) nhấn mạnh nữa, thì chẳng khác nào một khẩu rocket launcher không thể che giấu.

Trên đường đi đến đây, số “nạn nhân trúng đạn” xung quanh chắc hẳn đã lên đến mức không tưởng.

“Haiz… lẽ ra nên bảo cô ấy mang theo áo cardigan.”

“Lát nữa nhờ Saki cho mượn đi. Cô ấy có mang theo mà.”

“Ừ, cảm ơn. Lát nữa cho mình mượn nhé~.”

Còn trang phục của Saki thì không hề ‘nhấn mạnh’ vào vòng ngực, nên thứ thu hút ánh nhìn chỉ là bộ trang phục mát mẻ và gương mặt xinh đẹp.

Cách ăn mặc ấy khiến người ta liên tưởng đến một tiểu thư danh giá… thậm chí là kiểu tiểu thư khuê các.

Dù vẻ ngoài như vậy, nhưng tính cách bên trong lại là một tiểu thư năng động.

“Thế là màn bình phẩm kết thúc chưa?”

“Ừm. Em đẹp lắm, Saki.”

“Cảm ơn~.”

“Còn mình thì sao, Akari-kun?”

“Rất dễ thương, nhưng tốt nhất là nhờ mượn áo cardigan đi.”

“Hả?”

Ichikawa-san tròn mắt, rõ ràng chưa hiểu chuyện gì.

“Xem ra cô ấy chưa nhận ra nhỉ.”

“Chưa nhận ra? Áo cardigan? À… à ra vậy.”

Có một người vợ tinh ý thật đúng là tốt.

Tôi lấy chiếc cardigan từ túi du lịch đặt trên vali, rồi khoác lên cả hai vai Ichikawa-san.

Do là đồ mượn nên tổng thể phối đồ có hơi lệch tông một chút.

Sau khi khoác xong, tôi ghé sát tai cô ấy thì thầm:

“Dù sao thì cũng nhấn mạnh chữ I quá rồi đấy.”

“Ể? Ai? Tình yêu? Yêu… yêu là sao? À!”

Cô ấy ngơ ra một lúc, rồi hiểu chuyện, mặt đỏ bừng như bốc hơi.

“Đúng là vì quá phấn khích nên mới thế này nhỉ.”

“Ừ.”

Từ nhà ga, chúng tôi lên tàu, hướng đến ga có chuyến tàu đặc biệt.

Trong lúc di chuyển, màn tình tứ của Akari và Ichikawa-san khiến nhiệt độ trong toa tàu tăng vọt.

Dù điều hòa đang chạy, nhưng không khí vẫn như bị ném thẳng vào địa ngục nung nóng.

Không chỉ vậy, bầu không khí lúc nào cũng ngọt đến mức khiến người ta muốn nôn ra đường, đến nỗi vừa xuống tàu là tôi và Saki phải chia nhau uống ngay một ly espresso đắng.

Giờ thì mũi với miệng tôi vẫn còn vương vị ngọt.

“Đến ga cuối để chuyển tàu rồi mà họ vẫn chưa xuống nhỉ?”

“Aki-kun, anh nghĩ bọn mình có thể tình tứ đến mức đó không?”

“Hiện tại thì do thiếu kinh nghiệm,nên chắc là không đâu.”

“Đúng nhỉ. Trong miệng em vẫn còn ngọt lắm. Cà phê đắng chắc bị trung hòa mất rồi.”

“Để anh thử xem.”

“Ưm… phù! Không cần phải hôn ở đây đâu.”

“Không sao. Mũ rơm che rồi, không ai thấy đâu. Ừm… đúng là ngọt thật.”

“Ngọt thật nhỉ. Đến cả không khí cũng biến thành đường được.”

“Ừ.”

Một lúc sau, hai người kia được nhân viên nhà ga nhắc nhở mới nhận ra đã đến ga cuối.

Cả hai đỏ mặt, cuống cuồng xách hành lý chạy xuống.

“Đến nơi rồi thì nói một tiếng chứ!”

“Xin lỗi xin lỗi. Tại tụi mình muốn uống đi uống cà phê đắng mà.”

“Cái lý do gì vậy?”

Này, hoàn toàn không có tự giác à. Đúng là rắc rối thật.

“Đúng vậy đó. Mình xấu hổ muốn chết luôn.”

“Aoi-chan nên tự nhìn lại hành động và lời nói của mình thì hơn.”

“Hể? Tại… tại sao chứ?”

Bên này cũng vô tri nốt. Đúng là kiểu tự nhiên đến đáng sợ.

“Không còn nhiều thời gian đâu, chuyển tàu thôi.”

“Ừ. Mấy giờ nhỉ?”

“Mười phút nữa. Sân ga số ba bên cạnh.”

Chúng tôi vừa nói vừa cười, đi về phía sân ga chuyển tàu.

“Tại sao vậy—?”

“Chuyện này thì mình không tiện nói ra.”

“Tại sao chứ–!”

Người ồn ào nãy giờ chỉ có mỗi Ichikawa-san.

Chúng tôi chuyển sang tàu đặc biệt, vừa ăn quýt đông lạnh vừa bàn xem đến nơi sẽ làm gì.

“Đầu tiên là chơi nước đúng không?”

“Không, phải bôi kem chống nắng trước chứ?”

“Cho ai cơ?”

“Cho bạn gái!!”

Việc đó được tính là sau khi thay đồ bơi.

“Bọn mình thì dùng dạng xịt là được rồi.”

“Đúng đúng, xịt là xong.”

Với bọn tôi thì thế là giải quyết trong một nốt nhạc.

“Gì chứ, cái này phải bôi trực tiếp bằng tay mới đúng bài chứ!”

Đừng nói như thể đó là cao trào vậy, dù là… mình cũng hiểu cảm giác đó.

Tôi liếc quanh một vòng rồi khẽ nhắc Akari.

“Không phải là không bôi, nhưng… cậu không sợ breaker bật lên à?”

Nghe tôi nói vậy, Akari như sực nhớ ra điều gì đó, quay sang nhìn Ichikawa rồi tái mặt.

“À… đúng là sẽ bật thật. Dù là mình cũng không muốn chuyện đó xảy ra ở ngoài đâu.”

“Thấy chưa? Dùng bình xịt là an toàn nhất.”

Không muốn ở ngoài - ý là không thể chịu nổi nếu cứ kéo dài mãi ở ngoài trời à.

Nắng gắt thế này, không bổ sung nước mà còn phải gồng lên thì khác gì tự hành xác.

Nghĩ kiểu gì cũng giống một bài tập thể lực khắc nghiệt.

Vả lại, đây là kỳ nghỉ tranh thủ ngày nghỉ mà.

Trong lúc đó, người duy nhất chưa hiểu gì trong đám lên tiếng hỏi:

“À mà… breaker là gì vậy?”

“Của Aoi-chan đấy.”

 “— Này, Saki, em im lặng cho anh nhờ.”

“Ư ư!”

Nguy hiểm thật.

Tôi vẫn bịt miệng Saki, đồng thời giải thích cho Ichikawa theo nghĩa “trong sáng” nhất có thể.

“Là một thiết bị rất quan trọng, phải bật lên trước khi dùng biệt thự.”

“Đúng đó. Không bật thì điều hòa cũng không chạy.”

Thực ra thì người quản lý đã bật sẵn để bảo quản đồ ăn rồi, nhưng thôi.

“Ra vậy à… mà Saki-san trông có vẻ khó thở?”

“À… xin lỗi.”

“Phù— suýt nữa thì công tắc bật luôn rồi đấy. Mùi đó đúng gu anh quá.”

Cái này là… sát vạch rồi đúng không?

Ừ, sát vạch thật.

Mà cô ấy vẫn chưa hiểu ra thì phải.

Trước mắt, tôi lấy cớ đi vệ sinh.

“À đúng rồi, mình uống cà phê nhiều quá– Ể? Em cũng đi à?”

“Saki cũng uống nhiều à?”

“À… ừ, để mình đi chút.”

Tôi kéo Saki sang khu nối toa.

Không thể nhắc trực tiếp trước mặt Ichikawa được.

May là em ấy hiểu nhanh.

“Cô ấy không biết đâu, em đừng nói ra.”

“Em xin lỗi…”

“Vậy ‘công tắc’ của em sao rồi?”

“Vừa đủ an toàn.”

“Ráng chịu đựng nhé.”

“Thật lòng mà nói… khó lắm.”

“Cố chịu đến biển nhé.”

“Ừ… em sẽ cố gắng.”

Xem ra đến biển là phải hôn với ôm một trận rồi.

Nếu vẫn chưa đủ thì… chắc chỉ còn cách chạm vào thôi. Tôi cũng đành chuẩn bị tinh thần.

Cả hai quay lại đúng như cái cớ ban đầu.

“Thấy nhẹ người hơn rồi.”

“Hai người làm gì vậy?”

“Thì… cũng hết cách mà.”

“Ít nhất ngưỡng chịu đựng có giảm xuống.”

Cả hai quay lại chỗ ngồi, nơi Akari và Ichikawa- đang đợi.

“Này…”

“Ừ…”

“Nhiệt độ lại tăng nữa rồi phải không?”

“Cam đông lạnh thành cam rã đông luôn rồi.”

“Nước bay hơi nhanh thế này là sao?”

“Nóng kinh khủng thật.”

Vì là ghế chỉ định nên chỉ còn cách ngồi chịu trận.

Chứ không thì tôi thật sự nghĩ hai người kia mắc bệnh: cứ để riêng với nhau là phải làm nhiệt độ xung quanh tăng lên mới chịu được.

“Hay là đứng đợi ở gần cửa nhỉ?”

“Lắc lư mấy tiếng liền thì mệt lắm đó.”

Chỗ ngồi được sắp như sau:

Ichikawa ngồi trước tôi, còn Akari ngồi trước Saki.

Không ngồi thế thì đầu gối tôi và Akari sẽ đụng nhau.

“Ngồi yên mà vẫn lắc lư… đúng là I nặng thật.”

“I thật đấy. Nhìn đúng là ghê thật.”

“Từ H được yêu thương hết mức…”

“Nên mới lớn nhanh thành I như vậy...”

Dù bị tụi tôi soi mói, trêu chọc thế nào, cặp đôi kia vẫn thản nhiên như không.

“Ngồi chung thế này, giả vờ người dưng cũng không được.”

“Ừ. Ánh mắt xung quanh đau thật.”

“Lúc về anh gọi xe đón nhé?”

“Ừ, chắc vậy tốt hơn đó.”

Thậm chí, có khi về bằng hai xe riêng còn an toàn hơn.

Dù tội tài xế thật, nhưng cho nguồn nhiệt di động này lên tàu về nữa thì nguy hiểm quá.

§

Chúng tôi dừng lại tại ga gần nhất của thị trấn cảng nơi có căn biệt thự nghỉ dưỡng.

“Biển kìa! Biển đó! Là biển đó! Akari-kun, biển kìa, biển đó!”

“Rồi rồi, biết rồi, đừng có nhảy tưng tưng như thế!”

Vừa mới ra khỏi nhà ga thôi mà Ichikawa-san đã phấn khích tột độ.

Mỗi lần cô ấy nhảy lên là I-cup lại lắc lư theo.

Đến cả cảm giác đau ở ngực cô ấy cũng chẳng buồn để tâm.

“C… công nhận Ichikawa-san hưng phấn thật.”

“Chắc là tác dụng phụ của việc lớn lên ở tỉnh không có biển nhỉ?”

“Có lẽ vậy.”

Cuối cùng bọn tôi cũng được giải phóng khỏi cái “phòng xông hơi nhiệt độ cao” trên tàu.

Hai đứa thở phào một hơi.

Cả nhóm quyết định mua kem ốc quế trong khu nhà ga rồi nghỉ chân một chút.

“Ngon thật đấy, kem này.”

“Ừ, đúng là như được cứu rỗi vậy.”

Từ đây, bọn tôi sẽ đi taxi thẳng tới khu biệt thự nghỉ dưỡng.

Đi xe buýt cũng được, nhưng lỡ quá trạm thì mệt lắm nên tôi chủ động đề xuất đi taxi.

“Này! Nhanh lên coi!”

““Bọn mình ra ngay!””

Sau khi nhờ tài xế bỏ hành lý vào cốp, Ichikawa-san ngồi ghế trước.

Saki ngồi giữa, còn tôi với Akari ngồi hai bên.

Không sắp xếp như vậy thì sẽ làm phiền tài xế mất.

May mắn là tài xế taxi là nữ.

“Lớn thật đấy nhỉ.”

“À… vâng, thì… cũng vậy ạ…”

Dù là tài xế nữ, ánh mắt vẫn vô thức hướng về chiếc I-cup đó…

___________________________________________

Chỉ cần có mặt thôi mà đã biến không khí thành ngọt ngào rồi còn thành cả địa ngục nóng nực nữa…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Paizura = dây đeo chéo (túi, balo…) chạy ngang qua ngực, khiến vòng ngực bị chia và ép lại, tạo hiệu ứng thị giác rất mạnh. Khuyên mấy ông đừng đi tra Google. “I” đó - Các ông hiểu mà, phải không?